Phàm Cốt

Chương 24. Chiến trành quỷ, Hứa Thái Bình tử chiến đến cùng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Hi hi hi… Hi hi…”

Hai tên đệ tử Liệt Phong đường vừa đi không lâu, trành quỷ nhập vào một thi thể đã thối rữa, mặc áo choàng, cưỡi một con yêu lang đi tới cửa sân nhà Hứa Thái Bình.

“Muốn nhờ lũ vô dụng đó tới bắt ta, ngươi nghĩ bọn chúng dám à?”

Trành quỷ nói với Hứa Thái Bình đang đứng trên mái nhà bằng giọng điệu đầy châm biếm.

“Chỉ cần ta đóng cửa, ngươi có thể làm gì ta?”

Hứa Thái Bình đáp lại nó, sau đó thả tay ra, một mũi tên bao bọc chân khí Tàn Hà “vèo” một tiếng bay đi.

“Choang!”

Nhưng điều hắn không ngờ tới là, con trành quỷ mặc áo choàng đen kia đột nhiên rút một thanh trường kiếm từ dưới áo ra, một nhát chính xác chém đứt mũi tên mà hắn vừa bắn.

“Hôm qua nếu không nhờ đánh lén, tiểu tử miệng còn hôi sữa chưa tới cảnh giới Khai Môn như ngươi làm sao có thể làm ta bị thương chứ!”

Trành quỷ cười khẩy một tiếng, mũi kiếm chĩa thẳng vào Hứa Thái Bình đứng trên mái nhà.

Thấy thế, sắc mặt Hứa Thái Bình trở nên nặng nề.

Chỉ từ nhát kiếm vừa rồi của trành quỷ, hắn đã có thể nhìn ra thực lực của đối phương mạnh hơn hắn rất rất nhiều.

Hôm qua hắn có thể làm cho nó thoát ra khỏi cơ thể Liễu Thanh Mai là hoàn toàn nhờ vào đánh lén bất ngờ.

“Cơ hội đánh lén chỉ có một, kế tiếp con trành quỷ này nhất định sẽ hết sức cẩn thận, muốn bức nó ra khỏi thể xác rồi dùng rượu giết nó thì chắc chắn sẽ vô cùng khó”.

Hứa Thái Bình lại cài tên kéo cung, nghĩ thầm trong lòng.

“Oắt con, đừng tưởng ngươi trốn trong sân không chịu ra ngoài thì ta sẽ bó tay. Cùng lắm là mười ngày nữa, ta sẽ đào tới kênh ngầm dưới vườn thuốc ngoài sân sau nhà ngươi. Chỉ cần bít nó lại, vườn thuốc của ngươi sẽ không có nước tưới, tất cả linh dược trong vườn đều sẽ biến thành cỏ khô!”

Lúc này, trành quỷ cười gian xảo, nói với Hứa Thái Bình một cách nguy hiểm.

Nghe vậy, Hứa Thái Bình lập tức cảm thấy căng thẳng trong lòng.

Nguồn nước của vườn thuốc sau nhà hắn đúng là một con kênh ngầm ở sâu dưới lòng đất, ngày thường sẽ có nước chảy từ kênh ngầm tới vườn thuốc, tưới nước vô cùng thuận tiện.

Nếu con trành quỷ đó thật sự có thể đào đụng tới kênh ngầm, vậy thì hắn chỉ còn cách đi ra ngoài lấy nước, không thì chẳng bao lâu nữa, toàn bộ Tử Tô mới gieo ngoài vườn thuốc không lâu đều sẽ chết.

“Nếu mình trữ nước sẵn, mười ngày sau cắt nước, ít nhất vẫn có thể chèo chống thêm khoảng bốn, năm ngày. Nói cách khác, mình chỉ còn mười lăm ngày nữa để chuẩn bị”.

Trong đầu Hứa Thái Bình nhanh chóng xoay chuyển.

“Oắt con, sở dĩ ta nói cho ngươi biết điều này là vì thấy ngươi cũng thông minh, muốn cho ngươi một con đường sống, từ đó bó tay chịu trói, trở thành nô lệ của bổn quân. Nếu không, ta sẽ khiến ngươi giống như Liễu Thanh Mai, lấy linh hồn của ngươi làm tim đèn, cho ngươi nếm thử cảm giác sống không bằng chết là như thế nào!”

Sau khi đe doạ một phen, con trành quỷ kia cũng chịu nói ra mục đích thực sự khi đến hôm nay.

Sau chuyện ngày hôm qua, nó đã thích sự thông minh của Hứa Thái Bình, muốn hiến thể xác của hắn cho Hổ Vương, sau đó bắt linh hồn hắn làm nô lệ cho mình.

Đầu năm nay, kể cả ma quỷ cũng đang thiếu cấp dưới trầm trọng.

“Ta là tu sĩ chính đạo của Thanh Huyền Môn, sao có thể tiếp tay cho ngươi chứ?”

Hứa Thái Bình cười khẩy, lập tức thả tay ra, một tiếng “vèo” vang lên, hắn lại bắn ra một mũi tên.

“Soạt!”

Không có gì bất ngờ, mũi tên này của hắn tiếp tục bị trành quỷ rút kiếm đánh rơi xuống.“Tu sĩ chính đạo?”

Sau khi đánh rớt mũi tên của Hứa Thái Bình, con trành quỷ kia cất tiếng cười to như thể vừa nghe thấy một câu chuyện cười nào đó.

“Đạo gia các ngươi có câu, một sinh hai, hai sinh ba, ba sinh vạn vật, cuối cùng vạn vật trở lại thành một, cho nên đạo pháp trên thế gian này chẳng qua là trăm sông đổ về một biển, làm gì có phân biệt chính tà thiện ác? Nếu ngươi đi theo ta, ta sẽ dạy ngươi đạo Quỷ tu, sau này vẫn có thể tu thành chính quả!”

Uy hiếp không thành công, trành quỷ bắt đầu thay đổi sách lược, đổi thành dụ dỗ.

“Có lẽ đạo không phân chia thiện ác, nhưng người lại có thiện có ác. Sách thánh có nói, sinh làm con người, có thể tu thân, có thể độ người, có thể như nước, ở dưới vực sâu tội ác nhưng vẫn hướng về thiện!”

Nói tới đây, Hứa Thái Bình lại cài tên kéo cung, bất khuất ngẩng đầu lên, mắt nhìn thẳng vào trành quỷ, tiếp tục nói:

“Ngươi sinh làm người, chẳng những không làm việc thiện, trái lại làm tay sai cho ma quỷ, giết hại đồng loại, ức hiếp kẻ yếu, là tội tày trời, đáng giết!”

Chiều cao hiện tại của Hứa Thái Bình chưa tới một mét sáu lăm, nhưng khi nói ra những lời này, trông hắn như thể còn cao lớn hơn rất nhiều so với con trành quỷ cao hai mét mấy kia.

“Nếu ngươi đã muốn chết, vậy thì ta sẽ cho ngươi được toại nguyện!”

Trành quỷ thẹn quá hoá giận, lạnh lùng “hừ” một tiếng. Nó vừa bắt yêu lang xoay người, vừa quay đầu tiếp tục hung hăng đe doạ Hứa Thái Bình.

“Ngươi tưởng nguồn nước bị cắt thì chỉ có thể làm cho linh thảo trong vườn của ngươi bị héo thôi sao? Ta cũng không sợ nói cho ngươi biết, con kênh ngầm dưới vườn này chính là nguồn linh lực cung cấp cho kết giới nơi ngươi ở, nguồn nước mà bị cắt, kết giới xung quanh căn nhà này sẽ tự động sụp đổ!”

Có thể là do giận quá mất khôn, cũng có thể là do quá coi thường Hứa Thái Bình, trành quỷ đã tiết lộ điều quan trọng này.

“Ngươi cứ đợi đó, trong vòng nửa tháng, bổn quân nhất định sẽ lấy mạng nhỏ của ngươi!”

Nói xong, trành quỷ cưỡi yêu lang thoắt cái đã biến mất trong núi rừng bên cạnh sân nhà.

“Nửa tháng… cũng đủ rồi!”

Hứa Thái Bình nhìn khu rừng nơi trành quỷ biến mất, sau đó siết chặt tay lại.

Mấy mũi tên vừa rồi không phải hắn bắn qua loa, mà là đang cố tình thăm dò thực lực của trành quỷ.

“Ba mũi tên liên tiếp, con trành quỷ đó đều chọn ra tay ngăn cản, vậy thì chứng minh khi cái xác mà nó nhập bị thương, âm hồn nó cũng sẽ bị thương”.

“Mặt khác, thật ra lực bắn của ba mũi tên này đều khác nhau, mà sau khi ngăn lại hai mũi tên, rõ ràng nó đã chậm chạp hơn. Như vậy xem ra, nếu như tu vi của mình tiến bộ thêm một bước, rất có khả năng nó sẽ không thể dễ dàng đỡ được một mũi tên của mình”.

“Nếu như có thể khiến nó thiếu cảnh giác hơn, mình cũng có thể làm nó bị thương”.

Vừa nghĩ tới đây, Hứa Thái Bình từ trên mái nhà nhảy xuống, sau đó nhìn quanh ngôi nhà nhỏ này.

“Tính theo tu vi thực, trừ phi đột phá cảnh giới Khai Môn, mình mới có thể đánh một trận với nó. Trong vòng nửa tháng, cho dù có thể nâng Tàn Hà Công lên tới giai đoạn kết băng, để giết được con trành quỷ kia thì cũng chỉ có thể đặt bẫy và đánh úp nó”.

“Cơ hội chỉ có một lần, mình phải chuẩn bị thật chu toàn mới được”.

Hứa Thái Bình có thể chọn cách bỏ trốn, ví dụ như mang theo mấy bình rượu mạnh để con trành quỷ đó không dám lại gần.

Nhưng vấn đề là mấy trăm dặm xung quanh đây đều là núi hoang, hắn có thể trốn được bao lâu?

“Thay vì nghĩ cách bỏ trốn, tốt hơn là nên chiến đấu đến cùng”.

Hứa Thái Bình quay lưng đi về phía phòng ngủ của mình.

Thời gian hiện giờ của hắn vô cùng quý giá, một phút cũng không thể lãng phí.

Có điều Hứa Thái Bình không biết, cảnh tượng hắn giằng co với trành quỷ hôm nay đã bị một bóng người ở trong rừng cách đây vài dặm nhìn vào trong mắt, nghe ở trong tai.

Đó là một lão giả tóc hoa râm, quần áo rách tả tơi, nằm ngửa trên ngọn cây, bên hông giắt một thanh trường kiếm bằng đồng, tay cầm một bầu rượu.