Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Thượng chủ truyền lệnh, yêu cầu thiếu chủ mau chóng hợp nhất tứ đại gia tộc Tuyết Thành.”

“Không sao! Mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay ta!” Long Ngạo Thiên khó nhọc nói: “Bên Lãnh Thanh Thu mặc dù gặp chút trắc trở, bên Từ Tuyết Kiều cũng hơi gai góc. Nhưng hôm nay, ta sẽ đánh một trận lật mình, sắp xếp lịch trình cho ta.”

“Rõ.”

“Ta đi giúp mẹ của Tưởng Thi Hàm chữa bệnh trước, bệnh của mẹ cô ấy không thể kéo dài thêm được nữa, kéo dài thêm nữa, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra chuyện.”

“Rõ.”

“Sau đó hôm nay đáng lẽ là ngày Lãnh Thanh Thu và Tiêu Thế Hằng ký hợp đồng, ta phải đi vạch trần bộ mặt giả tạo của hắn, giải cứu doanh nghiệp của Lãnh Thanh Thu!”

“Đã rõ!”

“Buổi tối, ta phải ngăn cản âm mưu của tên Hồ Thụ Huy đó, giải cứu Trần Mộng Vân.”

“Vâng ạ.”

“Chỉ cần giải quyết xong ba chuyện này, mọi việc coi như đã quay trở lại quỹ đạo rồi.”

“Thiếu chủ uy vũ! Có cần mang theo bồn cầu tiện lợi tùy thân cho ngài không? Hay là bỉm?”

Long Ngạo Thiên ngẩng đầu nhìn tấm cửa nhà vệ sinh: “Cảm thấy mình rất hài hước phải không?”

“Thiếu chủ bớt giận, thuộc hạ không hiểu hài hước, chỉ biết làm việc theo logic, ngài hiểu tôi mà.”

Long Ngạo Thiên trợn trắng mắt: “Nói chung, âm thầm phối hợp cho tốt. Hôm nay chính là một ngày... của lão tử...”

“Thiếu chủ? Hôm nay là gì? Tôi không nghe rõ.”

“Đợi... đợi đã...”

“Hôm nay chính là một ngày Tào Tháo rượt của ngài?”

“Cút.”

Nói cũng lạ, qua 12 giờ trưa, Long Ngạo Thiên đúng giờ lành bệnh.

Bụng đột nhiên hết đau, tuy người vẫn còn yếu nhưng ít nhất chuyện tào tháo rượt cũng tạm thời dừng lại.

Vừa bước ra khỏi biệt thự ngoại ô, một chiếc Audi RS7 mới toanh đã đỗ ngay trước mặt.

Cận vệ Hoa Tuyết Ngưng cầm kiếm ôm quyền: “Thiếu chủ, đã sắp xếp xong.”

Long Ngạo Thiên đứng thẳng tắp, liếc nhìn chiếc xe: “Bản thiếu chủ bây giờ đang xuất quan một cách kín đáo, để hiệu quả giả heo ăn thịt hổ đạt mức tối đa, phải hạ thấp thân phận, đóng giả làm một tên kẻ thất bại bình thường. Như vậy hiệu quả làm màu sau này mới lên tới nóc. Đổi xe khác đi, càng kín đáo càng tốt.”

Hoa Tuyết Ngưng ngẩn ra: “Vâng.”

Vài phút sau.

Long Ngạo Thiên nhìn chiếc xe trước mặt, xoa cằm, chìm vào suy tư.

“Tuyết Ngưng.”

“Thiếu chủ.”

“Đây là chiếc xe ngươi tìm cho bản thiếu chủ?”

“Vâng.”

Long Ngạo Thiên uất ức muốn hộc máu.

Thứ trước mắt này gọi là xe sao? Đó là một chiếc máy cày!

Hơn nữa còn là một chiếc máy cày chạy dầu cũ nát.

“Cái của nợ này…”

Hoa Tuyết Ngưng nói: “Thiếu chủ, đây là máy cày hiệu Bội Thu, động cơ diesel, cực kỳ mạnh mẽ. Kín đáo, đơn sơ, quê mùa lại vô vị, hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của thiếu chủ.”

Long Ngạo Thiên nhìn Hoa Tuyết Ngưng: “Ngươi đúng là không có não, đổi chiếc khác.”

“Hết rồi ạ.”

“Hết rồi? Thiếu chủ, thời gian không còn kịp nữa, lịch trình hôm nay của ngài khá dày đặc, nếu trì hoãn thêm sẽ không đủ thời gian.”

Long Ngạo Thiên tức muốn chết: “Được, vậy là nó đi, dù sao… cũng chỉ là một công cụ đi lại.”

“Mời thiếu chủ tự mình khởi động chiếc xe này!”

“Cái này… khởi động thế nào?”

“Chỗ này có một cái tay quay, cắm tay quay vào lỗ khởi động, dùng sức quay mạnh cần quay, cho đến khi chiếc máy cày này kêu bình bịch, sắp nhảy dựng lên là được.”

Long Ngạo Thiên sa sầm mặt, bắt đầu khởi động chiếc máy cày quay tay này.

Long Ngạo Thiên chưa bao giờ quay thứ này, chỉ biết dùng sức trâu, Hoa Tuyết Ngưng bên cạnh chỉ đạo tại chỗ:

“Thiếu chủ cần dùng sức liên tục, không được dừng lại.”

“Thiếu chủ cố thêm chút nữa, nó sắp nổ rồi!”

“Cánh tay của thiếu chủ cần phải vung mạnh, lúc này nên dốc toàn lực, tuyệt đối đừng giữ sức nữa.”

“Thiếu chủ quả là thiên nhân hạ phàm, thiếu chủ, hay là để tôi.”

Long Ngạo Thiên ngồi trên máy cày, bị xóc đến mức ngũ tạng lục phủ sắp văng ra khỏi miệng.

“Cái thứ của nợ này ngươi tìm ở đâu ra vậy?”

Tiếng động cơ quá ồn, hai người chỉ có thể hét lên để nói chuyện.

Hoa Tuyết Ngưng hét lớn: “Mua lại từ một nhà nông dân với giá rẻ 90 ngàn.”

Long Ngạo Thiên hét: “Cái của nợ này mà 90 ngàn?”

Hoa Tuyết Ngưng hét: “Thiếu chủ bớt giận, sắp mưa rồi.”

Long Ngạo Thiên hét: “Công tắc mui mềm ở đâu?”

Hoa Tuyết Ngưng hét: “Thiếu chủ nghĩ nhiều rồi, đây là máy cày, không có mui, cứng mềm đều không có.”

Long Ngạo Thiên nổi điên hoàn toàn: “Vậy bây giờ sắp mưa rồi thì làm sao?”

Hoa Tuyết Ngưng hét: “Thiếu chủ, thuộc hạ có một kế.”

“Nói!”

“Chịu đựng.”

Long Ngạo Thiên tức chết đi được: “Mẹ nó, may mà chỉ là mưa phùn lất phất, từ đây đến trung tâm thành phố còn bao xa? Nếu chỉ có mấy hạt mưa lấm tấm này thì cũng chẳng sao.”

Long Ngạo Thiên vừa dứt lời, một tiếng sấm vang trời, mưa như trút nước đổ xuống, hai người lập tức biến thành chuột lột.

Lúc này Long Ngạo Thiên ướt sũng, bị nước mưa tạt vào người lạnh cóng.

Sự rung lắc của máy cày khiến ngũ tạng lục phủ của hắn sắp bị xóc cho lệch vị trí, cái bụng vốn đã không khỏe, lúc này càng khó chịu hơn.

Hai tay nắm chặt vô lăng, toàn thân run như cầy sấy, Long Ngạo Thiên mặt mày bi phẫn:

“Mẹ kiếp! Từ hôm qua đến giờ toàn gặp vận rủi, lão tử không tin, chuyện xui xẻo lại không có hồi kết!”

Hoa Tuyết Ngưng áy náy nói: “Xin thiếu chủ đừng nói gở nữa!”

“Sợ cái đếch! Chẳng lẽ còn có chuyện gì xui xẻo hơn bây giờ sao?”

“Thiếu chủ, xin hãy cẩn thận phía trước có một hố phân!”

“Cái gì!?”

“Thiếu chủ, Tuyết Ngưng đi trước một bước!”

“Cái… Đệch!”

Ầm—!

Long Ngạo Thiên ngã vào hố phân, buồn nôn đến mức ói mửa.

Hoa Tuyết Ngưng đứng trên bờ hét: “Thiếu chủ, xin hãy mau lên khỏi hố!”

Long Ngạo Thiên gầm lên: “Giúp một tay, chân lão tử bị cái máy cày chết tiệt này đè lên rồi!”

“Thiếu chủ, máy cày không đáng tiền, vứt đi là được, thân vàng ngọc của thiếu chủ sao có thể ở lâu trong hố phân? Xin thiếu chủ sớm quyết định!”

“Ta nói chân ta bị đè rồi! Dịch nó ra!”

“Thiếu chủ, thuộc hạ cung kính mời thiếu chủ lên khỏi hố!”

“Máy cày! Mẹ kiếp! Đè lên chân ta rồi! Dịch nó ra! Dịch ra!”

Hoa Tuyết Ngưng lúng túng nói: “Sao thiếu chủ không nói sớm?”

“Dịch ra!”

“Ngài nói sớm một chút đi mà!”

“Dịch nó ra!”

“Tại sao không nói sớm?”

Lục Trình Văn thoải mái ngủ một giấc.

Tỉnh dậy, bắt đầu suy ngẫm về cuộc đời.

Không thể cứ ăn không ngồi rồi chờ chết được?

Bây giờ mình trốn cũng không trốn được, chỉ có thể ở lại tìm cách đối phó với kịch bản sau này.

Để đối phó với kịch bản phức tạp như vậy, phải đảm bảo mình có một tinh thần tốt, thể lực dồi dào và năng lượng tràn trề, cùng với một tâm thái tích cực, lạc quan.

Vì vậy, hê hê, hưởng thụ vinh hoa phú quý một chút là điều bắt buộc!

Tưởng Thi Hàm đi theo sau anh.

Hai người phục vụ đẩy mở cánh cửa đôi của phòng thay đồ lớn.

Cái bọn tư bản chết tiệt, niềm vui của người giàu, đúng là bạn không thể tưởng tượng nổi!

Phòng thay đồ lại có chiều sâu hơn mười mét.

Hai bên cho đến tận trần nhà đều là những chiếc tủ tinh xảo.

Người phục vụ kéo tủ bên trái ra, bên trong đầy ắp các loại quần áo cao cấp, được phân loại theo mùa, sắp xếp, treo móc vô cùng ngăn nắp.

Hàng tủ bên phải được kéo ra, bên trong toàn là các loại giày dép sặc sỡ. Giày da, giày thể thao, giày thường, giày đi biển…

Trong một chiếc tủ, trưng bày hơn một trăm chiếc đồng hồ hàng hiệu cao cấp, còn xa xỉ hơn cả trong cửa hàng đồng hồ.