Phế Thổ Biên Cảnh Kiểm Tra Quan (Dịch)
Chương 1814. Cuộc Tranh Luận Giữa Những Tội Phạm Tinh Nhuệ
Giọng nam ấy vang lên rõ mồn một qua lớp vách đá, mang theo vài phần nghiêm túc của một người đang giảng bài. "Chẳng hạn như Thực Cốt Đằng Bào Tử bộc phát liên tục trong mấy năm qua, chúng rất dễ bám vào những kẽ nứt ẩm ướt trên đá. Chỉ cần tiếp xúc với nhiệt độ cơ thể người, hoạt tính của nó sẽ tăng vọt rồi nhanh chóng lây lan qua không khí. Triệu chứng ban đầu rất giống với cảm lạnh. Khi ho, đờm sẽ lẫn những sợi tơ mỏng màu xanh nhạt. Đó chính là dấu hiệu cho thấy bào tử đang nảy mầm."
"Ồ, số 17, cậu giơ tay đấy à?"
"Thưa thầy, tôi biết loại bào tử này, cũng rõ cách phòng ngừa và tiêu diệt chúng!" Một giọng nam trung thô kệch vang lên trong địa lao, nghe tuổi chừng ngoài bốn mươi.
"Tốt lắm, tôi rất thích những học viên chủ động giành trả lời như cậu." Giọng nam thanh niên mang theo ý cười. "Mọi người tập trung tinh thần, lắng nghe số 17 giải thích nào."
"Kính thưa các đồng liêu, đặc điểm của Thực Cốt Đằng Bào Tử mà thầy Trình vừa đề cập đến chính là những sợi tơ mỏng màu xanh nhạt." Giọng nam trung hơi ngừng lại. "Nhưng mọi người phải chú ý, nếu lúc kiểm tra mà đã thấy tơ mỏng thì thực ra là muộn mất rồi! Tốc độ lây lan của loại bào tử này nhanh đến chóng mặt. Trong bán kính ba mét, nó chỉ mất từ hai đến năm giây để khuếch tán hoàn toàn."
"Vậy làm sao để phân biệt người bị lây nhiễm từ khoảng cách xa?"
"Đặc điểm hành vi là rất quan trọng. Tần suất hô hấp của người bình thường thường từ 16 đến 20 lần mỗi phút. Trong trạng thái nghỉ ngơi, lồng ngực sẽ phập phồng đều đặn, mỗi chu kỳ hô hấp kéo dài khoảng 3 đến 4 giây!"
"Nhưng người bị lây nhiễm thì khác!" Gã lớn tiếng nhấn mạnh. "Sự sinh trưởng của bào tử sẽ liên tục chèn ép phổi. Người bị lây nhiễm sẽ bất giác thở gấp, tần suất hô hấp tăng rõ rệt gấp ba đến bảy lần, lồng ngực phập phồng vừa nhanh vừa nông, tựa như bị bịt chặt mũi miệng. Hơn nữa, họ còn hay dùng tay áo che miệng nhưng lại không dám ho lớn."
"Tại sao ư? Đó là vì bào tử đã bám rễ trong khí quản. Chỉ cần dùng sức ho là sẽ giằng xé sợi nấm, khiến cơ thể càng đau đớn hơn!"
"Đặc trưng dễ thấy nhất là khi đứng, họ sẽ vô thức khom lưng, hai tay thường ôm dưới xương ức. Đó là phản ứng đau âm ỉ do sợi nấm kích thích màng phổi!"
"Thế nên, một khi thấy có người phản ứng như trên, trước tiên phải cảnh giác, lập tức cảnh cáo và cách ly từ xa. Tuyệt đối không được khinh suất tiếp xúc gần để quan sát triệu chứng."
Nói đến đây, gã hơi khựng lại như đang đợi điều gì đó. Quả nhiên, giọng nam trong trẻo lúc nãy lại nhanh chóng vang lên: "Số 17 trả lời rất chính xác. Đây chính là một trong những phương pháp quan trọng để chúng ta kiểm tra Thực Cốt Đằng Bào Tử, thông qua quan sát tinh tường từ xa để phán đoán tình trạng hiện tại của người bị lây nhiễm."
"Điểm Tẩu Thoát của cậu cộng một điểm. Nếu có thể trả lời được cách tiêu diệt, tôi cộng cho cậu thêm 0,5 điểm nữa."
"Tiêu diệt thì quá đơn giản!" Giọng nam trung lập tức cướp lời. "Thực Cốt Đằng Bào Tử rất sợ nhiệt độ cao, chỉ cần uống nhiều nước sôi là xong."
"Đánh rắm!" Giọng nam trong trẻo còn chưa kịp lên tiếng, bất ngờ lại có một giọng nữ lạnh tanh chen vào. "Cậu bảo uống nhiều nước nóng? Thực Cốt Đằng Bào Tử cần nhiệt độ thấp nhất là 85 độ mới diệt được. Cậu định uống nước sôi sùng sục chắc?"
"Sao lại không được?" Gã bĩu môi. "Cô không uống được thì không có nghĩa là tôi không uống được! Đừng nói là 85 độ, nước sôi 100 độ tôi vẫn cứ uống tuốt!"
"Cậu có dị năng kháng nhiệt độ cao, nhưng người khác thì có sao?" Giọng nữ lập tức phản pháo. "Thầy hỏi phương pháp phổ thông để tiêu diệt, câu trả lời của cậu đem đi nhân rộng được à?"
"Người khác có hay không thì liên quan quái gì tới tôi!" Gã vênh váo. "Thầy chỉ hỏi 'cách tiêu diệt', của tôi chẳng lẽ không phải là một cách? Còn cô, chỉ giỏi vạch lá tìm sâu, sao không thấy cô trả lời thử xem?"
"Xùy..." Giọng nữ lạnh lùng hừ mũi, rồi rành rọt đọc ra: "Thực Cốt Đằng Bào Tử có thể bị dung giải bằng dung dịch đặc thù. Công thức là: 3g tinh thể lưu huỳnh nghiền thành bột, pha cùng 8ml dịch vỏ cây Sơn Du, sau đó thêm vào 50ml nước vôi trong để nguội..."
"Uống liên tục ba ngày, bào tử sẽ tự động bị diệt sạch. Dựa vào việc uống nước nóng ấy hả? Đúng là đồ ngu xuẩn!"
"Cô mới là đồ ngu xuẩn!" Gã đàn ông đốp chát ngay tắp lự. "Nếu dính mầm bệnh ngoài hoang dã, đào đâu ra cái thứ dung dịch chết tiệt như cô nói? Không phục thì bảo thầy mang Thực Cốt Đằng Bào Tử lại đây, mỗi người làm một phần xem tốc độ pha giải độc của cô nhanh hay uống nước nóng của tôi hiệu quả hơn!"
"Cái bộ não như cậu, cả đời này chỉ đáng để cày thuê cho trạm kiểm soát thôi." Cô gái bật cười khinh khỉnh, rồi hắng giọng nói: "Thầy à, 0,5 điểm này phải tính cho em chứ nhỉ?"
"Số 69 nói không sai, dung dịch là phương án thông dụng, nhưng nước sôi cũng có thể dùng trong trường hợp khẩn cấp. Mỗi người được cộng 0,5 điểm." Giọng nam thanh niên mang rõ vẻ hài lòng, phân xử công bằng đâu ra đấy.
"Cái này..." Lưu Thước và Đinh Thừa Nhạc đứng phía sau đưa mắt nhìn nhau, hoàn toàn há hốc mồm.
Sao lại có người rảnh rỗi chạy vào địa lao để rao giảng mớ kiến thức chuyên môn của thanh tra cho một đám tội phạm cơ chứ? Hơn nữa, đám "học sinh" này lại nắm rành rọt đặc tính, cũng như phương pháp giải trừ nguồn lây nhiễm. Có điều, tính khí thì đứa nào cũng xốc nổi hơn đứa nào.