Phế Thổ Biên Cảnh Kiểm Tra Quan (Dịch)

Chương 53. Khẩu Súng Lục Chiến Đấu, Quá Khứ Bất Ngờ Của Bác Tài Xế!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Hôm nay cậu bước qua đó chính là vạn kiếp bất phục, mà lùi lại nửa bước thì càng là sống không bằng chết!"

"Muốn sống sót, chỉ có thể liều mạng."

"Trình Dã, cậu đã chuẩn bị sẵn sàng liều mạng tới mức cá chết lưới rách với người ta chưa?"

Liều mạng?

La Hiểu Tuyết hỏi một tràng khiến Trình Dã không khỏi sững người.

Nhưng rất nhanh, hắn không nhịn được mà bật cười, khóe miệng nhếch lên một đường cong.

Hơn hai tháng nay, hắn đã vô số lần đứng trên sân thượng, thứ hắn thiếu chưa bao giờ là dũng khí để đi chết, mà là một lý do có thể thuyết phục bản thân mình từ bỏ.

Bây giờ, hắn không những không tìm thấy lý do từ bỏ, ngược lại còn tìm được lý do để cố gắng sống tiếp.

Vậy thì còn sợ gì... mà không liều mạng với người khác?

Huống hồ hắn bây giờ chỉ có một thân một mình, còn đám người ở trạm kiểm soát ai nấy đều vướng bận gia đình, canh cánh nỗi lo, nặng gánh lợi ích, ai dám đứng ra liều mạng với hắn?

"Chị La, tin tôi!"

"Trừ sinh vật nhiễm bệnh ra, bên trong trạm kiểm soát thật sự không có ai động được tôi đâu."

Hắn vỗ vỗ vào khẩu súng lục tiêu chuẩn đeo bên hông, cười càng lúc càng ngông cuồng.

Vị trí thanh tra đúng là không cao, nhưng ở cái khu đệm này, người có thể tùy tiện lấy mạng hắn lại lác đác chẳng có mấy ai.

Ngược lại, hắn muốn lấy mạng ai, thì chỉ cần giơ tay, siết cò nhè nhẹ là xong.

Hoàn toàn không lo nghĩ, càng không kiêng dè.

Cùng lắm thì bỏ mạng ở vùng đất hậu tận thế, bầu bạn với sinh vật nhiễm bệnh, trôi dạt nơi phế tích hoang vu mà thôi.

"Được, tôi tin cậu!"

La Hiểu Tuyết gật đầu thật mạnh, đưa tay vào trong túi đeo chéo rồi móc ra.

Lại chính là khẩu súng lục chiến đấu hiệu "Bizon" mà Trình Dã định mua lúc trước, nhìn độ mới của nó, chắc là vừa mới xuất xưởng không lâu.

Rõ ràng là La Hiểu Tuyết đã dậy từ sáng sớm tinh mơ, mò mẫm trong đêm tối để đến cửa hàng đổi vật tư mua cho hắn.

"Khẩu súng kia của cậu yếu quá, đem đi hù người thì đủ, chứ để bắn sinh vật nhiễm bệnh thì còn thiếu chút đỉnh."

"Dùng cây này nè, uy lực lớn, đứa nào muốn lấy mạng cậu, cậu cứ cho nó nếm thử mùi đạn là gì trước đi!"

"Được!"

Hắn nhẹ nhàng nhận lấy, gài nó vào túi súng còn trống bên phải.

"Vậy tôi đi nhé?"

"Đi đi, nhớ cho kỹ, tan ca rồi chị vẫn ở đây chờ cậu về nhà."

"Dạ."

Không cần phải nói thêm gì nữa, chỉ riêng lời hẹn ước này cũng đủ khiến trong lòng hắn nặng trĩu.

Quay đầu lại, chiếc xe buýt vậy mà vẫn còn chờ ở chỗ hắn xuống xe ban nãy.

Thấy Trình Dã nhìn qua, bác tài cười cười vẫy tay, "Anh đã trả tiền gấp năm lần, theo lý thì tôi phải chở anh tới tận nơi."

"Cảm ơn."

Lên xe, bác tài không biết nghĩ đến cái gì mà lắc đầu đầy cảm khái, "Anh ơi, sát khí trên người anh nặng quá, người nào nhát gan chắc bị dọa cho chết khiếp luôn."

"Vậy lỡ có người không sợ thì sao?"

"Vậy thì chắc gã đó thật sự muốn chết." Bác tài nhún vai, "Hồi trước lúc tôi còn bươn chải ở bên ngoài, chưa có gia nhập Thành phố Hạnh Phúc, hễ mà gặp người như anh là tôi toàn né đi đường vòng không hà."

"Ồ, vậy hồi đó bác làm nghề gì?"

"Nói ra không sợ anh cười, hồi đó tôi là... một tay sát thủ hạng ba?!"

Bác tài xế trung niên cười rộ lên, ngượng ngùng gãi gãi sau gáy, "Chỉ là sau này có vợ, có con rồi, trong lòng có nhiều vướng bận, cứ như là bị đeo gông vào cổ vậy, cái nghề này coi như dứt khoát không làm được nữa."

"Cho nên, bây giờ tôi lại càng sợ mấy người như anh hơn."

"Sợ tôi thất phu nổi giận, máu văng năm bước?"

"Cũng không hẳn, ai cũng là cái mạng cùi bắp như nhau, đâu phải mấy ông lớn trong nội thành, liều mạng sống chết với nhau thật sự không cần thiết."

"Vậy?"

"Không thể nói, không thể nói."

Hắn dần thu lại nụ cười, đánh giá bác tài xế trung niên bằng ánh mắt có chút khác lạ.

Vùng đất hậu tận thế này rộng lớn, đúng là chuyện quái gì cũng có.

Ngay cả một bác tài xế mà cũng thông minh đến thế, cái trạm phía Bắc to đùng kia chắc là sẽ không có ai nghĩ quẩn đi gây sự đâu nhỉ?

"Thưa ngài, đã đến trạm kiểm soát phía Bắc, xin vui lòng mang theo vật dụng cá nhân, hẹn gặp lại ngài lần sau."

Tại trạm dừng cách trạm kiểm soát bốn trăm mét, tài xế dừng xe, đứng dậy nhìn về phía Trình Dã.

"Số nhận dạng máy liên lạc phòng vệ của tôi là 41504, họ Điền, nếu sau này ngài có nhu cầu dùng xe, có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào."

"Ông định lái xe buýt tới đón tôi à?"

Trình Dã thấy hơi buồn cười.

Tính ra, đây đã là người thứ ba muốn đầu tư vào hắn sau chú Đông và Gwen.

Hơn nữa, điều kỳ lạ là hai người sau này chỉ gặp hắn một lần, nói chưa được hai câu đã muốn đầu tư.

"Không phải vậy đâu, ngoài xe buýt, tôi còn làm thêm giao hàng cho Sở Công vụ, có một chiếc xe tải nhỏ."

Nói xong, sư phụ Điền lại chỉ ra trạm kiểm soát ngoài cửa sổ, "Nếu ngài có thể lo được thủ tục sạc điện từ Sở Công vụ, chiếc xe tải nhỏ này lái ra khỏi trạm kiểm soát cũng không thành vấn đề."

Trình Dã gật đầu, nhập số nhận dạng vào máy liên lạc phòng vệ của mình, "Tôi nhắc trước một câu, có lẽ ông sẽ không bao giờ nhận được điện thoại của tôi đâu."

"Không đâu, tôi nhìn người chuẩn lắm, người như ngài, hoàn cảnh càng ổn định thì càng không thể bị trói buộc."