Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Không, không vấn đề gì ạ!"
Giữa các cảnh vệ có một quy tắc ngầm:
Bên trong trạm kiểm soát, hai phe Đông - Tây đấu đá tàn nhẫn thế nào, cuộc tranh giành ngấm ngầm giữa các thanh tra có kịch liệt ra sao, cũng đều không liên quan đến đám cảnh vệ quèn tầng đáy như bọn họ.
Bởi vì bất kể hôm nay người nắm quyền trạm kiểm soát là Đinh Dĩ Sơn, hay là Harlin, cũng đều sẽ không cho bọn họ cơ hội chen chân vào hàng ngũ thanh tra.
Một khi con đường thăng tiến đã bị khóa chết, việc nhúng tay vào cuộc đấu đá phe phái chính là lựa chọn ngu xuẩn nhất.
Cho dù Trình Dã mang gương mặt người phe Đông, thì đám cảnh vệ phe Tây bọn họ cũng phải coi hắn như người nhà mà hầu hạ cho tử tế.
Nếu không, lỡ một cái báo cáo bị gửi lên trên, chết thì không chết, nhưng cái biên chế vất vả lắm mới có được chắc chắn sẽ mất.
Nhận lấy huy hiệu của Trình Dã, gã cảnh vệ quẹt một cái trên máy liên lạc phòng vệ, vẻ cung kính trên mặt lại tăng thêm một phần.
"Thanh tra Trình, mời ngài vào, nơi làm thủ tục nhận chức ở cửa sổ thứ tư khu E, tôi đã thông báo qua bên đó rồi ạ."
"Được, tôi đứng đây đợi một lát chắc không sao chứ?"
"Hửm?"
"Đợi vài người, nếu không chuẩn bị trước, sau này từ từ giải quyết thì phiền phức lắm."
Trình Dã nheo mắt cười, gã cảnh vệ sững sờ, nhưng ngay sau đó lập tức hiểu ra hắn đang nói gì, bất giác rụt cổ lại.
Kẻ ngông cuồng y đã thấy nhiều rồi, nhưng ngông cuồng như Trình Dã thì đây là lần đầu y thấy.
"Ông có gì muốn nói à?"
"Không có." Gã cảnh vệ vội vàng lắc đầu, "Thưa ngài, chúng tôi chỉ là công cụ của trạm kiểm soát, bất kể là ngài muốn dùng, hay các thanh tra khác muốn dùng, chúng tôi đều không dám có suy nghĩ gì khác."
"Vậy à?"
Trình Dã bước lên một bước, tay trái thuận thế đặt lên vai đối phương, "Vậy ông nói luôn cho tôi nghe xem, tình hình trong trạm Bắc này bây giờ thế nào?"
"À thì..."
"Ông vừa mới nói mình là công cụ, tôi cũng có thể dùng, sao nào, bây giờ tôi lại không dùng được nữa à?"
"Không... không dám ạ."
Gã cảnh vệ cao ráo giật nảy mình, sau lưng tức khắc túa ra một lớp mồ hôi lạnh, chỉ hận không thể tự vả cho mình một bạt tai.
Mày rảnh quá ha, người ta đứng đó ngắm thì cứ để người ta ngắm, mắc gì phải nhiều chuyện một câu.
Giờ thì hay rồi, gia hỏa này rõ ràng không phải dạng hiền lành gì.
Không nói thì bằng với đắc tội trực tiếp.
Nói ra, lỡ như gia hỏa này vào trong quậy một trận, y không phải cũng phải gánh tội thay sao?
Mẹ kiếp!
Sau khi thầm chửi rủa nhà sản xuất của gã cảnh vệ bên cạnh, gã cảnh vệ cao ráo đành mếu máo nói, "Thưa ngài, không biết ngài muốn nghe về phương diện nào ạ?"
"Ông cứ theo thứ tự quyền lực từ cao đến thấp ở trạm Bắc này mà kể cho tôi nghe một lượt đi."
"Quyền lực từ cao đến thấp?"
May mà không phải hỏi thẳng thông tin cá nhân của một thanh tra nào đó, gã cảnh vệ cao ráo khẽ thở phào, vội nói:
"Ở trạm Bắc chúng ta, người có quyền lực cao nhất chắc chắn là trạm trưởng thường trực, ngài Ben Towns. Tiếp theo là phó trạm trưởng thường trực Evan Davidson, nhưng phó trạm trưởng quanh năm suốt tháng đều đi làm nhiệm vụ ngoại cần, rất hiếm khi thấy mặt ổng."
"Ngoài hai vị trạm trưởng, thì những thanh tra như ngài là có quyền lực lớn nhất. Quy tắc của trạm kiểm soát là bốn khu A, B, C, D sẽ được phân công ngẫu nhiên, mỗi tuần đổi một lần."
"Thời gian làm nhiệm vụ lần lượt là từ tám giờ sáng đến bốn giờ chiều, và bốn giờ chiều đến mười hai giờ đêm, cho nên mỗi tuần sẽ có 8 vị thanh tra cố định luân phiên ở đây."
"Tiếp tục."
"Nữa... nữa là con cái của các vị thanh tra, chịu trách nhiệm sắp xếp tài liệu văn thư trong trạm, cũng chịu trách nhiệm đối chiếu thông tin của người đi vào."
"Bọn họ có biên chế à?"
Trình Dã nheo mắt hỏi, "Theo tôi được biết, con cháu của thanh tra trước khi kế thừa, đáng lẽ không được phép vào trạm kiểm soát chứ?"
"Về nguyên tắc thì đúng như ngài nói, nhưng mà..."
Gã cảnh vệ cao ráo ấp úng, "Để tránh trường hợp có thanh tra nào đó hy sinh, con cháu sau khi kế thừa lại không quen việc, cho nên trạm trưởng đã cho phép bọn họ 'thực tập không lương' trong trạm, tiếp quản một phần công việc để rèn luyện trước."
"Hay cho một câu 'thực tập không lương'."
Trình Dã không nhịn được mà than thở, thủ đoạn này, cao tay thật!
Tiền lương của trạm kiểm soát là cái thá gì, lẽ nào thật sự trông chờ vào mấy đồng Hạnh Phúc ít ỏi đó để sống qua ngày?
Ở trong trạm, chỉ cần kiếm chác chút đỉnh, cũng có thể nhận được thù lao cao gấp mấy lần tiền lương.
Thậm chí ngay cả người thật thà như Lưu Tất, xưa nay không bao giờ vòi vĩnh, mà mỗi tháng cũng có thể nhẹ nhàng bỏ túi cả nghìn đồng Hạnh Phúc.
Cái gọi là "không lương" bây giờ, thật sự chỉ có thể lừa được bọn ngốc.
Không, có lẽ ngay cả thằng ngốc cũng hiểu được ý nghĩa của việc nắm giữ chút quyền lực khi ở trong trạm kiểm soát.
"Rồi xuống nữa là ai?"
"Xuống nữa chính là hạng người thường như chúng tôi, có quan sát viên, cảnh vệ, nhân viên công tác, còn có người chạy vặt, giao cơm, nói chung là làm trợ tá cho thanh tra, chỉ cần là ở trong trạm không ra ngoài, ngài gọi là chúng tôi có mặt ngay, tuyệt đối không một lời oán thán!"