Phế Thổ Biên Cảnh Kiểm Tra Quan (Dịch)

Chương 71. Hủy Bỏ Phân Giải, Sinh Vật Nhiễm Bệnh Bộc Phát!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đây chẳng phải là tương đương với việc có thể trực tiếp sở hữu lực lượng đặc biệt sánh ngang với siêu phàm sao?

Chỉ đáng tiếc, còn chưa đợi Trình Dã kịp kích động, ánh mắt hắn đã rơi vào dòng ghi chú thông tin bên dưới.

Bốn chữ "ảnh hưởng tương tự" giống như một chậu nước đá, trong nháy mắt dập tắt mọi sự bốc đồng.

Nếu tác dụng phụ do sinh vật nhiễm bệnh mang lại cũng sẽ bị trích xuất tương tự, vậy thì hà tất phải dùng Vật Thu Thập để phân giải? Trực tiếp để sinh vật nhiễm bệnh ký sinh chẳng phải là xong rồi sao?

"Không đúng, cái chức năng này..."

Chân mày Trình Dã nhướng lên, hắn đột nhiên nhận ra một công dụng tuyệt diệu khác của chức năng phân giải:

Chỉ cần độ phối hợp của mục tiêu vượt quá 50%, chẳng phải là thông qua truy xuất liền có thể phân biệt từ tận gốc rễ xem gã có bị nhiễm bệnh hay không sao?

Đây đúng là một thần kỹ mà!

Chỉ trong nháy mắt, Trình Dã liền nghĩ đến mấy loại tình huống có thể lợi dụng chức năng này.

Ví dụ như đi làm nhiệm vụ ngoại cần, nếu không thể xác định đồng đội có bị nhiễm bệnh hay không, chỉ cần phân giải một cái là xong.

Lại ví dụ như trong quá trình kiểm tra, nếu có người nào đó không chắc chắn, tương tự cũng có thể thông qua phân giải để có được kết quả.

[Xin Nhân Viên Thu Thập tiến hành lựa chọn, nếu không thể lựa chọn, có thể hủy bỏ phân giải. Sau khi hủy bỏ sẽ không hoàn trả giá trị nạp năng lượng, được xem là thất bại, nhưng có thể nhận được điểm hành động gấp đôi]

Bảng điều khiển của Vật Thu Thập sáng lên thông báo.

Điểm hành động gấp đôi!

Ánh mắt Trình Dã sáng lên, không ngờ hủy bỏ phân giải vậy mà còn có thể nhận được khoản thu hoạch ngoài lề này, hắn lập tức không do dự nữa, trực tiếp quyết định: "Hủy bỏ phân giải."

Nếu ghi chú đã nói rõ, bắt buộc phải trang bị 'Hủ Đằng' mới nhận được chút điểm thông tin, vậy thì còn do dự cái gì?

Thứ của nợ này dù có tìm được vào ô kỹ năng hắn cũng thấy phiền phức.

"Trừ phi ngày nào đó tìm được phương pháp có thể trục xuất 100% nguồn lây nhiễm, nếu không thì tuyệt đối không thể đụng vào mấy kỹ năng này."

Trong lòng Trình Dã âm thầm cảnh giác.

Bốc đồng là ma quỷ, lỡ như gặp phải khủng hoảng sinh tử, lúc không có dị năng của nguồn lây nhiễm, có lẽ còn có thể dựa vào phán đoán bình tĩnh để tìm đường sống trong tuyệt cảnh.

Nhưng một khi đã dính vào loại lực lượng dị hóa này, khó mà đảm bảo được sẽ không nảy sinh tâm lý "lấy mạng đổi mạng" của một con bạc vào thời khắc mấu chốt.

Đến lúc đó, nhìn thì như có thêm một con đường, nhưng thực chất lại là tự mình đeo gông vào cổ.

[Hủy bỏ phân giải, hoàn trả điểm hành động '4' (lv.1)]

Thông tin trên bảng điều khiển lóe lên rồi tắt, sau khi bật ra thông báo hoàn trả liền biến mất trước mắt Trình Dã.

Mặc dù đã lãng phí một lần cơ hội phân giải, nhưng lại tình cờ tìm ra được một cách thức khác để giám định sinh vật nhiễm bệnh, đồng thời còn thu hoạch được điểm hành động.

Trình Dã cũng không cảm thấy mất mát, hắn lập tức lùi lại mấy bước, dự định bù đắp tổn thất từ một phương hướng khác.

"Thanh.. thanh tra.."

Barrett đang bám vào lan can chờ bị hỏi chuyện, không hiểu mô tê gì.

Vừa ngẩn người ra, y liền nghe thấy tiếng nổ kinh hoàng vang lên bên tai, sóng xung kích chấn động khiến màng nhĩ y đau điếng, tựa như cái sọ não cũng sắp bị tiếng nổ kinh hoàng này thổi bay.

Sọ não?

Y bất giác đưa tay lên sờ vào chỗ đau nhói trên trán, nhưng thứ sờ được không phải là màu đỏ, hay màu trắng, mà là một thứ chất lỏng sền sệt màu xanh đen nào đó đang không ngừng trào ra từ cái lỗ thủng do đạn bắn, mang theo mùi hôi thối tanh tưởi đến mức buồn nôn.

Tôi...

Đây...

Là...

Dòng suy nghĩ hỗn loạn nổ tung trong não, vào khoảnh khắc này, y bỗng phát hiện tầm nhìn của mình đã tách rời khỏi ngôi thứ nhất, nhìn thấy cơ thể của chính mình từ góc nhìn thứ ba bao quát từ trên xuống.

Vị trí vốn dĩ thuộc về cái đầu trống rỗng, nơi nửa đoạn cổ lởm chởm không đều, từng cụm dây leo màu xanh lục đang phun ra từ vết cắt, tựa như nhựa đường sôi trào, đan xen quấn quýt vào nhau trên không trung, vậy mà lại tạo thành một đường nét khuôn mặt vặn vẹo.

Tôi, tôi bị nhiễm bệnh rồi?

Ngay khoảnh khắc ý thức được điều này, ký ức bị niêm phong trong não lập tức ùa về như thủy triều.

Bên trong tàn tích thành phố dưới ánh hoàng hôn.

Một chiếc xe van cũ nát điên cuồng lao vào một con hẻm cụt, cửa xe bị đẩy mạnh ra, tám người lảo đảo lao xuống xe, ánh mắt kinh hoàng đồng loạt hướng về phía đầu hẻm.

Chỉ thấy trong vệt nắng tàn cuối cùng của mặt trời lặn, một con quái vật dây leo màu xanh lục cao hơn mười mét chậm rãi hiện ra. Ngay giữa thân hình khổng lồ đó, một hình dáng con người vặn vẹo như ẩn như hiện, hệt như một con thiêu thân bị kẹt trong lưới nhện, lặng lẽ kể lể nỗi kinh hoàng tột độ đánh thẳng vào nội tâm con người!

Tất cả mọi người điên cuồng nổ súng, tiếng súng dày đặc vang lên đột ngột, đạn bay như mưa về phía con quái vật, nhưng chỉ tạo ra được từng cái hố đạn màu đen trên lớp vỏ dây leo cứng rắn.

Mà con quái vật thì uốn éo nhánh cây tựa như mãng xà khổng lồ của mình, mỗi một lần quật xuống, đều có thể tóm chính xác một người từ trong đám đông, xé nát người đó trên không trung một cách tàn nhẫn, máu tươi và thịt nát văng tung tóe như mưa.