Phế Thổ Biên Cảnh Kiểm Tra Quan (Dịch)

Chương 90. Nước Sôi Lửa Bỏng, Ván Bài Trời Cho

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mà theo cách hiểu của Trình Dã, trạm trưởng thường trực thực chất chính là hoàng tử.

Hoàng đế Đinh Dĩ Sơn này mà băng hà, vậy thì sẽ chọn ra hoàng đế mới từ trong thái tử Harlin và các hoàng tử khác.

Ai có thể thắng, hoàn toàn dựa vào thủ đoạn có đủ cứng rắn hay không khi đối đầu tại "Huyền Vũ Môn".

Đương nhiên đây chỉ là một phép ví von về quyền lực, còn về quan hệ giữa người với người thì trạm trưởng và trạm trưởng thường trực là bình đẳng.

"Towns thì sáng nay ta vừa mới gặp, trạm Bắc cũng không có sinh vật nhiễm bệnh trà trộn vào, nơi này sẽ không xảy ra vấn đề."

"Còn trạm Nam và trạm trung tâm..."

Trình Dã sững sờ, không lẽ vận may của mình tốt đến vậy, chọn trạm Bắc vừa hay tránh được một kiếp?

Theo lẽ thường mà nói, trạm kiểm soát trung tâm rất ít khi đụng phải sinh vật nhiễm bệnh khó nhằn.

Dù sao thì nguồn lây nhiễm mạnh cũng tiêu hao vật chủ cực lớn, loại có thể đi đường dài mò đến tận Thành phố Hạnh Phúc, đa phần là loại như Xúc Tu Vong Ngữ, nhìn thì kỳ dị chứ chẳng có bao nhiêu chiến lực.

Nhưng trạm kiểm soát nhanh thì khác.

Giống như Barrett bị đám Hủ Đằng lây nhiễm, đã bị nhốt trong khoang cách ly 4 ngày rồi mà vẫn chưa đến kỳ bộc phát.

Loại sinh vật nhiễm bệnh mạnh mẽ này mà mất kiểm soát nổi điên trong đám đông, thì trong phút chốc có thể tiễn một đám người đi.

"Không phải vấn đề của mấy anh, cứ kiên nhẫn chờ là được."

Trình Dã an ủi bốn anh em đang thấp thỏm.

Hắn làm gương ngồi xuống dưới cây dù che mưa, kiên nhẫn chờ đợi tin tức thêm.

Trạm trưởng thường trực không may tử vong, bất kể là chết ở khu vực nào, cả ba trạm kiểm soát đều phải lập tức phong tỏa cảnh giới.

Không được vào, không được ra.

Giống như khu kiểm dịch B bên cạnh, mấy chục người đang xếp hàng chờ vào thành, lúc này chỉ có thể đứng lẵng lặng chờ cảnh giới được giải trừ.

Không đúng, Simo bây giờ cũng đang chờ ra ngoài chữa trị nữa, không ngờ đã qua được cửa kiểm tra của thanh tra là hắn, lại bị kẹt ở đây, vận may cũng đúng là quá tệ.

"Trạm kiểm soát trung tâm và trạm Nam bây giờ đều là thanh tra người Đông, bất kể chết là ai, Đinh Dĩ Sơn ắt hẳn sẽ đau đầu, cục diện vốn đã mất cân bằng, e là càng nghiêng về phía người Tây hơn nữa."

"Đối với ta mà nói cũng không biết là phúc hay họa, chỉ sợ Đinh Dĩ Sơn nổi điên lên..."

Dòng suy nghĩ hỗn loạn cuộn trào.

Thanh tra tuy rất oai phong trong mắt người bình thường, nhưng ai biết được cái cảnh nơm nớp lo sợ như đi trên băng mỏng ở sau lưng chứ?

Trình Dã chỉ có thể cố gắng hết sức để tầm nhìn của mình đứng ở trên cao, phân tích sự ảnh hưởng do cục diện thay đổi mang lại.

Nếu ta là Đinh Dĩ Sơn, ta sẽ làm gì?

"Phe thanh tra người Đông yếu thế, căn nguyên nằm ở thế hệ trẻ không có người kế thừa, nhưng tính lên trên thì lực lượng nòng cốt vẫn xem như đủ, đại ca B từng nhắc qua, thực lực của thanh tra thâm niên kỳ bốn của hai bên, người Đông còn nhỉnh hơn người Tây một chút, thanh tra kỳ năm cấp cao nhất lại càng chiếm ưu thế 4 chọi 2, chỉ có từ kỳ ba trở xuống là bị người Tây cướp mất lợi thế lớn."

"Huống hồ trong ba vị trạm trưởng thường trực, người Đông chiếm hai, như vậy mới không khiến cục diện mất cân bằng."

"Bây giờ chết một trạm trưởng thường trực người Đông, vậy thì tiếp theo..."

Từng bước phân tích.

Ánh mắt Trình Dã đột ngột sáng lên.

Đứng ở góc độ của Đinh Dĩ Sơn, chuyện cấp bách nhất bây giờ, tuyệt đối là vị trí trạm trưởng thường trực vừa bị khuyết.

Nếu người Đông vẫn có thể giữ được hai trạm trưởng, cục diện sẽ quay về thế giằng co lúc trước.

Nhưng nếu người Tây đoạt được vị trí trạm trưởng này, cục diện bên trong trạm kiểm soát e rằng sẽ lập tức xảy ra thay đổi trời long đất lở.

Nước sôi lửa bỏng, Đinh Dĩ Sơn làm gì còn hơi sức mà để mắt đến một gã thanh tra thực tập nho nhỏ như hắn?

Cho dù có lùi một vạn bước mà nói, Đinh Dĩ Sơn có quyết tâm sắt đá muốn chơi chết hắn, đem vị trí trống này nhường cho người của mình.

"Cùng lắm thì ta lật bàn, trực tiếp đầu quân cho phe Tây, ai sợ ai chứ?"

Muốn trà trộn trong cái chén cơm sắt này, không ngoài hai con đường.

Hoặc là an an ổn ổn làm một kẻ vô hình, uống trà đọc báo không dính dáng đến bất kỳ phe phái nào, thành thật làm cho đến lúc về hưu, hoặc là vùng lên đuổi theo, không có hậu thuẫn thì dựa vào thủ đoạn mà liều mạng, không biết đứng về phe nào thì dùng thực lực để lên tiếng.

Vế trước Trình Dã không thể chọn, cũng không muốn chọn, vùng đất hậu tận thế không phải là thời hiện đại văn minh, tầng lớp dưới đáy căn bản không có quyền lựa chọn sinh tử.

Vế sau, chỗ dựa vững chắc nhất của hắn là Trình Long, còn chưa gặp mặt đã toi rồi, chỉ còn lại một mình Lưu Tất.

Nhưng chỉ dựa vào Đại ca B, thì còn lâu mới đủ trọng lượng để bảo vệ hắn, hậu đại duy nhất của Trình Long.

"Long ca tuy đi rồi, nhưng để lại nhiều ân tình như vậy, ta mà toi đời vào thời khắc mấu chốt này, người có tâm mượn cớ làm ầm lên, Đinh Dĩ Sơn tuyệt đối sẽ đau đầu!"

Càng suy nghĩ, lại càng thông suốt.

Chỉ có khi cuộc đấu tranh giữa hai phe Đông Tây đến hồi gay cấn, không phân được thắng bại, thì mới dồn sự chú ý xuống tầng lớp dưới đáy.