Phế Thổ Biên Cảnh Kiểm Tra Quan (Dịch)

Chương 99. Ba Đại Quân Đoàn, Độ Phối Hợp Hoàn Hảo!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Tăng ca không sao, bây giờ cũng mới hơn tám giờ, tôi cần biết lý do Võ đội trưởng vội vã trở về như vậy mà không thông báo cho nội thành."

"Xảy ra chút sự cố, tôi có đồng đội bị sinh vật nhiễm bệnh làm bị thương, cần đưa đến nội thành cứu chữa."

"Cái gì?"

Miêu Đầu Ưng luôn giữ tư thế cầm súng cảnh giới kinh ngạc, lý do này mà cũng có thể nói ra được sao?

Nghe này, bị sinh vật nhiễm bệnh tấn công, người không biết còn tưởng là bị ngã trên đường.

"Tôi có thể bảo đảm, cậu ấy không bị sinh vật nhiễm bệnh ký sinh, xin ngài thanh tra giơ cao đánh khẽ, cho anh em tôi một cơ hội sống sót."

"Anh bảo đảm?"

Đầu ngón tay Trình Dã gõ gõ lên mặt bàn, khẽ lắc đầu: "Quy tắc của trạm kiểm soát, Võ đội trưởng hẳn là hiểu rõ chứ?"

"Rõ."

Cổ họng Võ Duệ chuyển động, trong lòng chùng xuống.

Y một người Đông sở dĩ chọn trạm Bắc, chính là không muốn bị người Đông ở trạm Nam dùng quy tắc làm khó dễ.

Cho dù đến trạm Bắc, phải bị thanh tra ở đây cạo một lớp dầu mỡ cũng không sao.

Nhưng không ai ngờ được, cổng kiểm dịch A của trạm Bắc lại là người Đông trực ban.

Hơn nữa vị thanh tra trẻ tuổi này cũng không dễ đối phó như bề ngoài, sự trầm ổn nội liễm thể hiện ra lúc này, ngược lại giống như một lão làng đã trực ở trạm kiểm soát nhiều năm.

"Cứu anh em tôi một mạng, tiểu đội Xích Thủ chúng tôi, tất cả mọi người nợ ngài thanh tra một mạng."

"Người đâu, khiêng lên, để tôi xem."

Đã nói đến mức này rồi, không kiểm tra người bị thương thì thế nào cũng không nói được.

Trình Dã nhấn nút cửa cách ly, đồng thời gỡ khẩu súng lục chiến đấu Bizon bên hông đặt lên bàn.

Đúng lúc này, Độ Nha đi triệu tập nhân lực đã vội vã dẫn theo mười cảnh vệ trực ban chạy tới, không khí của trạm kiểm soát lập tức căng như dây đàn.

"Được!"

Võ Duệ xoay người, đi đến bên cạnh xe bọc thép.

Mưa phùn lất phất, hạt mưa đập vào mặt, để lại vệt ẩm ướt.

Cửa hông xe bọc thép mở ra, bốn binh sĩ mặc đồng phục Thập Tự nhanh chóng khiêng một người bị thương từ trong xe ra.

Hít.

Gần như cùng một lúc, tất cả mọi người đều hít một hơi lạnh.

Chân trái của người bị thương đã hoàn toàn biến mất, gãy từ phần háng, chỉ còn lại băng gạc dính đầy máu.

Từ bụng dưới trở lên, một vết thương dữ tợn kéo rách đến tận vai, da thịt lật ra ngoài, giống như một miếng vải rách bị móng vuốt sắc nhọn xé toạc.

Thế này mà cứu được sao?

Dường như nhìn ra được sự nghi ngờ của Trình Dã, Võ Duệ lại lên tiếng giải thích: "Nội thành có công nghệ phục hồi sinh học đặc biệt, chỉ là vết thương bên ngoài, xác suất sống sót là hơn tám phần."

"Công nghệ phục hồi?"

Trình Dã thầm tặc lưỡi, đây lại là một danh từ mà hắn không thể tìm thấy trong trí nhớ.

Hơn nữa điều kỳ lạ là, đã bị thương nặng như vậy, người trên cáng thế mà vẫn có thể mỉm cười nhìn qua.

"Cậu ta đây là?"

"Thiên phú đặc biệt do gen phản tổ mang lại, dây thần kinh đau đớn chỉ bằng một phần mười người thường."

Người trả lời không phải Võ Duệ, mà là người bị thương đáng lẽ phải thoi thóp trên cáng.

Tên này thế mà vẫn có thể tự mình mở miệng nói chuyện.

"Tên?"

"Đới Tôn."

"Tuổi?"

"29."

"Bị thương thế nào, nếu anh nói không rõ, để Võ đội trưởng nói cũng được."

"Không sao, cảm giác của tôi bây giờ cũng giống như các anh bị xước da một chút thôi, cơn đau qua lâu rồi."

Vẻ mặt tái nhợt của Đới Tôn kéo ra một nụ cười: "Nhà máy pin có sinh vật nhiễm bệnh trà trộn vào, ký sinh trong cơ thể công nhân rồi trốn vào ống nạp liệu, tôi chui vào đó giết nó."

Mãnh liệt vậy sao?

Mi mắt Trình Dã giật giật, mặc dù không biết ống nạp liệu to cỡ nào, nhưng chắc chắn là một không gian kín.

Trong tình huống không có viện trợ, đây gần như là ôm quyết tâm phải chết mà đi.

"Những người khác lui ra ngoài, tôi muốn kiểm tra vết thương."

"Lui ra."

Võ Duệ nhìn sâu vào Trình Dã, vẫy vẫy tay về phía sau, bảy người quay trở lại ngoài vạch cảnh giới.

Cửa lớn cách ly ầm ầm đóng lại, mười cảnh vệ gần như cùng một lúc, chĩa họng súng về phía Đới Tôn trên cáng.

"Mẹ kiếp, vị thanh tra Trình này cũng quá có khí phách rồi."

Phát hiện Trình Dã đeo găng tay cao su vào tay, thế mà lại định tiếp xúc gần với một đối tượng nghi nhiễm có độ nguy hiểm cao.

Mọi người hít một hơi lạnh, bọn họ chưa bao giờ thấy một thanh tra nào to gan như vậy.

Đương nhiên, bản thân Trình Dã cũng hơi rén, nhưng vừa nghe thấy bốn chữ "thiên phú đặc biệt".

Hắn lập tức mở bảng điều khiển, do dự chưa đến một giây liền cắn răng quyết định:

Liều!

Giờ phút này, độ phối hợp của Võ Duệ trên bảng điều khiển Vật Thu Thập dừng ở mức 54%, đã rất khó tăng lên nữa, vừa đủ để phân giải kỹ năng LV. 1.

Nhưng độ phối hợp của Đới Tôn lại vượt lên tất cả, đạt tới 94% chưa từng có!

Đây là lần đầu tiên Trình Dã nhìn thấy độ phối hợp cao như vậy.

"Kỹ năng LV. 2... Nếu có thể tìm được thiên phú giảm đau này, thì quá mạnh rồi."

Duy trì cảm giác đau bằng một phần mười người thường trong thời gian dài không phải là chuyện tốt, nhận thức về nguy hiểm bên ngoài sẽ bị cùn đi rất nhiều, ngược lại có thể làm suy yếu sức chiến đấu.

Nhưng... kỹ năng thì khác!

Chỉ cần có được, Trình Dã có thể trang bị hoặc gỡ bỏ bất cứ lúc nào, vừa có thể tận hưởng ưu thế kháng thương do giảm đau mang lại, lại hoàn toàn không phải gánh chịu rủi ro mất cảm giác.