Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Các lộ sơn chủ tề tụ ở Thường Bình phủ, số thu hoạch Nguyện Lực Châu nên nộp lên đã nộp đủ, tâm trạng chư vị sơn chủ đều rất tốt. Năm nay thu hoạch gấp bội, làm sao có thể không vui cho được, tề tụ ở đại điện gặp được Dương Khánh cũng vô cùng tâm phục bái kiến.
Bất quá trong số sơn chủ thu hoạch gấp bội không có Tần Vi Vi, nếu như nếm mùi thất bại còn có thưởng, sau này làm sao Dương Khánh có thể khiến cho kẻ dưới phục tùng, đương nhiên phải làm như vậy.
Nhưng mọi người cũng biết rõ ràng trong lòng, thân là nghĩa nữ phủ chủ, dù thua thiệt cũng chỉ là tạm thời.
Sau khi nghị sự xong, Dương Khánh đích thân dẫn các lộ sơn chủ cỡi long câu chạy tới Trấn Ất điện.
Thân ở trong đó Miêu Nghị có vẻ hưng phấn, cùng Ngô Đồng đi theo hai bên tả hữu Tần Vi Vi, rốt cục có cơ hội biết đại môn Trấn Ất điện nằm hướng nào rồi.
Tuy hưng phấn nhưng cũng có chút mất hứng, bởi vì Hùng Khiếu cũng ở trong đó, cừu nhân gặp mặt lập tức mắt đỏ ngầu, thế nhưng bị quy tắc hạn chế, hắn lại không tiện làm loạn.
Cũng cùng đạo lý, Hùng Khiếu cũng vì bị quy tắc hạn chế, không dám trắng trợn không kiêng nể làm loạn đối với Miêu Nghị. Nếu không y đã sớm giết chết Miêu Nghị rồi, đâu còn có thể kéo dài tới hôm nay...
Giữa núi non trùng điệp tuyết trắng một màu, kỳ hoa dị thảo bị phủ đầy tuyết, thác nước đóng băng, long câu đạp tuyết xuyên qua rừng núi, thỉnh thoảng bay qua hào sâu sơn cốc. Tuyết đọng thỉnh thoảng tuột xuống ầm ầm, gây khó khăn cho tốc độ chạy của đám long câu.
Trấn Ất điện tọa lạc trong đó, kiến trúc như mạng nhện giăng đầy bốn phía dãy núi.
Trên đỉnh núi ở giữa cao nhất có một tòa đại viện hùng vĩ, bên trong viện là một đám kiến trúc theo quy mô cung điện chân chính, rường cột chạm trổ tinh xảo tỉ mỉ.
Từ dưới nhìn lên chỉ thấy hết sức uy nghiêm hùng vĩ, khí thế phi phàm.
Trong địa thế núi như vậy, cũng không biết tốn bao nhiêu nhân công mới xây thành.
Miêu Nghị dọc đường thưởng thức phong cảnh diễm lệ bốn phía hiếm thấy, phát hiện quả nhiên là ở giới tu hành địa vị càng cao, chiếm đoạt địa bàn càng hoành tráng, hẳn là sau khi băng tuyết tan đi cảnh sắc sẽ vô cùng xinh đẹp, ngắm mãi không chán.
Cả bọn chạy đến dưới chân núi liền bị người ngăn lại. Đại đa số người chạy tới viện thường hay chuẩn bị cho người Nam Tuyên phủ mỗi lần tới đây, vốn Miêu Nghị và Hùng Khiếu cũng muốn đi theo.
Ai ngờ Dương Khánh quay đầu chỉ hai người:
- Hai người các ngươi đi theo ta.
Đôi cừu nhân theo bản năng ngơ ngác nhìn nhau, đều có vẻ hơi kỳ quái, bất quá tự nhiên lĩnh mệnh.
Hai người theo Dương Khánh chạy về phía đại viện hùng vĩ trên ngọn chủ phong, những người khác không được cho đòi không thể tự tiện xông vào.
Bên ngoài đại môn, ba người xuống long câu, gởi ở một bên. Sau khi tu sĩ giữ cửa chứng thực thân phận bèn cho ba người tiến vào.
Vừa vào cửa cung, kiến trúc hùng vĩ khí thế hoành tráng ập vào mặt, ba người không đi thẳng vào chính điện, tiểu thị nữ vận cung trang chờ đợi bên cạnh giơ tay ra mời:
- Mời đi theo ta!
Quay đầu lại dẫn ba người đi sang viện bên, vào sương phòng dùng trà chờ đợi.
Bên trong sương phòng bày rất nhiều bộ bàn ghế uống trà, có một số người đã ngồi chờ sẵn.
Dương Khánh vừa vào lập tức chắp tay chào hỏi mọi người. Mọi người cũng rối rít cười nói hàn huyên, dường như hết sức khách sáo đối với Dương Khánh, trước khi Chương Đức Thành chết lại không được như vậy.
Sau khi tất cả cùng ngồi xuống, Miêu Nghị và Hùng Khiếu tự giác đứng ở phía sau chỗ Dương Khánh ngồi, hai người bọn họ không có tư cách ngồi ở nơi này.
Nghe mọi người hàn huyên cũng biết, chính là các lộ phủ chủ Trấn Ất điện, hai người bọn họ không có tư cách ngồi ngang hàng.
Bất quá làm Miêu Nghị và Hùng Khiếu cảm thấy kỳ quái là, dường như chỉ có một mình Dương Khánh dẫn theo thủ hạ tới, những phủ chủ khác chỉ đi tới đây một mình, cũng không dẫn người.
Những phủ chủ khác cũng thỉnh thoảng quan sát hai người sau lưng Dương Khánh, bất quá không có hỏi nhiều.
Cũng không ai hỏi chuyện đã xảy ra giữa Dương Khánh và Chương Đức Thành, dường như mọi người cũng đã quên bẵng Chương Đức Thành.
Mặc dù Hùng Khiếu không có giao tình với những phủ chủ này, nhưng không phải là lần đầu tiên theo Dương Khánh tới Trấn Ất điện, cho nên đã gặp qua phần lớn.
Mà Miêu Nghị lại chú ý nghe mọi người trao đổi, yên lặng ghi nhớ vị nào là phủ chủ phủ nào, nếu đã tới một lần thì không thể để uổng công vô ích, phải gia tăng kiến thức một chút.
Mọi người tán gẫu trên trời dưới đất một lúc lâu sau, chợt có một tiểu thị nữ vận cung trang khác đi vào, sau khi hành lễ với mọi người bèn cất giọng trong trẻo lớn tiếng hỏi:
- Tất cả tới đủ chưa?
Mọi người cười nói:
- Đã tới đông đủ.
Lúc này tiểu thị nữ mới gật đầu nói:
- Điện chủ khởi giá, cho đòi chư vị phủ chủ tới đại điện nghị sự.
Cả đám phủ chủ lập tức đứng lên nối đuôi đi ra, ai ngờ tên tiểu thị nữ kia lại đưa tay ngăn cản hai người sau lưng Dương Khánh, hỏi:
- Xin hỏi Dương phủ chủ, phải chăng hai vị này là Hùng Khiếu và Miêu Nghị?
Hùng Khiếu và Miêu Nghị sửng sốt, làm sao tiểu thị nữ này biết tên của chúng ta?
Các phủ chủ khác cũng không nhịn được quay đầu lại nhìn, trong mắt ai nấy lộ vẻ kinh ngạc.
Dương Khánh khẽ vuốt cằm nói:
- Đúng vậy!
Tiểu thị nữ lại cao giọng nói:
- Đại điện nghị sự, kẻ không phận sự miễn vào, hay là hai vị ở lại đây đi.
Dương Khánh hơi ngẩn ra, sau đó quay đầu nhìn hai người nói:
- Hai người các ngươi ở lại nơi này.
- Dạ!
Hai người chắp tay dừng bước.
Đợi sau khi chúng phủ chủ đã đi rồi, tiểu thị nữ lại đưa tay nói:
- Xin hai vị chờ giây lát, mời ngồi dùng trà.
Hai người không thể làm gì khác hơn là nghe lời tìm một chỗ ngồi xuống, trước đó bọn họ không có tư cách ngồi.
Bất quá lúc này bên trong sương phòng trống rỗng, chỉ có hai lão oan gia Miêu Nghị và Hùng Khiếu thỉnh thoảng nhìn nhau, trừng mắt với nhau. Bọn họ không nói lời khách sáo với nhau, không đánh nhau đã là may lắm, bất quá không muốn gây chuyện ở nơi này mà thôi.
Tiểu thị nữ ngoan ngoãn lặng lẽ ở bên cạnh phục dịch, thấy hai người uống trà xong, lập tức châm trà cho hai người.
- Tiểu tỷ tỷ, vì sao nàng biết chúng ta?
Hùng Khiếu Lại uống chén nước trà xong đột nhiên thử hỏi một câu, y muốn khéo léo thăm dò một chút, bởi vì cảm thấy lần này Dương Khánh dẫn hai người tới đây chắc chắn không đơn giản.
Tiểu thị nữ khẽ mỉm cười, sau khi châm trà rót nước đưa tay mời dùng, lại không đáp lời, có lẽ là không được phép.
Sắc mặt Hùng Khiếu cứng đờ, người ta không trả lời y cũng không tiện ép buộc, nơi này cũng không phải là địa phương cho y giương oai.
Thấy Hùng Khiếu nếm mùi đau khổ, Miêu Nghị bên cạnh không nhịn được cười vui vẻ, có vẻ như vui mừng trước tai họa của kẻ khác.
Hùng Khiếu liếc xéo hắn hừ lạnh một tiếng.
Sau khi chờ một lúc nữa Miêu Nghị hết nhìn Đông tới nhìn Tây, cảm giác không khí nơi này khiến cho người ta cảm thấy không được tự nhiên, nhất là bên cạnh còn có Hùng Khiếu mà hắn rất muốn hất chung trà vào mặt.
Thời gian trôi qua một lúc lâu, Miêu Nghị có vẻ ngồi không yên, không nhịn được bèn hỏi:
- Tiểu tỷ tỷ, ở chỗ này có hơi buồn bực, ta tới Trấn Ất điện lần đầu tiên, có thể ra ngoài đi vòng vòng dạo chơi được chăng?
Tiểu thị nữ cười nói:
- Không nên đi xa, không nên vào địa phương không được vào.
- Ha ha, nhớ rồi, tạ tiểu tỷ tỷ chỉ điểm!
Miêu Nghị lập tức vui vẻ đứng dậy chắp tay, tiện tay lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một phong bao tiền lì xì nhét vào tay nàng:
- Chút tâm ý nho nhỏ bất thành kính ý, xin tiểu tỷ tỷ không nên khách sáo.
Tiểu thị nữ hé miệng gật đầu một cái, thu nhận.
Miêu Nghị cứ như vậy nghênh ngang đi ra ngoài, vừa ra cửa hai tay chắp sau lưng, nhàn nhã rời đi.
Hùng Khiếu có vẻ trợn mắt há mồm, thật sự y không hề chuẩn bị sẵn bao lì xì cho nhân vật nhỏ như vậy. Hiện tại Miêu Nghị đã cho, y cũng không tiện không cho, bèn xoay người lại kín đáo lục tìm trong nhẫn trữ vật, rốt cục cũng lấy ra một bao lì xì mời tiểu tỷ tỷ vui vẻ nhận, bị Miêu Nghị làm liên lụy oan uổng.
-----------
Mà trong đại điện Trấn Ất điện, Hoắc Lăng Tiêu vận một thân trường sam mỏng bằng vải xám, trâm xanh cài tóc mặt không đổi sắc ngồi ở trên cao, không nói tiếng nào khép hờ đôi mắt, thỉnh thoảng lộ ra tinh quang quét qua mọi người phía dưới.
- …Cho dù là Chương Đức Thành có lỗi, sau khi ngươi giết Chương Đức Thành có thể báo lên, tự điện chủ sẽ chọn phủ chủ cho Thường Bình phủ. Vì sao ngươi lại công chiếm Thường Bình phủ, ngươi có tư cách gì bỏ túi thu hoạch Thường Bình phủ năm nay? Điện chủ, lòng dạ Dương Khánh như vậy thật là đáng chết!
Trong đại điện là thanh âm của một mình Hành Tẩu Hà Vân Dã đang lải nhải không ngừng, từng câu từng chữ hùng hồn đầy lý lẽ khiển trách Dương Khánh, tự nhiên là vì chuyện Dương Khánh và Chương Đức Thành.
Dương Khánh cũng đã giải thích vì mình mạch lạc rõ ràng ngay từ đầu, đẩy lỗi lầm sang hết cho Chương Đức Thành.
Về phần Hà Vân Dã chỉ trích, y không nói tiếng nào, không giải thích một câu nào, giống như người ngoài cuộc, lạnh lùng bàng quan nhìn xem Hà Vân Dã có thể nói tới khi nào.
Trong lòng y rất rõ ràng, mình đã làm hết chuyện nên hay không nên làm, tranh cãi với người ta cũng là vô dụng. Y giết thân tín của Hành Tẩu Hàn Lục Bình, phản bội Hành Tẩu Phùng Chi Hoán, lại giết thân tín của Hành Tẩu Hà Vân Dã, sẽ không ai nói chuyện giúp y. Y đã trở thành cô thần của Trấn Ất điện (thần tử cô độc), có nói nhiều hơn nữa cũng vô ích, nói nhiều sẽ có tác dụng ngược, khiến cho người ta cảm thấy Dương Khánh y kiêu ngạo phách lối trong mắt không có bề trên, cuối cùng vẫn phải xem điện chủ quyết định thế nào.
Thật ra thì y không lo lắng chút nào, sau khi y chiếm Thường Bình phủ, điện chủ không làm ra bất kỳ phản ứng nào ngay từ đầu, y đã có phán đoán mơ hồ, hẳn đã vượt qua được kiếp nạn này, y phí hết tâm tư chuyển bại thành thắng đánh một trận hẳn đã lọt vào pháp nhãn của phủ chủ.
Lúc này y ứng đối không sai, sau khi nói điều mình nên nói bèn ngậm miệng lại, trong đại điện chỉ còn mình Hà Vân Dã đang đùng đùng nổi giận.
Thời gian trôi qua một lúc lâu, ngay cả bản thân Hà Vân Dã cũng cảm nhận được có vẻ khác thường. Chỉ một mình y ở chỗ này chỉ trích mắng chửi không ngừng, trong đại điện chỉ có thanh âm của một mình y một mực vang lên. So với Dương Khánh bình tĩnh y trở nên giống như tên hề đang diễn trò trước mặt mọi người, có thể nói làm mất hết phong độ của Hành Tẩu, vì vậy khí thế sa sút, giọng điệu không khỏi trở nên dần dần yếu đi.
Hoắc Lăng Tiêu ngồi ở trên cao quan sát mọi người, phát hiện Dương Khánh thật sự đã đổ hết tội lỗi sang người khác, ba đại Hành Tẩu không có một ai nói chuyện giúp y, những phủ chủ và Chấp Sự khác cũng không có một ai giúp.
Trở thành cô thần ư? Rất tốt, ta cần chính là cô thần không nơi nương tựa, ngươi đã trút hết tội cho người khác, không còn chỗ dựa nào, cũng chỉ có thể nghe lệnh của một mình ta! Hoắc Lăng Tiêu mở mắt ra, vốn giữ vẻ trầm mặc đột nhiên lên tiếng, cắt đứt lời của Hà Vân Dã:
- Dương Khánh!
Hà Vân Dã lập tức á khẩu nghẹn lời, Dương Khánh bước ra khỏi hàng ôm quyền:
- Có thuộc hạ!
- Chương Đức Thành không được cho phép, tự tiện tấn công đồng liêu, chết chưa hết tội. Bản tọa cho phép ngươi kiêm quản Thường Bình phủ, cần phải chỉnh đốn hai phủ, nếu làm ảnh hưởng đến thu hoạch của hai phủ, lúc ấy sẽ truy cứu trách nhiệm liên đới của cả lần này, phạt hai tội cùng lúc, chẳng thể dung tha!
Hoắc Lăng Tiêu ngồi trên cao nhìn chằm chằm Dương Khánh nhàn nhạt lên tiếng.
Lời này vừa nói ra, mọi người đều kinh hãi, để cho Dương Khánh thân kiêm hai phủ!!! Nếu Dương Khánh được tài nguyên hai phủ tương trợ, chẳng phải là... Điện chủ đây là đang nâng đỡ Dương Khánh quật khởi nhanh chóng sao?
Đừng nói những người khác, ngay cả Dương Khánh cũng ngây dại. Y ngăn cơn sóng dữ chỉ là muốn để cho điện chủ thấy năng lực của mình, trấn giữ một phủ không có vấn đề chút nào, sẽ không kém hơn những người khác, chỉ là muốn tự vệ. Chỉ đợi sau khi điện chủ lên tiếng sẽ lập tức ngoan ngoãn nghe lệnh dẫn người thối lui ra Thường Bình phủ, nằm mơ cũng không nghĩ tới có thể thân kiêm hai phủ. Tình huống như thế rất ít thấy, không ngờ có thể xuất hiện trên người y, dù sao hiện tại tu vi và thực lực của y đã bày rành rành ra đó.
Dương Khánh thật sự là không nghĩ tới loại chuyện như vậy sẽ xuất hiện trên người mình, trong lúc nhất thời đầu óc không theo kịp, còn cho là mình vừa nghe lầm.
- Hừm!
Tiếng hừ mũi chất vấn của Hoắc Lăng Tiêu vang lên, uy nghiêm nháy mắt ép tới:
- Chẳng lẽ ngươi không vui?
Dương Khánh thình lình thức tỉnh, đè nén nỗi vui mừng như điên dại trong lòng, vội vàng đáp:
- Thuộc hạ lĩnh mệnh, Dương Khánh nhất định cúc cung tận tụy, sẽ không phụ kỳ vọng của điện chủ!
Thanh âm y lộ vẻ kích động khó có thể áp chế, y liều sống liều chết từ một tiểu tốt leo lên đến động chủ, đến sơn chủ, đến phủ chủ là vì cái gì? Không phải là vì đạt được càng nhiều tài nguyên tu hành hơn bên trong quy tắc trò chơi mà Lục Thánh định ra sao? Không phải là vì đi xa hơn, sống được lâu hơn trên con đường tu hành này sao?
Không có thực lực, bóng người xinh đẹp khó quên, cao cao tại thượng lởn vởn trong đầu Dương Khánh chắc chắn sẽ không hề coi trọng y. Không có thực lực đúng mức, thậm chí y không có cả cơ hội tới gần người ta nói một vài câu.
Hôm nay điện chủ để cho y thân kiêm hai phủ, không khác nào cho y gấp đôi tài nguyên tu hành, cho y đường tắt đi xa hơn, có thể nói y cảm kích bất tận đối với chuyện được Hoắc Lăng Tiêu coi trọng.
Những phủ chủ khác nhìn về phía Dương Khánh với ánh mắt hâm mộ không ngừng, vào thời điểm nghị sự Trấn Ất điện lần trước, mọi người còn tưởng rằng y chết chắc, không nghĩ tới trong nháy mắt lại được điện chủ ban cho ân sủng như vậy.
Sắc mặt ba vị Hành Tẩu hơi trầm xuống, đây là điện chủ nhân cơ hội tước đoạt tài nguyên tu hành bọn họ. Trước kia có tài nguyên mười phủ chia cho bọn họ một chén canh, hiện tại chỉ còn lại tám phủ, khiến cho hy vọng ngấp nghé bảo tọa điện chủ của bọn họ càng thêm mong manh xa vời.