Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Câu nói đầu tiên đã khiến cho Miêu Nghị thất vọng hoàn toàn, nghĩ thầm nếu ta dám qua đã qua từ sớm, cần ngươi phải nói sao?!
Bên này không được, Miêu đại động chủ lại quay mũi giáo chỉ sang bên kia:
- Cẩu tặc Hùng Khiếu, có dám quyết một trận tử chiến với ta!
Hùng Khiếu không nhúc nhích, y đã khám phá quỷ kế Miêu Nghị, há có thể mắc bẫy, huống chi... Quả nhiên sau khi Miêu Nghị vừa báo ra tên của y, Lưu Cảnh Thiên đối diện đã ánh mắt lóe sáng nhìn chằm chằm, hiển nhiên vẫn còn ghi nhớ chuyện lúc trước y làm, hiện tại càng không thể mắc bẫy.
Miêu đại động chủ hết rống bên này lại rống bên kia đùng đùng nổi giận, các ngươi không thèm đếm xỉa tới lão tử ư, ta xem các ngươi có thể nhịn tới khi nào!
- Lưu Cảnh Thiên, không nghĩ tới ngươi đường đường một phủ chủ lại là con rùa đen rút đầu... Cẩu tặc Hùng Khiếu, ngươi dám cấu kết Vạn Hưng phủ tấn công Đông Lai động ta, trở về nhất định phủ chủ sẽ không buông tha ngươi...
Miêu đại động chủ ở đó mắng hai bên không ngừng, mọi người lần đầu thấy qua một động chủ vừa mắng sơn chủ vừa mắng phủ chủ, có thể nói là tạo nên danh tiếng không nhỏ trước mặt rất nhiều nhân mã như vậy, quả thật là uy phong lẫm lẫm.
Hắn không biết Lưu Cảnh Thiên đang lẩm bẩm trong lòng, tình huống thế nào vậy, vì sao tên động chủ kia lại mắng người phe mình, chẳng lẽ đã xảy ra nội đấu? Không đúng, nói không chừng lại muốn dẫn dụ mình mắc bẫy một lần nữa!
Miêu Nghị mắng từ ban ngày đến trời tối tới nỗi miệng khô lưỡi khô, ngay cả Hắc Thán cũng không nhịn được thỉnh thoảng quay đầu nhìn hắn, lần đầu tiên thấy chủ nhân mình nói nhảm nhiều như vậy.
Thuộc hạ của hắn không biết nói gì, động chủ ngài có mệt hay không...
Mắng đến cuối cùng, Miêu Nghị cũng lười mắng nữa, mắng mệt mỏi, lửa giận cũng hết. Thôi được, mọi người thích giằng co vậy cứ việc tiếp tục, dù sao nhìn tình huống mình cũng không có nguy hiểm gì, ở nơi này chờ viện binh đến là được.
Gần tới nửa đêm, phía sau nhân mã Hùng Khiếu xuất hiện một người cỡi long câu chạy tới, nói nhỏ mấy câu với Hùng Khiếu.
Ánh mắt Hùng Khiếu lạnh lùng nhìn chăm chú về phía Miêu Nghị, dáng vẻ tựa hồ rất không cam lòng, trước mặt mọi người giơ tay lên lột khăn che mặt xuống, rốt cục để lộ ra dung mạo, khiến cho Lưu Cảnh Thiên nghiến răng nghiến lợi oán hận vô cùng.
Thế nhưng Hùng Khiếu dám làm như vậy hiển nhiên là không sợ hãi, nhân mã theo y cũng lột khăn che mặt xuống hết.
Miêu Nghị vừa thấy tình huống này, đoán chừng là viện binh đến, Hùng Khiếu không có biện pháp giả bộ tiếp nữa rồi.
Quả nhiên chỉ trong chốc lát, phương xa nổi lên tiếng vó long câu rầm rập.
Mọi người đưa mắt nhìn, chỉ thấy Dương Khánh chạy trước dẫn đầu, sau lưng y là hơn hai ngàn nhân mã của hai phủ đạp phá bóng đêm, ầm ầm tiến tới gần.
Dương Khánh xa xa nhìn thấy tình hình giằng co chỗ này, hơi sửng sốt, tiểu tử kia dẫn mười mấy người đứng giữa là có ý gì?
Ánh mắt vừa liếc nhìn nhân mã Hùng Khiếu, sắc mặt Dương Khánh hơi trầm xuống, đã đoán được đại khái tình huống.
Từ khi y nhận được Hùng Khiếu tấu báo nói Miêu Nghị dẫn người đánh tới Thiếu Thái sơn, giết hai tên thị nữ thiếp thân của y, Dương Khánh cũng biết lần này Hùng Khiếu sẽ không từ bỏ ý đồ, đổi lại là Dương Khánh cũng không nhịn nổi, lần này Miêu Nghị đã làm quá đáng.
Cho nên sau khi Dương Khánh nhận được tấu báo cũng không phát tin tức ngăn cản Hùng Khiếu, cũng biết ngăn cản không kịp. Một sơn chủ bị một động chủ làm cho chật vật như vậy, về tình về lý Dương Khánh đều phải dung túng Hùng Khiếu một lần. Chỉ có thể xem Miêu Nghị có thể tránh được một kiếp hay không, bất quá y suy đoán Miêu Nghị cũng không dễ bị thu thập như vậy.
Quả nhiên vẫn như thường lệ, tiểu tử Miêu Nghị này vẫn còn sống sờ sờ khỏe mạnh, không để cho y thất vọng.
Thấy đại quân Dương Khánh đi tới, Hùng Khiếu nhanh chóng dẫn người quay lại, sau khi chắp tay thi lễ Dương Khánh bèn dẫn người gia nhập vào trong đội hình đại quân.
Hơn hai ngàn nhân mã lập trận thế thật nhanh, đối diện với quân Lưu Cảnh Thiên, Dương Khánh ở giữa, tả hữu là mười lộ sơn chủ, sau lưng mỗi tên sơn chủ có ba tên cao thủ Thanh Liên đến từ ba đại môn phái, mà sau lưng Dương Khánh cũng có sáu tên cao thủ Thanh Liên đứng hình rẽ quạt hộ vệ.
Miêu Nghị quay đầu nhìn lại kinh hãi trong lòng, Dương Khánh nắm trong tay tài nguyên tu hành hai phủ có năng lực nuôi nhiều nhân mã hơn, hôm nay thật đúng là binh cường mã tráng rồi.
Trước hết Dương Khánh lạnh lùng nhìn Lưu Cảnh Thiên đối diện, sau đó chậm rãi quay đầu lại liếc nhìn Tần Vi Vi bên cạnh.
Tần Vi Vi hội ý, lớn tiếng nói:
- Đông Lai động chủ lên trước trả lời!
Miêu Nghị lập tức mang theo thủ hạ chạy trở lại, có Dương Khánh ở chỗ này, hắn cũng an toàn, Hùng Khiếu không thể nào động thủ với hắn trước mặt Dương Khánh.
- Động chủ Đông Lai động Miêu Nghị tham kiến phủ chủ, tham kiến sơn chủ!
Miêu Nghị ôm quyền thi lễ Dương Khánh, lại ôm quyền với Tần Vi Vi.
Lưu Cảnh Thiên đối diện cũng hít một hơi khí lạnh. Không nghĩ tới dưới tay Dương Khánh có nhiều nhân mã như vậy, không phải nói Dương Khánh thân kiêm hai phủ, thành viên còn chưa đủ sao?
Y bèn cười ha hả nói:
- Dương huynh, chúng ta lại gặp mặt!
Tình thế đã biến chuyển, trước đó y còn muốn tìm Dương Khánh báo thù, thế nhưng nhìn khuôn mặt tươi cười chào đón hiện tại, tựa hồ đã quên mất cừu hận với nhau.
Dương Khánh chỉ lạnh lùng quét mắt nhìn y một cái, không để ý tới y, chỉ nhìn chằm chằm Miêu Nghị hỏi:
- Là ai tấn công Đông Lai động, phải nói thật, nếu có nửa lời giả dối, chém!
Trong giọng nói tràn đầy vẻ không cho phép nghi ngờ, nói ra lời như vậy trước mặt mọi người, nếu Miêu Nghị nói dối hiển nhiên sẽ bị chém thật sự.
Tay của Miêu Nghị đã chỉ về phía Hùng Khiếu, thế nhưng nhìn thấy mặt Dương Khánh đầy sát khí, lời vừa lên tới miệng lại nuốt xuống. Nhưng tay hắn đã chỉ về phía Hùng Khiếu, thật lòng không tiện thu hồi lại, thuận miệng nói:
- Thuộc hạ vốn tưởng rằng là Hùng Khiếu gây nên, sau mới phát hiện là trúng gian kế, có người cố ý nói gạt, thực sự là Vạn Hưng phủ Quy Nghĩa sơn gây nên!
- Đánh...
Hùng Khiếu thiếu chút nữa bị Miêu Nghị làm cho uất nghẹn, thấy Miêu Nghị chỉ về phía mình, sau khi thốt ra chữ ‘đánh’ kết quả phát hiện không phải nói mình, đành phải cố gắng nuốt chữ sau vào, kềm nén như vậy vô cùng khó chịu.
Bất quá bao gồm Dương Khánh, tất cả mọi người đều nhìn về phía Hùng Khiếu, rõ ràng nghe được y định nói hai chữ ‘đánh rắm’. Miêu Nghị không có nói là ngươi làm, ngươi lại muốn nói hắn đánh rắm, chẳng lẽ ngươi muốn thừa nhận là mình làm sao?!
Miêu Nghị cũng nhìn Hùng Khiếu trợn mắt há mồm.
Hùng Khiếu kìm nén đến mặt đỏ bừng, hận đến nghiến răng nghiến lợi, phát hiện mình liên tục chịu thiệt thòi dưới tay tiểu tử này, thế nhưng hiện tại dù có trăm miệng cũng khó cãi.
- Là do Vạn Hưng phủ gây nên ư?
Ánh mắt Dương Khánh dời đi khỏi Hùng Khiếu quay lại, nhìn Miêu Nghị tiếp tục hỏi:
- Nói vậy ngươi có chứng cớ gì không?
- Có!
Miêu Nghị lấy đầu Tô Bưu từ bên trong nhẫn trữ vật ra:
- Sơn chủ Quy Nghĩa sơn Tô Bưu dẫn người tập kích Đông Lai động bị quân ta giết chết, thủ cấp ở chỗ này, ngoài ra còn bắt được người sống cũng có thể làm chứng, bằng chứng như núi, không thể chối cãi!
Lần này đến phiên nhân mã bên này cũng hít một hơi khí lạnh, sơn chủ Quy Nghĩa sơn Tô Bưu có tu vi Thanh Liên nhị phẩm, cũng bị tên tiểu tử này giết chết sao?!
Trong mắt Dương Khánh cũng thoáng qua vẻ kinh ngạc, từ đó giải khai hết thảy nghi hoặc trong lòng.
Y đã sớm nghi ngờ chuyện của Đông Lai động là do bên Vạn Hưng phủ làm, nhưng Miêu Nghị báo lên lại quả quyết nói là Hùng Khiếu làm. Hiện tại bằng chứng như núi, hơn nữa lúc tới Tần Vi Vi hồi báo trước đó nàng đã tới Đông Lai động, chân trước mới rời vừa đi, Đông Lai động đã gặp tập kích rồi.
Sắc mặt Dương Khánh dần dần trở nên lạnh lẽo, hiểu ra mục đích hành vi của Vạn Hưng phủ. Tấn công Đông Lai động là giả, muốn hạ thủ với nữ nhi mình mới là thật!
Nói như thế, tiểu tử Miêu Nghị này đã cứu nữ nhi mình một kiếp, không những chỉ có vậy, hắn còn thay đổi thế cục giống như lần trước. Xem ra để tên này ở Đông Lai động thật là đúng người đúng chỗ, có thể gây chuyện, cũng có thể làm việc, không phải là tầm thường.
Trong ánh mắt Dương Khánh lạnh lùng nhìn chằm chằm Miêu Nghị thoáng qua vẻ khen ngợi, ngay sau đó chợt nhìn chăm chú về phía đối diện, trầm giọng nói:
- Lưu Cảnh Thiên, dám khi ta!
Lưu Cảnh Thiên xa xa chắp tay nói:
- Dương huynh, chuyện này nhất định có chỗ hiểu lầm, ta không hề hay biết chuyện Tô Bưu làm. Ngươi yên tâm, ta nhất định tra xét chuyện này rõ ràng, cho Dương huynh một câu trả lời công bằng!
Dương Khánh không nghe y giải thích, thốt lên một chữ lạnh lùng đằng đằng sát khí:
- Giết!
Tả hữu mười vị sơn chủ lập tức vung tay lên, cùng kêu lên giết, hai ngàn nhân mã lập tức như nước thủy triều ầm ầm ép tới.
Miêu Nghị đang muốn theo đại quân xông lên chợt theo bản năng liếc nhìn Hùng Khiếu, kết quả thấy trong mắt Hùng Khiếu thoáng qua vẻ lạnh như băng, lập tức nghe tim mình như chìm xuống, chẳng lẽ là cẩu tặc kia muốn ngấm ngầm hạ sát thủ với mình trong hỗn chiến?
Hoàn toàn có khả năng này, trong hỗn chiến sẽ dễ ném đá giấu tay nhất, không dễ gì bị người phát hiện.
Chữ giết đến miệng Miêu Nghị biến thành vung thương kêu to:
- Phủ chủ tới Đông Lai động ta, không cho sơ suất, theo ta hộ vệ phủ chủ!
Canh giữ ở bên người Dương Khánh là an toàn nhất.
Bọn Nguyên Phương cùng Lại Vũ Hàm suýt chút nữa xông ra không thể làm gì khác hơn là đứng lại, có vẻ không biết nói gì, thiếu chút nữa làm trái hiệu lệnh động chủ xông ra. Bất quá dấu tay ra hiệu của động chủ rất dễ hiểu lầm, chẳng trách nào lúc nãy ngay cả Hùng Khiếu không thể thốt ra hai chữ đánh rắm.
Nhưng chúng ta là thủ hạ của ngươi, không phải là Hùng Khiếu, ngươi không cần thiết làm như vậy… Làm cho thuộc hạ hiểu lầm trái mệnh lệnh, chắc chắn mặt mũi ngươi cũng không tốt đẹp gì, thật là…
Bọn họ quay trở lại theo Miêu Nghị hộ vệ hai bên tả hữu Dương Khánh.
Lần này Dương Khánh không đích thân dẫn người xung phong nữa. Trước kia thực lực y chưa mạnh, muốn chiến thắng cường địch vậy nhất định phải đích thân đi trước sĩ tốt khích lệ tinh thần, mới có thể làm cho mọi người bán mạng vì mình, cho nên dẫn đầu liều mạng.
Hôm nay binh cường mã tráng, lấy mạnh đánh yếu, nắm chắc phần thắng, nếu chủ soái còn mạo hiểm xung phong lên phía trước là không được. Nếu như mọi chuyện đều cần chủ soái mạo hiểm ở phía trước, vậy y nuôi nhiều nhân mã như vậy làm gì?
Vất vả khổ sở liều mạng nhiều năm như vậy, không phải là vì hôm nay, không phải là vì sau này có thể bớt đi chút nguy hiểm sao?!
Bên cạnh y đã có sáu cao thủ Thanh Liên nhất phẩm bảo vệ, không cần đám binh tôm tướng cá Đông Lai động bảo vệ làm gì. Bất quá Dương Khánh không nói gì, chẳng qua là tràn đầy thâm ý liếc nhìn bộ dáng Miêu Nghị trung thành cảnh cảnh bảo vệ mình, sau đó mới nhìn về phía trước xem cuộc chiến.
Phía trước vang lên tiếng kịch chiến ầm ầm, long câu hí, người ngã mã lật.
Nhân mã hai bên vừa va chạm, Lưu Cảnh Thiên liền phát hiện không đúng, đối phương không những chiếm ưu thế tuyệt đối về nhân số, hơn nữa còn có không ít cao thủ Thanh Liên.
Biết trận chiến này không có phần thắng, cũng không kịp lo đến chuyện chạy trốn mất thể diện, không phải là mình không chống cự, mà là thật sự không chống được.
Lưu Cảnh Thiên nhanh chóng quay lại gào to:
- Rút lui!
Những người không còn kịp rút lui nhất thời bị nhân mã đối phương xông tới nuốt chửng, người thoát đi được không quản tới sống chết của đồng bạn phía sau, có muốn cũng không cứu được, chỉ có thể lo mạng của mình.
Chiến tuyến bên Vạn Hưng phủ lập tức sụp đổ, nhân mã Dương Khánh thừa thế đuổi giết, lập tức tay gãy chân cụt văng khắp nơi, máu tươi chảy ào ào như suối.
Nói cho cùng sở dĩ liều mạng chém giết vẫn là vì cướp đoạt tài nguyên tu hành, vì thế nên người ta mới sinh ra một loạt ân oán sinh tử.
Dương Khánh ngồi ngay ngắn trên long câu được tả hữu hộ vệ, viết một phần ngọc điệp cho người lấy linh thứu truyền cho điện chủ Trấn Ất điện Hoắc Lăng Tiêu.
Sau khi linh thứu bay đi, y bèn vung tay lên, dẫn dắt nhân mã vượt qua biên giới đuổi thẳng vào cảnh nội Vạn Hưng phủ, đây đã là lần thứ hai y tiến vào cảnh nội Trấn Bính điện.
Làm như vậy thật ra thì không đúng, cố nhiên là bên Lưu Cảnh Thiên đã gây sự trước, bên Dương Khánh có bằng chứng, theo lý thuyết Lưu Cảnh Thiên đã thu tay lại rồi, chuyện dính đến hai điện Dương Khánh nên báo cho Trấn Ất điện để cho Hoắc Lăng Tiêu xử lý, mà không được đánh trước rồi mới báo sau.
Nhưng Dương Khánh lại muốn làm cho đối phương phải trả giá trước một chút, y mới vừa chấp chưởng hai phủ, bên ngoài có người gây chuyện, y không thể mềm yếu, người ta đánh tới, y phải đánh lại.
Lưu Cảnh Thiên đụng vào y cũng coi là xui xẻo.
Bất quá Dương Khánh cũng không có làm quá mức, sau khi giết địch hơn ba trăm người trước sau đã tạo thành cục diện truy sát, đuổi tiếp nữa cũng không có ý nghĩa. Nếu chọc cho nhân mã các phủ Trấn Bính điện vây công là tự mình chuốc lấy khổ, tức thì quả quyết phát lệnh cho nhân mã thu chiến lợi phẩm lui về.
Trở lại cảnh nội Nam Tuyên phủ, kiểm tra lại bên Dương Khánh cũng tử thương mấy chục người.
Sau khi bố trí một ít trạm canh ngầm ở biên cảnh, đại đa số nhân mã lui về, tạm thời tập trung vào Đông Lai động, phòng bị nhân mã đối phương phản công bất cứ lúc nào, đồng thời cũng là đợi tin tức bên Trấn Ất điện.
Sau khi trời sáng, hơn hai ngàn nhân mã theo Dương Khánh dừng ở Đông Lai động phế tích một mảnh, Dương Khánh ngắm nhìn bốn phía một vòng, hơi ngẩn ra.
Vốn định tới Đông Lai động tạm nghỉ, ai ngờ Đông Lai động lại trở thành như vậy. Y đã quen ở địa phương giống như tiên cảnh chốn nhân gian, đột nhiên tới chỗ ở rách nát này thật sự không quen. Y đưa mắt nhìn một dãy nhà gỗ trên sườn núi hỏi:
- Các ngươi sống ở chỗ nào?