Phi Thiên

Chương 223. Yêu đan nhị phẩm

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nữ nhân rất thích sắc đẹp, thấy làn da trắng nõn mịn màng của mình bắt đầu trở nên thô ráp, cũng bị nắng ăn đen, có pháp lực phòng ngự cũng không cách nào tránh khỏi hai tay xuất hiện những vết chai, vết sẹo. Nhìn lại ngọn núi đá không biết năm nào tháng nào mới có thể đánh vỡ hết, cộng thêm kiệt sức sau khi ngồi chịu đựng lực xung kích của thác nước, hai nàng khóc không biết bao nhiêu lần, có vẻ nản lòng thoái chí.

Ngược lại Yêu Nhược Tiên ở bên cạnh ra sức khích lệ cổ vũ cho hai người, thấy vậy đau lòng ôm đầu:

- Hai nha đầu ngốc, đây là cơ hội khó được, hãy cố chịu đựng, có một số thứ chỉ cần học được, cả đời sẽ hưởng lợi vô cùng.

Nhìn lại Miêu Nghị, hắn làm như không nghe thấy không hỏi chuyện này, một mình tĩnh tu ở trong sơn động, chẳng qua là thỉnh thoảng đi ra xem thử tiến độ tu luyện của các nàng thế nào.

Miêu Nghị có chỗ không biết chính là, bắt đầu từ khi chỉ điểm hai nàng tu luyện, Yêu Nhược Tiên cũng lặng lẽ thôi không sử dụng Nguyện Lực Châu cho bản thân mình nữa.

Vào lúc các nàng liều mạng phá núi, Yêu Nhược Tiên bèn lặng lẽ chạy tới phía dưới thác nước, khoanh chân ngồi tĩnh tọa tu luyện.

Nhưng đối với lão, không hề cảm thấy được thác nước xung kích bản thân có gì thú vị, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn thử lên trên, suy đoán mình ngồi ở dưới thác nước cả đời cũng không thành vấn đề. Chỉ là một thác nước nho nhỏ không thể làm lão dao động được mảy may, đừng nói là hất ngã lão, ngay cả một giọt nước cũng đừng mơ chạm được vào thân thể lão.

Bất quá lão vẫn tĩnh tâm ngồi dưới thác nước cảm ngộ lực xung kích, chờ đợi ngày nào đó khai khiếu.

Vào một tối, Thiên nhi và Tuyết nhi kiệt sức ngồi dưới thác nước khoanh chân xếp bằng tĩnh tọa, Yêu Nhược Tiên lại chạy tới đầu kia của đảo, lén lút chuốt một cây thương gỗ, phát khởi công kích hung mãnh vào một ngọn núi đá trước mặt.

Chỉ bằng tu vi của lão đừng nói thương gỗ, cho dù là dùng đầu húc cũng có thể phá sập núi, không bao lâu sau, thương gỗ đã san ngọn núi đá kia thành bình địa.

Nhìn thương gỗ trong tay không hư hao chút nào, Yêu Nhược Tiên lộ vẻ không biết nói gì. Dựa theo lời Miêu Nghị, chỉ cần phá sập núi mà thương gỗ không hủy coi như thành công, mình coi như là thành công rồi ư?

Có thật là thành công không…

Yêu Nhược Tiên cũng rất muốn cho là mình thành công, thương gỗ không hư hao chút nào trong tay múa may lung tung, không có bất kỳ cảm giác gì.

Có một số chuyện không lừa được mình, Yêu Nhược Tiên đang cầm thương gỗ sờ cằm suy nghĩ, đột nhiên nghe được mơ hồ có tiếng xé gió truyền tới, không nói hai lời lập tức thấp thoáng thân hình nhanh chóng trốn đi.

Rất nhanh, một bóng người từ trong bóng đêm bay tới, rơi vào khoảng đất bằng nơi ngọn núi vừa bị phá hủy, lúc này bụi mù còn chưa tản đi.

Người tới không ai xa lạ, chính là Miêu Nghị.

Trước đó hắn vừa tới thác nước xem qua Thiên nhi và Tuyết nhi, mới trở về động tu luyện, ai ngờ lại mơ hồ nghe được thanh âm phá núi ầm ầm từ nơi khác truyền tới, cảm thấy có vẻ kỳ quái tức thì chạy tới xem cho rõ.

Kết quả nhìn bốn phía cũng không thấy bất kỳ bóng người nào, bụi mù còn chưa tiêu tán chứng minh ngọn núi này mới vừa bị đánh sập không lâu.

Miêu Nghị khẽ nở một nụ cười quỷ quyệt, hắn không cần suy nghĩ cũng đã đoán được là ai làm chuyện tốt.

Từ hắn lúc nghe được động tĩnh đến khi chạy tới cũng không bao lâu, trong thời gian ngắn như vậy có thể đánh sập một ngọn núi đá, thực lực hung hãn như vậy tu sĩ cảnh giới Thanh Liên không làm được, trên đảo này trừ người đó ra không tìm được người thứ hai.

Hắn đã sớm đoán được người khác giật dây Thiên nhi và Tuyết nhi học thương pháp là không có hảo ý, đây là chuyện trong dự liệu.

Bất quá cũng không sao, người ta muốn học thì cứ việc, chỉ cần có thể có bản lãnh học được.

Miêu Nghị không dừng lại lâu, vung hai ống tay áo ung dung nhàn nhã rời đi, về động tiếp tục tu luyện.

Sau khi hắn rời đi không bao lâu, Yêu Nhược Tiên cầm thương gỗ trong tay mới chui ra nhìn ngọn núi đã sụp đổ, ánh mắt chớp lóe liên hồi.

Hồi lâu sau, thương gỗ trong tay Yêu Nhược Tiên nổ tung thành bột, khẽ gật đầu nói:

- Hiểu rồi, bằng vào tu vi của ta không phải là hai nha đầu kia có thể so sánh được. Tự nhiên đã sớm vượt qua cánh cửa sơ cấp, chỉ cần học mấu chốt cuối cùng là được, bất quá...

Yêu Nhược Tiên đột nhiên cảm thấy do dự, Miêu Nghị nói luyện thương pháp này không được sử dụng Nguyện Lực Châu đốt cháy giai đoạn, vậy mình có cần tiếp tục dừng sử dụng Nguyện Lực Châu hay nên sử dụng lại…

Cũng chính là bắt đầu từ hôm nay, Yêu Nhược Tiên đột nhiên trở nên nhàm chán, lang thang không mục đích trên đảo, vẫn còn đang do dự không quyết, không biết có nên tiếp tục dừng sử dụng Nguyện Lực Châu hay không.

Nếu không sử dụng, bằng vào tu vi của lão chỉ khổ tu mà không sử dụng Nguyện Lực Châu có thể nói tốc độ tu hành vô cùng chậm chạp, lại không tiện đi tìm Miêu Nghị để hỏi cho rõ.

Trong lúc lang thang lão lại chơi đùa với Hắc Thán, thỉnh thoảng vén đuôi hoặc banh miệng nó ra, muốn nghiên cứu xem con long câu có thể luyện hóa yêu đan này thế nào.

Lão dùng pháp lực tra xét Hắc Thán từ trong ra ngoài một lượt, chỉ thấy giống như các long câu bình thường khác, không nhìn ra điểm kỳ lạ nào.

Hắc Thán bị lão chơi đùa không chịu nổi, thấy lão bèn bỏ chạy, kết quả Yêu Nhược Tiên lại lấy trong tay ra một viên yêu đan nhất phẩm, kêu nó:

- Giặc mập, nhìn xem đây là cái gì?

Lão tung viên yêu đan trong tay giống như dùng xương dẫn dụ một con chó nhỏ.

Hắc Thán đang bỏ chạy quay đầu nhìn lại, nhất thời chạy không nổi nữa. Bốn vó nó do dự giậm tại chỗ một lúc, dần dần quay lại chạy về phía Yêu Nhược Tiên, đưa mũi ngửi ngửi yêu đan trong tay lão.

Yêu Nhược Tiên cười hắc hắc, ném yêu đan trong tay ra xa xa, Hắc Thán lập tức đuổi theo nhanh như thiểm điện, trong khoảnh khắc yêu đan còn chưa rơi xuống đất đã há miệng đón lấy, ngửa cổ nuốt chửng.

Kết quả có thể tưởng tượng được, không bao lâu sau, Hắc Thán như người uống rượu say, lảo đảo lắc lư trở về ổ ngã xuống, hô hấp ồ ồ như kéo bễ.

Yêu Nhược Tiên theo đuôi nhân cơ hội thi pháp tra xét, nhưng vẫn như thường lệ, khi huyết dịch trong cơ thể Hắc Thán vận chuyển nhanh hơn, Yêu Nhược Tiên lại tổn thất một viên yêu đan lãng phí, sau khi đi vòng quanh Hắc Thán đang ngủ say ngáy khò khò mấy trăm vòng cũng không thể nghiên cứu được gì hơn.

Miêu Nghị thỉnh thoảng xuất động phát hiện Hắc Thán lại ngủ, không khỏi hỏi Yêu Nhược Tiên:

- Lão lại cho nó ăn yêu đan ư?

Yêu Nhược Tiên vừa vuốt râu vừa đi quanh Hắc Thán, buồn bực gật gật đầu.

Miêu Nghị cũng không để ý, hắn cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, dù sao từng có vết xe đổ trước, Hắc Thán ăn yêu đan rồi cũng không có gì khác thường, có điều phát hiện sở trường về cước lực của Hắc Thán.

Các vị tiền bối giới tu hành có kiến văn quảng bác, cho nên hắn tin lời của Yêu Nhược Tiên, long câu ăn yêu đan đại bổ.

Tóm lại Miêu Nghị tự nhận mình không có nhiều yêu đan như vậy lấy ra cho Hắc Thán ăn, hắn không tiêu hao nổi phương thức giúp cho Hắc Thán tẩm bổ như vậy. Nếu Yêu Nhược Tiên không sợ lãng phí yêu đan, bằng lòng cho Hắc Thán tẩm bổ, hắn cũng không có ý phản đối.

Hắn đứng bên cạnh Hắc Thán thi pháp tra xét, sau khi thu tay lại gật đầu nói:

- Dường như tốc độ luyện hóa yêu đan nhanh hơn trước…

- Nhanh hơn ư?

Yêu Nhược Tiên ngạc nhiên nhìn Miêu Nghị rời đi.

Đợi đến khi Hắc Thán tỉnh lại lần nữa, quả nhiên ấn chứng lời của Miêu Nghị, lần này Hắc Thán tỉnh lại nhanh hơn trước mấy ngày, hơn nữa lại ốm hơn một chút, dường như yêu đan có công hiệu giảm cân với Hắc Thán.

Yêu Nhược Tiên nhất thời có vẻ phát điên, rốt cục là tình huống thế nào, vì sao mình đi tới đảo này lại có cảm giác dường như trở nên ngu ngốc…

Không ngờ rằng Hắc Thán ăn yêu đan tới nỗi ăn quen bén mùi, lại đi vòng quanh Yêu Nhược Tiên đòi ăn nữa.

Yêu Nhược Tiên hung hăng bắt Hắc Thán lại lật qua lật lại nghiên cứu.

Hắc Thán cũng không chạy, để cho lão nghiên cứu, bởi vì kinh nghiệm trước đó cho nó biết sau khi nghiên cứu sẽ có yêu đan ăn, nên hết sức phục tùng lấy lòng Yêu Nhược Tiên.

Yêu Nhược Tiên không nghiên cứu được gì vung tay lên bỏ đi, không muốn lãng phí tinh lực nữa.

Nhưng Hắc Thán không chịu, dường như nó không muốn bị Yêu Nhược Tiên chơi đùa mà không trả công như vậy, lão đi tới đâu nó đi tới đó, dây dưa không tha.

Yêu Nhược Tiên cũng tức giận, lấy ra một viên yêu đan hiện thanh quang, hung tợn nói:

- Ta cũng không tin ngươi có thể ăn mãi như vậy mà không có chút phản ứng nào, lão phu cũng không tin tà.

Một viên yêu đan nhị phẩm từ tay lão nhét vào trong miệng Hắc Thán.

Trên người lão còn một ít yêu đan nhất phẩm, nhưng chỉ còn một viên yêu đan nhị phẩm này. Dù sao yêu đan nhị phẩm không phải là dễ kiếm, viên này là lấy được từ trong cơ thể Viên Thống Lĩnh ở Tinh Tú Hải, rốt cục lại mang ra cho Hắc Thán hưởng dụng.

Vì vậy Hắc Thán lại giống như say rượu, trong ánh mắt toát ra vẻ mê man tuyệt vời thân hình loạng choạng ngã xuống.

Miêu Nghị đi ra lần nữa thăm dò tiến độ tu luyện của Thiên nhi, Tuyết nhi, thấy Yêu Nhược Tiên canh giữ ở bên người Hắc Thán không rời, sau khi thi pháp tra xét Hắc Thán lộ vẻ khiếp sợ nói:

- Yêu tiền bối, ngài cho nó ăn yêu đan nhị phẩm ư?

Yêu đan không nhập phẩm trị giá một viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, bước vào nhất phẩm coi như giá trị tăng gấp trăm lần, yêu đan nhị phẩm lại tăng gấp trăm lần, một viên yêu đan nhị phẩm đáng giá một vạn viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm.

Chính là bởi vì giá trị không rẻ, Yêu Nhược Tiên mới có thể canh giữ ở bên người Hắc Thán ngày đêm quan sát không ngừng, nếu không sẽ không nhàm chán như vậy, đường đường tu sĩ cảnh giới Hồng Liên lại canh chừng một thớt long câu mãi không đi.

Yêu Nhược Tiên mặt không đổi sắc nhìn hắn, cơ mặt hung hăng giật giật mấy cái. Hiện tại lão đã có thể xác nhận mười phần đúng là tiểu tử này có thể thấy thứ mình không thấy, bởi vì lúc đút yêu đan nhị phẩm cho Hắc Thán chỉ có mình lão biết.

Nhìn chằm chằm Miêu Nghị một hồi, Yêu Nhược Tiên lộ vẻ cứng đờ gật đầu một cái.

- Đây chính là yêu đan nhị phẩm!

Miêu Nghị khiếp sợ không thôi nói:

- Tại sao ngài làm như vậy?

- Ai cần ngươi lo! Ta ăn no nhàm chán có được không?

Yêu Nhược Tiên hung hăng quay đầu sang bên, thiếu chút nữa lệ rơi đầy mặt, bây giờ lão cũng muốn biết tại sao mình làm như vậy.

- Ặc... mời tiền bối tự tiện.

Miêu Nghị cảm khái quay đầu đi, người ta muốn sử dụng đồ của mình thế nào cũng được, người khác không thể can thiệp.

Bất quá trong lòng lại suy nghĩ lão này quả nhiên tài lực hùng hậu, quả nhiên tu sĩ cảnh giới Hồng Liên không phải là người bình thường có thể so sánh, yêu đan nhị phẩm cũng có thể tùy tiện lấy ra cho tên mập chết tiệt ăn như ăn kẹo.

Hắn có hơi cảm khái đãi ngộ của mình, Yêu Nhược Tiên đối xử với hai nha đầu thật lòng không tệ, đối xử với Hắc Thán còn tốt hơn, thế nhưng lại đối xử với mình chẳng ra gì.

Ôi, nếu biết vậy lúc trước tìm cách quan hệ tốt với lão nhân gia hơn một chút, đáng tiếc đùi to như vậy mà mình không ôm được…

Lần này Hắc Thán ngủ thật lâu, nuốt một viên yêu đan nhị phẩm vào bụng, ngủ ước chừng hơn nửa năm cũng chưa tỉnh lại.

Vào mùa Đông tuyết rơi lả tả, Miêu Nghị đi ra sơn động, thấy Yêu Nhược Tiên còn canh giữ ở bên người Hắc Thán, tiến lên chắp tay nói:

- Tiền bối, đưa ta trở về một chuyến đi.

Lúc trước tới đây đã thỏa thuận xong, cách vài tháng Yêu Nhược Tiên phải đưa hắn trở về Đông Lai động thăm chừng. Lần này đã tới kỳ hạn Đông Lai động thu hoạch giao nộp Nguyện Lực Châu, hắn phải trở về một chuyến, nhân mã của Đông Lai động còn trông chờ hắn về phát lương.

- Có lẽ giặc mập sắp tỉnh lại…

Yêu Nhược Tiên không muốn yêu đan nhị phẩm của mình vứt đi mà không thấy chút tăm hơi nào, chỉ muốn coi chừng Hắc Thán không muốn rời đi, khoát tay áo một cái nói:

- Không phải là ngươi không có chân, tự trở về đi.

Miêu Nghị thật sự phục lão, có thể canh chừng chăm sóc Hắc Thán giúp mình như vậy. Xem ra sở dĩ mình không làm tốt quan hệ với lão nhân gia không phải là vì lão, hẳn là mình có khuyết điểm gì đó, có thể là nhân cách mình còn kém, là do mình có vấn đề.

Hắn lại thi pháp dò xét động tĩnh trong cơ thể Hắc Thán một lần nữa, sau đó khách sáo chắp tay nói với Yêu Nhược Tiên:

- Tiền bối, Hắc Thán không thể nào tỉnh lại trong lúc nhất thời, yêu đan nhị phẩm trong cơ thể nó mới luyện hóa hơn một nửa mà thôi.

Yêu Nhược Tiên chậm rãi ngẩng đầu nhìn, bây giờ dĩ nhiên là tin tưởng lời của Miêu Nghị, Miêu Nghị nói yêu đan trong bụng giặc mập mới luyện hóa một nửa, vậy chắc chắn không sai.

Chẳng qua là lão rất muốn hỏi thử Miêu Nghị, rốt cục là ngươi làm thế nào thăm dò được, tại sao tu vi ta cao hơn ngươi ngược lại không làm được!?

Thế nhưng trước đó đã khoe khoang khoác lác, đã giả bộ nắm chắc hết thảy trong lòng bàn tay, nếu hiện tại hỏi sẽ làm cho tiểu tử này biết yêu đan nhị phẩm của mình mất đi lãng phí như vậy, chắc chắn hắn sẽ cười đến trẹo quai hàm.

Có lúc mặt mũi còn quan trọng hơn tính mạng rất nhiều, bao nhiêu người vì mặt mũi mà liều mạng, Yêu Nhược Tiên chỉ có thể nuốt cục tức vào lòng, làm ra vẻ biết tuốt, gật đầu một cái vung tay áo cuốn lấy Miêu Nghị bay đi, lần này không mang theo Hắc Thán đi cùng.

-----------

Ở Đông Lai động, bọn Nguyên Phương sắp sửa phát điên, sư phó Hồng Trường Hải bên kia thúc giục rất gấp, nhưng bây giờ cơ hồ không thấy bóng dáng Miêu Nghị đâu cả, không tiếp xúc được Miêu Nghị làm sao có thể thăm dò được nguồn gốc tài nguyên tu hành của hắn?!

Lần này sau khi Miêu Nghị phát lương cho mọi người lập tức bỏ đi mất, muốn theo dõi cũng không có cách nào. Rõ ràng thấy hắn đi bộ về một hướng, bọn họ dựa vào tu vi cảnh giới Thanh Liên của mình lặng lẽ đuổi theo, nhưng rốt cục không hề thấy bóng hắn đâu nữa.