Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Ha ha ha, lão phu đã phát hiện biện pháp làm cho bọn ‘tiểu tử’ nhanh chóng lớn lên, bọn ‘tiểu tử’ càng lớn cũng sẽ ăn được càng nhiều càng nhanh, phải chăng có nghĩa là tốc độ bọn chúng bài tiết ra thứ này cũng sẽ nhanh hơn? Ha ha ha, thứ tốt! Thật là thứ tốt!
Yêu Nhược Tiên có thể nói là hưng phấn vô bờ, ở đó quơ tay múa chân, nói hăng say văng cả nước bọt mà không biết, cho người ta có cảm giác như rơi vào trạng thái điên cuồng.
Miêu Nghị nghe vậy cũng rất phấn chấn, nhưng lại không cảm thụ sâu sắc bằng nhân sĩ luyện bảo như Yêu Nhược Tiên, tự nhiên cũng sẽ không hưng phấn đến mức chẳng biết thu liễm giống như Yêu Nhược Tiên.
Hắn quan tâm tới một vấn đề khác, thử thăm dò hỏi:
- Không biết tiền bối phát hiện biện pháp gì làm cho chúng nhanh chóng lớn lên?
- Cho chúng ăn…
Yêu Nhược Tiên đang vô cùng hưng phấn định nói ra, đột nhiên á khẩu nghẹn lời, rốt cục bị câu hỏi của Miêu Nghị làm cho định thần lại, thu nụ cười điên cuồng trợn to hai mắt cười lạnh nói:
- Chúng lớn lên nhanh chóng thế nào cũng không liên quan với ngươi, đồ của ta không cần ngươi quan tâm.
Sắc mặt Miêu Nghị nhàn nhạt hất một gáo nước lạnh:
- Tiền bối đừng quên, ngài đã mang chúng ra trao đổi với Hắc Thán.
- Lão phu...
Yêu Nhược Tiên á khẩu không trả lời được, lão đã quên chuyện này, sửng sốt hồi lâu bèn dựng mặt lên:
- Không phải là còn chưa hoàn thành trao đổi sao?
Miêu Nghị cười lạnh trong lòng, hoàn thành trao đổi cũng được, không thành cũng được, lão thật sự cho là bọn ‘tiểu tử’ sẽ nghe lời lão điều khiển, đi theo lão sao?!
Đương nhiên hắn giấu suy nghĩ này trong lòng, nói ra chắc chắn sẽ bị Yêu Nhược Tiên đập một giản chết tươi.
Mà rất nhanh Yêu Nhược Tiên lại trở nên cao hứng, chuẩn bị bắt đầu từ hôm nay, đặc biệt cho bọn ‘tiểu tử’ ăn kim tinh.
Miêu Nghị ngược lại xem thường, bọn ‘tiểu tử’ nuôi đã bao nhiêu năm mới cho ra được chút tinh ngân như vậy, muốn có được số lượng lớn vậy phải chờ cho chúng trưởng thành hơn.
Quan trọng nhất là không có trăm vạn kim tinh để tinh luyện tinh phấn, vậy đừng mơ gom đủ số lượng luyện chế ra pháp bảo. Đây là khái niệm thế nào, nếu ai cũng có thể lấy ra được con số khổng lồ này, chắc chắn hiện tại pháp bảo kim tinh đã bay đầy trời.
Miêu Nghị vẫn quan tâm hơn tới chuyện Yêu Nhược Tiên dùng biện pháp gì để cho bọn ‘tiểu tử’ nhanh chóng lớn lên.
Sau khi thu hết bọn ‘tiểu tử’ trở về ống tay áo, Yêu Nhược Tiên luôn miệng khen hay, vui vẻ rời đi.
Vừa ra sơn động, thấy Hắc Thán đang dạo chơi trên bờ biển, bước chân Yêu Nhược Tiên cứng đờ, cơ mặt giật giật, dùng tiểu Đường Lang đổi Hắc Thán…?
Hiện tại lão không muốn từ bỏ một con tiểu Đường Lang nào, đương nhiên cũng không muốn buông tha Hắc Thán.
Đương nhiên chuyện này không phải là vấn đề lớn lao gì, bằng vào tu vi của lão, cho dù là đến lúc đó cưỡng ép lấy đi toàn bộ, Miêu Nghị cũng không làm gì lão được. Kế hay hiện tại phải nghĩ biện pháp có thể thao túng Hắc Thán và tiểu Đường Lang, đây mới là quan trọng nhất.
Còn có một vấn đề rất thực tế bày ra trước mặt lão, tám mươi lăm con tiểu Đường Lang, lợi dụng yêu đan nuôi dưỡng, lại thêm Hắc Thán, lão biết kiếm đâu ra nhiều yêu đan như vậy… Rất hiển nhiên, yêu đan phẩm cấp càng cao, hiệu quả càng tốt.
Cũng không thể chạy đến Tinh Tú Hải điên cuồng tru diệt yêu tu, nếu thật sự làm như vậy, đó là hiềm mạng của mình quá dài.
Nghĩ đến những chuyện này, cơ mặt Yêu Nhược Tiên giật giật vài cái, phát hiện tuy rằng tốt thật nhưng mình không có khả năng nuôi nổi…
-----------
Trên biển sóng dữ ngập trời, gió lốc như bài sơn đảo hải, cây cối trên đảo kịch liệt đung đưa, dường như sắp bị nhổ tận gốc.
Miêu Nghị lại cùng Yêu Nhược Tiên chịu đựng cơn gió mạnh đứng trên gò nhỏ, nhìn chằm chằm hai ngọn núi đá trước mặt đã bị san thành bình địa.
Trong gió mạnh thổi vù vù, Yêu Nhược Tiên chậc chậc thành tiếng lắc lắc đầu, đây chính là hai ngọn núi lớn, hơn nữa còn là hai ngọn núi đá, lão khó có thể tưởng tượng ba năm qua, hai nha đầu yếu ớt này làm thế nào đánh sập được như vậy, hẳn phải cần nghị lực tinh thần hết sức lớn lao.
Hai người đứng trên gò nhỏ ước chừng một ngày một đêm, một mực chờ hai nàng hoàn thành một đòn cuối cùng.
Khi mấy tiếng ầm ầm cuối cùng biến mất, Tuyết nhi xuất một thương đánh cho tảng đá lớn cuối cùng nổ tung nhìn trước mắt, sau đó nhìn lại thương gỗ trên tay mình, mình thật sự đã làm được!
Xoay người quay đầu lại, thấy trong tay Thiên nhi cũng đang cầm thương gỗ nhìn nàng cười. Thiên nhi hoàn thành nhiệm vụ còn trước cả nàng, đang chờ đợi nàng.
Tuyết nhi hưng phấn chạy tới ôm Thiên nhi hoan hô:
- Tỷ tỷ, chúng ta làm được rồi.
Thiên nhi nhẹ nhàng đẩy nàng ra, quay đầu lại nói:
- Chủ nhân đang chờ chúng ta!
Tuyết nhi le lưỡi một cái. Hai người nắm tay nhau song song bay tới, rơi xuống trước mặt Miêu Nghị bái kiến.
Hai nàng đã trưởng thành, Miêu Nghị cảm thấy vui mừng, khẽ vuốt cằm nói:
- Cảm thấy mình luyện đến đâu rồi?
Hai nàng hưng phấn gật đầu một cái, bây giờ đã có thể cảm giác được thương pháp mình lợi hại, nhưng không tiện tự khen.
Miêu Nghị a một tiếng, đưa tay nói:
- Cho ta một cây thương gỗ.
Thiên nhi lập tức lấy một cây thương gỗ từ trong nhẫn trữ vật ra, hai tay dâng cho hắn.
Miêu Nghị cầm thương bước vào gió mạnh, đứng lại một chỗ lạnh nhạt nói:
- Ta sẽ khống chế tu vi tới mức tương đương với hai nàng, hãy liên thủ đánh với ta!
Yêu Nhược Tiên nhất thời hứng thú, lão biết thương pháp Miêu Nghị phi phàm, nếu là hai nha đầu có thể ganh đua cao thấp với Miêu Nghị về thương pháp, có nghĩa các nàng đã có thành tựu.
- Nhanh đi, chủ nhân các ngươi muốn kiểm nghiệm thành quả tu luyện của các ngươi.
Yêu Nhược Tiên hưng phấn phất tay.
Hai nàng nhìn nhau, cũng có vẻ nhao nhao muốn thử, song song cầm thương nhẹ nhàng lướt tới, tả hữu vung thương mắt hổ lom lom, kềm chế Miêu Nghị ở giữa.
Ai ngờ Miêu Nghị lại cầm thương trong tay cắm xuống đất, tiện tay giũ ra một chiếc khăn lụa che cặp mắt của mình lại.
Yêu Nhược Tiên và hai nàng đều ngạc nhiên, đây là muốn... Không những muốn khống chế tu vi tới mức tương đương với hai nàng, mà còn muốn bịt mắt chiến đấu…
Cần biết lúc này gió mạnh gào thét, thiên tượng đại loạn, không những ảnh hưởng tới thính và thị giác, còn ảnh hưởng pháp lực điều tra.
Ngay cả Yêu Nhược Tiên cũng cảm giác Miêu Nghị có vẻ coi thường, nếu như Miêu Nghị thật sự khống chế tu vi xuất thủ tới mức tương đương với hai nàng mà còn muốn bịt mắt chiến đấu, e rằng sẽ vô cùng vất vả.
Vì kiểm nghiệm Miêu Nghị có thể giở trò quỷ hay không, Yêu Nhược Tiên lập tức tuôn pháp lực ra bao trùm hiện trường, quan sát dao động pháp lực ba người.
- Động thủ đi!
Miêu Nghị nghiêng tai lên tiếng nói.
Hai nàng cũng không nhịn được cắn cắn đôi môi, có thể lấy tu vi thấp kém dùng một cây thương gỗ hủy diệt một ngọn núi đá, ảnh hưởng trong lòng đối với hai người là cực lớn. Về mặt tinh thần các nàng đã có biến hóa rất lớn, nhất là can đảm và tự tin đối mặt sự vật đã là xưa khác nay khác.
Trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, chẳng những chủ nhân áp chế tu vi còn bịt mắt lại chiến với các nàng, có vẻ như quá mức coi thường các nàng.
Tuyết nhi cắn răng, bước chân điểm nhẹ, xuất ra một thương trong gió mạnh.
Miêu Nghị đứng yên hết sức bình tĩnh, đã bịt mắt lại có muốn cũng không nhìn được, thế nhưng trong khoảnh khắc Tuyết nhi xuất thủ, hắn nhanh chóng hất tay rút thương, xuất ra một thương nhắm vào phương hướng thương Tuyết nhi đâm tới.
Bốp, mũi thương gỗ va chạm vào mũi thương Miêu Nghị vô cùng chuẩn xác.
Thật ra không phải là Tuyết nhi xuất thương chính xác, mà là Miêu Nghị đâm trúng chính xác mũi thương nàng đâm tới, dễ dàng chế trụ thương Tuyết nhi đâm tới.
Con ngươi Tuyết nhi kịch biến, chuẩn xác đến trình độ như vậy nàng tự than thở không bằng, hơn nữa trong khoảnh khắc hai thương đụng chạm, nàng cũng cảm nhận được đúng là Miêu Nghị đã áp chế tu vi giao thủ với mình. Thậm chí trình độ tu vi áp chế còn hơi thấp hơn tu vi nàng, chỉ khiến cho tu vi đạt tới cảnh giới mới vừa bước vào Bạch Liên nhất phẩm.
Yêu Nhược Tiên nhạy cảm nắm bắt được biến hóa tại trường không khỏi hít sâu một hơi khí lạnh, thầm khen năng lực phân biệt của tiểu tử này dưới điều kiện phức tạp thật là cường hãn.
Ánh mắt của Thiên nhi cũng sáng lên, không hề cố kỵ gì nữa, khẽ uốn mình nhanh chóng run thương xuất thủ, liên thủ với Thiên nhi chiến đấu Miêu Nghị.
Hai người trường thương nơi tay, vây lượn xung quanh Miêu Nghị chập chờn, trường thương sắc bén nhanh chóng đâm ra thu về.
Miêu Nghị cơ hồ đứng vững vàng tại chỗ, thân hình nhanh chóng xoay tròn, không chọi cứng với các nàng, thậm chí rất ít đụng phải trường thương hai nàng đâm tới, chỉ đánh vào sơ hở trong công kích của hai nàng.
Một cây trường thương thần xuất quỷ một, lại thêm sắc bén chuẩn xác, không có hoa lệ dư thừa, đơn giản hữu hiệu, chiêu nào cũng là tất sát, nhiều lần đâm về phía nơi yếu hại hai nàng, ép cho hai nàng không cách nào đến gần. Chỉ cần tới gần một chút liền bị thương Miêu Nghị nhắm vào nơi yếu hại, ép hai nàng phải luống cuống tay chân vội vàng tự cứu.
Hai nàng càng đánh càng kinh hãi, chủ nhân đã bịt mắt, khống chế tu vi giảm xuống tương đương với hai nàng, còn có thể ép cho bọn họ không có cách nào tới gần, chỉ có thể tự cứu. Rốt cục hai người ý thức được chênh lệch cực lớn giữa mình và chủ nhân, ví như chủ nhân không bịt mắt xuất thủ... Hai người suy nghĩ một chút lập tức cảm thấy toát mồ hôi lạnh toàn thân, mới biết trước kia suy nghĩ tự tin của mình trở nên tự đại tới mức nào.
Yêu Nhược Tiên thấy vậy chỉ lắc đầu, vốn lão tưởng rằng nếu chỉ bằng vào thương pháp, hai nàng đã đủ đi lại trong giới tu hành. Nhưng đối chiến so thương pháp với Miêu Nghị lão mới biết hai nàng kém hơn không phải là ít, rốt cục cũng hiểu ra vì sao Miêu Nghị có thể đánh vào xông ra giữa vòng vây một hai trăm người.
Miêu Nghị chỉ phòng thủ tại chỗ đột nhiên triển khai phản kích. Đây mới thật là một thương nơi tay, sắc bén hung mãnh, ép hai nàng luống cuống tay chân, không thể không liên thủ ngăn đỡ.
Tình thế cấp bách liên tiếp lui về phía sau, hai người âm thầm truyền âm liên lạc một tiếng, Thiên nhi đột nhiên quét ngang trường thương xuống đất hất đá vụn bắn tung về phía trước như mưa. Tuyết nhi sẽ thừa dịp đá vụn mê hoặc đối phương nhanh chóng đánh ra, Thiên nhi theo sát phía sau xông tới xuất ra một đòn kết liễu.
Hai người một trước một sau, một trên một dưới, một ngang một dọc liên thủ công kích.
Mắt thấy Miêu Nghị vung thương hất gạt đá vụn bay loạn vào mặt, hai người cho là quỷ kế được như ý, thình lình lại thấy Miêu Nghị xuất ra một thương đâm trúng mũi thương của Tuyết nhi, khiến cho mũi thương của nàng bị hất lên cao. Sau đó hắn thu thương về lại xuất ra một thương nữa, lần này cực kỳ nhanh chóng điểm vào ngực của nàng một cái, chỉ điểm rách y phục sau đó lại thu về.
Nếu như thật sự giao chiến cùng địch, chỉ sợ lúc này Tuyết nhi đã bị Miêu Nghị đâm một thương thấu tim.
Miêu Nghị vừa thu thương lại thuận thế gạt thương xuống phía dưới, đỡ gạt thương của Thiên nhi đâm tới, cũng không thuận thế phản kích mà trong lúc cất bước xoay người thúc ngược thương lại. Thiên nhi xông tới bị hắn né tránh lướt ngang qua, nhất thời bị đuôi thương hắn thúc vào lưng một cái.
Thiên nhi kêu đau một tiếng rơi xuống đất lảo đảo mấy bước, sau lưng có cảm giác tê dại, kinh ngạc nhìn Miêu Nghị đã cắm thương xuống đất chắp tay, nàng biết mới vừa rồi Miêu Nghị đã hạ thủ lưu tình, nếu không cũng sẽ không phải là cán thương thúc trúng mình.
Thắng bại đã phân, đã không cần thiết đánh nữa, thật ra thì ai mạnh ai yếu đã sớm phân ra.
Hai nàng sóng vai đứng cạnh nhau nhìn về phía Miêu Nghị đứng giữa gió biển, y phục tung bay lất phất, ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ dị. Đi theo chủ nhân nhiều năm, rốt cục đã lãnh giáo chủ nhân lợi hại.
Hai nàng giao thủ với chủ nhân biết rất rõ ràng, từ đầu đến cuối Miêu Nghị chỉ lấy tu vi hơi thấp hơn các nàng giao thủ, cũng không có sử dụng bất kỳ các loại ngoại vật pháp bảo nào, chỉ dựa vào một cây thương gỗ đã ung dung áp chế hai người cơ hồ không có sức đánh trả.
Hai người hiểu rất rõ ràng, nếu như Miêu Nghị vừa động thủ đã ôm mục đích đánh bại hai người, hai người cũng không có nhiều cơ hội thi triển.
Nếu như xem hai người là địch nhân, cho dù là lấy tu vi áp chế bây giờ, cũng đã sớm giết chết hai người.
Chuyện khiến cho hai người kinh ngạc nhất là, Miêu Nghị bịt mắt lại có thể không bị ngoại vật quấy nhiễu, có lúc phảng phất sau lưng có mắt, xuất thủ không trở ngại chậm chạp chút nào, hơn nữa xuất thủ chuẩn xác vô cùng.
Miêu Nghị đang che mặt dường như đoán ra được suy nghĩ của hai nàng, lặng yên nghiêng tai nói:
- Có lúc mắt thấy cũng không phải là thật, mắt chẳng qua là một phần thân tâm mà thôi, không nên quen để cho mắt chủ đạo cả thân tâm mình một cách phiến diện, như vậy sẽ làm giới hạn năng lực của mình.
Đây là lời lão Bạch dạy hắn năm xưa, hôm nay hắn nói lại cho hai nàng nghe.
Ngay cả Yêu Nhược Tiên nghe cũng lộ ra vẻ như có điều suy nghĩ, ánh mắt nhìn về phía Miêu Nghị ít nhiều có chút kinh ngạc, không nghĩ tới tiểu tử này lại có cảm ngộ sâu sắc như vậy.
Miêu Nghị giơ tay lên cởi khăn lụa ra, xòe rộng năm ngón tay, gió mạnh lập tức nhanh chóng cuốn khăn lụa đi, mở mắt nhìn về phía hai nàng, ánh mắt bình tĩnh nói:
- Núi là vật chết, có thể lấy một cây thương gỗ phá hủy một ngọn núi đá cũng không đáng kể gì, các ngươi có muốn chịu khổ luyện tiếp hay không?
Hai nàng lập tức hành lễ nói:
- Tỳ tử bằng lòng.
Vì vậy, Yêu Nhược Tiên lại thi pháp mở ra một thác nước khác trong núi.
Hai nàng làm trâu làm ngựa mang từng đống đá vụn của ngọn núi đã sụp đổ lên trên thác nước, kết lưới chứa đựng. Lại kéo lưới để cho đá thuận dòng trôi xuống, sau đó đứng dưới thác nước vung thương đâm đá rơi xuống. Quá trình tu luyện này có thể nói là vô cùng gian khổ, cũng không phải là chuyện tu sĩ nên làm.
Coi như là Yêu Nhược Tiên càng xem càng hiểu, thương pháp cái rắm này vô duyên với mình, chẳng trách nào tiểu tử kia không kiêng kỵ mình đi theo xem, cũng không nói sớm, làm hại mình trễ nãi mấy năm tu luyện...