Phi Thiên

Chương 229. Tiếng thét Trấn Ất điện

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Về phần những người khác, nếu như không muốn chạm mặt cùng bọn họ, bọn họ cũng rất khó phát hiện Yêu Nhược Tiên tồn tại.

Có thể nói Hắc Thán vô cùng quen thuộc khu này, rời đi mười năm, hôm nay trở lại khu vực Đông Lai động cũng không cần câu thúc như trên đảo nhỏ kia nữa, nhất thời tung bay bốn vó tỏ vẻ vui mừng.

Miêu Nghị tung người lên lưng nó, vẫy tay, hai nàng cũng cùng ngồi sau lưng hắn.

- Hôm nay các ngươi cũng nên có vật cỡi của riêng mình, sau khi trở về tìm Diêm Tu mỗi người lãnh một thớt.

Miêu Nghị quay đầu lại nói.

Lần trước lúc Vạn Hưng phủ Tô Bưu đánh lén Đông Lai động, từng để lại mấy thớt long câu hoàn hảo không hao tổn, vẫn được nuôi ở Đông Lai động.

- Dạ!

Hai nàng hơi có vẻ hưng phấn đáp ứng.

Miêu Nghị đưa tay vỗ nhẹ lên lưng Hắc Thán, Hắc Thán lập tức tung tăng bốn vó chạy như điên.

Hắc Thán ở trên đảo có hơi khó chịu, đối với tốc độ của nó mà nói, hòn đảo đó thật quá nhỏ, chạy một lúc đã đến cuối, thật sự không có chút ý nghĩa gì.

Một mạch trở lại Đông Lai động, Hắc Thán chở ba người nhảy thẳng vào đình viện phía sau đại điện.

Vừa tới nơi, Hắc Thán đã chạy tới ổ cũ của nó khẽ vẫy vẫy đuôi, phát hiện nằm ở đây thoải mái hơn nhiều, vừa sạch sẽ vừa không có ruồi muỗi bay loạn.

Diêm Tu cũng nghe tin bước nhanh tới, thấy hai nàng thay đổi khí chất hoàn toàn so với trước đây cũng sững sờ ngơ ngác, ngay sau đó làm lễ ra mắt.

Miêu Nghị vừa đi vào bên trong phòng khách vừa hỏi:

- Gần đây không có chuyện gì chứ?

- Không có gì chuyện, chỉ là sơn chủ đích thân đến dò xét một lần. Nghe nói ngài đi ra ngoài tu luyện còn khiển trách ta một trận, lệnh cho ta cai quản nhân thủ Đông Lai động cho tốt, không nên gây chuyện.

Diêm Tu trả lời.

Tần Vi Vi ư? Miêu Nghị cười cười, nữ nhân kia tìm mình chắc chắn không có chuyện gì tốt, không thèm để ý.

Đi đến cửa đại sảnh thấy long câu nằm dưới mái hiên, Diêm Tu thầm nghĩ không hiểu vì sao động chủ đổi vật cỡi, ngạc nhiên hỏi:

- Hắc Thán đâu?

Hắc Thán nghe tiếng bèn khịt mũi với lão một cái, nghiêng đầu sang bên, lại tiếp tục lim dim vẫy đuôi.

- Chính là nó, bất quá gầy hơn trước mà thôi.

Miêu Nghị tiện tay chỉ một cái, bước vào trong phòng, hai nàng theo sau tiến vào.

Diêm Tu sững sờ ở cửa, nhìn chằm chằm Hắc Thán quan sát cẩn thận, có vẻ không dám nhận người quen, dường như lão nghi ngờ không hiểu vì sao Hắc Thán không thể giảm cân đột ngột trở nên thần tuấn như vậy.

Bất quá nhìn dáng vẻ tính tình khó đổi của nó, dần dần lão cũng tin.

Đình viện nơi cư ngụ của động chủ được người quét dọn thường xuyên, sau khi Miêu Nghị vào bên trong ngồi xuống, Thiên nhi và Tuyết nhi chia làm hai bên mà đứng.

Sau khi Diêm Tu đi vào trò chuyện với Miêu Nghị một phen, Miêu Nghị bèn nói lời chúc mừng lão.

Nguyên nhân không vì gì khác, tu vi Diêm Tu đã đột phá lần nữa đến Bạch Liên ngũ phẩm.

Kể từ sau khi lão lên làm động chủ Đông Lai động, Nguyện Lực Châu của những người khác ở Đông Lai động là do Miêu Nghị bỏ ra phân phát. Mà hàng năm sau khi Đông Lai động nộp lên trên còn dư lại hai mươi bốn viên Nguyện Lực Châu, Miêu Nghị lấy đi mười bốn viên, còn lại mười viên cho Diêm Tu, cũng coi như không bạc đãi lão, đổi lại là những động chủ khác bất quá cũng chỉ như vậy.

Ở góc độ này mà nói, động chủ Diêm Tu cũng coi như danh xứng với thật.

Hơn mười năm qua, Diêm Tu cũng thu được hơn một trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, đây là chuyện mà trước kia lão không dám mơ tưởng đến. Đáng tiếc La Trân chết sớm, không thể cùng hưởng phúc với lão.

Bạch Liên tứ phẩm đột phá đến Bạch Liên ngũ phẩm bất quá chỉ cần bốn mươi viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, đối với Diêm Tu có đầy đủ Nguyện Lực Châu mà nói, tốn chừng mười năm mới đột phá đến ngũ phẩm cũng không phải là nhanh.

Lão không biết Miêu Nghị gần như đồng thời lên cấp Bạch Liên tứ phẩm với mình, hôm nay tu vi hắn đã là Bạch Liên lục phẩm đang cố gắng lên thất phẩm, chênh lệch giữa hai bên không thể nói là không lớn.

Có thực lực ngũ phẩm, Diêm Tu làm chức động chủ Đông Lai động cũng không phải là quá đáng, chẳng qua là nhân mã của Đông Lai động đều hơi biến thái một chút, tu vi thấp nhất đã có Bạch Liên ngũ phẩm, hoàn toàn che lấp hào quang của vị động chủ là lão.

Hai bên nói chuyện với nhau một hồi, Diêm Tu bẩm báo cặn kẽ một phen tình huống Đông Lai động với Miêu Nghị, không có chuyện gì bèn cáo lui.

- Trên đảo điều kiện có hạn, không hề được tắm rửa cho tử tế, lần này phải tắm cho thỏa thích.

Miêu Nghị kêu lên một tiếng, đứng dậy.

Vừa vào phía sau tĩnh thất tu luyện, Miêu Nghị đứng trên hồ tắm dang rộng hai tay.

Thiên nhi và Tuyết nhi lấy dụng cụ tắm rửa ra lập tức đặt xuống, tiến lên giúp hắn cởi bỏ y phục.

Miêu Nghị thân không mảnh vải ở trước mặt hai người cũng đã thành quen, không hề lúng túng xấu hổ, ung dung bước xuống hồ tắm ngâm mình dưới đó, tựa lưng vào vách hồ, sảng khoái thư giãn.

Hai nàng cũng cởi y phục để lộ vóc người tuyệt đẹp, chỉ để lại yếm che ngực và quần ngắn, nhẹ nhàng bước chân xuống hồ.

Trải qua mười năm khổ luyện, trên người hai nàng đã không còn chút thịt dư thừa nào, chỗ nên đầy đặn thì đầy đặn, chỗ nên gầy thì gầy, tứ chi thon dài. Thậm chí có thể thấy từng múi thịt trên bụng, cộng thêm gương mặt xinh đẹp thanh tú lộ ra một cỗ anh khí, quả thật có phong vận khác biệt.

Khuyết điểm duy nhất chính là từ xương quai xanh trở lên, cùi chỏ trở xuống và bắp chân đều bị nắng ăn đen, phần da còn lại trên cơ thể thì trắng toát, hình thành hai màu sắc bất đồng.

Miêu Nghị không nhịn cười được.

Thiên nhi tựa sát vào người hắn đang khoát nước lên không nhịn được hỏi:

- Chủ nhân cười gì vậy?

Miêu Nghị cười nói:

- Các ngươi không phát hiện da trên người mình phân ra đen trắng rõ ràng sao?

Hai nàng mình nhìn mình một chút, Tuyết nhi le lưỡi một cái hỏi:

- Có phải rất khó nhìn hay không?

Lời nàng có ẩn ý muốn hỏi, ngươi thích hay không?!

- Thiên nhi và Tuyết nhi xinh đẹp nhất, làm sao lại khó coi.

Miêu Nghị vui vẻ đùa một câu.

Thiên nhi nâng một cánh tay hắn lên, gác lên trên vai của mình, vừa kỳ cọ vừa mỉm cười nói:

- Chúng ta biết ngài chỉ nói cho chúng ta vui mà thôi, ở trong lòng ngài chắc chắn chúng ta không được coi là xinh đẹp.

Miêu Nghị quay đầu lại kinh ngạc nói:

- Tại sao lại nghĩ như vậy, các ngươi được chọn từ hàng vạn nữ nhân của Đông Lai thành ra, sao lại không đẹp?

Thiên nhi suy nghĩ một chút cũng không giấu giếm, nói thẳng ra:

- Trước kia khi những tỷ muội Đông Lai động kia còn sống đều nói, vừa được phát đến bên người chủ nhân, rất nhanh liền bị chủ nhân các nàng thu phòng. Mà ngài lại chưa hề chạm qua chúng ta, hẳn là chủ nhân coi thường sắc đẹp của nô tỳ và Tuyết nhi.

Tay hắn đặt trên vai Thiên nhi thuận thế nắm tai nàng vặn một cái, giả vờ giận nói:

- Giỏi cho tên nha đầu không biết xấu hổ, lời như thế cũng nói ra miệng được.

Thiên nhi biết hắn đang nói đùa, cũng lập tức làm bộ cầu xin tha thứ:

- Không dám lừa gạt ngài, nô tỳ nói thật.

Miêu Nghị vuốt ve má nàng sau đó buông tay ra, lắc lắc đầu:

- Các ngươi suy nghĩ quá nhiều rồi, hai mỹ nhân tuyệt sắc bên cạnh ta, làm sao ta lại không động lòng cho được. Bất quá ta có tâm sự khác, đợi sau khi ta hoàn thành tâm sự này…

Hắn lại giơ tay kia ra nâng cằm Tuyết nhi:

- Các ngươi vốn chính là người của ta, là thịt bày ra sẵn trước mặt ta, bất cứ lúc nào cũng có thể ăn, Tuyết nhi ngươi nói có đúng hay không?

Lúc ba người ở riêng với nhau cũng không cứng nhắc như khi ở trước mặt mọi người, cho dù là có thể cứng nhắc nhất thời cũng không thể cứng nhắc được mười năm. Dù sao cũng thường xuyên va chạm thể xác, nói những lời trêu đùa như vậy cũng là chuyện thường. Ngược lại Tuyết nhi mặc cho hắn nắm cằm mình, lộ vẻ tò mò nói:

- Ngài muốn làm gì?

Miêu Nghị véo mũi nàng một cái, nghiêng người tựa đầu vào bộ ngực đầy đặn của nàng, một chân đưa lên khỏi mặt nước gác lên đầu vai Thiên nhi, lim dim cặp mắt tỏ vẻ hưởng thụ, cố ý đổi chủ đề nói:

- Bàn tay các ngươi có rất nhiều vết chai, không cẩn thận còn tưởng rằng tay nam nhân đang tắm rửa cho ta…

Hai nàng phì cười, cũng không hỏi nhiều gì nữa, biết hắn không muốn đề cập chuyện này...

-----------

Trấn Ất điện đứng sừng sững trên đỉnh núi, tắm rửa ánh vàng mặt trời lên.

- A….

Đột nhiên một tiếng thét dài từ bên trong cung điện ầm ầm truyền ra, vang vọng giữa quần sơn, làm kinh động bốn phía chim bay tứ tán. Tất cả ánh mắt xung quanh dãy núi đều tập trung về phía này, đám thủ vệ ở cửa cung cũng quay đầu lại nhìn vào trong cung.

Bên trong tẩm cung điện chủ, Thiên Vũ và Lưu Tinh bước nhanh về hướng tĩnh thất điện chủ tu luyện, mới vừa đi tới cửa liền bắt gặp Hoắc Lăng Tiêu phấn chấn tinh thần đi ra, chỉ thấy Mi Tâm Hoắc Lăng Tiêu nở rộ quang ảnh một đóa hoa sen màu đỏ sáu cánh.

Quả nhiên như vậy, Thiên Vũ, Lưu Tinh lộ ra vẻ hết sức vui mừng, song song quỳ một chân trên đất hành lễ:

- Chúc mừng điện chủ, chúc mừng điện chủ!

Hoắc Lăng Tiêu cười ha hả, cười thống khoái, đến tu vi cảnh giới này, muốn tiến thêm một bước vô cùng gian nan chật vật, từ Hồng Liên ngũ phẩm đến Hồng Liên lục phẩm tốn chừng hơn ba trăm năm, đây đã coi như là nhanh.

Nhất thời đột phá, tâm trạng uất ức trong lòng hơn ba trăm năm không nhịn được lấy tiếng thét dài phát tiết, có thể nói sung sướng hết sức, toàn thân sảng khoái.

- Không cần đa lễ!

Hoắc Lăng Tiêu đưa tay đỡ hờ một cái, sải bước đi về phía trước nói:

- Đưa một phần thiệp cho Ô Mộng Lan, bảo nàng tới đây chúc mừng cho bản tọa, bản tọa muốn mời nàng một chén rượu mừng!

Thiên Vũ, Lưu Tinh hé miệng cười một tiếng, biết điện chủ đây là chọc tức Ô Mộng Lan, hoặc là muốn lên mặt với Ô Mộng Lan. Nhớ trước đây điện chủ theo đuổi Ô Mộng Lan đã lâu, đáng tiếc vẫn không thể đắc thủ.

- Dạ!

Hai người nhất tề đáp ứng.

Đi vào bên trong phòng khách, hai tay Hoắc Lăng Tiêu giũ vạt trường bào ngồi ở chính vị, phất tay nói:

- Hôm nay là ngày đại hỷ, sao có thể không rượu!

Lưu Tinh lập tức lấy từ bên trong nhẫn trữ vật ra một vò rượu ngon, hai tay dâng lên.

Bàn tay Hoắc Lăng Tiêu chộp tới, ngửa đầu điên cuồng uống, mặc cho rượu chảy theo dọc hai bên hàm ướt đẫm thân thể, chỉ vì thống khoái.

Thế nhưng uống được một nửa lại đặt vò rượu xuống lắc đầu nói:

- Rượu không đủ ngon, từ sau khi uống rượu của tên hiền đệ tiện nghi của ta, dường như rượu Trấn Ất điện chúng ta không còn ngon nữa, lệnh cho Đông Lai động dâng lên rượu ngon cho ta ăn mừng!

Hai nàng nhìn nhau, Thiên Vũ hỏi:

- Điện chủ thật sự lệnh cho Đông Lai động dâng rượu ngon lên sao?

- Không được sao?

Hoắc Lăng Tiêu Luôn luôn trầm ổn dang hai cánh tay, lấy khí thế tùy ý ngạo cuồng ôm thiên hạ nói:

- Toàn bộ cảnh nội Trấn Ất điện, duy ngã độc tôn, ai dám không theo? Đừng nói chỉ là rượu ngon, muốn đầu của người nào cũng chỉ cần tiện tay thu lấy!

Thiên Vũ biết lúc này tâm trạng y không tệ, cũng không nỡ làm mất nhã hứng của y, nhưng vẫn nhắc nhở nói:

- Điện chủ, động chủ Đông Lai động đổi người rồi, tên Miêu Nghị kia đã bị Dương Khánh cách chức làm mã thừa, ngài quên rồi sao?

Ặc...

Lời nhắc nhở của nàng khiến cho Hoắc Lăng Tiêu sững người.

Không sai, y chính là Tiếu Ất Chủ mà Miêu Nghị từng gặp trong vườn mai sau Trấn Ất điện, cưỡng ép bức bách kết bái huynh đệ.

Miêu Nghị chỉ là vì nhất thời thoát thân, ném lại một vò rượu ngon cho đối phương rồi bỏ chạy.

Đối với Miêu Nghị mà nói, vị Đại ca kết bái này có cũng được, không có cũng không sao, không hề để ý.

Hoắc Lăng Tiêu cũng hiểu chuyện này, đương nhiên y cũng không thèm để ý tới một tên động chủ Đông Lai động nho nhỏ làm gì. Chuyện kết nghĩa vườn mai chỉ xem như là một trò đùa dở khóc dở cười, cũng không hề coi trọng vị hiền đệ kia chút nào.

Y đường đường là điện chủ Trấn Ất điện, dĩ nhiên sẽ không để cho người ngoài biết y và một động chủ nho nhỏ phía dưới là huynh đệ kết nghĩa.

Tin tức truyền đi đối với Miêu Nghị sẽ được thơm lây, không cần chịu trách nhiệm gì, năng lực có hạn, cũng không chịu trách nhiệm được, không có bất kỳ gánh nặng trong lòng.

Nhưng đối với Hoắc Lăng Tiêu, một khi tin tức tiết lộ y sẽ có chút khó xử. Thân là đường đường điện chủ, tay cầm quyền to, không chiếu cố huynh đệ kết nghĩa mình cũng khó ăn khó nói.

Đó là lý thuyết, nếu quả thật là huynh đệ kết nghĩa thật tâm thật ý, dĩ nhiên Hoắc Lăng Tiêu sẽ chiếu cố, nhưng giữa y và Miêu Nghị coi là huynh đệ kết nghĩa kiểu gì? Phải thêm gánh nặng một tên huynh đệ không ra hình dáng gì như vậy sao, không bằng tiếp tục coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Như thế, đường đường điện chủ chỉ định Đông Lai động địa vị cách xa mười vạn tám ngàn dặm dâng lên rượu ngon sẽ là chuyện gì xảy ra? Huống chi người ta đã không phải là động chủ Đông Lai động nữa, lệnh cho Đông Lai động hiến rượu, người ta chỉ là một mã thừa chưa chắc sẽ coi ra gì, y cũng không thể chỉ định một vị mã thừa nào đó hiến rượu.

Nếu thật sự làm như vậy, nhất định sẽ gây ra chuyện lớn khiến cho tất cả mọi người chú ý.

- Thôi bỏ đi, không có cũng không sao…

Hoắc Lăng Tiêu than thở một tiếng, khoát tay áo bỏ đi ý niệm cao hứng nhất thời.

-----------

Trấn Bính điện, tin vui đến từ Trấn Ất điện truyền tới.

Thị nữ Phi Vân đi tới cửa tĩnh thất gõ cửa:

- Điện chủ.

- Vào đi!

Bên trong tĩnh thất Ô Mộng Lan nhàn nhạt đáp lại một tiếng.

Phi Vân vào bên trong chỉ chốc lát sau, bên trong truyền tới tiếng Ô Mộng Lan hừ lạnh trầm trầm:

- Giỏi cho phường vô sỉ!

Ô Mộng Lan xuất quan với tâm trạng rất tệ, mặt không lộ vẻ gì, trở lại phòng khách ngồi xuống, cầm ngọc điệp trong tay thình lình bóp vỡ nát, tựa hồ nữ nhân này có sở thích bóp vỡ đồ.

Phi Vân hỏi:

- Điện chủ muốn đi chúc mừng sao?

- Chúc mừng… chẳng lẽ ta còn phải mang theo lễ vật tới chúc mừng Hoắc Lăng Tiêu?!

Ô Mộng Lan liếc nàng một cái.