Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Miêu Nghị kinh ngạc nói:
- Cáo ta cái gì? Đông Lai động ta không gây sự cũng không kiếm chuyện, chỉ là hàng năm khách sáo đưa một phần danh sách bồi thường tới, bọn họ không bồi thường, chúng ta không hề nói một lời nào khó nghe, Đông Lai động có tội gì?
Đây cũng chính là chỗ mà Ô Mộng Lan thắc mắc không hiểu, không khỏi cau mày nói:
- Miêu huynh đệ, nếu không cách nào đòi bồi thường vậy vì sao còn đưa hàng năm, ngươi làm như vậy rốt cục muốn như thế nào?
Đùa gì thế, chúng ta quen thân lắm sao, chuyện gì cũng phải nói cho nàng biết… Miêu Nghị thầm nhủ trong lòng một câu, đột nhiên thấp giọng nói:
- Thật ra thì cũng không có gì, vấn đề mặt mũi mà thôi, chỉ là cố gắng giữ thể diện. Thử hỏi ta tổn thất nặng nề chỗ này, lại không dám tìm bên kia báo thù, thân ta là động chủ làm sao chịu nổi, cho nên ngoài mặt vẫn phải làm ra vẻ một chút cho thủ hạ thấy.
- Phải không?
Ô Mộng Lan có vẻ nghi ngờ.
- Mạnh tỷ tỷ, tỷ là một tán tu quan tâm chuyện này làm gì, chẳng lẽ muốn gia nhập Đông Lai động ta sao?
Miêu Nghị chế giễu hỏi.
Đang lúc này bên ngoài vang lên thanh âm long câu dong ruổi ầm ầm, rất nhanh truyền tới động tĩnh đánh nhau leng keng, mấy người quay đầu nhìn về phía phát ra động tĩnh, lóng tai lắng nghe.
Trong chốc lát, động tĩnh liền biến mất, thanh âm của long câu dong ruổi nhanh chóng đến gần bên này.
- Xem ra là đã đánh xong với người của Trấn Hải sơn tới đây thị sát.
Hoắc Lăng Tiêu cười cười.
Đây là suy đoán rất dễ dàng, vừa nghe động tĩnh đại khái đã đoán được, y lại nhìn về phía Miêu Nghị hỏi:
- Ngươi không đi ra xem thử sao, không lo người của mình thua thiệt ư?
Miêu Nghị cười lạnh trong lòng, nếu như đánh không thắng bọn Diêm Tu đã không động thủ, với tính cách cực kỳ cẩn thận của lão nhất định phải xin phép.
Tự nhiên hắn sẽ không nói ra lời này ngay trước mặt người ngoài, thuận thế đứng dậy chắp tay nói:
- Huynh trưởng, Mạnh tỷ tỷ xin chờ giây lát, ta ra ngoài xem thử.
Sau đó dẫn Thiên nhi và Tuyết nhi đi qua cửa hông viện.
Vừa đi ra khỏi cửa hông liền thấy mười mấy kỵ sĩ bọn Nguyên Phương đang giam giữ hai người dưới bậc thềm, thu lấy binh khí bọn họ, trói quỳ trên mặt đất, ngoài miệng siết xích sắt, ở đó kêu rên ư ử, trên người có mấy vết thương máu chảy đầm đìa.
Diêm Tu tiến tới nghênh đón, nói với Miêu Nghị đang dẫn hai tên thị nữ đi xuống:
- Chính là hai người này.
Miêu Nghị gật đầu một cái, đi tới trước mặt hai người đang rên rỉ tức tối nhìn chằm chằm mình, nhìn quanh một chút sau đó khẽ vuốt cằm ra hiệu với người mình, bọn Nguyên Phương lập tức buông lỏng xích sắt ngoài miệng hai tên kia.
- Đông Lai động muốn tạo phản phải không, lại dám động thủ với thành viên Trấn Hải sơn tới thị sát?
- Lập tức thả chúng ta ra, nếu không tự gánh lấy hậu quả.
Thấy hai người gầm thét không ngừng, Miêu Nghị nghiêng đầu sang bên nói:
- Dài dòng nữa, cắt lưỡi bọn họ cho ta!
Lại Vũ Hàm bên cạnh lập tức lấy tiểu đao trong nhẫn trữ vật ra, nắm lấy miệng một tên chuẩn bị dùng lưỡi đao cạy răng y.
Người Đông Lai động đã sớm hận thấu đám người này, thế nhưng tính tình Diêm Tu quá mức cẩn thận, làm cho mọi người uất ức vô cùng. Lần này Miêu Nghị trở về đích thân ra mặt, quả nhiên lập tức khiến cho bọn họ cảm thấy thống khoái.
Hai kẻ bị trói quỳ dưới đất thấy vậy sợ mất mật, lập tức ngậm miệng lại lắc lắc đầu cầu xin tha thứ.
Miêu Nghị khoát tay, Lại Vũ Hàm liền thu đao đứng ở một bên.
Hiện trường yên tĩnh, Miêu Nghị nhìn hai người nhàn nhạt hỏi:
- Có biết ta là ai hay không?
- Không biết!
Hai người lắc đầu, có thể nói vô cùng hoảng sợ, cũng muốn biết người kia là ai.
- Bản nhân là mã thừa Đông Lai động Miêu Nghị!
Miêu Nghị không lạnh không nóng nói:
- Ngay cả ta là ai cũng không biết, cũng dám chạy đến Đông Lai động ta gây chuyện, lá gan các ngươi không nhỏ.
Hai người bừng tỉnh ngộ, thì ra vị này chính là tiền động chủ Đông Lai động trong truyền thuyết bị phủ chủ cách chức làm mã thừa.
Hai người nghe đại danh Miêu Nghị đã lâu, từng nghe được chuyện về Miêu tiền động chủ ở Trấn Hải sơn, nhưng không biết lợi hại, hôm nay mới dám tới đây kiếm chác như vậy.
Hôm nay vừa thấy mới biết không phải là kẻ hiền lành, nhưng không hiểu vì sao những người khác trước đây tới kiếm chác lại không có chuyện gì, hai người bọn họ lại gặp xui xẻo, bọn họ không nghĩ ra, chẳng lẽ là mình dễ ức hiếp lắm sao?
Bọn họ nào biết trước kia là Miêu Nghị hạ mình khiêm tốn chỉ lo tu luyện ngoài đảo không muốn gây chuyện, hôm nay hắn từ hải đảo chính thức trở về, còn có người dám tiếp tục tìm tới cửa, với tính tình của Miêu tiền động chủ, hậu quả có thể tưởng tượng được.
Miêu Nghị dời mắt khỏi hai người, quay đầu lại hỏi Diêm Tu:
- Bọn họ đòi bao nhiêu?
Diêm Tu tiến lên hồi đáp:
- Một ngàn kim tinh, bốn viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm.
Miêu Nghị cau mày lại, liếc nhìn Diêm Tu hỏi nữa:
- Đông Lai động ta một năm thu hoạch được bao nhiêu?
Diêm Tu có vẻ lúng túng nói:
- Hai mươi bốn viên Nguyện Lực Châu, hai ngàn kim tinh.
Đương nhiên đây chỉ là con số bề ngoài, có lẽ Nguyện Lực Châu không có nhiều nhưng phú hào quyền quý cả Đông Lai thành muốn kết giao dựa dẫm tiên nhân cũng không ít, hàng năm hiếu kính kim tinh cũng không ít.
- Thật là tham lam, cứ hai ba ngày lại có người tới đòi như vậy, tiếp tục một thời gian nữa Đông Lai động ta chỉ có thể uống nước lã mà sống.
Miêu Nghị nhìn chăm chú về phía hai người đang quỳ hỏi:
- Tu vi thế nào?
Hai người có thể nói hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng rơi vào tay của người ta gặp phải nhân vật cứng rắn lợi hại, chỉ có thể là quân tử báo thù mười năm không muộn, chờ sau khi thoát thân mới tìm Đông Lai động tính sổ, bèn thành thật đáp:
- Bạch Liên tam phẩm!
Miêu Nghị vừa nghe lập tức cười khẩy, cũng không xem thử Đông Lai động có thực lực thế nào, bất cứ một người nào cũng có thể giết chết bọn họ trong nháy mắt. Thật sự là không biết sống chết, Bạch Liên tam phẩm cũng dám tới đây kiếm ăn…
Hắn lại hỏi tiếp:
- Có văn thư Trấn Hải sơn sai phái thị sát không?
Hai người từ từ cúi đầu thấp xuống:
- Không có.
Miêu Nghị cau mày lại:
- Vậy rõ ràng là giả danh tới đây lừa gạt rồi…
Hai người vội vàng giải thích:
- Chúng ta thật sự là người của Trấn Hải sơn, Diêm động chủ có thể chứng minh.
- Người nào làm chứng cũng vô dụng, sơn chủ tới làm chứng cho các ngươi cũng vô dụng, ta nói các ngươi là mèo, các ngươi chính là mèo, ta nói các ngươi là chó, các ngươi muốn là mèo cũng không được!
Ánh mắt Miêu Nghị quét qua mọi người, không khách sáo chút nào tuyên bố trước mặt mọi người:
- Nghe kỹ cho ta, lời của bản mã thừa ở Đông Lai động mới là trên hết!
Lời này nhìn qua dường như là Miêu Nghị đang nói cho hai người đang quỳ nghe, nhưng dường như cũng có ý nhắc nhở những người khác của Đông Lai động.
Lời này vừa nói ra, Thiên nhi, Tuyết nhi phía sau lập tức ưỡn thẳng lưng lên.
Hôm nay Đông Lai động có thêm không ít thị nữ, hai người không còn là Đại cô cô tiểu cô cô danh chính ngôn thuận, ít nhiều gì cũng khó lòng chỉ huy sai sử đám thị nữ khác một cách tự nhiên như trước. Hiện tại hôm nay chủ nhân vừa lộ diện mở miệng, các nàng lập tức cảm thấy nắm chắc như ngày nào.
Nguyên Phương cùng Lại Vũ Hàm nhìn nhau cười một tiếng, những đệ tử Lam Ngọc môn khác cũng nhếch miệng cười vui. Tiền động chủ ra mặt lập tức khác hẳn, nghe xong liền hả giận, cũng không biết tiền động chủ trước đó bỏ đi đâu, nếu trở về sớm một chút bọn họ sẽ không phải chịu uất ức lâu như vậy.
Thân là đệ tử Lam Ngọc môn hai phủ ít nhiều gì cũng có liên lạc với nhau, bọn họ đều biết đệ tử Lam Ngọc môn ở những động phủ khác bị người của ba đại môn phái ức hiếp uất nghẹn. Nhớ năm xưa đệ tử Lam Ngọc môn làm Nam Tuyên phủ giận mà không dám nói gì, hôm nay đã hoàn toàn khác, thật may là nơi này còn có người có thể gánh vác.
Diêm Tu cười khổ, ngay cả sơn chủ tên này cũng không coi ra gì,
Hai người đang quỳ ngạc nhiên, nghe đại danh vị mã thừa này đã lâu, hôm nay mới biết quả nhiên phách lối, động chủ Đông Lai động đang ở đó hắn cũng dám nói như vậy, quả thật là không nể mặt chút nào cả.
Thấy không ai có ý tứ phản đối, Miêu Nghị lạnh nhạt nói:
- Thiên nhi, Tuyết nhi.
Hai nàng lập tức từ phía sau hắn đi lên trước, đối mặt hành lễ:
- Có tỳ tử.
Miêu Nghị nhìn hai người đang quỳ vuốt cằm nói:
- Mỗi người một tên, các ngươi chặt đầu chúng xuống cho ta!
Chỉ luyện được một thân thương pháp giỏi cũng vô dụng, hai nha đầu này chưa từng giết gà bao giờ, Miêu Nghị cho rằng hiện tại cũng nên bắt đầu cho hai nàng dính chút máu tươi. Bằng không sẽ rất khó lòng làm việc giúp mình trong giới tu hành cá lớn nuốt cá bé này, mình cũng không cần hai bình hoa di động bên cạnh làm gì.
Sắc mặt hai nàng trong nháy mắt trắng nhợt, nhìn thẳng vào mắt lẫn nhau, khẩn trương cực kỳ, trong lúc nhất thời lại không dám đáp ứng, ngay cả gà cũng chưa từng giết, nào dám giết người.
Hai người đang quỳ cũng hết sức luống cuống, không nghĩ tới ngay cả tên mình cũng không hỏi vị này đã muốn giết mình, lúc này giãy giụa gầm thét:
- Miêu Nghị ngươi dám! Chúng ta là người của Trấn Hải sơn, chúng ta là đệ tử Kiếm Ly tông, dám hại ta ư?!
Miêu Nghị đưa mắt ra hiệu, miệng hai người lại bị xích sắt siết lại, chỉ còn có thể kêu lên ú ớ, hai mắt giận dữ trợn trừng hiện đầy tia máu.
Ngược lại Diêm Tu tiến lên ôm quyền nói:
- Mã thừa, dù sao bọn họ cũng là người của Trấn Hải sơn, làm như vậy tựa hồ không ổn!
- Ta không có thấy người của Trấn Hải sơn nào cả, chỉ thấy hai tên giả danh lường gạt.
Miêu Nghị nhìn về phía những người khác, hỏi:
- Các ngươi có thấy người của Trấn Hải sơn không?
Đám người Nguyên Phương nhìn nhau, đồng thanh đáp: Không có!
Rốt cục Đông Lai động này lời nói của ai có cân lượng, qua điểm này đã rất rõ ràng, đây gọi là uy tín.
Diêm Tu nhất thời không biết nói gì.
Hai người bị giữ chặt hoàn toàn luống cuống, vừa giận vừa sợ, dùng sức giãy giụa rên rỉ.
Miêu Nghị nhìn về phía Thiên nhi, Tuyết nhi lần nữa:
- Xem ra lời của ta đối với hai người các ngươi không có tác dụng…
Hai nàng sợ hãi, vội vàng hành lễ nói:
- Tỳ tử lĩnh mệnh!
Hai nàng lấy Nghịch Lân thương trong nhẫn trữ vật ra, khẩn trương nhìn chằm chằm vào hai người đang quỳ.
Giữa tiếng kêu ú ớ của hai tên đệ tử Kiếm Ly tông liều mạng giãy giụa, hai nàng nhắm mắt liên tiếp xuất thương, hàn quang lóe lên, hai tiếng phập vang lên, hai thủ cấp bay lên rơi xuống đất, máu tươi từ hai đoạn cổ đứt phun ra như suối.
Hai nàng không dám nhìn lâu, nhanh chóng quay đầu lại chắp tay phục mạng, hai tay run run như cầy sấy, giọng cũng run lên.
Diêm Tu nhìn hai cỗ thi thể ngã xuống còn đang co giật, lắc đầu cười khổ, tiến lên lần nữa ôm quyền hỏi:
- Xử trí như thế nào?
- Ném vào trong núi là được, dã thú trong núi sẽ tự xử trí, lão lo lắng nhiều quá làm gì? Dám đến Đông Lai động lừa gạt tống tiền, chẳng lẽ còn phải hậu táng cho chúng?
- Không phải, thuộc hạ là hỏi làm thế nào ăn nói với Trấn Hải sơn, dù sao cũng giết hai người của họ…
- Ăn nói với Trấn Hải sơn, tại sao phải ăn nói gì với họ?! Diêm Tu, lão thân là động chủ Đông Lai động, tại sao cứ mãi mang chuyện phiền phức về cho Đông Lai động như vậy? Trấn Hải sơn không có phái người tới Đông Lai động thị sát, chúng ta cần gì ăn nói với họ?!
Miêu Nghị nhìn về phía mọi người hỏi:
- Chúng ta có từng giết người của Trấn Hải sơn sao?
Mọi người sửng sốt, lập tức cười đáp:
- Không có!
Miêu Nghị lại hỏi:
- Ta không thấy người của Trấn Hải sơn đến nơi này, các ngươi có thấy không?
Mọi người tâm phục khẩu phục nhất tề chắp tay nói:
- Bẩm mã thừa, không nhìn thấy, cái gì cũng không thấy.
- Thấy chưa?
Miêu Nghị quay đầu nhìn Diêm Tu nói:
- Thật ra thì có một số việc giải quyết rất đơn giản, là chính lão suy nghĩ quá nhiều mà thôi, không cần thiết phải trông trước trông sau phiền phức như vậy làm cho mình thiệt thòi oan ức. Chỉ xem lão có dám làm hay không, lão không dám làm phiền phức sẽ tiếp tục tìm tới nữa, lão dám làm đương nhiên là sẽ bớt đi phiền phức.
Sau đó hắn nhìn sang mọi người chính thức tuyên bố:
- Bắt đầu từ hôm nay, nếu còn kẻ giả danh tống tiền tìm tới Đông Lai động ta nữa, cứ xử trí như hôm nay, tới bao nhiêu giết bấy nhiêu, chỉ lo giết chẳng lo chôn, tiêu diệt một số con sâu làm rầu nồi canh vì phủ chủ là nghĩa vụ của chúng ta. Dĩ nhiên phải xử lý sạch sẽ một chút, chớ để lại chút sơ hở nào, các ngươi cũng là người từng theo ta vào sinh ra tử, chớ để ngay cả chút chuyện nhỏ này cũng không làm được.
Mọi người ôm quyền đáp lần nữa:
- Dạ!
- Đúng rồi, sau này cứ giao chuyện hành hình cho Thiên nhi và Tuyết nhi làm.
Miêu Nghị vừa dứt câu nói lập tức xoay người đi, bên trong còn có khách nhân chiêu đãi, không tiện để cho người ta chờ lâu.
Vừa nghe lời này, Thiên nhi, Tuyết nhi mới vừa giết người còn chưa kịp định thần lại lập tức run rẩy toàn thân, còn muốn chúng ta giết người nữa sao…
Diêm Tu nhìn bóng lưng Miêu Nghị rời đi không biết nói gì, mình làm chức động chủ này quá mệt mỏi, Miêu Nghị làm nhẹ nhàng biết bao, đây chính là chênh lệch!
Mặc dù Diêm Tu đã khác trước, nhưng không liên quan tới chuyện có sợ chết hay không. Có những thứ ăn sâu vào xương tủy sẽ khó thay đổi, dù sao cả đời lão đã quen cẩn thận như vậy.
Diêm Tu quay đầu lại, phát hiện đệ tử Lam Ngọc môn sau lưng đã lôi thi thể đi rồi, có người đang nhanh chóng dọn dẹp vết máu dưới đất...
Miêu Nghị trở lại đình viện chắp tay cáo lỗi một tiếng, hất vạt trường bào ngồi xuống.
Thiên nhi và Tuyết nhi đứng sau lưng hắn sắc mặt tái nhợt, có lẽ nhất thời nửa khắc vẫn chưa thể định thần lại.
Hoắc Lăng Tiêu hỏi:
- Đã xử lý thế nào rồi?
- Một chút chuyện nhỏ không đáng kể gì, đã đuổi người đi, không còn chuyện gì nữa.
Miêu Nghị cười ha hả, nâng chén mời rượu.
Đuổi đi… thật sự là đã đuổi đi mất! Hai vị điện chủ trao đổi ánh mắt một cái, nâng chén uống cạn.