Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mà Miêu Nghị cũng không nghĩ tới lão Tam mình, trong mắt hắn lão Tam chỉ là một nha đầu tóc vàng hoe vì nắng, dơ dáy hay khóc nhè, quanh năm suốt tháng chung sống không thấy có chỗ nào là xinh đẹp. Nếu có người nói lão Tam lớn lên trở thành Nguyệt Dao Tiên Tử sánh ngang với Hồng Trần Tiên Tử, đánh chết hắn cũng không tin.
Thế nhưng thế sự như cờ, duyên đi duyên đến, biến hóa muôn trùng.
Bất quá hắn vẫn thử hỏi:
- Có biết phương danh Nguyệt Dao Tiên Tử kia thế nào không?
- Chuyện này thì không biết được, lời đồn đãi cũng chưa từng nghe người ta nhắc qua.
Hồng Trường Hải lắc đầu nói.
Bây giờ rốt cuộc Miêu Nghị cũng hiểu rõ tại sao Hồng Trường Hải có thể lập tức kết luận môn phái kia là Vân Hoa tông, có cơ duyên xảo hợp như vậy xảy ra, muốn không nhớ cũng khó.
Xem ra lão Tam đang ở Vân Hoa tông, cũng không biết sống thế nào… Tâm trạng Miêu Nghị có hơi kích động, hít sâu một hơi cố gắng bình phục lại, chắp tay nói:
- Hồng trưởng lão có quen người nào ở Vân Hoa tông, có thể tiến dẫn tại hạ được chăng?
Hắn không nghĩ tới tung tích lão Tam lại xa xôi như vậy, khoảng cách giữa Tý lộ và Thìn lộ chênh lệch không phải là một chút, bằng tu vi của hắn hiện tại đi tới địa phương xa lạ như vậy e rằng sẽ có nguy hiểm. Bất quá hiện tại hắn không hề lo nguy hiểm, lo lắng duy nhất chính là Vân Hoa tông môn có đẳng cấp quá cao, nếu không có người quen sợ là sẽ không ai nhìn tới hắn, tự nhiên phải thỉnh giáo Hồng Trường Hải.
- Người quen ư...
Hồng Trường Hải trầm ngâm suy nghĩ, từ từ lắc đầu nói:
- Năm xưa ta cũng đã từng quen biết một tên đệ tử Vân Hoa tông, thật ra cũng không phải là người quen, coi như cừu nhân thì đúng hơn, suýt chút nữa ta đã táng mạng trong tay y.
Miêu Nghị không biết nói gì, còn không bằng không nói, nói tương đương với chưa nói, không khỏi đứng dậy chắp hai tay sau lưng, đi tới đi lui lẩm bẩm.
- Đại nhân, ngài muốn đi Vân Hoa tông ư?
Hồng Trường Hải thử hỏi.
Không biết Miêu Nghị có nghe hay không, bất quá bước chân dừng lại, ánh mắt hơi sáng, đột nhiên nhớ lại một người, sợ là người nọ mười phần có hết tám chín đang ở Vân Hoa tông.
Hắn khẽ vỗ tay hạ quyết tâm, thình lình xoay người:
- Hồng trưởng lão, mỗ đang muốn đi Vân Hoa tông một chuyến, Lam Ngọc môn có nhân thủ phái ra theo ta đồng hành được chăng?
Một người đi e rằng không được, tiền đồ xa xôi, tốt nhất nên tìm những người này bảo vệ.
Rốt cục bây giờ không biết lão Nhị bị người nào bắt đi rồi, khiến cho hắn rất lo âu, chỉ có hành tung lão Tam tương đối xác thực. Chuyện đã đến nước này, bây giờ hắn nóng lòng đi một chuyến, chuyện đi đô thành phải tạm thời gác lại, không thể đã mất lão Nhị lại bỏ cả lão Tam.
Về phần lão Nhị, tìm được lão Tam trước rồi hãy nói, ngày sau phấn đấu trở nên hùng mạnh, ắt sẽ phát động người trong thiên hạ tìm kiếm cho mình, chí này không thay đổi!
Hồng Trường Hải không biết nói gì đứng lên, để cho Lam Ngọc môn phái người theo cùng đi địa phương xa như vậy... lão không khỏi cười khổ nói:
- Đại nhân, từ Thìn lộ đến Tý lộ cách nhau vạn thiên sơn thủy, trên đường có nhiều bất trắc, sợ là Lam Ngọc môn... Không biết Đại nhân muốn tìm người nào vậy?
Nếu là loại chuyện thông thường thì không sao, mấu chốt là hiện tại lão đã không còn quyền điều động nhân thủ ở Lam Ngọc môn. Ở trong môn còn đỡ, dù sao thủ hạ còn có đệ tử bản mạch nghe lệnh, rời đi Lam Ngọc môn làm việc sẽ phải trải qua người khác đồng ý.
Miêu Nghị nghe hiểu lão có chỗ khó xử, khẽ mỉm cười:
- Chuyện hôm nay, Hồng trưởng lão có thể giữ kín tuyệt đối giúp ta được chăng?
Hồng Trường Hải đáp:
- Trời biết ngươi biết ta biết.
Ai ngờ Miêu Nghị cười nói:
- Bôn ba liên tiếp, Miêu mỗ có chút mệt mỏi.
Hồng Trường Hải sững sờ, như vậy là tiễn khách hay sao?
Đối phương dứt khoát như vậy khiến cho lão không biết nói gì, quả thật là một lời không hợp lập tức tiễn khách, ngay cả giải thích cũng không nghe, không khỏi quá mức thay đổi khôn lường, bèn tiến lên chắp tay nói:
- Đại nhân tạm thời nghỉ ngơi, ta sẽ về nghĩ cách cho Đại nhân. Bất kể được hay không, ngày mai trước khi mặt trời lặn nhất định cho Đại nhân câu trả lời chắc chắn!
- Mời!
Miêu Nghị gật đầu một cái, không có làm khó, đưa tay ra mời, tiễn lão ra tới đại môn.
Đợi Hồng Trường Hải đi xa, Miêu Nghị đứng trên bậc thềm đại môn đón ánh trăng vẻ mặt nhàn nhạt, quay đầu lại nói:
- Nguyên Phương, Vũ Hàm, hai người các ngươi mau đi suốt đêm trở về Đông Lai động.
Hai người phụ trách bảo vệ nhìn nhau, ôm quyền vâng dạ, lại hỏi:
- Đại nhân không trở về sao?
- Ta còn có chuyện khác, các ngươi không cần quan tâm, sau khi trở về cẩn thận trông chừng động phủ!
Miêu Nghị phất phất tay:
- Lập tức lên đường đi!
- Dạ!
Hai người đáp ứng. Nguyên Phương lại hỏi:
- Đại nhân ở lại đây…?
- Không có việc gì, nếu như ở nội bộ Lam Ngọc môn có chuyện gì ngoài ý muốn, hai người các ngươi cũng không bảo vệ được ta, đi đi!
- Dạ!
Hai người lập tức xoay người đi, trong chốc lát đã nghe thấy tiếng vó long câu chạy nhanh dưới trăng đêm yên tĩnh.
Miêu Nghị chắp tay đứng trước cửa nghe động tĩnh xoay người trở về bên trong, đứng trong đình viện lên tiếng gọi:
- Người đâu!
Kết quả không có bất kỳ người nào đáp lại, lại lên tiếng kêu mấy lần nữa, chỉ nghe được trong phòng ngủ vang lên thanh âm nơm nớp lo âu của hai tên nữ đệ tử:
- Đại nhân!
Trò quỷ gì vậy… Miêu Nghị nhướng mày, chuyện này rất không bình thường, trong nháy mắt cầm Nghịch Lân thương ở trong tay, lắc mình tiến tới gần phòng ngủ, nhấc chân đạp mạnh cửa phòng mở tung ra.
Bên trong nhà ánh nến chập chờn, những món gia cụ trang trí đập vào mắt. Miêu Nghị ngoài cửa cầm thương trong tay, Nghịch Lân thương dưới ánh trăng lấp lánh rực rỡ, làm nổi bật gương mặt đầy sát khí của hắn.
Hắn lạnh lùng quét mắt nhìn khắp trong phòng, chậm rãi cầm thương đi vào, chuẩn bị đối phó bất trắc bất cứ lúc nào.
Cầm thương đứng bên trong phòng nhanh chóng ngắm nhìn bốn phía một lượt, ánh mắt rơi vào giường, chỉ thấy dưới tấm chăn nhô lên có gì đang ngọ nguậy, rõ ràng là có người ẩn bên dưới.
- Đi ra!
Miêu Nghị quát lạnh một tiếng.
Phía dưới chăn nhất thời run run một trận, nhưng lại không nghe lời của hắn, vẫn ẩn nấp trong đó.
Miêu Nghị từ từ tiến tới gần, mũi thương sắc bén chậm rãi đưa ra ngoài, đột nhiên đâm trúng chăn bông hất tay một cái, chăn bay đi.
Chăn vừa bay đi, nhất thời vang lên hai tiếng kêu á kinh hoảng.
Tình hình trước mắt có thể nói làm Miêu Nghị trợn mắt há mồm, sát khí trên mặt nháy mắt tan biến.
Chỉ thấy thân hình hai thiếu nữ tuyệt đẹp trắng như tuyết, thân không mảnh vải, hai cánh tay ôm ngực, ở đó run rẩy.
Dưới ánh nến thật sự là một cảnh xuân quang vô hạn, những chỗ bí ẩn trên cơ thể hai thiếu nữ đều như ẩn như hiện, nhất là dáng vẻ giống như con thỏ bị hoảng sợ thật sự khiến cho người ta muốn chảy máu mũi.
Miêu Nghị hoàn toàn không biết nói gì, mặc dù Thiên nhi Tuyết nhi thường phục vụ hắn tắm rửa, nhưng ít nhiều còn mặc áo lót, đời này đây là lần đầu thấy nữ nhân cởi hết thành như vậy.
Theo bản năng, yết hầu Miêu Nghị giật giật mấy cái, bất quá bình tĩnh lại rất nhanh, hai tên nữ đệ tử Lam Ngọc môn cởi hết y phục nằm trên giường hắn, chuyện này cũng hết sức khác thường.
- Các ngươi làm gì vậy?
Miêu Nghị lạnh lùng hỏi.
Hai tên nữ đệ tử thẹn thùng không dám quay mặt lại, đưa lưng về phía hắn giọng run rẩy nói:
- Tới đây phục vụ Đại nhân…
Phục vụ ta? Miêu Nghị sửng sốt, mơ hồ hiểu đã xảy ra chuyện gì, cởi hết y phục như vậy hầu hạ mình kiểu gì đây???
- Nếu Đại nhân không chê bai, xin rủ lòng thương…
Thanh âm nói chuyện đã run rẩy còn có thể nói ra lời như vậy, có thể thấy được vì tiền trình thật sự đã bất chấp hết thảy.
Miêu Nghị cười lạnh nói:
- Thật không nghĩ tới đường đường Lam Ngọc môn lại giở trò này, hôm nay coi như là kiến thức, tất cả đứng lên mau mặc y phục vào cho ta!
Hai nàng co rút trên giường rốt cục mở ra đôi mắt thẹn thùng, khẽ cắn môi, một người trong đó nhắm mắt hỏi:
- Vì sao Đại nhân vô tình như vậy?
- Vô tình? Tiện nhân khá lắm, lại dám trêu đùa ta, thật là không biết sống chết!
Thương trong tay Miêu Nghị vung lên, tiếng long ngâm ong ong mang theo pháp lực dao động vang vọng:
- Chẳng lẽ chê thương ta không đủ sắc, nếu còn không đứng lên, đừng trách ta làm cho bọn ngươi máu nhuộm ướt giường!
Bị hắn hù dọa, hai nàng sợ hết hồn hết vía, xấu hổ vô cùng ôm bộ ngực đầy đặn vội vàng bò dậy. Bọn họ bỏ chân trần xuống giường, nhanh chóng lượm y phục đưa lưng về phía Miêu Nghị nhanh chóng mặc vào.
Sau khi mặc xong y phục, đối mặt Miêu Nghị, hai nàng xấu hổ mặt đỏ bừng, cắn chặt môi không dám ngẩng đầu.
Hai người đụng phải người không hiểu phong tình như vậy, cảm thấy mất hết mặt mũi, thật sự oán hận vị trưởng lão nào đó đã bắt mình tới làm chuyện không biết xấu hổ như vậy.
Miêu Nghị quát to một tiếng:
- Đi! Lập tức mời Đồng Nhân Mỹ Đồng trưởng lão tới gặp ta!
Hai nàng còn đang bối rối nghe vậy cực kỳ chấn động, thình lình ngẩng đầu, nghe hắn muốn cho đòi tọa đường trưởng lão tới, hai người nhất thời luống cuống, còn tưởng rằng khách nhân muốn nói chuyện này với tọa đường trưởng lão, lúc này bị dọa sợ đến song song quỳ xuống, kinh hoảng thất thố nói:
- Đại nhân tha mạng, tiểu nữ tử biết sai rồi, Đại nhân tha mạng!
Hai người nào biết các nàng đi tới nơi này vốn chính là ý của Đồng trưởng lão, chỉ cho là một khi cho Đồng trưởng lão biết mình làm ra loại chuyện như vậy, mất hết mặt mũi của Lam Ngọc môn, Đồng trưởng lão sẽ không bỏ qua cho các nàng. Chỉ sợ đến lúc đó Đồng trưởng lão cũng sẽ không thừa nhận, suy đoán cũng sẽ không có người nào đứng ra nói giúp các nàng trước mặt Đồng trưởng lão.
- Suy nghĩ quá nhiều, không liên quan với các ngươi, các ngươi còn không đáng để ta đại động can qua, ta không nhìn thấy gì, cũng chưa từng xảy ra chuyện gì. Nhanh đi mời Đồng trưởng lão, cứ nói ta tìm lão có chuyện quan trọng thương lượng.
Hai nàng kinh hồn rời đi, vẫn lòng mang thấp thỏm, chỉ là một câu nói khó có thể trấn an hai người.
Miêu Nghị cất thương trong tay đi ra khỏi căn phòng, chắp tay đứng trong đình viện dưới ánh trăng chờ, bốn phía lạnh lẽo yên tĩnh, toàn là bóng cây.
Không bao lâu sau, sắc mặt hai nàng khẩn trương theo sau lưng Đồng Nhân Mỹ trở lại.
Hai người chắp tay lên tiếng chào nhau, Miêu Nghị đưa tay mời lão vào phòng khách nói chuyện.
Tiến vào phòng khách ngồi xuống, tay của hai nàng dâng trà còn đang run run.
- Nơi này không có chuyện gì của các ngươi nữa, lui ra đi!
Miêu Nghị cho hai người lui, đối mặt với Đồng Nhân Mỹ mỉm cười nói:
- Mới vừa rồi Hồng trưởng lão đã tới đây.
- A, vậy sao?!
Đồng Nhân Mỹ làm ra vẻ kinh ngạc, trên thực tế mới vừa rồi đã biết qua lời kể của hai nàng. Hai nàng được phái tới đây vốn chính là làm thám tử, huống chi lão cũng rất cần có người dòm ngó bên này:
- Xem ra Hồng trưởng lão và Đại nhân thật đúng là quan hệ không cạn, không ngại ban đêm tới thăm Đại nhân!
- Không dám nói quan hệ không cạn.
Miêu Nghị bưng trà lên, chợt nở một nụ cười, đặt chén trà xuống nói:
- Ít nhất mới vừa rồi có chút chuyện tìm Hồng trưởng lão giúp một tay, Hồng trưởng lão cũng không thể đáp ứng tại chỗ.
Đồng Nhân Mỹ nhất thời hứng thú:
- Không biết chuyện gì làm khó Hồng trưởng lão như vậy?
- Thật ra thì cũng không có chuyện gì, chỉ là Miêu mỗ muốn đi xa một chuyến, muốn nhờ Hồng trưởng lão tìm một ít người hộ tống một phen. Nhưng Hồng trưởng lão không sảng khoái, bắt ta phải chờ tới trước mặt trời lặn ngày mai mới có thể trả lời chắc chắn cho ta, hơn nữa chuyện này vẫn chưa chắc chắn.
Dường như Miêu Nghị lộ vẻ thất vọng, lắc đầu một cái.
Vừa nghe lời này Đồng Nhân Mỹ âm thầm buồn cười, hôm nay lão mới là tọa đường trưởng lão, không trải qua lão đồng ý, Hồng Trường Hải không có quyền điều người đi ra ngoài làm việc, trừ phi có thể mời được chưởng môn đồng ý.
Lão có thể hiểu được chỗ khó xử của Hồng Trường Hải, cũng đại khái đoán được ý của Miêu Nghị tìm mình, bèn ra vẻ một chút, hơi nghiêng người về phía sau, mỉm cười nói:
- Hồng trưởng lão cẩn thận là đúng.
Lão nâng chén trà lên, nhẹ nhàng dùng nắp chén gạt lớp lá trà trôi nổi trên mặt, không lộ vẻ gì, cũng không nói tiếp.
Đây là chờ Miêu Nghị nói điều kiện với lão.
Miêu Nghị khẽ cau mày, à một tiếng:
- Nói như thế, ta thấy nên chờ Hồng trưởng lão trả lời chắc chắn là hơn. Lão ta nói đi tìm thái thượng trưởng lão quý phái, ta vẫn cho rằng chút chuyện nhỏ không cần kinh động thái thượng trưởng lão, mới mời Đồng trưởng lão, hiện tại xem ra ngược lại ta lỗ mãng.
Dứt lời hắn lại ôm quyền:
- Vì một chút chuyện nhỏ quấy rầy Đồng trưởng lão chuyến này, Miêu mỗ cảm thấy áy náy không yên, không dám quấy rầy thêm nữa.
Không đáp ứng lập tức tiễn khách, đây là tật xấu đã quen của hắn.
Hắn có thể có hôm nay cũng không phải kém cỏi bất tài, không phải không biết ưu thế của mình ở đâu.
Thấy Miêu Nghị xử sự khác thường, Đồng Nhân Mỹ ngẩn ra, ngươi mời ta tới không phải là cầu xin ta sao, không nói gì đã tiễn khách hay sao?
Đồng Nhân Mỹ đứng dậy, dường như cũng không có ý ở lâu, bất quá lại nhắc nhở nói:
- Đại nhân có thể có chỗ không biết, thái thượng trưởng lão dạo chơi thăm bạn, e rằng trong thời gian ngắn không thể trở về.
Đúng là Miêu Nghị không biết thái thượng trưởng lão không có ở đây, bất quá chuyện là chết, người là sống, há có thể bị người khác khống chế được, gật đầu nói:
- Không sao, ta đã lệnh cho Nguyên Phương cùng Vũ Hàm đi suốt đêm về Đông Lai động điều tập nhân thủ, nếu như ngày mai không đợi được Hồng trưởng lão trả lời chắc chắn, thủ hạ ta sẽ chạy tới hộ tống!
Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm rời đi tự nhiên không phải đi điều tập nhân thủ Đông Lai động, mà là thật sự trở về Đông Lai động.
Kế hoạch có biến, tạm thời Miêu Nghị không đi đô thành, mà là phải rời khỏi cảnh nội Thìn lộ chạy tới Tý lộ. Với thân phận hắn hôm nay không tiện mang theo nhân mã của Đông Lai động vượt cảnh chạy loạn, dù sao trên danh nghĩa đã không còn là động chủ Đông Lai động nữa.