Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đối phó người có tu vi đến cấp bậc La Song Phi dây xích bằng thép ròng bình thường không thể trói được, trừ phi xỏ qua tứ chi buộc chặt giống như Bì Quân Tử ở Tinh Tú Hải.
Bất quá rất hiển nhiên, chắc chắn La Song Phi sẽ không để cho hắn làm như vậy.
Vì vậy Miêu Nghị mới gọi pháp bảo nhất phẩm Lưu Tinh chùy ra, xóa đi luồng pháp nguyên trong đó, rót vào pháp nguyên của mình, để cho pháp bảo nhận chủ.
Nếu không để cho pháp bảo nhận chủ mà dùng để trói đối phương, vậy dây xích kia sẽ không còn tác dụng, bởi vì đối phương cũng có thể thi pháp thao túng Lưu Tinh chùy, chỉ có để cho Lưu Tinh chùy nhận chủ, như vậy mới có thể trói được đối phương.
Một sợi dây xích nối liền giữa hai người, lấp lánh rực rỡ dưới ánh trăng.
La Song Phi bị trói hai tay ra sau lưng thử âm thầm thi pháp vặn người một cái, không thoát được, rốt cục chọc cho Miêu Nghị lạnh lùng nhìn lại, phát hiện ra.
- Bây giờ ngươi thả Tử nhi đi!
La Song Phi gầm thét một tiếng.
Nghe giọng điệu dường như có vẻ uất ức, không biết uất ức là do đánh cướp không thành bị bắt hay từ trước tới nay chưa từng rơi vào tình cảnh như vậy.
Miêu Nghị hừ lạnh một tiếng, đột nhiên vung cánh tay kéo một cái.
La Song Phi phát ra một tiếng thét kinh hãi, thân hình không tự chủ được rơi xuống long câu chấn động cát đá dưới đất, bị Miêu Nghị kéo đi xa mấy thước lập tức rống giận:
- Ngươi muốn làm gì?
- Ta cảnh cáo ngươi, tốt nhất chớ nên giở trò gì…
Miêu Nghị cột đầu kia sợi xích lên người Hắc Thán, dường như đang cảnh cáo La Song Phi, nếu như dám giở trò gì vậy sẽ không nhẹ nhàng như vừa rồi, mà vật cỡi của hắn sẽ kéo La Song Phi chạy mấy vòng.
La Song Phi cắn răng quát:
- Thả Tử nhi ra!
Miêu Nghị nhảy xuống khỏi Hắc Thán, đôi chiến ngoa ác lang giẫm trên mặt đá cuội sột soạt, tay hắn run lên, lại nắm Nghịch Lân thương trong tay.
Mũi thương sắc bén gác trên vai La Song Phi, gai ba cạnh câu vào cổ y. Chỉ cần y dám khinh cử vọng động, Miêu Nghị thi triển động tác thu thương là có thể làm cho chiếc cổ trắng như thiên nga của y phun máu tươi.
Miêu Nghị giơ con chồn trong tay lên hỏi:
- Giải độc thế nào?
- Ngươi thả nó trước!
Nói xong, thấy Miêu Nghị không có phản ứng, ngược lại ánh mắt lóe lên, biết hắn đang nghi ngờ, La Song Phi cắn răng nói:
- Ta đã bị trói như vậy, ngươi còn sợ gì nữa?
Miêu Nghị cũng rất dứt khoát, hắn vung tay lên, con chồn thoát khốn rơi xuống đất, lại tung tăng chạy tới nhảy lên vai La Song Phi, kêu lên chíu chít trên vai y không biết đang nói gì. Bất quá cặp mắt xanh biếc của nó nhìn về phía Miêu Nghị lộ ra vẻ sợ hãi, không biết sợ Miêu Nghị cái gì.
La Song Phi cũng nói vài tiếng với nó, sau đó nhìn về phía bờ suối ra hiệu.
Con chồn trên vai y lắc mình chạy đi, nhanh chóng chạy đến bờ suối cắn vào lưng bàn tay một người trúng độc.
Ánh sáng chợt lóe trong mắt Miêu Nghị, thi pháp nhãn quan sát, chỉ thấy dưới da trên mặt người bị cắn, khí đen bao phủ nhanh chóng rút đi. Một làn sương mù đen được chồn hút vào miệng nó từ chỗ vết cắn trên lưng bàn tay người trúng độc.
Đến khi khí đen hoàn toàn biến mất, con chồn lại nhanh chóng chạy sang người bên cạnh làm y như trước.
Theo khí đen trên thân thể từng người chui vào trong bụng chồn, ánh mắt của chồn lại trở nên xanh biếc sáng loáng hữu thần, tử quang trên người cũng hiện lên trở lại. Đây là triệu chứng nguyên khí bị tổn thương được khôi phục, dường như khí đen kia là vật đại bổ đối với nó.
Không bao lâu sau, cả người lẫn long câu đã được chồn giải độc hết, sau đó nó nhanh chóng chạy về nhảy lên vai La Song Phi, có vẻ sợ hãi nhìn Miêu Nghị.
- Độc trên người bọn họ đã được hút ra hết, thả chúng ta đi.
Miêu Nghị hỏi:
- Vậy vì sao bọn họ còn chưa tỉnh?
- Trúng Hắc La Sát, mới vừa giải độc làm sao có chuyện có hiệu quả nhanh chóng như vậy được, qua một canh giờ tự nhiên sẽ tỉnh lại.
Hắc La Sát? Miêu Nghị khẽ lẩm bẩm, không biết là loại độc gì, bất quá một canh giờ mà thôi, có thể chờ được, lại nhìn chằm chằm con chồn trên vai đối phương hỏi:
- Con chồn của ngươi chỉ có thể giải loại độc này thôi, hay có thể giải được các loại độc khác?
- Đương nhiên là…
La Song Phi dương dương đắc ý thốt ra mấy chữ, đột nhiên dừng lại, cảnh giác nhìn hắn:
- Mắc mớ gì tới ngươi, mau thả ta.
Từ phản ứng của đối phương Miêu Nghị đã nhìn thấu, e rằng con chồn tím này có thể giải không ít độc, trong lòng thầm khen ngợi thật là bảo bối, rơi vào tay một tên cướp dường như dường như hơi lãng phí, bất quá có vẻ tên cướp này có không ít bảo bối trong tay.
Hắn liếc mắt nhìn qua bảo giáp trên người La Song Phi, không hỏi thêm gì nữa, nhàn nhạt nói:
- Không vội thả ngươi, bọn họ còn chưa tỉnh.
La Song Phi tức giận nói:
- Ta nói một lúc lâu sau tự nhiên sẽ tỉnh.
- Miệng nói không có bằng chứng, làm sao ta tin ngươi cho được, ngoan ngoãn chờ đó cho ta!
Miêu Nghị nói một câu khiến cho y á khẩu không trả lời được, nhìn chồn trên vai y nói:
- Cất con quái vật nhìn chằm chằm ta đi, mới vừa rồi cắn ta một cái, còn dám trừng ta, chẳng lẽ cho là ta không dám làm thịt nó?
Nghe nói muốn làm thịt chồn của mình, La Song Phi vội vàng huýt sáo một tiếng, chồn kia lập tức lắc mình chui vào trong túi đựng linh thú bên hông y.
Thình lình vào lúc này, Miêu Nghị xuất thủ đoạt lấy túi linh thú bên hông y, nhanh chóng giữ chặt miệng túi, chồn kia đừng mơ chạy thoát, sau đó thu bảo bối này đeo lên người mình.
La Song Phi trợn trừng mắt, tức giận hét:
- Khốn kiếp! Ngươi nói không giữ lời, con rùa đen khốn kiếp, trả Tử nhi cho ta!
Thương trong tay Miêu Nghị câu vào cổ đối phương, làn da trắng như tuyết lập tức rịn máu tươi, khiến cho y không dám cử động nữa.
Thế nhưng chuyện làm y hoảng sợ còn tiếp tục, Miêu Nghị đang bắt giữ y lại động thủ sờ vào người y, định cởi bảo giáp của y ra.
Bảo giáp này hoàn toàn khác với chiến giáp trên người Miêu Nghị, chiến giáp của hắn cứng nhắc, nếu cưỡng ép cởi ra là hoàn toàn không được. Nhưng bảo giáp của La Song Phi lại là loại mềm, tuy vậy lại có thể ngăn được công kích lợi hại của Miêu Nghị, không biết là bảo vật gì.
Miêu Nghị có hơi thắc mắc phía dưới bảo giáp người này có còn ẩn giấu bảo bối gì khác hay không, bằng không vì sao thà rằng bó tay chịu trói làm con tin chứ không chịu cởi bảo giáp ra như vậy. Chuyện này hết sức không bình thường, đổi lại là người khác phải biết cho dù là làm con tin cũng sẽ không giữ được bảo giáp.
- Ngươi muốn làm gì?
La Song Phi lộ vẻ hoảng sợ, chỉ thấy Miêu Nghị đang nhanh chóng cởi nút bảo giáp trên người mình, không khỏi run lẩy bẩy nói:
- Ta cảnh cáo ngươi, thiên hạ này không có mấy người dám đụng đến ta, tốt nhất ngươi...
Một trận gió mát nổi lên, bảo giáp đã bị Miêu Nghị cởi ra, La Song Phi run rẩy ngậm miệng, cũng nhắm hai mắt lại, muốn quay đầu sang bên lại bị gai ngược trên Nghịch Lân thương câu cổ.
Miêu Nghị kéo bảo giáp đến cánh tay, lại phát hiện lại hai tay của đối phương bị trói nên không thể lấy ra. Hắn quay đầu lại nhìn người của mình nằm trên bờ suối còn chưa tỉnh, sợ tên này còn giữ lại hậu thủ, cũng không dám ép quá mức.
Thật ra thì Miêu Nghị vẫn hết sức nghi ngờ đối phương giữ lại hậu thủ, nếu không người ta không có đạo lý bó tay chịu trói như vậy, Vì không cởi bảo giáp mà bó tay chịu trói sao, chuyện này vô cùng khó hiểu, chắc chắn còn có hậu thủ, nếu không sẽ không lớn mật như thế.
Bên dưới bảo giáp là thân thể mịn màng trắng trẻo, cũng không thấy có giấu bảo bối gì.
Bảo giáp bị kéo đến cánh tay bị trói, lúc này trên người La Song Phi đã gần như trần trụi. Dưới ánh trăng chiếu rọi, làn da y trắng trẻo mịn màng như bạch ngọc, eo mềm mại trắng như tuyết, đường nét thân hình vô cùng ưu mỹ, lộ hết vẻ quyến rũ âm nhu.
Địa phương duy nhất lộ vẻ dương cương chính là hai khối bắp thịt ngực, được La Song Phi luyện có vẻ rắn chắc nổi bật.
Cho dù là da đẹp, thân hình đẹp, cơ bắp ngực lớn cũng bằng vô dụng, Miêu Nghị không có hứng thú với nam nhân, quan sát trên dưới trước sau thân thể La Song Phi cũng không phát hiện thấy có bảo bối gì.
Hắn còn đưa tay sờ sờ khắp nơi trên da thịt La Song Phi đang run bần bật, da y nhẵn nhụi bóng loáng, đem lại cảm giác rất tốt. Còn dùng ngón tay đâm đâm vào cơ bắp ngực rắn chắc đầy đặn của đối phương, cũng thật sự là máu thịt, không có độn thứ gì.
Bị Miêu Nghị đưa tay sờ tới sờ lui ở trên người, đâm tới đâm lui trên ngực, La Song Phi mặt mũi đỏ bừng, dường như muốn đập đầu chết quách cho xong.
Trên ngực trắng trẻo của y có đeo một sợi dây chuyền hình trái tim gà khiến cho Miêu Nghị chú ý, rất tinh xảo, rất đẹp, tra xét cũng không nhìn ra đầu mối gì.
Nhẫn trữ vật La Song Phi đeo trên tay cũng bị Miêu Nghị kiểm tra một chút, bên trong cũng không có thứ gì. Thứ duy nhất được coi là tốt chỉ có thanh thương răng cưa kia, những đồ linh tinh khác Miêu Nghị không cảm thấy hứng thú, cho nên cũng không cướp đi chiếc nhẫn này.
Hắn còn sờ mấy cái ở quần đùi La Song Phi.
Không phát hiện bảo bối gì, Miêu Nghị mặc bảo giáp trở lại cho đối phương, lại cẩn thận cài nút, dường như muốn làm cho đối phương yên tâm, tỏ vẻ ta chỉ muốn kiểm tra xem ngươi có giở trò quỷ gì không, không có ý cướp bảo giáp của ngươi.
Không ngờ rằng La Song Phi xấu hổ khó nhịn thình lình mở mắt ra, nghiến răng nghiến lợi, chậm rãi gằn từng chữ nói:
- Ngươi sẽ trả một cái giá đắt vì chuyện ngươi đã làm hôm nay, buông ta ra!
- Buông ngươi ra cũng không phải không được!
Miêu Nghị đi vòng qua phía sau y, lấy nhẫn trữ vật của y ra quơ quơ trước mặt, dùng hành động thực tế cho y biết, trước khi buông ngươi ra phải thu lấy nhẫn trữ vật làm cho ngươi không thể phản kháng.
Hắn cũng thu lại Lưu Tinh chùy, trả lại tự do cho La Song Phi. Y đã lo lắng cho con chồn như vậy, hiện tại con chồn đang nằm trong tay Miêu Nghị, cũng không sợ y chạy.
Vốn bằng vào những gì Miêu Nghị đã làm ở Tinh Tú Hải, nhất định phải làm thịt La Song Phi, cũng đoạt cả chiếc bảo giáp trên người y. Bất quá lo lắng người này giữ lại hậu thủ, không thể làm gì khác hơn là tạm thời nhẫn nại, chờ những người khác tỉnh lại rồi hãy nói.
- Đi theo ta làm gì? Ta cảnh cáo ngươi, chớ có tới quá gần ta!
Miêu Nghị thình lình xoay người lại, thương chỉ La Song Phi đi theo.
Lúc này mắt La Song Phi đã đỏ ngầu, há miệng mắng to:
- Khốn kiếp, ta muốn mặc y phục, trả y phục cho ta!
Miêu Nghị ngẩn ra, mới nhớ tới nhẫn trữ vật của đối phương đang ở trong tay mình, vì vậy lấy mấy món y phục trong nhẫn trữ vật ném qua.
Nhận lấy y phục, La Song Phi quay đầu bước đi, chạy ra sau một tảng đá lớn bên bờ suối mặc vào.
Lúc y từ phía sau tảng đá đi ra đã khôi phục lại dáng vẻ trước kia, vết thương trên cổ trắng nõn đã khỏi rồi, chỉ còn vết máu.
Đồ trên người y ngay cả nhẫn trữ vật cũng bị đoạt đi, cũng không biết y làm thế nào cho vết thương khỏi hẳn nhanh chóng.
Không biết nghĩ tới điều gì, La Song Phi cắn cắn đôi môi nghe được động tĩnh ngẩng đầu nhìn lại.
Chỉ thấy bàn tay Miêu Nghị huy động liên tục, nhặt cành khô rơi rải rác trên bờ suối cho vào đống lửa sắp tắt, đống lửa lại dần dần dấy lên.
Miêu Nghị cắm Nghịch Lân thương xuống đất, thân khoác ngân giáp chống thương mà đứng, ánh lửa phản chiếu bộ giáp của hắn sáng chói.
Hắc Thán cũng không cởi chiến giáp, thỉnh thoảng khịt mũi hắt hơi, bốn vó nện xuống đất đứng bên cạnh chủ.
Sau lưng thật lâu không có động tĩnh, Miêu Nghị quay đầu lại liếc nhìn, chỉ thấy La Song Phi đã bò lên trên tảng đá lớn, ngồi ôm hai đầu gối ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đầy sao, không biết đang suy nghĩ gì, lại từ từ vùi đầu vào giữa hai đầu gối. Toàn thân y toát ra vẻ tĩnh lặng khác thường, so với tên đương gia toán cướp linh hoạt trước đó tưởng chừng như hai người khác nhau.
Yên tĩnh hồi lâu sau, Miêu Nghị nhắm mắt lại chậm rãi mở mắt, tựa hồ vừa có quyết định gì đó, đột nhiên lên tiếng phá vỡ yên lặng trong sơn cốc:
- Ngươi là tán tu sao?
La Song Phi chui đầu vào giữa hai đầu gối ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn quanh, thấy xung quanh chỉ có một mình Miêu Nghị đang quay lưng lại với mình, theo bản năng hỏi:
- Hỏi ta ư?
- Nơi này trừ ngươi ra còn có người thứ hai có thể đáp lời ta sao?
- Đúng thì thế nào?
La Song Phi lại giở giọng điệu đối chọi gay gắt.
Miêu Nghị rút thương xoay người, đôi chiến ngoa ác lang đạp trên mặt đá cuội soàn soạt đi tới.
La Song Phi theo bản năng co rút thân thể, hai cánh tay ôm lấy ngực.
Miêu Nghị dừng chân lại, chống thương mà đứng, ngẩng đầu nhìn chằm chằm La Song Phi ngồi trên tảng đá, nói:
- Ta thấy ngươi không giống tán tu, nếu là tán tu tại sao trên người có thể có nhiều bảo vật như vậy?
Lúc này La Song Phi không phục nói:
- Vì sao ta không giống tán tu, bảo vật nhiều thì đã sao? Ngươi cũng không xem thử ta làm nghề gì, hôm nay đại gia lật thuyền trong mương, bằng không bảo vật của ngươi đã thuộc về ta.
- Ngươi thật sự là tán tu ư?
Miêu Nghị ép hỏi lần nữa.
- Đúng thì đã sao?
La Song Phi ra vẻ tự hào vì là tán tu.
- Thật là tán tu là tốt rồi!
Miêu Nghị trầm giọng nói:
- Làm tán tu có gì hay, khoan nói không có chỗ đặt chân trong cảnh nội Lục Thánh, mặc dù hiện tại đánh cướp cả ngày giống như ngươi có thể kiếm chác được chút đỉnh, nhưng cũng không phải là kế hoạch lâu dài, sớm muộn cũng sẽ sa vào lưới pháp luật. Giống như hôm nay, ngươi đã lọt vào tay ta, nhờ vận may nên gặp phải ta, ta là một kẻ yêu tài, không đành lòng nhìn ngươi đọa lạc nên muốn mở một góc lưới, cho ngươi một phần tiền trình, ý của ngươi như thế nào?
La Song Phi ngạc nhiên nói:
- Cho ta một phần tiền trình ư?
Y chỉ chỉ mũi mình hỏi lại:
- Ngươi nói ngươi muốn cho ta một phần tiền trình?
Miêu Nghị gật đầu nói:
- Không sai, chính là cho ngươi một phần tiền trình.