Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dẫn theo nhiều người hành trình như vậy vẫn an toàn rất nhiều, không thể nói là không có tác dụng gì. Đối với Miêu Nghị là không có hại gì, dù sao hắn cũng không có kinh nghiệm đi xa.
Vân Hoa tông đang ở phía trước, từ xa nhìn lại quả nhiên khí phái kia không phải là Lam Ngọc môn có thể so sánh, không hổ là đệ nhất đại môn phái ở Tý lộ.
Lão Tam tu hành ở nơi này sao? Không biết lão Tam bây giờ dung mạo thế nào, thấy mình có thể nhận ra hay không…
Nhớ tới nha đầu năm xưa không chỗ nương tựa bị hắn cứng rắn đưa đi, Miêu Nghị không nhịn được ngửa mặt nhìn bầu trời, cảm giác mình có lỗi với linh hồn dưỡng phụ mẫu trên trời, không làm hết trách nhiệm chăm sóc cho chúng.
Cũng không biết lão Tam sống ở chỗ này thế nào, nếu sống không tốt, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải dẫn nó đi.
Lão Tam! Đại ca tới rồi, Đại ca thật có lỗi với muội, lâu như vậy mới chạy tới tìm muội. Cũng là vì trước đây Đại ca tự vệ cũng thật khó khăn, mãi tới hôm nay mới có được chút năng lực.
Miêu Nghị ngẩng đầu nhìn trời tâm trạng có hơi kích động, mắt ửng đỏ. Hắn đã quyết định nếu như lần này đem lão Tam về, trước hết an trí ở Lam Ngọc môn, đợi sau khi diệt Hùng Khiếu trừ hậu hoạn sẽ mang lão Tam về với mình, không để cho nó chịu khổ thêm nữa.
Dọc trên đường đi vô cùng nôn nóng vội vội vàng vàng chạy tới, có thể thấy được tâm trạng hắn.
La Song Phi bên cạnh ngồi trên long câu hết nhìn Đông tới nhìn Tây, trong lúc vô tình thấy trong mắt Miêu Nghị ngân ngấn lệ không khỏi sửng sốt, kẻ lòng dạ độc ác này cũng chảy nước mắt sao?
Y nghi hoặc hỏi:
- Động chủ, ngươi làm sao vậy?
- Không có gì, đi!
Miêu Nghị vung tay lên, dẫn đầu lao xuống đồi.
La Song Phi vuốt lông trên nốt ruồi đen, đuổi theo mọi người trong nghi hoặc.
Đại môn phái chính là đại môn phái, nhiều người như vậy không trải qua thông báo vừa đến trước sơn môn, đã thấy bên trong có không ít bóng người chớp động, thoạt ẩn thoạt hiện đề phòng.
- Là ai tới?
Hai tên thủ vệ quát hỏi.
Miêu Nghị phất tay, mọi người dừng lại, hắn ném ra một miếng ngọc điệp về phía hai tên thủ vệ.
Thủ vệ nhận ngọc điệp thay phiên xem qua, hai người ngơ ngác nhìn nhau. Không ngờ là một động chủ từ Thìn lộ tới, cỡi long câu chạy không ngừng cũng phải mất một hai tháng.
Một người trong đó chắp tay nói:
- Không biết Miêu động chủ tới Vân Hoa tông có chuyện gì?
Miêu Nghị từ trên lưng Hắc Thán nhảy xuống, tiến lên chắp tay nói:
- Tới hỏi thăm một người.
Đối phương hỏi:
- Không biết hỏi thăm người nào?
- Lục Tuyết Hinh!
Miêu Nghị khách sáo trả lời.
Lời này vừa nói ra, ánh mắt La Song Phi chợt lóe, hừ lạnh một tiếng, khẽ lẩm bẩm với Điền Thanh Phong bên cạnh:
- Tên này vừa nghe cũng biết là tên của nữ nhân, còn tưởng hắn là chính nhân quân tử thế nào, thì ra từ xa chạy tới chỉ là vì đi tìm nữ nhân, thật sự là có tiền đồ!
Điền Thanh Phong quay đầu nhìn lại, không hiểu y nói lảm nhảm chuyện gì.
Lục Tuyết Hinh ư? Hai tên đệ tử giữ cửa ngơ ngác nhìn nhau, một người trong đó hỏi:
- Sư đệ, ngươi nghe nói qua người này chưa?
Tên còn lại suy nghĩ lắc đầu một cái nói:
- Chưa nghe nói qua.
Miêu Nghị nghe tim mình như chìm xuống, chỉ thấy người trước chắp tay nói:
- Đệ tử bản môn đông đúc, ta sẽ đi ngay mời Chấp Sự bộ đường chấp chưởng danh sách đệ tử bản môn, làm phiền Miêu động chủ chờ một chút.
Ai ngờ La Song Phi không suy nghĩ thốt ra một câu:
- Thật là lớn lối, cũng không biết mời chúng ta đi vào nghỉ ngơi, bảo chưởng môn các ngươi cút ra nói chuyện!
Lời nói này thật sự vô cùng phách lối, dám bảo chưởng môn Vân Hoa tông tu vi đã đạt cảnh giới Tử Liên cút ra.
Tóm lại lời này vừa nói ra, đệ tử giữ cửa sắc mặt đại biến, đây là tới gây sự ư… Hai bên rừng núi chợt thấy thấp thoáng bóng người lố nhố muốn động.
Miêu Nghị khẽ cau mày, cũng không biết đầu óc tên La Song Phi này có vấn đề gì không, cho dù là mình tới Lam Ngọc môn cũng không dám nói lời như vậy. Huống chi đến nơi này là đại môn phái lớn hơn Lam Ngọc môn không biết bao nhiêu lần, dám bảo chưởng môn người ta cút ra, thật sự là vô cùng phách lối.
- Câm miệng cho ta!
Miêu Nghị quay đầu lại quát, sau đó chắp tay khách sáo nói với đệ tử giữ cửa:
- Xin hai vị đừng chấp nhất y, tên này bệnh nặng mới khỏi, đầu óc không được tỉnh táo.
La Song Phi bĩu môi, không nói gì nữa, có lẽ cũng ý thức được mình đã nói sai.
Đám người Điền Thanh Phong lại trợn mắt há mồm nhìn y, giống như nhìn quái vật.
La Song Phi trợn mắt với Điền Thanh Phong nói:
- Nhìn ta như vậy làm gì, có miệng không cho nói chuyện sao?
- Chờ chút!
Tên đệ tử giữ cửa kia phất tay áo rời đi, cũng bởi vì một câu nói của La Song Phi, thái độ rõ ràng kém hơn mấy phần.
Cần phải biết người ta là nể thân phận quan phương Miêu Nghị nên mới khách sáo, nếu thật sự muốn vô cớ gây chuyện, người ta cũng không sợ một tên động chủ nho nhỏ chút nào. Ở cảnh nội Tý lộ, môn hạ Vân Hoa tông có không ít động chủ, sơn chủ, phủ chủ, thậm chí ngay cả điện chủ cũng có một tên.
Không bao lâu sau một lão nhân áo vải ung dung đi ra, đệ tử giữ cửa đi theo chỉ chỉ Miêu Nghị, lại tiến tới trả ngọc điệp lại cho hắn, quay đầu lại giới thiệu:
- Đây là tiền bối bản môn bộ đường Lưu Chấp Sự.
Miêu Nghị tiến lên chắp tay nói:
- Miêu Nghị ra mắt Lưu Chấp Sự.
Lưu Chấp Sự nhìn nhân mã phía sau hắn một chút, cũng chắp tay nói:
- Ra mắt Miêu động chủ, nghe nói Miêu động chủ là tới hỏi thăm người ư?
- Đúng vậy!
Miêu Nghị lại báo tên Lục Tuyết Hinh ra.
Lục Tuyết Hinh ư? Lưu Chấp Sự hơi trầm ngâm, lắc đầu nói:
- Bản môn không có người này.
Miêu Nghị có vẻ gấp gáp nói:
- Lưu Chấp Sự, ta thấy tận mắt nàng gia nhập quý phái, vì sao lại không có?
Lưu Chấp Sự chỉ chỉ đầu mình cười nói:
- Toàn bộ trên dưới hơn vạn đệ tử tên bản môn ở trong đầu của lão hủ, họ Lục chỉ có mười lăm người, vả lại không có một nữ nhân nào, tuyệt đối không lầm, có phải Miêu động chủ nhìn lầm rồi không?
Miêu Nghị tha thiết nhờ lão nhớ kỹ lại, nhưng đối phương vẫn nói không có, nhất thời khiến cho hắn thất vọng tràn trề.
Hắn không dám nói tỉ mỉ tình huống Lục Tuyết Hinh, bởi vì hắn nghe thấy có một số môn phái hành hạ các đệ tử không có chỗ dựa tới chết, không khỏi bận tâm lo lắng. Nếu quả thật là như vậy, vì không muốn việc xấu trong nhà truyền ra bên ngoài chỉ sợ chưa chắc sẽ báo cho mình biết tình huống của tên kia, lúc này thử thăm dò hỏi:
- Không biết Yến Bắc Hồng có ở quý phái hay không?
Yến Bắc Hồng ư? Lưu Chấp Sự sửng sốt, chợt gật đầu nói:
- Chính là đệ tử kiệt xuất của bản phái.
Đệ tử kiệt xuất? Miêu Nghị nghe vậy hết sức vui mừng, xem ra Yến Bắc Hồng ở Vân Hoa tông không tệ, lúc trước hẳn là Yến Bắc Hồng đi theo lão Tam tới Vân Hoa tông, mình còn từng phó thác y chăm sóc giúp cho lão Tam, hẳn là y biết rất rõ ràng tình huống lão Tam.
Nghĩ tới đây Miêu Nghị càng thêm khẳng định, tức thì chắp tay nói:
- Ta là bạn cũ của Yến Bắc Hồng, một trong những mục đích lần này tới đây chính là muốn thăm y, có thể cho ta gặp y được chăng?
- Thì ra là bằng hữu Yến Bắc Hồng, bất quá e rằngMiêu động chủ đã tìm sai địa phương.
- Vì sao vậy, không phải nói y là đệ tử của quý phái sao?
Lưu Chấp Sự cười ha hả nói:
- Hiện tại Yến Bắc Hồng ở Thiên hành cung Trấn Ngọ điện Bình Thiên phủ Thanh Vân sơn đảm nhiệm chức sơn chủ, trấn giữ một phương, không phải là Miêu động chủ đã tìm sai chỗ sao?!
Miêu Nghị nghe vậy hít sâu một hơi khí lạnh:
- Yến Bắc Hồng làm tới sơn chủ ư?
Hắn cảm thấy tốc độ tu luyện của mình đã rất nhanh, sợ khoa trương cũng không dám nói ra với người ngoài, không nghĩ tới Yến Bắc Hồng đã làm sơn chủ, không biết tu vi của y có cao hơn mình chưa…
- Đúng vậy!
Lưu Chấp Sự gật đầu nói:
- Nếu như Miêu động chủ muốn tìm Yến Bắc Hồng, sợ là còn phải mất chừng hai ngày đi Thanh Vân sơn một chuyến.
- Đa tạ Lưu Chấp Sự chỉ điểm!
Miêu Nghị hỏi qua phương hướng cặn kẽ, chắp tay cảm tạ cáo từ.
Ngay sau đó lại phóng người lên ngựa, dẫn người nhanh chóng rời đi.
Ai ngờ Miêu Nghị còn chưa truy cứu chuyện La Song Phi mới vừa rồi buông lời xằng bậy, y đã tiến lại gần hỏi:
- Động chủ, Lục Tuyết Hinh là ai vậy, có thể làm cho ngươi nhớ mãi không quên như vậy, có phải là dung mạo vô cùng xinh đẹp hay không?
- La Song Phi, phải chăng là ngươi nói quá nhiều?
- Dễ giận như vậy làm gì, ta không tranh đoạt với ngươi đâu…
Miêu Nghị nghiến răng nghiến lợi, có hơi nghi ngờ không biết chiêu thu người này là đúng hay sai, có nên dứt khoát xuất một thương đâm chết hay không…
-----------
Hai ngày sau, rốt cục đoàn người đến Thanh Vân sơn mà Lưu Chấp Sự đã nói.
Vân Hoa tông có hơn vạn đệ tử trấn thủ, Thanh Vân sơn không thể nào có nhiều người như vậy, bởi vì không nuôi nổi.
Miêu Nghị dẫn nhiều người như vậy tới đây, đối với Thanh Vân sơn rõ ràng cho thấy uy hiếp, người còn chưa đến gần, đã khiến cho nhân mã Thanh Vân sơn đề phòng cảnh giới.
Đến khi tu sĩ giữ sơn môn ngăn lại, Miêu Nghị đã thấy hơn mười nhân mã tụ họp đợi lệnh.
- Người tới là ai?
Tu sĩ giữ cửa hét lớn một tiếng.
Tự nhiên bọn Miêu Nghị sẽ không xông vào, cũng không phải là tới tấn công, tất cả đều dừng lại bên ngoài sơn môn.
Miêu Nghị không để ý đến câu hỏi của tu sĩ giữ cửa, ánh mắt nhìn thẳng về phía hơn mười nhân mã tụ tập bên trong sơn môn, rơi vào trên thân hình người cầm đầu.
Chỉ thấy người nọ vận một thân trường bào đỏ sậm, thể trạng khôi ngô, mái tóc đen dài không buộc không búi để xõa tự nhiên ra sau lưng, tung bay theo gió, mắt hổ lấp lánh hữu thần, râu quai nón không thay đổi, ngồi ngay ngắn trên long câu, khí thế bất phàm, nhất là một thân trường bào đỏ sậm kia, làm cho y mơ hồ toát ra một cỗ khí phách bất phàm.
Miêu Nghị liếc mắt một cái liền nhận ra chính là Yến Bắc Hồng, bất quá lúc này Yến Bắc Hồng không còn vẻ lôi thôi lếch thếch như ngày trước, khí thế đã có thay đổi rất lớn.
- Người tới là ai?
Tu sĩ giữ cửa hô to lần nữa.
Miêu Nghị vẫn không để ý tới, gặp lại cố nhân từng cùng nhau vào sinh ra tử trước đây, tâm trạng kích động, khoát tay kêu to:
- Yến Đại ca, còn nhận ra được tiểu đệ hay không?
Lời này vừa nói ra, tu sĩ giữ cửa sửng sốt, quay đầu nhìn lại.
Yến Bắc Hồng đang cảm thấy dường như đã từng quen biết Miêu Nghị, chẳng qua là không nhớ đã gặp ở đâu.
Y và Miêu Nghị khác nhau, năm xưa lúc hai người quen nhau, Yến Bắc Hồng đã trưởng thành, hiện tại bề ngoài không thay đổi mấy, cho nên Miêu Nghị nhìn qua lập tức nhận ra. Mà năm xưa Miêu Nghị còn vị thành niên, sau khi lớn lên tự nhiên có biến hóa không nhỏ, đâu còn có thể nhận ra ngay tức khắc.
Yến Bắc Hồng thật sự không nhớ nổi đã từng gặp Miêu Nghị ở đâu, tuy vậy nhìn qua vẻ mặt vẫn có nét quen thuộc, dường như đã từng quen biết, cộng thêm Miêu Nghị gọi một tiếng Yến Đại ca càng chứng minh hai người là chỗ quen biết cũ.
Rốt cục người này là ai… Yến Bắc Hồng thầm nhủ trong lòng, giơ tay lên về phía sau, ý bảo thủ hạ dưới quyền không có chuyện gì, không cần khẩn trương, một mình từ từ điều khiển long câu tiến lên.
Miêu Nghị cười ha hả, quay đầu lại ra hiệu cho mọi người sau lưng chờ, một mình điều khiển Hắc Thán vọt vào sơn môn.
Thấy sơn chủ lấy hành động thực tế có điều đáp lại, làm tu sĩ giữ cửa cũng không biết có nên ngăn Miêu Nghị lại hay không, chỉ trơ mắt nhìn hắn xông vào.
Cuối cùng hai người mặt đối mặt với nhau, Miêu Nghị nhìn vẻ nghi hoặc của đối phương, không nhịn được cười hỏi lần nữa:
- Yến Đại ca, còn nhận ra được tiểu đệ hay không?
- Ừm…
Yến Bắc Hồng có vẻ do dự, giục long câu từ từ vòng quanh Miêu Nghị, không ngừng quan sát Miêu Nghị từ trên xuống dưới, cuối cùng vẫn đứng lại nghi ngờ hỏi:
- Xin hỏi tôn giá là…?
- Xem ra Yến Đại ca thật đúng là quý nhân hay quên chuyện.
Miêu Nghị cười hỏi:
- Còn nhớ Vạn Trượng Hồng Trần hay không?
Ặc... Yến Bắc Hồng sửng sốt, cặp mắt dần dần trợn to, đột nhiên chỉ Miêu Nghị kinh ngạc nói:
- Ngươi là Miêu Nghị đó sao?
Nhờ Miêu Nghị nhắc nhở, nhất thời Yến Bắc Hồng mới nhớ ra, rốt cục cũng thấy dung mạo vị thiếu niên năm xưa trong đầu mình giống hệt người trước mắt.
Ha ha! Miêu Nghị cười to, nhảy xuống long câu, chính thức chắp tay ôm quyền nói:
- Miêu Nghị ra mắt Yến Đại ca, không biết những năm qua Yến Đại ca có khỏe không:
Yến Bắc Hồng nhanh chóng cất bước nhảy xuống long câu, vui mừng vạn phần đi lên ôm lấy Miêu Nghị quay một vòng, sau khi để xuống bèn đấm một quyền vào ngực hắn, chậc chậc thành tiếng:
- Tên tiểu tử này quả thật là lớn mạng, không nghĩ tới ngươi còn sống.
Yến Bắc Hồng có thể có hôm nay, có một điểm không thể không thừa nhận, năm xưa ở Vạn Trượng Hồng Trần nếu không nhờ Miêu Nghị vào thời khắc mấu chốt liều mạng đánh lén tên cao thủ kia, Yến Bắc Hồng đã chết ở bên trong Vạn Trượng Hồng Trần.
Mà nếu Miêu Nghị không được Yến Bắc Hồng tương trợ cũng đã sớm chết ở Vạn Trượng Hồng Trần, càng không cần phải nói sau đó có thể lấy tiên thảo đưa lão Nhị cùng lão Tam đi tu được. Sau đó Hoàng Bảo Trưởng đi tìm hắn tính sổ, cũng nhờ Yến Bắc Hồng giúp hắn trốn ra Trường Phong cổ thành.
Hai người có thể nói là giao tình sinh tử, từng cứu mạng lẫn nhau, có thể có được hôm nay cũng là nhờ đối phương trợ giúp.
Bất quá theo Yến Bắc Hồng thấy, lúc ấy Miêu Nghị tự đánh mất cơ hội gia nhập tiên môn, sau này cũng chỉ là một phàm phu tục tử. Khoan nói có thể trốn thoát Hoàng Bảo Trưởng đuổi bắt hay không, cho dù là trốn thoát, trong những năm qua nhất định cũng đã già đi, không ngờ rằng hôm nay lại là một thanh niên cường tráng đang ở trước mắt.
Rất hiển nhiên, tiểu tử năm xưa liều mạng cũng đã thành tu sĩ, hơn nữa còn có khả năng có được chút thành tựu. Ánh mắt Yến Bắc Hồng quét qua đám nhân mã bên ngoài sơn môn, nhìn ra cũng là người của Miêu Nghị dẫn theo.