Phi Thiên

Chương 255. La Song Phi kỳ quái

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bên trong biệt viện đình đài thủy tạ có đầy đủ cả, người phục vụ vừa gọi lập tức có mặt, ở nơi này mặc dù đắt thật, nhưng đúng là tiền nào của nấy.

Không cần người làm bên trong biệt viện dẫn dắt, Lâm Bình Bình đã từng làm ở chỗ này bồi tiếp Miêu Nghị đi thăm biệt viện thuyết minh hết sức rõ ràng. Chỗ nào có mấy gian phòng, có thể ở được mấy người đều nói ra nhất nhất, Miêu Nghị nghe vậy cho bọn Điền Thanh Phong chia ra đi tìm phòng ở.

Mặc dù Lâm Bình Bình đã từng đã làm việc ở chỗ này, nhưng vẫn là lần đầu tiên lấy thân phận khách nhân ở địa phương sang quý như thế, tâm trạng vẫn cảm thấy có điều khác lạ.

Có một số tán tu làm ở chỗ này biết Lâm Bình Bình, thấy nàng làm hướng đạo cho khách quý, còn có thể ở lại nơi này lập tức lộ vẻ vô cùng hâm mộ, nhưng cũng không dám chủ động tiến lên chào hỏi. Nơi này có quy củ, khách nhân chính là khách nhân, người làm chính là người làm, dám chọc cho khách nhân mất hứng vậy cũng không cần làm nữa, bên ngoài đang có vô số người chờ.

Miêu Nghị vòng quanh biệt viện một lúc bèn tìm bọn Điền Thanh Phong, căn dặn bọn họ ngủ lại, hắn và Lâm Bình Bình đi ra ngoài một chuyến.

La Song Phi bên cạnh lập tức nói:

- Ta cũng đi.

- Ngươi đi làm gì, nghỉ ngơi đi.

Miêu Nghị khoát tay áo một cái, hắn có chuyện riêng, không muốn dẫn người theo.

- Không được, thân là thủ hạ của ngươi, ta phải bảo vệ ngươi đề phòng có người mưu đồ bất chính.

La Song Phi liếc mắt Lâm Bình Bình nói.

Bỏ ra số tiền lớn ở nơi này rất an toàn, còn an toàn hơn ở Đông Lai động, không có mấy người dám gây chuyện ở dưới mắt Quân Sứ, không cần La Song Phi bảo vệ làm gì nữa.

Miêu Nghị có chút dở khóc dở cười, trước đó hắn vẫn lo lắng tên này bỏ chạy, thậm chí bất đắc dĩ bồi y đi thanh lâu một chuyến. Bây giờ ngược lại, y đeo dính Miêu Nghị như sam, đuổi cũng không chịu đi.

- Không cần.

Miêu Nghị khoát tay chặn lại, dẫn Lâm Bình Bình đi ra ngoài.

Hắn nói không cũng vô dụng, La Song Phi có chân, tự mình đi theo, nhìn chằm chằm Lâm Bình Bình như hổ rình mồi.

Bọn Điền Thanh Phong thấy vậy á khẩu nghẹn lời, cần loại thủ hạ không chịu nghe lời như vậy để làm gì?!

Đi bộ xuống núi hít sâu một hơi không khí đô thành bao la bát ngát, khiến cho người mới tới tâm thần sảng khoái, Lâm Bình Bình vừa đi vừa chỉ điểm giới thiệu các khu vực của đô thành, Miêu Nghị không ngừng vuốt cằm gật đầu. Chẳng qua là phía sau không ngừng có đá bay xuống, đổi lại là người bình thường nói không chừng có nguy hiểm tính mạng.

La Song Phi theo sau hai người xa xa miệng huýt sáo, thỉnh thoảng nhàm chán đá một hòn đá ven đường bay tới. Cho đến khi đá trúng một hòn đá khá lớn ầm ầm lăn xuống, kinh động người thương hội chạy tới mời y đi đứng cho cẩn thận. Y lại thóa mạ người ta một trận, bất quá dưới ánh mắt Miêu Nghị quay đầu lại lạnh lùng nhìn, La Song Phi quay đầu sang bên, cuối cùng thu liễm...

Thương hội Tiên Quốc mới là mục đích chủ yếu mà Miêu Nghị tới đây lần này. Lâm Bình Bình xe nhẹ đường quen dẫn hắn tới nơi, sau khi tiến vào thương hội nhắc nhở một số sự vụ cần chú ý, lại chủ động giúp hắn lấy thẻ bài.

Rất nhanh bên trong thương hội có người dẫn Miêu Nghị đơn độc rời đi, tiến vào một phòng nhỏ mật đàm. Cánh cửa thật dày bằng đồng đóng lại, người bình thường muốn dùng pháp lực điều tra cũng khó khăn.

La Song Phi rảnh rỗi bên trong đại sảnh thương hội, khoanh tay trước ngực nhìn chung quanh một hồi, đi tới trước mặt Lâm Bình Bình, nhìn ra ngoài cửa chép miệng:

- Lâm Bình Bình, đi ra ngoài hàn huyên một chút.

Lâm Bình Bình nhất thời sợ hết hồn hết vía, dĩ nhiên nàng biết vị này không có thiện cảm gì với mình, mới vừa rồi từ phía sau lưng bay xuống mấy hòn đá lớn chính là nhắm ngay vào gáy nàng, nguyên nhân cũng rất rõ ràng, chính là trước đó nàng không nên cố ý để lộ ngực ra.

Nhưng thật ra thì nàng cũng không có ý bán thân, chẳng qua là biết bây giờ mình không có ưu thế gì, mới đạt tới tu vi nhị phẩm, cộng thêm tuổi Xuân đã qua, dung nhan tươi trẻ đã không còn nữa. Cách duy nhất ra tay hấp dẫn người chú ý cũng chỉ có phong vận dư âm và hai ngọn núi nhỏ của mình.

Không lấy ra thứ gì đó thu hút sự chú ý của người khác, còn ai chịu để ý tới nàng. Nếu có cách nào khác, ai lại bằng lòng đi làm chuyện không biết xấu hổ bị người xem thường như vậy.

Dựa theo kinh nghiệm của dĩ vãng, gặp gỡ nhiều nam nhân như vậy, cho dù là không để ý tới nàng cũng không tới nỗi đặc biệt xấu tính như La Song Phi, cứ mãi làm khó dễ.

- La tiên sinh, có lời gì cứ thảo luận ở nơi này đi.

Lâm Bình Bình không dám đi ra, cảm thấy ở bên trong thương hội an toàn hơn.

Trước đó nàng đã bị La Song Phi thể hiện hoa sen trắng nở chín cánh trên Mi Tâm hù dọa. Tu vi giữa nàng và đối phương chênh lệch lớn như vậy, nếu như đối phương muốn lặng lẽ giết chết nàng là chuyện quá dễ dàng.

La Song Phi bất kể nơi này là thương hội gì, trợn trừng đôi mắt, đôi mày rậm nhướng cao:

- Ta nể mặt mà ngươi không chịu ư?!

Y lập tức giơ tay ra câu vào cổ Lâm Bình Bình, kéo nàng ra bên ngoài.

Lâm Bình Bình không nghĩ tới người này phách lối như thế, phân hội đô thành Thìn lộ là một trong mười hai đại phân hội thuộc thương hội Tiên Quốc, có cao thủ trấn giữ. Không ngờ rằng La Song Phi lại dám động thủ với nàng ở chỗ này, nàng bị dọa sợ đến không dám lên tiếng cầu cứu, để mặc cho đối phương kéo ra ngoài.

Sau khi đi ra bên ngoài, La Song Phi đẩy sát nàng vào tường, trợn mắt nói:

- Đại gia cảnh cáo ngươi, chớ cho là mình ngực to thì ngon. Đại gia từng thấy qua ngực to, nhưng chưa từng thấy qua ai lớn lối như vậy, người khác không lộ ra không có nghĩa là người khác không to bằng ngươi, chỉ là vì người khác biết xấu hổ, có hiểu chưa?

Lâm Bình Bình gật đầu liên tục nói:

- La tiên sinh, ta không có ý tứ gì khác.

- Còn dám nói không có ý tứ gì khác? Đại nhân không nhìn ra, ngươi cho rằng ta không có kinh nghiệm không nhìn ra sao? Rõ ràng là ngươi cố ý để hở cổ áo, chính là cố ý câu dẫn Đại nhân.

La Song Phi chỉ về phía nàng ngực hung tợn nói:

- Sau này còn dám để lộ ngực trước mặt Đại nhân, coi chừng ta cắt mất, lúc ấy xem ngươi còn lộ thứ gì nữa, có hiểu chưa?

Lâm Bình Bình gật đầu nói:

- Tiểu phụ nhân hiểu rồi.

La Song Phi thò đầu quan sát bên trong thương hội, thấy Miêu Nghị vẫn chưa đi ra bèn quay đầu trở lại cảnh cáo tiếp:

- Nể mặt Đại nhân, lần này ta không tính toán với ngươi. Bất quá Lâm Bình Bình, ta cảnh cáo ngươi, Đại nhân đã có phu nhân, trước khi đi người đã lệnh cho ta, đôi tay của Đại nhân đã sờ qua phu nhân nên không cho phép sờ người khác nữa, tránh cho trở về làm dơ bẩn thân thể phu nhân. Nếu ai mưu đồ bất chính, lệnh cho ta làm thịt kẻ đó!

Lâm Bình Bình dở khóc dở cười, tại sao có thể có phu nhân như vậy, không trách vị này cứ mãi làm khó dễ mình, chẳng lẽ là trong nhà Đại nhân có cọp cái trấn thủ…

Bất quá Lâm Bình Bình vẫn gật đầu nói:

- La tiên sinh, sau này tiểu phụ nhân không dám nữa.

La Song Phi chắp tay sau lưng, ung dung nhàn nhã nói:

- Miệng nói không có bằng chứng, lấy hành động thực tế chứng minh đi.

Lâm Bình Bình sửng sốt, cho là y muốn đuổi mình đi, lúc này lộ vẻ cầu khẩn nói:

- La tiên sinh, chớ đuổi ta đi có được hay không, tiểu phụ nhân ở đô thành rất là cực khổ, xin ngài hãy cho một cơ hội…

- Ai nói đuổi ngươi đi?

La Song Phi lại nhanh chóng thò đầu quan sát bên trong thương hội.

Nếu bây giờ y đuổi Lâm Bình Bình đi, đến khi Miêu Nghị đi ra nhất định có thể đoán được là y làm, quay đầu trở về thấp giọng nói:

- Mặc dù ngươi lớn tuổi một chút, dung mạo cũng không ra gì, nhưng ngươi cũng biết không có tên nam nhân nào là tốt lành. Nếu ngươi để bộ ngực to lúc ẩn lúc hiện trước mặt hắn, khó mà bảo đảm hắn sẽ vĩnh viễn không động lòng.

Lâm Bình Bình ngạc nhiên nói:

- Vậy ngài muốn ta làm gì?

La Song Phi bĩu môi nhìn về phía ngực nàng:

- Hãy nghĩ cách xử lý bộ ngực to của ngươi đi…

Lâm Bình Bình hoảng sợ nói:

- Xử lý như thế nào?

Hai cánh tay theo bản năng che ngực lại, cho rằng y muốn cắt bỏ ngực mình.

Ai ngờ tay La Song Phi đang chắp sau lưng chợt run lên, một mảnh vải thật dài xuất hiện trước mặt Lâm Bình Bình:

- Đi, tìm một chỗ buộc ngực ép nhỏ lại.

Lâm Bình Bình trợn mắt há mồm, chưa từng thấy qua hành động kỳ quặc như vậy.

- Chớ có lề mề dây dưa nữa, nhanh lên một chút đi.

La Song Phi cưỡng ép nhét mảnh vải vào tay nàng.

Bên trong mật thất đơn độc tiếp khách, thành viên thương hội phụ trách chiêu đãi Miêu Nghị cũng họ La, tên là La Bình, ngồi cách Miêu Nghị một cái bàn tự giới thiệu mình. sau khi nói rõ phạm vi kinh doanh của thương hội cho hắn biết rốt cục mới hỏi:

- Không biết Miêu động chủ muốn thương hội làm những gì cho ngài?

Miêu Nghị lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật đẩy tới trước mặt đối phương:

- Ta muốn bán một ít nhẫn trữ vật.

Là một ít không phải là một chiếc, La Bình nghe hiểu ý, lại hỏi:

- Miêu động chủ muốn đổi thành tinh tệ hay thứ gì khác?

Miêu Nghị quả quyết nói:

- Đổi Nguyện Lực Châu!

La Bình cầm nhẫn trữ vật lên quan sát, sau đó cười nói:

- Loại nhẫn trữ vật cấp thấp này, một chiếc có thể đổi hai mươi viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, Miêu động chủ muốn đổi bao nhiêu?

- Chỉ hai mươi chiếc ư?

Miêu Nghị kinh ngạc nói:

- Không phải là ba mươi sao?

Cần phải biết một chiếc nhẫn trữ vật cần tinh phấn tinh luyện từ một trăm vạn hắc tinh mới có thể luyện chế mà thành, tiền công tinh luyện tinh phấn lại cần một trăm vạn hắc tinh, tiền công Luyện Bảo Sư lại mất thêm một trăm vạn hắc tinh, cho nên một nhẫn trữ vật trị giá ba trăm vạn hắc tinh, đổi thành kim tinh chính là ba vạn. Mà một viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm giá thị trường là một ngàn kim tinh, nói cách khác, một nhẫn trữ vật dựa theo giá thị trường có thể đổi được ba mươi viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm.

Miêu Nghị biết đi tới nơi này đổi nhất định sẽ bị giảm giá, nhưng không ngờ lại giảm tới một phần ba, thương hội này không khỏi ăn quá nhiều.

La Bình giải thích:

- Miêu động chủ nên biết, Nguyện Lực Châu mới thật sự là hàng hóa giao dịch phổ biến thông dụng nhất, muốn trao đổi thứ gì cũng được. Nhưng loại nhẫn trữ vật cấp thấp này, người có năng lực sử dụng thường là thà bỏ tiền ra mua chứ không muốn mang Nguyện Lực Châu ra đổi. Mặc dù giá thị trường là một ngàn kim tinh có thể đổi một viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, nhưng trên thực tế ngươi lấy ra hai ngàn kim tinh cũng chưa chắc người ta chịu bán Nguyện Lực Châu cho ngươi, ta nghĩ không phải Miêu động chủ không biết.

- Cũng chỉ có thương hội chúng ta có mạng lưới giao dịch bao trùm toàn bộ Tiên Quốc, thậm chí là cảnh ngoại, mới có nhiều cơ hội gặp gỡ người cần thiết để xử lý. Nếu lọt vào tay người khác sẽ rất khó bán ra được giá thích hợp, cho nên thương hội chúng ta ra giá có thể nói là tương đối ưu đãi, không tin ngươi có thể tìm những người khác thử hỏi xem, tuyệt đối không có giá ưu đãi như vậy đâu.

Miêu Nghị hiểu đạo lý này, nếu không hắn cũng sẽ không cố ý chạy đến thương hội Tiên Quốc để giao dịch, chẳng qua là bị giảm đi nhiều như vậy so với giá thị trường khiến cho hắn không khỏi đau lòng.

- Phải chăng là hai mươi viên hơi ít, có thể thêm chút nữa hay không?

Miêu Nghị cau mày nói.

La Bình lắc đầu nói:

- Miêu động chủ nói như vậy rõ ràng là có chỗ không biết, nếu là người bình thường xuất thủ loại nhẫn trữ vật cấp thấp này, chỉ cho mười tám viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm. Nhưng thương hội Tiên Quốc thân là một phần tử quan phương, vốn ưu tiên suy tính cho quan phương, duy trì nguyên tắc ích lợi quan phương, mới cho ngài giá ưu đãi hai mươi viên, ngài có thể xem thử mấy loại mức giá bất đồng này.

Y đưa một miếng ngọc điệp cho Miêu Nghị, bên trong là một ít mức giá giao dịch hàng hóa thường gặp, có cả mức giá trao đổi nhẫn trữ vật và Nguyện Lực Châu trong đó.

Miêu Nghị xem qua mới phát hiện, một nhẫn trữ vật đổi Nguyện Lực Châu lại có ba loại mức giá: không phải là người trong quan phương nhất luật mười lăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, tu sĩ có thân phận quan phương thông thường là mười tám viên, tu sĩ có chức vụ trấn giữ một phương giống như Miêu Nghị, bắt đầu từ động chủ nhất luật hai mươi viên.

Trong lòng Miêu Nghị có hơi xấu hổ, nếu như để lộ ra thân phận thật sự của mình là mã thừa, một nhẫn trữ vật chỉ có thể đổi mười tám viên, may là mình còn được hưởng lây vinh quang của chức động chủ.

Trên thực tế sau khi ra ngoài một chuyến, Miêu Nghị càng cảm nhận được tầm quan trọng của thân phận quan phương, được hưởng quyền lợi đặc thù ở khắp trên Tiên Quốc, ngay cả chỗ nghỉ chân cũng được ưu đãi, không nghĩ tới giao dịch vật phẩm ở thương hội Tiên Quốc cũng có ưu đãi.

Dĩ nhiên Miêu Nghị cũng có thể hiểu được tại sao phải có ưu đãi loại này, thương hội mua bán ở toàn bộ cảnh nội Tiên Quốc, nếu không ưu đãi cho các lộ động phủ, ai thèm chiếu cố mối làm ăn của họ?!

Tỷ như Đông Lai động, nếu thương hội có hàng hóa gì đó vận chuyển lên bờ trong phạm vi Đông Lai động, không có khả năng cướp của bọn họ vì chỗ dựa quá lớn, nhưng vẫn có thể gây khó khăn một chút. Quyền lợi và trách nhiệm của mọi người đã phân chia rõ ràng, thương hội cũng không có quyền xử trí động chủ như Miêu Nghị.

Trên thực tế một khi thương hội Tiên Quốc kinh doanh khắp nơi gặp phải phiền phức, cũng sẽ lập tức tìm người trấn giữ một phương ở địa phương nhờ giúp đỡ, đôi bên cùng có lợi.

Đẩy ngọc điệp trở lại, Miêu Nghị trầm ngâm nói:

- Ta nghĩ mức giá này luôn luôn có thể thương lượng, không thể nào vĩnh viễn không thay đổi phải không?

- Vẫn có thay đổi, mức giá trước mắt cũng là căn cứ tình huống giao dịch toàn diện mà định ra, vẫn sẽ có lúc trồi lên sụt xuống. Loại vật phẩm thường hay giao dịch ở giới tu hành như loại này, nếu không có biến hóa gì quá lớn xảy ra khiến cho xuất hiện tình huống tiêu hao kịch liệt, thường là không có thay đổi gì nhiều.