Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đôi phu thê đứng ở cửa thấy Lâm Bình Bình dẫn đến một hơi hơn hai mươi khách nhân, hơn nữa nhìn qua cũng biết không phải là người bình thường, lập tức thay đổi thái độ, theo nhau gật đầu cúi người, nhường đường nhiệt tình chào mời.
Giống như nam nhân kia nói, dường như chuyện làm ăn của tửu điếm không tốt, không thấy một khách nhân nào, dường như hai phu thê này chính là lão bản của tửu điếm.
Tửu điếm này có hai tầng, tầng dưới trừ quầy cùng phòng bếp các loại, chỉ có ba cái bàn.
Miêu Nghị quay đầu lại nhìn, phát hiện vị phụ nhân được gọi là Hồng Hồng kia có dung mạo hao hao giống Lâm Bình Bình, tuổi cũng không sai biệt lắm, không khỏi hỏi:
- Các ngươi là lão bản ư?
Nam nhân kia vội đáp:
- Dạ, là tửu điếm của phu thê bọn tiểu nhân.
- Đại nhân, phía trên rộng rãi, mời lên trên ngồi.
Lâm Bình Bình vội vàng nói chen vào, tựa hồ sợ Miêu Nghị hỏi nhiều.
Miêu Nghị liếc nàng một cái không nói gì, chỉ gật đầu dẫn mọi người đi theo thang gỗ lên lầu.
Rõ ràng trên lầu rộng rãi hơn nhiều, có sáu bảy cái bàn, đủ cho đám người Miêu Nghị ngồi.
Bọn Miêu Nghị ngồi xuống bàn kề cửa sổ, những người khác cũng lục tục ngồi xuống.
- Chư vị khách quý, ăn gì vậy?
Lão bản gật đầu cúi người hỏi.
Miêu Nghị nhìn về phía Lâm Bình Bình bên cạnh:
- Ngươi quen thuộc nơi này, chọn giúp chúng ta đi.
Lâm Bình Bình lập tức nói với hai vợ chồng:
- Đem hết tất cả thức ngon trong quán ra đây.
- Được được, xin quý khách chờ cho.
Lão bản kêu một tiếng nhanh chóng đi xuống.
Lão bản nương vội vàng châm trà rót nước cho chư vị khách nhân, Lâm Bình Bình đứng dậy đi tới, nói:
- Ngươi đi xuống làm việc đi, để ta tiếp khách giúp cho.
Sau đó nàng nhanh chóng châm trà cho từng bàn khách.
Đến khi Lâm Bình Bình quay lại ngồi bên cạnh Miêu Nghị, hắn bèn hỏi:
- Xem ra ngươi quen biết với lão bản tiệm này ư?
- Dạ!
Lâm Bình Bình ấp úng.
Ai ngờ lúc này lầu dưới truyền tới thanh âm hai vợ chồng nói chuyện với nhau, khiến cho sắc mặt Lâm Bình Bình trở nên đỏ ửng, lộ ra vẻ vô cùng lúng túng.
- Vì sao mẹ nàng lại tới đây?
Là thanh âm của lão bản kia.
Lão bản nương càu nhàu:
- Không phải là dẫn tới cho chúng ta nhiều khách như vậy sao?
- Nàng còn không hiểu mẹ mình sao, tuy rằng bà ta dẫn khách tới cho chúng ta, nhưng bắt chúng ta phải chia tiền. Nếu cứ chia như vậy, coi như chúng ta buôn bán không công rồi còn gì?
- Một lần cuối cùng đi.
- Đây là nàng nói, lát nữa hãy chính miệng nói với bà ấy. Hồng Hồng, ta không có ý tứ gì khác, chúng ta làm ăn cũng không tốt, cuộc sống bản thân cũng không khá gì, lão Đại cũng đã đến tuổi lấy vợ. Bao nhiêu năm qua chúng ta vẫn cung cấp cho bà, nhưng nàng cũng phải suy nghĩ vì chúng ta một chút...
Hai vợ chồng bên dưới tranh cãi với nhau, tự cho là mình đã hạ thấp giọng. Nhưng họ không nghĩ tới những người trên lầu là nhân vật thế nào, lầu trên lầu dưới có khoảng cách gần như vậy, ai ai cũng nghe được rõ ràng.
Ánh mắt của mọi người trên lầu đều nhìn về phía Lâm Bình Bình, chỉ thấy ngay cả cổ nàng cũng đỏ, cắn môi cúi thấp đầu, có vẻ xấu hổ muốn chui xuống đất.
Miêu Nghị cau mày hỏi:
- Phải chăng dưới lầu là con gái ngươi?
Người phía dưới đã nói ra như vậy, Lâm Bình Bình cũng biết không thể nào giấu được nữa, xấu hổ gật đầu nói:
- Bẩm Đại nhân, là con gái và con rể của ta.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, hai mẹ con này thoạt nhìn tuổi không chênh lệch mấy, thậm chí phụ nhân kia là con còn lộ vẻ già hơn, không ngờ rằng lại là con gái Lâm Bình Bình.
Bất quá ở giới tu hành, điều này cũng không có gì kỳ quái, dù sao tốc độ tu sĩ già yếu chậm hơn người bình thường rất nhiều, có thể hiểu được.
- Ta nói vừa vào cửa nhìn trong tiệm này không có khách nhân nào, suy đoán đồ ăn cũng không ngon lành gì, trước đó lại có người nói biết một tiểu điếm rượu và thức ăn rất đặc sắc, cố ý dẫn chúng ta tới đây.
La Song Phi thấy có cơ hội quyết chẳng buông tha, lập tức lên tiếng mỉa mai chế giễu:
- Thì ra là người một nhà, đại gia mắt lửa ngươi vàng, đã sớm nhìn ra ngươi không phải là hạng tốt lành gì, lần này coi như đã lộ bộ mặt thật rồi phải không?
Y quay đầu lại nhìn về phía Miêu Nghị:
- Đại nhân, lần này ngươi thấy rõ ràng rồi chứ… Không phải là ta coi thường nàng ta, ngay cả con gái và con rể cũng coi thường…
Nói xong đứng lên, nhìn vòng quanh mọi người, xăn ống tay áo lên để lộ hai cánh tay trắng nõn:
- Ta thấy cũng chẳng có gì ngon để ăn, chi bằng chúng ta cứ đập bằng tiệm này.
Bọn Điền Thanh Phong á khẩu nghẹn lời, tu sĩ dám đập tửu điếm của tín đồ tại đô thành, đây chắc chắn là chán sống rồi.
Lâm Bình Bình đã lãnh giáo qua tính phóng túng càn rỡ của La Song Phi, đây chính là người dám động thủ với nàng trong đại sảnh thương hội Tiên Quốc, ngay cả thương hội Tiên Quốc y cũng không xem ra gì, há có thể coi trọng một tiểu điếm nho nhỏ.
Nàng vội vàng đứng lên cầu xin tha thứ với La Song Phi:
- La tiên sinh, cầu xin ngài giơ cao đánh khẽ, phu thê chúng chỉ dựa vào tiểu điếm này mưu kế sinh nhai, ta chỉ là muốn giúp nữ nhi trong điếm kiếm chút tiền sinh sống, tuyệt không có ác ý gì khác.
Nàng quay về phía Miêu Nghị định quỳ xuống:
- Đại nhân đây là lỗi của tiểu phụ nhân, cầu xin ngài đại phát từ bi, không nên làm khó phu thê bọn chúng.
Miêu Nghị đưa tay đỡ cánh tay của nàng:
- Giúp tửu điếm nữ nhi mình làm ăn không phải là lỗi lầm gì, đây là lẽ thường tình, ngươi không có tội.
- Này, nói chuyện bằng miệng, táy máy tay chân với người ta làm gì?
La Song Phi nhanh chóng lướt tới đẩy Lâm Bình Bình ra, gỡ cánh tay Miêu Nghị ra khỏi tay Lâm Bình Bình, sau đó nhìn chằm chằm Miêu Nghị chất vấn:
- Chuyện tới nước này rồi ngươi vẫn còn che chở cho nàng, ngươi hãy thành thật khai báo, phải chăng là đã nhìn trúng nàng ta? Ta đã sớm phát hiện ngươi có ý với nàng, bây giờ lại dám nhân cơ hội lợi dụng, nước cạn lòi đá rồi phải không?!
Tin tức này quá nóng, bọn Điền Thanh Phong kinh ngạc nhìn về phía Miêu Nghị, nghĩ thầm vì sao chúng ta không nhìn ra… Chẳng lẽ là trước khi xuống núi bị La Song Phi phát hiện cái gì?
Sắc mặt Lâm Bình Bình trở nên thờ thẫn, cũng kinh ngạc nhìn Miêu Nghị, chẳng lẽ hắn thật sự nhìn trúng mình?!
Miêu Nghị nổi giận, vỗ bàn:
- Cút, thủ hạ như ngươi ta không chịu nổi!
- Vì nàng ta mà ngươi bảo ta cút ư?!
La Song Phi trợn to hai mắt, chỉ chỉ Lâm Bình Bình, lại chỉ chỉ mình, cũng đã nổi giận, đưa tay ra nói:
- Ta cũng không muốn đi theo ngươi nữa, trả Tử nhi cho ta, ta sẽ đi ngay!
Lửa giận Miêu Nghị đã bốc lên đầu, lập tức lấy túi linh thú bên dưới y phục ném vào tay La Song Phi, sau đó chỉ thẳng ra cửa:
- Cút!
Hắn đã chịu đủ những trò vô lý của tên này, loại thủ hạ không chịu nghe lời của mình như vậy, không cần cũng được, dù sao hắn cũng không thao túng được con chồn kia, trả thì trả.
- Được, đây chính là ngươi bảo ta cút, sau này ngươi cầu xin ta trở lại ta cũng không trở lại.
La Song Phi thở hồng hộc quay đầu đi, chạy đùng đùng xuống lầu.
Miêu Nghị nhìn về phía Miêu Nghị lộ vẻ kinh ngạc, nghĩ thầm chẳng lẽ Đại nhân thật sự coi trọng phụ nhân phong vận dư âm này, nếu không tại sao phải vì Lâm Bình Bình đuổi đi La Song Phi mà hắn vẫn một mực dung túng?
Lâm Bình Bình cũng rất là áy náy bất an, ở đó lóng ngóng tay chân, không biết nên làm thế nào cho phải.
Ai ngờ tiếng bước chân rầm rập vang lên trên thang lầu, mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy La Song Phi chạy trở lại. Sắc mặt y hết sức thản nhiên, dường như vừa rồi không hề xảy ra chuyện gì, lại nghênh ngang ngồi về chỗ cũ của mình, tức là bên cạnh Miêu Nghị.
Mọi người trợn mắt há mồm vô cùng kinh ngạc, mới vừa rồi nổi giận như vậy, vì sao chỉ trong nháy mắt lại tỏ ra như chuyện vừa rồi không chút liên quan với mình?!
Chớ nói đến người khác, Miêu Nghị còn chưa kịp tiêu hóa cơn giận, ngạc nhiên nhìn La Song Phi đang chậm rãi uống trà bên cạnh mình.
- Ngươi còn trở về làm gì?
Miêu Nghị trầm giọng hỏi.
- Hắc hắc, chút tài mọn mà thôi.
La Song Phi một tay bưng chén trà, một tay lắc túi linh thú trong tay nhìn Miêu Nghị cười hì hì nói:
- Nếu ta không làm như vậy, làm sao ngươi chịu trả Tử nhi lại cho ta?
Nói xong vén vạt áo trước lên, đeo túi linh thú vào bên hông, ngồi vui vẻ uống trà.
Miêu Nghị không biết nói gì, mình dễ dàng mắc bẫy đối phương như vậy hay sao, bèn cau mày nói:
- Ta đã trả đồ lại cho ngươi, không phải là ngươi có thể ung dung thoát thân hay sao, vì sao lại không đi?
Ôi! La Song Phi thở dài, đặt chén trà xuống, hai tay lôi kéo cánh tay Miêu Nghị ép hắn ngồi xuống ghế, rót một chén trà đẩy tới trước mặt hắn:
- Uống chén trà giảm nhiệt, chuyện lớn hóa nhỏ. Về phần chọc cho ngươi tức giận như vậy, coi như là lỗi của ta có được chăng?
Y lại vỗ vỗ vào ngực mình:
- Ta là người biết giữ chữ tín, ngươi đã trả đồ lại cho ta, ta sẽ tuân thủ lời hứa đi theo ngươi. Cho nên nói ngươi nên sớm trả lại đồ vật cho ta từ trước, nếu không ta không yên lòng đối với ngươi. Bây giờ thấy ta có đáng tin chưa, nam tử hán đại trượng phu, nói là phải giữ lời!
Dứt lời lại nhìn Lâm Bình Bình chép miệng, đổi thành truyền âm nói với Miêu Nghị:
- Ngươi đã thấy tán tu thê thảm tới mức nào, thật ra thì ta cũng không muốn làm tán tu, nếu ngươi cho ta cơ hội, tự nhiên ta sẽ không bỏ qua.
Miêu Nghị ngây ngẩn cả người, đây quả thật là niềm vui bất ngờ, nói như thế sau này không cần lo lắng tên này chạy trốn nữa…
Hắn quay đầu lại nhìn Lâm Bình Bình đang đứng cạnh cửa sổ, chỉ vào một cái ghế trống bên cạnh:
- Nói ta nghe thử, vì sao con gái con rể không muốn gặp ngươi?
Lâm Bình Bình từ từ đi tới ngồi xuống, cười khổ lắc đầu nói:
- Đại nhân, thật ra thì cũng không trách chúng, muốn trách thì trách bản thân ta, là ta mang phiền phức tới cho bọn chúng. Ta thường không tìm được chuyện làm, không có thu nhập ổn định, chuyện ăn uống còn có thể vào núi tìm thịt rừng qua bữa, nhưng ta ở tại đô thành, cho dù là ở trong sơn động, mỗi tháng cũng phải nộp tiền.
- Những phương diện khác ít nhiều gì cũng phải chi ra, thật sự bó tay hết cách, ta mới tìm tới phu thê chúng. Áp lực cuộc sống của chúng cũng không nhỏ, vừa rồi các vị cũng đã nghe thấy, thời gian lâu dài tự nhiên sẽ phiền ta.
Miêu Nghị cau mày nói:
- Nếu ở đô thành khó sống như vậy, tại sao không rời đi?
Lâm Bình Bình lộ vẻ khổ sở nói:
- Dù sao ở đô thành cũng có nhiều cơ hội hơn, rời khỏi đô thành cơ hội càng thêm mong manh. Ta cũng hy vọng có một ngày nào đó có thể ngóc đầu lên, giúp cho chúng có cuộc sống tốt hơn. Huống chi chúng là thân nhân duy nhất của ta, ta cũng không muốn rời xa chúng. Chúng bực mình ta cũng không sao, chỉ cần đứng xa xa nhìn một chút cũng thấy vui rồi.
Điền Thanh Phong đối diện trầm ngâm nói:
- Trước kia ta nghe nói tán tu trong đô thành vì có thể đứng vững chân, thường sẽ tìm một bạn lữ song tu sinh con, nuôi lớn cho làm tín đồ bình thường ở đô thành. Khi phu thê tu sĩ không tìm được chuyện gì làm, sẽ nhờ con cái mình cung cấp ủng hộ, dù sao con cái họ vẫn có thể kinh doanh buôn bán như người thường.
Lâm Bình Bình gật đầu nói:
- Đúng là có không ít tán tu làm như vậy, cũng có không ít tán tu nhờ vậy có thể ở đô thành lâu dài, rốt cục có một ngày may mắn gặp được quý nhân giúp đỡ, chỉ trong sớm tối trở mình, con cái cũng được hưởng phúc theo, nên chuyện này cũng hấp dẫn các tán tu bắt chước.
Mọi người nghe xong bùi ngùi cảm khái không dứt, tuy rằng tán tu cũng là tu sĩ thân mang pháp lực, nhưng có lúc thật sự là ngay cả người bình thường cũng không bằng.
Miêu Nghị hỏi:
- Vậy bạn lữ song tu ngươi đi đâu rồi?
- Đại nhân, mặc dù đô thành có không ít tán tu làm như vậy, nhưng ta cũng không phải là loại người như vậy, tùy tiện tìm bất cứ ai ăn ngủ để sinh con đẻ cái. Ta trốn nạn từ Lưu Vân Sa Hải mà tới đây, vốn là nhà chồng ta ở Lưu Vân Sa Hải cũng có danh tiếng hiển hách, sau đó gặp phải cường địch, nhà chồng bị huyết tẩy cả nhà, chồng ta chết ngay tại chỗ. May nhờ một lão nô liều chết lực chiến, mới giúp cho ta có thể mang đứa con còn nằm trong tã thoát đi khỏi Lưu Vân Sa Hải.
Sắc mặt Lâm Bình Bình trở nên vô cùng đau khổ nhớ lại.
Nhìn nàng động một chút là đỏ mặt lúng túng, cũng không giống như là loại tán tu da mặt dày đến mức muốn làm chuyện gì cũng làm được. Nghe nàng kể lại như vậy Miêu Nghị mới hiểu, chẳng trách nào cuộc sống nơi đây của Lâm Bình Bình khó khăn như vậy nhưng vẫn không đi Lưu Vân Sa Hải, thì ra nàng còn có cừu nhân ở đó, với tu vi thấp kém như nàng về đó chỉ có con đường chết.
Miêu Nghị lại hỏi:
- Hài tử ngươi mang theo chạy trối chết chính là nữ nhân dưới lầu đó sao?
Lâm Bình Bình gật đầu nói:
- Đúng vậy, trốn tới đây bèn an cư lập nghiệp, thế nhưng con ta không có tư chất tu hành, chỉ có thể làm một đứa trẻ bình thường dần dần lớn lên. Nhìn con lớn lên lập gia đình, trong lòng ta cũng thấy vui mừng, chẳng qua là ta đây làm mẫu thân lại có lỗi với nó, khoan nói không chuẩn bị được của hồi môn gì cho nó mà còn liên lụy tới phu thê chúng, thật sự là có lỗi với chúng.
Điền Thanh Phong chần chờ nói:
- Ta thấy dung mạo nàng… nhất định lúc còn trẻ nhan sắc cũng không kém, tưởng muốn tìm một chỗ dựa cũng không khó…
Lâm Bình Bình hiểu ý của lão, lộ vẻ khổ sở nói:
- Đúng như lời tiên sinh, không phải là tiểu phụ nhân tự khen, đúng là lúc còn trẻ cũng có vài phần nhan sắc, cũng nhờ vậy, lúc ấy tìm việc làm ở đô thành cũng không khó, nuôi sống nữ nhi coi như dễ dàng. Nhưng tiểu phụ nhân cũng xuất thân đại môn hộ, còn chưa tới nỗi vô sỉ đến mức bán thân dựa vào người khác. Chẳng qua là đến khi già đi, tình cảnh chật vật đến mức vì cuộc sống không thể không hy sinh danh dự, khổ nỗi lúc ấy có muốn cũng không còn ai để ý tới tiểu phụ nhân nữa rồi.