Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Diêm Tu toát mồ hôi lạnh, lúng túng nói:
- Bảo hắn đi ra ngoài mua một ít thứ.
Tần Vi Vi biết chắc là lão nói hươu nói vượn, bất quá cũng không có làm khó lão, biết chắc là Miêu Nghị buộc lão, lại hỏi:
- Hắn đi đâu, mang theo bao nhiêu người đi?
- Một chút chuyện nhỏ, hắn không có dẫn người đi, đi một mình, tạm thời không biết ở đâu.
- Không có dẫn người đi? Không sợ gặp nguy hiểm sao?
Tần Vi Vi cau mày nói:
- Đông Lai động nuôi nhiều người như vậy, hắn không trở lại, lão lấy gì phát lương, không sợ Đông Lai động xảy ra loạn sao, hắn không đưa tin gì trở lại sao?
Diêm Tu yếu ớt nói:
- Hắn gởi trước thù lao ở thương hội Tiên Quốc, phân hội thương hội ở Nam Tuyên phủ đã phái người truyền tin tức, nói là hàng năm có thể đi nhận một lần, lần này thuộc hạ tới đang chuẩn bị thuận đường đi nhận.
Đây là chuyện gì vậy, cả một Đông Lai động chờ một mã thừa phát thù lao, còn cần phải động chủ chạy đi nhận?!
- Hàng năm nhận lấy một lần ư?
Bốp! Tần Vi Vi vỗ án nổi giận:
- Hắn muốn ở luôn bên ngoài không trở về Đông Lai động nữa sao?
Diêm Tu làm sao biết Miêu Nghị lúc nào trở lại, cả kinh đứng lên, chỉ có thể liên tiếp đáp lại:
- Sơn chủ bớt giận, sắp trở lại rồi, sắp trở lại rồi.
- Nói nhăng nói càn, không coi kỷ luật của Trấn Hải sơn ta ra gì!
Tần Vi Vi tức giận nói:
- Diêm Tu, chẳng lẽ lão không biết tên nọ thường hay gây họa hay sao, lão nghe cho kỹ lời bản tọa, sau khi hắn trở về bảo hắn lập tức tới chỗ bản tọa. Sau này hắn muốn rời khỏi Đông Lai động nhất định phải trải qua bản tọa phê chuẩn, lão không có quyền đồng ý, nếu không bản tọa sẽ tước tiên tịch của lão lẫn hắn!
- Dạ dạ dạ!
Diêm Tu toát mồ hôi lạnh đáp ứng.
- Cút!
- Dạ!
Diêm Tu lui ra lầu các lắc đầu cười khổ, mình làm động chủ kẹp bị ở giữa sơn chủ và mã thừa thật sự là xui xẻo vô cùng.
Vừa đi ra khỏi phủ đệ sơn chủ, Công Tôn Vũ chờ đợi bên ngoài tiến tới đón, chắp tay nói:
- Diêm động chủ!
Diêm Tu cũng không nghĩ tới Công Tôn Vũ sẽ chờ ở chỗ này chào hỏi mình, lúc này đáp lễ:
- Công Tôn động chủ.
Công Tôn Vũ quan sát Diêm Tu từ trên xuống dưới, làm toàn thân Diêm Tu không được tự nhiên, lão vẫn chưa quên khi trước bị Công Tôn Vũ đánh cho một thương phải quỵ xuống.
- Công Tôn động chủ có gì chỉ giáo?
Diêm Tu nghi ngờ hỏi.
- Không có gì chỉ giáo.
Công Tôn Vũ cười nói:
- Không biết mới vừa rồi sơn chủ giữ lại một mình lão là vì chuyện gì?
Diêm Tu nhướng mày, lời này hỏi quá vô lễ, sơn chủ nói chuyện với ta cần phải nói lại cho ngươi sao, bèn đáp qua cho xong chuyện:
- Không có chuyện gì, nếu như Công Tôn động chủ không có chuyện gì khác, Diêm Tu cáo từ.
- Đừng vội!
Công Tôn Vũ đưa tay ngăn trước ngực Diêm Tu, quả thật không coi lão ra gì:
- Hẳn là vừa rồi sơn chủ đã nhắc tới Miêu Nghị với lão phải không?
Diêm Tu ngẩn ra, ít nhiều gì cũng có kinh ngạc, nghĩ thầm làm sao y biết?
Công Tôn Vũ vừa nhìn phản ứng của lão liền biết mình đã đoán đúng, chẳng qua y chỉ thử hỏi một chút, không nghĩ tới thật là như vậy, hai mắt híp lại nói:
- Sơn chủ nói về Miêu Nghị những gì?
Sắc mặt Diêm Tu hơi trầm xuống:
- Công Tôn động chủ, không nên làm quá đáng, chuyện của sơn chủ là ngươi có thể hỏi thăm sao?
Thấy tình huống bên này có vẻ khác thường, Nguyên Phương cùng Lại Vũ Hàm nhanh chóng lắc mình tới, đứng hai bên Diêm Tu, Nguyên Phương lạnh lùng hỏi:
- Động chủ, có chuyện gì?
Công Tôn Vũ không thèm nhìn Nguyên Phương, chỉ nhìn chằm chằm Diêm Tu lạnh lùng nói:
- Diêm Tu, lão biết rõ ràng mình có bao nhiêu cân lượng, Đông Lai động còn chưa tới phiên lão làm chủ, gọi lão một tiếng Diêm động chủ, lão cho mình là động chủ thật sao?
- Công Tôn động chủ, chuyện của Đông Lai động còn chưa tới phiên ngươi quản!
Nguyên Phương trầm giọng quát.
- Ủa, đây là người của Lam Ngọc môn ư?
Có người lên tiếng chế giễu, một nam một nữ lắc mình tới, đứng ở sau lưng Công Tôn Vũ, vừa nhìn trang phục cũng biết là người của Kiếm Ly cung và Ngọc Nữ cung. Hôm nay Trường Thanh động của Công Tôn Vũ cũng coi như đầy đủ thành viên, thủ hạ phần nhiều là đệ tử của ba đại môn phái.
Chỉ thấy đệ tử Kiếm Ly cung chỉ mũi Nguyên Phương cười lạnh nói:
- Hai vị động chủ nói chuyện, lúc nào đến phiên lão nói chen vào?! Nếu như muốn chơi, Kiếm Ly cung ta chơi với Lam Ngọc môn lão một chút.
Công Tôn Vũ khẽ mỉm cười, chỉ sợ Lam Ngọc môn còn không có lá gan đi chọc Kiếm Ly cung.
Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm có thể nói là vô cùng uất ức, Lam Ngọc môn không chọc nổi Kiếm Ly cung và Ngọc Nữ cung, nhưng hai người trước mắt lại dám càn rỡ trước mặt hai tu sĩ Thanh Liên bọn họ, quả thật là chán sống.
Hai người đang muốn phát tác, nhưng Diêm Tu không muốn gây chuyện ở địa phương này, trầm giọng nói:
- Không cần để ý tới bọn họ, chúng ta đi.
Ai ngờ Công Tôn Vũ lại đưa tay cản lại:
- Thủ hạ của lão không biết lớn nhỏ, lại dám gầm thét với bản động chủ, trước hết để cho thủ hạ lão nói lời xin lỗi rồi hãy đi cũng không muộn.
- Công Tôn Vũ, không nên lấn hiếp người quá đáng!
Diêm Tu nổi giận thật sự, cho dù là Bồ Tát đất cũng phải có mấy phần hỏa tính.
- Động chủ.
Lại Vũ Hàm bên cạnh chợt xen vào, ngăn Diêm Tu đừng nóng vội, sau đó nhìn Công Tôn Vũ chắp tay nói:
- Chúng ta xin lỗi cũng không sao, Lại mỗ chỉ muốn hỏi Công Tôn động chủ một câu, hôm nay ngươi thật sự muốn Đông Lai động cúi đầu với mình sao?
Câu cuối cùng có thể nói là trầm giọng quát.
Công Tôn Vũ hơi biến sắc mặt, trong nháy mắt hoàn toàn tỉnh táo lại. Y cũng không biết tại sao mình lại không thể khống chế tình cảm của mình, mặc dù những người trước mặt dễ ăn hiếp, nhưng Đông Lai động còn có một tên điên chưa lộ diện không dễ trêu vào. Tên khốn kia chuyện gì cũng dám làm, nếu thật sự chọc cho hắn nổi giận, một khi đem binh tấn công Trường Thanh động, bằng thực lực Trường Thanh động không ngăn được.
Tay y ngăn trước mặt Diêm Tu từ từ hạ xuống:
- Bỏ đi, nể mặt Miêu huynh đệ, không tính toán với các ngươi.
Dáng vẻ như Đại nhân không chấp tiểu nhân.
Lại Vũ Hàm dùng sức ôm quyền nói:
- Lại mỗ ghi nhớ cách đối xử của Công Tôn động chủ hôm nay, sau khi trở về nhất định sẽ chuyển cáo với Miêu mã thừa, hẳn Miêu mã thừa sẽ cảm tạ hảo ý của Đại nhân muôn vàn, cáo từ!
Ý nói rất rõ ràng, chúng ta không dám động ngươi, nhưng Đông Lai động có người dám động ngươi!
Môi Công Tôn Vũ giật giật vài cái, rõ ràng là đang nói y chỉ giỏi bắt nạt kẻ yếu, nhưng nhìn lại ba người đi xa, y cũng không dám giữ bọn họ lại nữa. Thậm chí lúc này y đang mơ hồ lo lắng một khi tên điên kia thật sự tìm tới cửa, lúc ấy không biết phải làm sao. Tuy rằng Công Tôn Vũ y là tâm phúc của Dương Khánh, nhưng Hùng Khiếu cũng là tâm phúc của Dương Khánh, suýt chút nữa Miêu Nghị đã làm thịt Hùng Khiếu.
Công Tôn Vũ mơ hồ có chút hối hận, dường như kể từ sau khi Miêu Nghị bị giáng xuống làm mã thừa, nghe nói hơn mười năm cũng chỉ gặp mặt Tần Vi Vi một lần, mình chưa làm rõ ràng tình huống, tại sao luôn luôn tỉnh táo lại đột nhiên mất khống chế như vậy...
Đô thành Thìn lộ, Ngọc Đô phong, bọn Miêu Nghị bên trong biệt viện đều ra hết ngoài sân ngẩng đầu nhìn trời, mười mấy đạo lưu quang vù vù bay từ chân trời tới, nhanh chóng đáp xuống đỉnh Ngọc Đô phong.
Hôm nay chính là ngày các lộ cung chủ chạy tới đô thành nộp lên thu hoạch hàng năm, các lộ cung chủ dẫn theo các lộ động chủ dưới quyền hộ tống chạy tới. Tình cảnh hoành tráng phi hành trên không mà đến có thể nói vô cùng náo nhiệt, tu vi thấp nhất cũng là cao thủ cảnh giới Hồng Liên.
Hôm nay cũng là Tết, toàn bộ đô thành đều giăng đèn kết hoa, không trung lại có mười mấy đạo lưu quang từ một hướng khác bay tới, khiến cho dân chúng cùng các tu sĩ trong thành ngẩng đầu ngắm nhìn xôn xao kinh ngạc.
Ngay cả bọn Miêu Nghị ở trên núi cũng có thể mơ hồ nghe được động tĩnh dưới chân núi, thế nhưng tu vi bọn họ không đủ, tốc độ ngự không phi hành của người ta lại nhanh, không thể nào thấy được dung mạo của cung chủ điện chủ thế nào.
Bọn Miêu Nghị ngửa đầu ngắm nhìn cũng bùi ngùi cảm khái không dứt, không biết đến lúc nào tu vi mình mới có thể đạt tới cảnh giới tung hoành thiên địa này.
Dường như La Song Phi không chút hứng thú ngắm nhìn cao thủ bay tới bay lui, đi đi lại lại trong vườn hoa, chợt hái một đóa hoa cắm lên tóc mai của mình, tay còn cầm gương ngắm nghía. Sắc mặt y tỏ vẻ đắc ý, còn khẽ nhếch môi cười, khoe cả hàm răng vàng khè, vô cùng hợp với nốt ruồi đen có lông dài trên má. Dung mạo y như vậy còn cắm hoa lên, nhìn vào quả thật vô cùng ghê tởm, thế nhưng dáng vẻ y lại đắc chí như vậy, khiến cho tất cả mọi người thỉnh thoảng nhìn qua phải rùng mình một trận, hận không thể đá cho y vài cước.
Sau khi màn đêm buông xuống, toàn bộ đô thành chìm trong ánh đèn rực rỡ hoa lệ, khắp nơi có tiếng pháo, khắp nơi có pháo hoa sáng rực bay lên không, cảnh tượng mười phần náo nhiệt mà xinh đẹp.
Xuống Ngọc Đô phong bọn Miêu Nghị nghe nồng nặc mùi khói pháo, đi vào đường cái hòa vào trong dòng người đông đúc, cảm nhận niềm vui của hồng trần cuồn cuộn.
Mọi người muốn đi Ngọc Hồ náo nhiệt nhất tối nay ngắm cảnh, thế nhưng hôm nay mọi người chen chú đổ ra đường quá nhiều, cho nên dứt khoát thuê một chiếc thuyền hoa treo đèn lồng đủ các màu sắc ở bờ sông, ngồi thuyền thưởng thức bánh ngọt và trà, thuận dòng tiến về phía trước. Thế nhưng hôm nay trên sông cũng có rất nhiều thuyền lui tới, khiến cho mặt sông trông có vẻ chật chội.
Hai bờ sông náo nhiệt vô cùng, đèn rực rỡ hoa lệ, La Song Phi nhìn không chớp mắt, đứng ngồi không yên, tay nắm chặt, miệng nhai bánh chạy tới chạy lui trên boong thuyền. Thấy thuyền hoa chở đầy các cô nương oanh oanh yến yến chạy ngang qua, lập tức nuốt chửng bánh trong miệng, ra sức huýt sáo trêu đùa các cô nương, lộ vẻ hớn hở giơ tay vẫy liên hồi.
Các cô nương trên thuyền vẫy vẫy khăn lụa kêu gọi:
- Mời công tử lên!
- Được được, lát nữa sẽ tới!
La Song Phi nháy nhó không ngừng, tỏ ra vô cùng vui vẻ.
Bọn Miêu Nghị thấy tình cảnh này chỉ có thể lắc lắc đầu, không hiểu tại sao trong đám tu sĩ xuất hiện một kẻ kỳ quặc như vậy.
Cảnh náo nhiệt như vậy khiến cho Miêu Nghị tựa mạn thuyền ngắm nhìn cũng không khỏi không khen một tiếng:
- Thật là phồn hoa vô cùng.
Thuyền thuận dòng sông tiến vào Ngọc Hồ, mặt sông đột nhiên trở nên rộng rãi vô cùng, trên mặt hồ không biết có bao nhiêu thuyền hoa lớn nhỏ khắp gần xa, soi bóng xuống mặt hồ giống như bầu trời đầy sao, đua nhau khoe sáng với vầng trăng trên cao, khiến cho người ta cảm thấy tâm thần sảng khoái.
Thuyền hoa thỉnh thoảng chạy lướt ngang qua vang lên tiếng đàn sáo, oanh ca yến vũ không ngừng. Đó là thuyền lớn thanh lâu hay dùng, còn lớn hơn cả loại thuyền dùng chở khách mà bọn Miêu Nghị đang ngồi.
Theo Lâm Bình Bình nói, vị trí cuộc tranh tài hoa khôi kỹ nữ được tổ chức ở trung tâm của Ngọc Hồ. Sẽ có một chiếc lâu thuyền rất lớn neo ở đó, hiện tại còn cách nơi ấy cũng không xa.
Một chiếc thuyền hoa cỡ trung lớn gấp mấy lần thuyền bọn Miêu Nghị đang ngồi từ phía trước chạy tới. Lụa trắng che phủ bốn bề bay phất phới theo gió đêm, bên trong thấp thoáng thấy một chiếc giường rất lớn, có một nam tử đầu cài trâm xanh, thân mặc trường sam bằng vải đang ngồi xếp bằng trên đó.
Ú… ú… ú…
Một nữ tử vóc người hấp dẫn đang ngồi tựa vào đùi y, một ống tiêu vàng loang lổ bạc đặt trên môi nàng, ngón tay bấm các lỗ tiêu thoăn thoắt. Tiếng tiêu du dương lộ ra vẻ chơi vơi tang thương, khiến cho tâm thần người nghe lâng lâng ngây ngất, hoàn toàn khác với tiếng oanh ca yến vũ trên những chiếc thuyền hoa khác.
Nữ tử nhắm mắt thổi tiêu có làn da trắng như tuyết, đôi ngực tròn căng để lộ ra gần nửa, mặc trường quần màu vàng sáng, dài phủ xuống đất một đoạn, được xẻ tà tới ngang hông, thấp thoáng lộ ra đôi chân thon thả dài như ngọc khiến cho người ta cảm thấy trào máu mũi. Tóc xanh nàng xõa dài như thác đổ, dáng vẻ chuyên chú thổi tiêu vô cùng xinh đẹp làm nam tử kia ngây người ra nhìn ngắm hết sức say mê.
Nam tử đưa tay vào trong bát vàng đặt bên cạnh lấy một miếng băng ra, nhẹ nhàng xoa lên bộ ngực trắng như tuyết của nữ tử, để lại vết nước, nữ tử đang nhắm mắt thổi tiêu khẽ nhếch môi cười.
Bị tiếng tiêu không linh uyển chuyển kia hấp dẫn, bọn Miêu Nghị không nhịn được nhìn chăm chú. Trong lúc lụa trắng che phủ bốn bề bị gió thổi tung, vừa nhìn thấy mặt nam tử kia, Miêu Nghị không nhịn được sửng sốt, Tiếu Ất Chủ!
Nam nhân đang ôm ấp nữ tử quyến rũ trên thuyền kia lại là vị Đại ca kết bái Tiếu Ất Chủ của hắn, nhưng vì sao lại xuất hiện ở chỗ này?! Miêu Nghị còn cho là mình nhìn lầm rồi, lập tức lắc mình đến mũi thuyền kêu một tiếng:
- Tiếu Đại ca!
Bên trong thuyền bọn La Song Phi kinh ngạc, hắn còn có người quen ở đây sao?
Hai chiếc thuyền cơ hồ đã lướt qua nhau, Tiếu Ất Chủ nghe được thanh âm quen thuộc, theo bản năng quay đầu lại liếc nhìn, thấy Miêu Nghị đứng thẳng ở mũi thuyền, không nhịn được môi giật giật vài cái, lại nhanh chóng quay đầu làm như không nhìn thấy.
Vị Tiếu Ất Chủ này dĩ nhiên là điện chủ Trấn Ất điện Hoắc Lăng Tiêu, y có chút buồn bực, tại sao lại gặp tiểu tử này ở chỗ này, một mã thừa Đông Lai động chạy loạn khắp nơi làm gì?
Y quay đầu lại như vậy làm cho Miêu Nghị nhìn thấy rõ ràng đúng là y.
Tiếng tiêu du dương chợt ngừng lại, nữ nhân tựa vào đùi Hoắc Lăng Tiêu khẽ hé mắt ra nhìn, lạnh nhạt hỏi:
- Nếu đã là người quen, vì sao không chào hỏi?
Trong giọng nói uể oải của nàng toát ra vẻ không cho phép nghi ngờ, vừa nói xong, tiếng tiêu lại dìu dặt vang lên.
Hoắc Lăng Tiêu hơi kinh hãi, không nghĩ tới một chút dị động liền bị nàng phát giác ra đầu mối, cười nói:
- Có lẽ là nhận lầm người.
Nữ tử nhắm mắt thổi tiêu tiếp tục chìm đắm trong tiếng tiêu của mình, dường như không để ý tới chuyện gì khác.