Phi Thiên

Chương 269. Không quan hệ

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cái tên này không ai xa lạ, họ Miêu tên Nghị.

Tiện tay giao cho Lưu Tinh đi thống kê, Lưu Tinh thấy tên Miêu Nghị hơi ngẩn ra, liếc nhìn Hoắc Lăng Tiêu, biết y làm như vậy hẳn là có nguyên nhân.

Sau khi xác nhận xong danh sách của toàn bộ Trấn Ất điện, Lưu Tinh lại cầm một đống ngọc điệp đi tới sương phòng, chuyển phát phê chuẩn của điện chủ tới tay các lộ phủ chủ.

Các lộ phủ chủ xem qua phần lớn thở phào nhẹ nhõm, điện chủ cũng không có làm khó bọn họ.

Duy chỉ có Dương Khánh sau khi xem qua danh sách giật mình kinh hãi, y báo lên bốn tên toàn là tu sĩ cấp Thanh Liên. Y cho rằng điện chủ sẽ gạch tên Hùng Khiếu, ai ngờ điện chủ nể mặt không chọn y, thế nhưng lại cho tên của Miêu Nghị vào, khiến cho y không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Các lộ phủ chủ tản đi, ai về nhà nấy, Dương Khánh lại đi tới trước đại môn hậu cung cầu kiến Hoắc Lăng Tiêu.

Hoắc Lăng Tiêu không tiếp y, Thiên Vũ ngăn cản y:

- Điện chủ biết ngươi tới vì chuyện gì, điện chủ nói cứ tuân lệnh làm theo là được.

Dương Khánh ngạc nhiên, chắp tay hỏi:

- Miêu Nghị bất quá chỉ là một tu sĩ cảnh giới Bạch Liên, xin hỏi vì sao điện chủ liệt hắn vào trong danh sách?

Y chỉ muốn biết nguyên nhân, ai ngờ Thiên Vũ lạnh nhạt nói:

- Không ai quy định tu sĩ cảnh giới Bạch Liên không thể tham gia, mời Dương phủ chủ trở về đi!

Sau khi đuổi Dương Khánh đi, thật ra thì Thiên Vũ cũng muốn biết nguyên nhân, gặp Hoắc Lăng Tiêu không nhịn được hỏi:

- Vì sao điện chủ lại thêm tên Miêu Nghị vào?

- Bởi vì hắn biết quá nhiều.

Hoắc Lăng Tiêu chỉ giải thích một câu không đầu không đuôi.

Thiên Vũ, Lưu Tinh nhìn nhau, trong mắt lộ ra vẻ nghi ngờ, theo các nàng biết tựa hồ Miêu Nghị cũng không biết gì, dường như cũng không biết được Đại ca kết bái của mình chính là điện chủ, cũng chưa từng gây phiền phức gì cho điện chủ, vì sao y lại muốn cho Miêu Nghị đi Tinh Tú Hải chịu chết?!

Hoắc Lăng Tiêu biết hai người đang suy nghĩ gì, thế nhưng có một số việc cho dù là người thân cận nhất của mình cũng sẽ không cho biết, đây là chuyện cực kỳ bí mật liên quan đến danh dự.

Trước đó y cũng không hề nghĩ tới chuyện đối phó với Miêu Nghị, nói trắng ra chính là Miêu Nghị và y chênh lệch quá xa, không hình thành được bất cứ uy hiếp gì đối với y, không đáng để ở trong lòng, nếu không Miêu Nghị đã chết không biết bao nhiêu lần. Lúc nãy vừa mới nhìn thấy danh sách Dương Khánh báo lên, bởi vì thấy tên Hùng Khiếu liên tưởng đến Miêu Nghị, từ đó nghĩ tới đêm trước ở đô thành. Mặc dù y không cho là Miêu Nghị có thể có cơ hội gặp lại được Tiếu Tiếu, biết được thân phận chân thật của Tiếu Tiếu, bất quá nghĩ đến để ngừa vạn nhất, vậy thì thuận tay diệt đi tai họa ngầm này là hơn.

Đối với với Đại nhân vật mà nói, sinh tử của một tiểu nhân vật nho nhỏ bất quá chỉ là chuyện trong một niệm, không có gì là kỳ lạ, lần này bất quá thuận tay mà làm mà thôi…

-----------

Trấn Hải sơn, Miêu Nghị có Nguyên Phương và La Song Phi cùng đi, đang nhanh chóng chạy tới.

La Song Phi vẫn tỏ ra uể oải buồn bã như trước, dọc trên đường đi cũng không chủ động lên tiếng, chỉ có Miêu Nghị hỏi cái gì mới chủ động đáp lại cộc lốc một câu, đáp lại cũng nói không quá hai chữ. Thái độ La Song Phi như vậy khiến cho Miêu Nghị cảm thấy không quen.

Chính là vì như vậy, Miêu Nghị chuẩn bị dẫn Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm đi cùng tới Trấn Hải sơn tạm thời đổi lại La Song Phi. Vốn hắn tưởng rằng La Song Phi thích náo nhiệt nghe được đi ra ngoài chơi một chút có thể cao hứng, ai ngờ vẫn là như vậy, vẫn ỉu xìu như bánh bao nhúng nước.

Chẳng lẽ là muốn ta mời ngươi trở về phủ đệ của ta ở, ngươi mới tươi tỉnh lại hay sao?! Miêu Nghị tiến lên bậc thềm quay đầu lại liếc nhìn, nhìn lại Hồng Miên tới cửa cười tủm tỉm quan sát trên dưới, chắp tay nói:

- Ra mắt Đại cô cô.

Hồng Miên xoay người dẫn hắn đi vào, tỏ ra thân thiết hỏi:

- Dọc trên đường đi không có chuyện gì chứ?

- Nhọc công Đại cô cô lo lắng, hết thảy bình thường.

- Đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, sơn chủ hết sức tức giận...

Hai người vào đình viện leo lên lầu các, gặp được Tần Vi Vi vẫn một bộ quần trắng như tuyết, nàng đang đứng ở trước cửa sổ nhìn ra bên ngoài, đưa lưng về phía Hồng Miên, Lục Liễu nói:

- Các ngươi lui xuống trước đi.

Miêu Nghị quay đầu lại liếc nhìn hai nàng mỉm cười rời đi, ánh mắt lại rơi vào bóng lưng thon thả kiều diễm của Tần Vi Vi. Bên trong lầu các chỉ còn lại một nam một nữ, thoang thoảng quanh đây mùi thơm của nữ nhân.

Trước đó có Hồng Miên nhắc nhở, Miêu Nghị cho là Tần Vi Vi sẽ vì chuyện của Công Tôn Vũ mà nổi trận lôi đình. Ai ngờ Tần Vi Vi xoay người nhìn lại, gương mặt xinh đẹp ngày thường lạnh lùng bất ngờ nở một nụ cười hiếm thấy:

- Phải chăng là ta không hạ pháp chỉ, ngươi cũng không tới gặp ta?

Ặc... Miêu Nghị sửng sốt, mỹ nhân mặt lạnh này cười với mình sao, quả thật là không hiểu vì sao, ta đã động tới ‘tình nhân’ của nàng, nàng còn cười được sao?!

Hắn luôn luôn duy trì cảnh giác đối với Tần Vi Vi, tuy thầm nhủ trong lòng nhưng ngoài mặt khách sáo nói:

- Thuộc hạ bái kiến sơn chủ.

- Thái độ như ngươi không coi ta là bằng hữu, lúc không có người ngoài cứ gọi tên ta.

Tần Vi Vi đi tới trước mặt hắn nói.

Hai người chỉ cách xa nhau một bước, đối mặt với nhau. Miêu Nghị vừa ngẩng đầu, ánh mắt hai người nhìn thẳng vào nhau đột nhiên đều ngẩn ngơ, tựa hồ mới phát hiện khoảng cách của hai bên có vẻ quá gần.

Miêu Nghị ngửi thấy mùi thơm trên cơ thể Tần Vi Vi rất rõ ràng. Thậm chí mơ hồ có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể Tần Vi Vi, theo bản năng lui về sau một bước.

Muốn gọi tên Tần Vi Vi, hắn không thể tùy tiện gọi, thật sự là không được tự nhiên. Mặc dù còn nhớ chuyện lần trước vỗ tay làm bằng hữu, bất quá trong lòng hắn đang thầm nhủ, quan hệ cấp trên cấp dưới làm sao có thể làm bằng hữu.

Tần Vi Vi đột nhiên phát hiện khoảng cách hai bên quá gần vốn có hơi khẩn trương, bất quá thấy hắn chủ động lui một bước, tựa hồ có vẻ sợ mình, tâm trạng chiếm thượng phong ngược lại càng thêm tự nhiên hơn, đưa tay nói:

- Ngồi đi!

Miêu Nghị lĩnh mệnh ngồi xuống, ai ngờ Tần Vi Vi chủ động rót một chén trà, đẩy tới trước mặt hắn:

- Mời dùng.

Miêu Nghị có vẻ vì được quá yêu mà sợ hãi, thậm chí có thể nói là kinh hãi, càng cảm thấy thủ đoạn của nữ nhân này sâu không lường được, vội vàng đứng dậy cảm tạ.

Tần Vi Vi ngồi xuống, chỉ cách hắn một cái khay trà âm thầm cắn răng, cố gắng nặn ra nụ cười trấn an:

- Miêu Nghị, ta hy vọng chúng ta trở thành bạn tốt không có gì giấu giếm nhau, nhưng ta thấy tựa hồ ngươi vẫn có thành kiến đối với ta.

- Không dám.

Miêu Nghị cười khan, nhưng trong lòng thì kinh hãi, không có gì giấu giếm ư, chẳng lẽ là muốn bẫy mình…

- Hai chữ không dám này đã nói lên ngươi không xem ta là bằng hữu.

Tần Vi Vi chiếm thượng phong càng lộ vẻ ung dung tiêu sái.

- Không có, có thể làm bằng hữu cùng sơn chủ là vinh hạnh của ta.

- Lại gọi ta là sơn chủ ư?

Tần Vi Vi giả bộ không thích.

Bị ánh mắt nàng giả vờ tức giận nhìn chằm chằm, Miêu Nghị cười khan một tiếng, cố gắng thốt ra:

- Tần... Vi Vi.

Hắn vừa gọi tên nàng, trên mặt Tần Vi Vi thoáng qua vẻ khác thường, đưa tay mời dùng trà.

Trong lòng Miêu Nghị bắt đầu mắng lên, con bà nó, lão tử đường đường một đại nam nhân, còn sợ nàng là một nữ nhân sao?! Lão tử chưa từng sợ nàng bao giờ, ở đây chỉ có hai người, nếu xảy ra động thủ cũng không sợ nàng, căng thẳng như vậy làm quái gì?!

Lập tức buông lỏng mình, chuẩn bị binh tới tướng đỡ nước tới đất ngăn, làm bộ ung dung ngồi dựa vào lưng ghế, nâng chung trà lên nhấp một hớp, vắt chéo chân hỏi:

- Tần Vi Vi, tìm ta có chuyện gì?

Tần Vi Vi sửng sốt, đối phương đột nhiên thay đổi như vậy, nàng cũng có hơi không thích ứng:

- Chúng ta có phải là bằng hữu hay không?

Miêu Nghị nghĩ thầm quyền chủ động chuyện này hoàn toàn ở trong tay nàng, ai bảo nàng quan lớn một cấp đè chết người. Nàng nói phải là phải, nói không phải tức là không phải.

Hắn chợt cười nói:

- Lần trước chúng ta đã vỗ tay ước định làm bằng hữu, nàng sẽ không muốn đổi ý chứ?

Tần Vi Vi hỏi ngược lại:

- Nếu là bằng hữu, không có gì thì không thể tìm ngươi sao?

Nữ nhân này quá dối trá, rõ ràng là vì chuyện của Công Tôn Vũ gọi ta tới, còn nói không có chuyện gì! Miêu Nghị thầm mắng một câu, ngoài mặt vẫn tỏ ra vui vẻ:

- Nếu là bằng hữu, có chuyện tìm ta cũng không cần dùng thân phận sơn chủ hạ pháp chỉ ép ta đến đây. Tại sao cứ bắt ta chạy tới đây mãi như vậy, nàng không thể chủ động đến chỗ ta hay sao?

Tần Vi Vi ngược lại rất nghiêm túc trầm ngâm kiểm thảo một lượt, phát hiện đối phương nói không sai, dường như mình có vẻ tự cao một chút, làm bằng hữu không thể như vậy. Thái độ của mình không có vẻ gì là làm bằng hữu, rõ ràng là ỷ vào thân phận thượng cấp lấy thế đè người, vì vậy rất nghiêm túc gật đầu nói:

- Được, lời của ngươi ta ghi nhớ, sau này ta sẽ chủ động đi tìm ngươi.

Ặc... Miêu Nghị trong lòng cả kinh, thầm nói hỏng bét, nữ nhân này hôm nay trở nên thật là lợi hại. Mình đề phòng ngàn vạn lần, chỉ cần sơ ý một chút lập tức rơi vào bẫy của nàng. Đây không phải là chủ động mời người ta đến Đông Lai động mang phiền phức tới cho mình sao?!

Miêu Nghị hận không thể vả miệng mình mấy cái, chưa từng thấy qua người nào ngu ngốc như vậy…

Hắn bèn nói chuyện khác, thử hỏi:

- Sơn... Tần Vi Vi, tìm ta thật không có chuyện gì khác chứ?

Vốn không muốn để cho những chuyện khác dính vào nhanh như vậy, bất quá nếu hắn đã hỏi tới, Tần Vi Vi hơi cau mày nói:

- Vì sao ngươi lại xảy ra chuyện với Công Tôn Vũ?

Cũng biết nàng vẫn là vì Công Tôn Vũ, giả bộ làm gì... Miêu Nghị cười nói:

- Tên công tử mặt trắng kia không ra gì…

Lời vừa ra khỏi miệng mới nghĩ đến quan hệ giữa Công Tôn Vũ và Tần Vi Vi, công tử mặt trắng là từ chỉ kẻ hay cám dỗ nữ nhân, gọi Công Tôn Vũ là công tử mặt trắng ngay trước mặt Tần Vi Vi chẳng khác nào mắng thẳng vào mặt nàng, hắn bèn vội vàng giải thích:

- Sơn chủ, ta không có ý gì khác, ta chỉ là thấy Công Tôn Vũ bề ngoài trắng trẻo, dung mạo anh tuấn nên mới nói như vậy…

Không cần giải thích, làm sao Tần Vi Vi không biết hắn đang ám chỉ cái gì, không khỏi khẽ cắn môi. Hai phủ ai ai cũng biết chuyện liên quan giữa nàng và Công Tôn Vũ, ngay cả Dương Khánh cũng đã hỏi nàng. Bất quá nàng không muốn giải thích loại chuyện như vậy mà thôi, bởi vì nàng cho là thanh giả tự thanh, trọc giả tự trọc, không cần thiết giải thích. Thế nhưng tên Công Tôn Vũ kia lại cố ý hàm hồ, dường như chấp nhận lời đồn đãi này, khiến cho ai cũng cảm thấy giữa hai người dường như thật sự có chuyện gì đó…

Hôm nay, nàng cảm thấy hết sức cần thiết giải thích rõ ràng chuyện này, giải thích cho thật rõ ràng.

Một thân bạch y ngực đầy đặn phập phồng, nàng hít sâu một hơi nói:

- Miêu Nghị, ta có trách nhiệm phải nói cho ngươi biết, giữa ta và Công Tôn Vũ không có bất kỳ quan hệ nào khác, đó chỉ là lời đồn đãi bên ngoài.

- Dạ dạ dạ, nhất định là lời đồn đãi.

Miêu Nghị lập tức gật đầu lia lịa khẳng định.

Không cần suy nghĩ, làm như vậy vô cùng lộ liễu, Tần Vi Vi lại không phải người ngu, há có thể không nhìn ra hắn đang nịnh nọt mình, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Ta và Công Tôn Vũ tuyệt đối không có bất kỳ tình yêu nam nữ gì, giữa ta và y là trong sạch.

Miêu Nghị lại không cần suy nghĩ, gật đầu liên tục nói:

- Dạ dạ dạ, sơn chủ không phải loại người như vậy, đó chỉ là lời đồn bên ngoài, từ trước tới nay ta cũng không tin loại chuyện hoang đường này, ta thường bài bác chuyện này vì sơn chủ.

Rõ ràng là hắn chỉ nói thuận theo lời nàng mà không cần suy nghĩ, khiến cho Tần Vi Vi suýt chút nữa đùng đùng nổi giận, bộ ngực đầy đặn phập phồng kịch liệt, cắn răng nói:

- Ngươi muốn thế nào mới tin tưởng ta với y là trong sạch?

Có cần thiết giải thích với ta sao? Miêu Nghị kinh ngạc nói:

- Ta tin tưởng mà.

- Ngươi...

Tần Vi Vi đột nhiên chỉ mũi hắn, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Ngươi không hề tin.

Nàng biết thừa còn hỏi… Miêu Nghị lộ vẻ nghiêm túc nói:

- Ta thật sự tin tưởng.

Hắn cảm thấy cũng không cần thiết phải bám lấy đề tài này, hôm nay là tới làm việc, không phải tới gây gổ. Nếu mình còn nói thêm gì nữa, nhìn dáng vẻ nữ nhân này thẹn quá hóa giận, nói không chừng sẽ nổi trận lôi đình, đừng để làm hỏng chuyện của mình. Nghĩ vậy hắn bèn nhanh chóng đổi khuôn mặt tươi cười, đổi chủ đề:

- Sơn chủ, không phải là ta có thành kiến với Công Tôn Vũ, mà là y thật sự ép người quá đáng.

Từ ban đầu gọi sơn chủ biến thành gọi Tần Vi Vi, bây giờ lại biến thành gọi sơn chủ một cách tự nhiên, có thể thấy được thành kiến của tên này với Tần Vi Vi sâu nặng tới mức nào.

Tần Vi Vi không muốn đổi đề tài, nàng đang cảm thấy hôm nay không nói chuyện này cho rõ ràng là không được, mặt như sương lạnh nói:

- Ngươi muốn thế nào mới có thể tin tưởng ta với y là trong sạch?

Nữ nhân này còn ngoan cố thật, vẫn chưa xong sao, là nàng ép ta! Miêu Nghị tằng hắng một cái, nghiêm trang nói:

- Muốn ngăn chặn những lời đồn đãi bóng gió không khó khăn gì, thuộc hạ bằng lòng ra sức vì sơn chủ. Dù sao tên Công Tôn Vũ kia cũng không phải tốt lành gì, sau khi trở về ta sẽ làm thịt y giúp ngài, như vậy chuyện này sẽ hoàn toàn kết thúc, thuộc hạ bảo đảm làm sạch sẽ lưu loát.

Tần Vi Vi sửng sốt, rất nhanh khoát tay nói:

- Không được, không thể làm như vậy.

Thử một lần liền biết, nôn nóng che chở cho y như vậy, còn nói giữa các ngươi không có quan hệ!? Miêu Nghị a lên một tiếng đầy ý nghĩa, sau đó không nói gì thêm nữa, để cho Tần Vi Vi tự hiểu.

Tần Vi Vi á khẩu nghẹn lời, thừa hiểu chuyện này. Không hiểu còn đỡ, một khi hiểu được nàng lập tức đùng đùng nổi giận, suýt chút nữa đứng lên cầm bình trà trên bàn đập vào mặt hắn.