Phi Thiên

Chương 272. Lén nói xin lỗi

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Triệu Mục đáp lại:

- Chính là Hùng Khiếu thủ hạ tâm phúc Dương Khánh, bởi vì Ba Lan phủ của thuộc hạ lân cận Thiếu Thái sơn, cho nên Hùng Khiếu mới có liên lạc thuộc hạ.

Ô Mộng Lan kỳ quái nói:

- Nếu Hùng Khiếu là tâm phúc của Dương Khánh, được Dương Khánh cực kỳ thưởng thức, vì sao lại muốn hàng Trấn Bính điện ta? Theo ta được biết Dương Khánh đối xử với tên Hùng Khiếu này rất tốt, cho phép y làm chủ hai sơn. Bằng vào tu vi của y, hàng Trấn Bính điện ta sẽ không có được ích lợi như vậy, chẳng lẽ có biến cố gì?

Triệu Mục đáp lại:

- Theo như lời Hùng Khiếu, Dương Khánh đối với y không hề tốt như bên ngoài vẫn thấy, đây chẳng qua là người ngoài không biết. Hùng Khiếu nói Dương Khánh lòng dạ hẹp hòi không thể dung người, y đã nhận ra được sớm muộn Dương Khánh cũng sẽ động thủ với mình, lần này thăm dò biết Dương Khánh đưa y vào danh sách Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, muốn mượn đao giết người, Hùng Khiếu vì cầu tự vệ, nên cố ý muốn hàng Trấn Bính điện ta.

Ô Mộng Lan cau mày nói:

- Cách Tinh Tú Hải Kham Loạn hội còn có mấy năm, theo như lẽ thường Dương Khánh cũng sẽ không tiết lộ trước danh sách, Hùng Khiếu là từ đâu biết được?

Triệu Mục đáp lại:

- Thuộc hạ cũng cảm thấy khả nghi, cũng hỏi qua y, y nói có tai mắt ở Trấn Ất điện cho biết. Chuyện này liên lụy hai điện, thuộc hạ không dám làm chủ, nên tới xin phép điện chủ, Hùng Khiếu muốn hàng ta, rốt cục có chấp nhận hay không, xin điện chủ chỉ thị!

Ô Mộng Lan đứng dậy, một bộ trường quần khoác trên vóc dáng mê người, chậm rãi đi qua đi lại bên trong phòng khách mấy lượt, chợt dừng bước cười nói:

- Nhận, vì sao lại không nhận?! Cũng không phải là ta cố ý phá Trấn Ất điện, là do Hùng Khiếu chủ động tới hàng ta, Hoắc Lăng Tiêu không giữ được người cũng không thể trách người khác, chẳng lẽ còn có thể tới Trấn Bính điện ta cướp người sao? Ha ha! Triệu Mục, chuyện này ngươi cứ phóng tay mà làm.

- Dạ! Thuộc hạ đã hiểu.

Triệu Mục chắp tay đáp ứng.

Có điện chủ chỉ thị, Triệu Mục không có mối lo về sau, động tác rất nhanh, tin tức mau chóng truyền về Thiếu Thái sơn.

Hùng Khiếu nhận được trả lời cầm ngọc điệp xem kỹ, phát hiện lại có điện chủ Trấn Bính điện đích thân đóng pháp ấn chấp nhận, nhất thời yên lòng, nắm chặt ngọc điệp trong tay, khóe miệng lộ ra nụ cười gằn:

- Dương Khánh, ngươi bất nhân đừng trách ta bất nghĩa. Miêu Nghị tiểu tặc, thù mới hận cũ hôm nay phải tính xong một lần!

Y vung vung tay lên viết ra tại chỗ một số pháp chỉ, giao cho thị nữ bên cạnh:

- Lập tức phát tới các lộ động chủ tụ họp nhân mã! Ta muốn đạp bằng Đông Lai động, bằm thây tiểu tặc Miêu Nghị thành vạn đoạn, để giải mối hận trong lòng!

Nếu đã quyết định phản bội, nếu đã quyết định trở mặt với Dương Khánh, vậy Hùng Khiếu y cũng không cần nhẫn nhịn dưới sức ép của Dương Khánh nữa.

Hiện tại y đã có tu vi Thanh Liên nhất phẩm, thủ hạ còn có ba tên tu sĩ Thanh Liên nhất phẩm, nắm trong tay nhân mã hai mươi động, đã sớm có năng lực dễ dàng san bằng Đông Lai động, giết Miêu Nghị báo thù là không thành vấn đề. Nếu không phải cố kỵ Dương Khánh, y đã làm như vậy từ sớm.

Chính là vì cố kỵ Dương Khánh, biết Dương Khánh đã bất mãn đối với mình, cho nên những năm qua y vẫn im hơi lặng tiếng khiêm tốn không ngóc đầu, phần lớn thời gian đều đặt vào tu luyện. Thừa dịp nắm trong tay hai sơn có đầy đủ Nguyện Lực Châu, tranh thủ nâng cao tu vi của mình ngõ hầu ứng phó bất trắc.

Những năm qua giữa y và Miêu Nghị có thể nói là bình yên vô sự. Y cố kỵ Dương Khánh không dám động Miêu Nghị, mà Miêu Nghị lại là cố kỵ thực lực trong tay y, biết trước mắt động thủ không thể thắng được Hùng Khiếu, cho nên hai bên đều nhẫn nại, nhờ đó đổi lấy mười mấy năm hòa bình.

Ai ngờ Hùng Khiếu nghe tin dữ, Dương Khánh lại lặng lẽ đưa tên mình vào trong danh sách tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội. Nói cửu tử nhất sinh cũng là dễ nghe, có thể còn sống trở về tuyệt đối là tinh anh trong tinh anh. Tiên Quốc lớn như vậy, nhân tài nhiều vô số kể, Hùng Khiếu tự nhận không phải là tinh anh gì, so ra kém những tinh anh trong tinh anh kia, một khi đi Tinh Tú Hải có thể nói là không có cơ hội sống trở lại.

Hùng Khiếu rất hận, mình đã im hơi lặng tiếng cực kỳ khiêm tốn, ai ngờ Dương Khánh không cho y cơ hội từ từ nâng cao tu vi, âm thầm chơi y một vố.

Hiện tại cơ hội đã tới, y không ngại lợi dụng quyền trong tay một lần cuối cùng tiêu diệt Miêu Nghị, thậm chí muốn binh phát Trấn Hải sơn giết chết cả Tần Vi Vi, để cho Dương Khánh phải ôm hận cả đời.

Bất quá y biết chuyện giết Tần Vi Vi không thực tế. Cũng không phải là trong tay y không có thực lực giết chết Tần Vi Vi, y hoàn toàn có thực lực đó.

Nhưng thủ hạ nhân mã của y sẽ không theo y làm như vậy, cho dù là bây giờ y không nói cho mọi người biết kế hoạch hành động, đến Trấn Hải sơn mới hạ lệnh suy đoán cũng không ai chịu nghe y động thủ với Tần Vi Vi. Sau lưng Tần Vi Vi là Dương Khánh, nếu mọi người còn muốn qua lại giữa hai phủ, vậy không ai dám động thủ với Tần Vi Vi, Hùng Khiếu chỉ có thể từ bỏ ý định này.

Bởi vì y không có nắm chắc khuyên thủ hạ mình cùng chạy trốn với mình. Dưới tay y không ít nòng cốt thân kiêm hai động, nếu chạy trốn sau này biết tìm đâu ra ích lợi như vậy. Với ích lợi thực tế trước mặt, đổi lại là Hùng Khiếu cũng không muốn làm như vậy, chẳng qua là bị buộc bất đắc dĩ mà thôi, không có nắm chắc khuyên thủ hạ đi với mình chút nào.

Giết chết Miêu Nghị vậy không thành vấn đề, ai cũng biết ân oán giữa y và Miêu Nghị, hai bên đánh tới đánh lui rất bình thường.

Sau khi phát pháp chỉ tới các lộ động phủ, Hùng Khiếu lập tức tập hợp nhân mã bản bộ ầm ầm lên đường, dọc trên đường đi thu thập hội hợp nhân mã, cũng không tiết lộ là muốn đi tấn công Đông Lai động.

Lần này y không bỏ lại thị nữ thiếp thân của mình, Hạ Hà và Thu Vũ cũng được y mang theo bên người. Trải qua hơn mười năm dạy dỗ, hai tên thị nữ này cũng đã có được tu vi Bạch Liên nhất phẩm.

-----------

Trường Thanh động, sau khi nhận được tin tức Trấn Hải sơn truyền đến, Công Tôn Vũ có thể nói thở phào nhẹ nhõm. Có sơn chủ ra mặt điều giải còn phái Hồng Miên tới, suy đoán hẳn sẽ không có vấn đề lớn lao gì.

Bất quá nghĩ đến phải gặp mặt tên điên Miêu Nghị kia, trong lòng y ít nhiều vẫn có hơi thấp thỏm.

Tính toán thời gian, Công Tôn Vũ mang theo người ra tới trước sơn môn nghênh đón.

Đợi hơn một canh giờ sau, sắc trời sắp tối, rốt cục nơi xa sáu kỵ sĩ do Hồng Miên cầm đầu xuất hiện ở trong tầm mắt.

Sáu kỵ sĩ chạy như bay tới, dừng ở bên ngoài sơn môn, sáu người nhảy xuống long câu, Công Tôn Vũ tiến lên làm lễ ra mắt:

- Ra mắt Đại cô cô.

- Công Tôn động chủ.

Hồng Miên cười đáp lại một tiếng, vừa quay đầu lại phát hiện ánh mắt Công Tôn Vũ cùng Miêu Nghị đang nhìn thẳng vào nhau.

Miêu Nghị nhìn Công Tôn Vũ cười híp mắt.

Công Tôn Vũ lộ vẻ rất lúng túng, rốt cục vẫn chủ động tiến lên lấy thân phận động chủ hành lễ trước vị mã thừa Miêu Nghị này:

- Miêu huynh đệ đại giá quang lâm, chúng ta lại gặp mặt.

- Nói hay lắm!

Miêu Nghị cười ôm quyền nói:

- Hai lần phát thiếp mời Công Tôn động chủ, Công Tôn động chủ cũng không nể mặt, ta còn cho là Công Tôn động chủ đã quên mất Miêu mỗ, hoặc là bởi vì Miêu mỗ bị giáng xuống làm mã thừa không vào được pháp nhãn Công Tôn động chủ?

- Giao tình giữa Vũ và Miêu huynh đệ há là thân phận địa vị có thể ngăn cách được, ta ngươi từng sóng vai nhau tác chiến vào sinh ra tử, tình nghĩa như vậy làm sao có thể quên. Thật sự là công vụ bề bộn nhất thời không thoát được thân, hôm nay để cho Vũ mỗ tận tình địa chủ, nói lời xin lỗi với Miêu huynh.

Công Tôn Vũ xoay người phất tay nói:

- Đại cô cô, Miêu huynh đệ, mời vào bên trong!

Ngay trước mặt đám thủ hạ, y cũng lựa lời nói khéo, không đề cập tới là bởi vì đắc tội Đông Lai động bị người ta ép tới cửa không thể không nói lời xin lỗi, đổi trở lại là vì không nhận lời mời dự tiệc mà nói lời xin lỗi với Miêu Nghị.

Nguyên Phương bên cạnh âm thầm buồn cười, lúc trước ở Trấn Hải sơn, y tỏ ra cực kỳ phách lối, đối mặt Diêm Tu hết sức hung hăng. Miêu Nghị ra mặt lập tức trở nên mềm nhũn, quả nhiên là ác nhân sẽ có ác nhân trị.

Miêu Nghị liếc mắt Hồng Miên đang nhìn mình chằm chằm, ngay trước mặt Hồng Miên không tiện không nể mặt, nếu không nhất định hắn đã vạch trần sự dối trá của Công Tôn Vũ, để cho y không xuống đài được.

Tức thì hắn đi cùng mọi người tiến vào bên trong Trường Thanh động.

Đám người vừa tiến vào phủ đệ động chủ, hai vị tùy tùng Hồng Miên mang tới và hai vị thủ hạ Miêu Nghị được người mời đi nơi khác chiêu đãi, vì thân phận địa vị nên không tiện ngồi cùng bàn với chủ nhân. Mà Hồng Miên và Miêu Nghị được Công Tôn Vũ đích thân bồi tiếp dự tiệc đón gió tẩy trần ở phủ đệ động chủ.

Người vừa ngồi vào chỗ, rượu và thức ăn đã được chuẩn bị sẵn sàng từ trước. Công Tôn Vũ nhiệt tình chiêu đãi hai người, hai vị thị nữ thiếp thân nhanh chóng rót rượu cho ba người.

Hồng Miên liếc nhìn hai vị thị nữ kiều diễm của Công Tôn Vũ được y nuôi dưỡng da dẻ hồng hào, khẽ lắc đầu.

Nàng và Công Tôn Vũ cũng là chỗ quen biết cũ, trước khi Công Tôn Vũ trở thành động chủ, còn chưa có tư cách chọn lựa thị nữ có tư chất tu hành, thị nữ đi theo y cũng bị thay đổi mấy lượt, hơi lớn tuổi sắc đẹp hơi kém liền bị đuổi đi Từ Nguyện phủ, sau đó đổi lại thị nữ trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp khác.

Dĩ nhiên nàng biết Công Tôn Vũ đang đeo đuổi Tần Vi Vi, mà so sánh Công Tôn Vũ với những tu sĩ khác trong cả hai phủ, bất kể là tướng mạo hay lòng trung thành đều coi như là tốt, huống chi y lại là tâm phúc của Dương Khánh, vốn Dương Khánh cũng có ý kết hợp. Theo suy nghĩ của Dương Khánh, chuyện Công Tôn Vũ thay đổi thị nữ thường xuyên như vậy là chuyện bình thường.

Nhưng đó là đứng ở góc độ nam nhân, Hồng Miên cảm thán trong lòng, tại sao Công Tôn Vũ lại không đứng ở góc độ Tần Vi Vi là nữ nhân suy nghĩ. Bàn về địa vị Công Tôn Vũ không bằng Tần Vi Vi, bàn về thực lực cũng bất quá như vậy, thị nữ thiếp thân chỉ để hưởng thụ không nói, còn muốn song tu với Tần Vi Vi, đặt nàng ngang hàng trong khi lên giường cũng như đám thị nữ bình thường khác, nàng làm sao chịu nổi cách đối xử như vậy?!

Hồng Miên, Lục Liễu và Tần Vi Vi cũng trò chuyện không ít về vấn đề chốn phòng riêng, nhờ vậy Hồng Miên cũng ít nhiều biết được suy nghĩ của Tần Vi Vi. Tần Vi Vi cũng không trông cậy vào nam nhân nào thật sự có thể giữ thân như ngọc cả đời vì nàng, ít nhất sau khi Tần Vi Vi gả cho người nào, hai vị thị nữ thiếp thân của nàng sớm muộn cũng sẽ trở thành nha đầu bồi phòng, Tần Vi Vi còn không tới nỗi ích kỷ đến để cho Hồng Miên, Lục Liễu vì nàng cả đời không biết mùi vị nam nhân thế nào.

Nhưng Tần Vi Vi chỉ muốn mình là người tới trước, sau đó đối phương phải thu liễm một chút, không nên trăng hoa quá mức. Chẳng lẽ nam nhân có mấy nữ nhân bồi còn chưa đủ sao, Tần Vi Vi cho rằng mong muốn này của nàng không có gì là quá đáng.

Nếu Công Tôn Vũ không có những tật xấu khiến cho Tần Vi Vi chán ghét này, Hồng Miên suy đoán nói không chừng Tần Vi Vi đã thành với Công Tôn Vũ, lúc ấy nàng cũng đã trở thành nha đầu bồi phòng cho y, rất tiếc là vô duyên.

Hồng Miên nhìn lại Miêu Nghị, phát hiện tên này tốt vô cùng, có tình có nghĩa, ở phương diện nữ nhân từ trước đến giờ không có lòng ong bướm trăng hoa. Về phương diện nam nữ coi như có nhân phẩm hiếm có trên giới tu hành, nếu như ngày nào đó Tần Vi Vi thật sự gả cho hắn, dù mình trở thành nha đầu bồi phòng cũng không coi là oan uổng.

Nàng không biết mình thật sự quá coi trọng Miêu Nghị, nếu biết Miêu Nghị vốn định ngủ với Thiên nhi cùng Tuyết nhi lại bị La Song Phi phá hư chuyện tốt, không biết sẽ có cảm tưởng thế nào.

Hai thị nữ rót rượu xong đứng thẳng một bên, Công Tôn Vũ bưng chén rượu lên, vẻ mặt tươi cười nói:

- Đại cô cô và Miêu huynh đệ đường xa tới, Vũ xin kính hai vị một chén trước.

Lần này Miêu Nghị tới đây thật sự không phải là vì bồi tiếp y uống rượu nói chuyện phiếm, là tới hưng sư vấn tội, không muốn bưng chén rượu này, ngồi yên không nhúc nhích.

Công Tôn Vũ bưng chén rượu có vẻ hơi lúng túng, Hồng Miên bên cạnh lập tức đá vào chân Miêu Nghị dưới gầm bàn một cái. Miêu Nghị không thể làm gì khác hơn là tỏ ra miễn cưỡng, bưng chén rượu lên ứng phó qua loa uống vào.

Miêu Nghị lộ vẻ bực mình hết sức rõ ràng, ở đây cũng không có người ngoài, Hồng Miên bèn đưa mắt ra hiệu cho Công Tôn Vũ,nhắc nhở y rằng sự kiên nhẫn của tên Miêu Nghị kia cũng có giới hạn, muốn làm gì tốt nhất hãy làm sớm. Nếu không đợi đến khi tên này chủ động trở mặt, mọi người cũng khó lòng nhìn mặt nhau, cô phụ ý tốt của sơn chủ.

Công Tôn Vũ hội ý, rót đầy rượu, hai tay bưng chén nói:

- Miêu huynh đệ, trước đây ở Trấn Hải sơn có chỗ đắc tội với Đông Lai động, là do lỗi của Vũ. Hôm nay Vũ thành tâm nhận sai với Miêu huynh đệ, kính xin Miêu huynh đệ Đại nhân đại lượng, đừng so đo tính toán với Vũ.

Miêu Nghị nhìn chung quanh một chút, con bà nó, ở đây không có người ngoài nào cả, trốn sau lưng mọi người nói tiếng xin lỗi là xong chuyện ư, tối thiểu cũng phải xin lỗi trước mặt mọi người mới được… Nếu không ai mà biết ngươi nói xin lỗi với ta, Công Tôn Vũ ngươi cần thể diện, Đông Lai động ta không cần thể diện hay sao, chờ đó cho ta!

Hắn cau mày lại, đang muốn phát tác một trận cho Công Tôn Vũ biết tay mình. Thế nhưng Hồng Miên phát hiện khác thường kịp thời chen vào nói:

- Miêu Nghị, mọi người đều ra sức vì sơn chủ, cố nhiên Công Tôn động chủ có chỗ không đúng, nhưng Đông Lai động cũng không tổn thất gì. Hôm nay Công Tôn động chủ thành ý nói xin lỗi, xin ngươi không nên để cho sơn chủ khó xử.