Phi Thiên

Chương 285. Có câu trả lời

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ở bên trong quy tắc trò chơi không phải tu vi cao là có thể giải quyết hết thảy vấn đề, đầu óc cao minh hay không là vô cùng quan trọng. Lúc Dương Khánh đánh một trận với Chương Đức Thành, biểu hiện của Hùng Khiếu vô cùng nổi bật, được Hoắc Lăng Tiêu nhìn trúng.

Lúc Dương Khánh đưa danh sách tới, y thân là điện chủ không tiện thiên vị Hùng Khiếu quá mức lộ liễu, ngoài mặt không có gạch tên Hùng Khiếu, ngược lại trong bóng tối cho người tiết lộ cho Hùng Khiếu biết. Mục đích cũng là muốn xem thử rốt cuộc Hùng Khiếu có năng lực đấu với Dương Khánh hay không, nếu như có, danh sách chưa tới khoảnh khắc cuối cùng vẫn còn có thể thay đổi được.

Ai ngờ Hùng Khiếu cũng không phải kém cỏi, cảm thấy lực ủng hộ của điện chủ đối với mình quá kém. Y hiểu rõ Dương Khánh lợi hại thế nào hơn cả điện chủ, đây quả thật là mang mạng nhỏ của y ra làm tiền đánh cuộc, bất chấp sống chết của y. Cho nên y không dám so chiêu với Dương Khánh, ba mươi sáu kế tẩu vi thượng sách, trốn sang Trấn Bính điện.

Hoắc Lăng Tiêu sải bước đi tới cửa muốn đích thân đi Vạn Hưng phủ một chuyến, cuối cùng cũng ngừng lại.

Bằng tu vi của y giết một Hùng Khiếu không đáng kể gì, nhưng rõ ràng là nữ nhân Ô Mộng Lan kia muốn thấy y bêu xấu, nếu làm như vậy…

Chuyện kế tiếp cứ để cho thủ hạ của mình giải quyết, mình đường đường là một điện chủ chạy đến địa bàn người khác giết chết một tên tiểu tốt không hay chút nào. Nếu truyền ra ngoài khoan nói mất hết thể diện, mà còn là phá hư quy củ.

Nghĩ tới đây, Hoắc Lăng Tiêu càng thêm nổi giận, đây là Hùng Khiếu đoán chắc y không dám làm loạn!

Hoắc Lăng Tiêu cố nén lửa giận trong lòng lật tay lấy ra một miếng ngọc điệp, nhanh chóng thi pháp chú viết, sau đó ném cho Thiên Vũ, lộ vẻ âm trầm nói:

- Truyền cho Dương Khánh, để y cho ta một câu trả lời!

- Dạ!

Thiên Vũ lĩnh mệnh rời đi...

-----------

Nam Tuyên phủ, bên trong đình trên đỉnh núi, Dương Khánh nhận được Trấn Ất điện đưa tin cũng sa sầm nét mặt. Sau khi Hùng Khiếu đầu hàng Trấn Bính điện, lại thành phủ chủ Vạn Hưng phủ!?

Trong ngọc điệp, Hoắc Lăng Tiêu khiển trách y hoàn toàn không chút lưu tình, chất vấn Dương Khánh không biết quản thủ hạ. Nếu là như vậy, hãy nhường ghế phủ chủ lại cho người khác, làm như y được leo lên phủ chủ mà không có chút tài cán bản lãnh nào.

- Rõ ràng là Hoắc Lăng Tiêu ngươi ăn trộm gà bất thành còn lỗ nắm thóc, lại còn trách ta, quả thật là buồn cười!

Dương Khánh cười lạnh một trận.

Nhưng lời như thế cũng chỉ có thể nói lén sau lưng, không có câu trả lời ổn thỏa cho điện chủ là không được, không ai có thể chứng minh chuyện này có liên quan với điện chủ. Đến lúc đó mọi người chỉ biết Hùng Khiếu là thủ hạ của Dương Khánh lại phản bội chạy đi đầu hàng Trấn Bính điện, là do Dương Khánh không đủ năng lực quản lý.

Dương Khánh tựa lan can đưa mắt nhìn dãy núi hùng vĩ kéo dài tận cuối chân trời, sắc mặt hết sức lạnh lùng. Quan trọng nhất là sơn chủ từ dưới tay y phản bội chạy đi thành phủ chủ bên Trấn Bính điện, chuyện này truyền ra ngoài khoan nói mất thể diện, những sơn chủ khác dưới tay y sẽ nghĩ thế nào… Sau này gặp gỡ phiền phức có phải cũng có thể trốn tránh hay không, nếu là như vậy, Dương Khánh làm thế nào quản lý hai phủ!?

Đến lúc công bố danh sách tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, mọi người đều bắt chước theo Hùng Khiếu, Dương Khánh sẽ không giao ra được người nào trong danh sách, biết phải làm sao!?

- Phủ chủ Vạn Hưng phủ, đây là Hùng Khiếu ngươi muốn đấu với ta sao...

Dương Khánh khẽ lẩm bẩm, ánh mắt chớp lóe không ngừng.

Đang lúc này, thanh âm của Thanh Cúc ở phía sau vang lên:

- Phủ chủ, tiểu thư cùng Miêu Nghị tới.

Ủa? Dương Khánh quay đầu nhìn lại, cau mày nói:

- Vì sao bọn chúng lại cùng đi?

Y khẽ giơ tay lên ra hiệu cho vào, sau đó trở lại chỗ ngồi.

Chỉ chốc lát sau, Tần Vi Vi cùng Miêu Nghị cùng nhau tiến vào. Hai người cùng nhau bái kiến phủ chủ.

Ánh mắt Dương Khánh đảo qua trên mặt hai người, rõ ràng phát hiện bộ dáng Miêu Nghị có vẻ rất khẩn trương, thậm chí lấm la lấm lét, nhất thời sinh lòng hồ nghi.

- Ha ha, Miêu Nghị, chúng ta đã có thật nhiều năm chưa từng gặp mặt rồi.

Ánh mắt Dương Khánh quét một vòng qua hai người:

- Vì sao hai người các ngươi cùng đi như vậy, có chuyện gì sao?

Tần Vi Vi không có lên tiếng, hơi nghiêng đầu liếc mắt Miêu Nghị.

Trên trán Miêu Nghị bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, hắn tới đây là cầu hôn với Dương Khánh. Mặc dù trước đã có chuẩn bị tâm tư, nhưng sau khi gặp mặt trực tiếp Dương Khánh mới phát hiện áp lực lớn hơn tưởng tượng rất nhiều, khiến cho hắn muốn chạy trốn ngay tức khắc.

Nhưng đã tới đây, hắn không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt lấy ra một chiếc hộp lễ vật buộc hoa hồng vô cùng xinh đẹp từ trong nhẫn trữ vật, dâng lên hai tay:

- Đây là một chút tâm ý tặng phủ chủ.

Cái gì gọi là một chút tâm ý? Tần Vi Vi khẽ cắn cắn môi, đây rõ ràng là sính lễ cầu hôn, còn là ta chuẩn bị cho ngươi… Đáng tiếc loại chuyện như vậy nàng lại không thể nói thay cho Miêu Nghị.

Bởi vì Tần Vi Vi đã nói trước, chuẩn bị chơi trò hữu danh vô thực, tự nhiên không thể để cho Miêu Nghị chỉ ‘giúp nàng một tay’ phải chuẩn bị sính lễ.

- Lễ vật gì mà hoa lệ như vậy?

Dương Khánh cười ha hả, giơ tay lên, Thanh Cúc bên cạnh cười tủm tỉm đi tới, nhận lễ vật Miêu Nghị trong tay mang trở về.

Miêu Nghị có thể nói là mồ hôi chảy ướt lưng, cúi đầu xuống, giọng lí nhí như muỗi kêu:

- Là sính lễ, thuộc hạ muốn cầu… cầu hôn với phủ chủ, muốn cưới Tần Vi Vi.

Thanh âm này nhỏ cơ hồ làm cho người ta không nghe được, thật may là mọi người đều không phải là người bình thường, thính giác không giống bình thường.

Tần Vi Vi hung hăng trợn mắt nhìn hắn một cái, có ai cầu hôn nhỏ như ngươi hay không, sao không đi ăn trộm?!

Bất quá nàng cũng bắt đầu cảm thấy khẩn trương theo.

Sính lễ? Cầu hôn? Cưới Tần Vi Vi???

Trong đình trong nháy mắt trở nên rất yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thỉnh thoảng thổi tới vù vù, bên ngoài trời xanh mây trắng.

Nụ cười trên mặt Dương Khánh lập tức ngưng đọng lại, nụ cười trên mặt Thanh Cúc cũng cứng lại, tay đưa hộp lễ vật tới trước mặt Dương Khánh ngừng lại giữa chừng. Ánh mắt ba người đồng loạt nhìn chằm chằm vào đóa hoa hồng bên trên hộp lễ vật, thì ra là sính lễ, chẳng trách nào trang trí như vậy, cả ba người đều chấn động.

Dương Khánh dần dần định thần lại, thình lình nhìn chằm chằm Tần Vi Vi với ánh mắt hết sức lạnh lùng, vẻ tức giận lóe lên trong mắt. Bằng vào đầu óc của y không khó đoán ra, nếu Tần Vi Vi có thể xuất hiện cùng Miêu Nghị ở nơi này, rất hiển nhiên là đã biết trước. Chuyện lớn như vậy mà nàng không thông báo với kẻ làm cha như mình, thật sự là quá đáng!

Tần Vi Vi cũng mặt đỏ tới mang tai, dần dần cúi thấp đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt của nghĩa phụ.

Dương Khánh đột nhiên vỗ bàn đứng bật dậy, khiến cho tất cả mọi người phục hồi tinh thần lại. Thanh Mai Thanh Cúc nhanh chóng nhìn về phía hai người, Miêu Nghị cúi đầu thấp hơn, Tần Vi Vi ngược lại ngẩng đầu lên, dũng cảm nhìn thẳng vào mắt Dương Khánh không nhường bước chút nào.

Thanh Cúc bưng hộp sính lễ trong tay cũng không biết là nên tiếp tục đưa lên hay là thu hồi lại.

Đối mặt ánh mắt của Tần Vi Vi, rốt cục Dương Khánh cảm nhận được mùi vị nữ nhân ngoại tộc, rõ ràng là đang hướng ngoại, dám đi cùng nam nhân tới cầu hôn…

Mặc dù trước đó đã đoán được Tần Vi Vi có ý với Miêu Nghị, mặc dù y cũng muốn gả Tần Vi Vi đi sớm một chút, nhưng khi giờ phút này tới vẫn cảm thấy không thích ứng được, huống chi Miêu Nghị không phải là con rể mà y vừa ý.

Cuối cùng ánh mắt Dương Khánh không phải là đối thủ ánh mắt kiên quyết của Tần Vi Vi, chậm rãi dời sang trên người Miêu Nghị đang cúi thấp đầu, nhàn nhạt hỏi:

- Miêu Nghị, ngươi mới vừa nói cái gì, ta không nghe rõ, ngẩng đầu lên lặp lại lần nữa.

Miêu Nghị mắng thầm trong bụng, ngươi không nghe rõ mới lạ, không nghe rõ vì sao lại có thái độ như vậy… Kỳ lạ thật, ta tới đây chỉ là diễn kịch, giúp Tần Vi Vi, không hề làm chuyện gì xấu xa, vì sao phải sợ?!

Miêu Nghị ổn định tâm thần, ngẩng đầu lên, đường đường chính chính chắp tay nói:

- Thuộc hạ tới đây để cầu hôn với phủ chủ, thuộc hạ muốn kết hôn với nữ nhi Tần Vi Vi của ngài.

Còn dám lớn tiếng như vậy… trong lòng Dương Khánh tràn đầy lửa giận, rất muốn hỏi Miêu Nghị một tiếng, ngươi dựa vào cái gì cưới con gái của ta?

Bất quá thấy vẻ dứt khoát kiên quyết trong mắt Tần Vi Vi, trong lòng Dương Khánh thở dài một tiếng, không còn thái độ cứng rắn như trước nữa, ngoài mặt hiện lên nụ cười, đưa tay ra nhận lấy hộp lễ vật trên tay Thanh Cúc:

- Đây là sính lễ ư?

- Dạ!

Miêu Nghị lúng túng nói.

- Được, ta nhận sính lễ này!

Dương Khánh thuận tay đặt sính lễ xuống bàn trà bên cạnh.

Thành công rồi sao?! Miêu Nghị ngạc nhiên.

Vẻ dứt khoát kiên quyết trong mắt Tần Vi Vi dần dần tan đi, để lộ vẻ vui mừng ngượng ngùng, nghĩa phụ nhận lấy sính lễ dĩ nhiên là đã đáp ứng hôn sự này.

Nàng quay đầu lại truyền âm nhắc nhở Miêu Nghị vẫn còn ngây người ra đó.

Miêu Nghị phục hồi tinh thần lại, vội vàng thi lễ:

- Tạ ân phủ chủ thành toàn.

Dương Khánh tỏ ra vui vẻ khoát tay:

- Thanh Cúc, nàng dẫn Vi Vi xuống trước đi, ta muốn nói chuyện với con rể tương lai một chút.

Thanh Cúc ở bên Dương Khánh đã lâu, ít nhiều gì cũng hiểu biết tính tình Dương Khánh. Dễ dàng đáp ứng loại chuyện như vậy không phải là phong cách của Dương Khánh, huống chi y từng phản đối Tần Vi Vi cùng Miêu Nghị, trong mắt nàng không khỏi mơ hồ thoáng qua vẻ ưu tư. Bất quá ngoài mặt nàng vẫn vui vẻ đi tới nắm tay Tần Vi Vi, rất dễ dàng kéo Tần Vi Vi đi trong lúc vẻ mặt còn đang ngượng ngùng xấu hổ.

Dương Khánh từ từ đi tới lan can, đưa mắt nhìn theo Tần Vi Vi trên sườn núi càng lúc càng xa, sau đó mới quay lại đưa tay mỉm cười nói với Miêu Nghị:

- Ngồi xuống nói đi.

Miêu Nghị tự biết không có tư cách ngồi ngang hàng cùng Dương Khánh, bèn nói:

- Không dám.

Dương Khánh cũng không miễn cưỡng, Miêu Nghị không ngồi y cũng không ngồi, tựa hồ quên mất chuyện Miêu Nghị cầu hôn mới vừa rồi, không hề nhắc tới nữa, mà là thuận tay cầm ngọc điệp Hoắc Lăng Tiêu gởi tới đưa ra, không chút tị hiềm nói:

- Đây là tin tức điện chủ mới vừa gởi tới, ngươi hãy xem thử.

Miêu Nghị có hơi do dự, mình thích hợp xem thư điện chủ sao… Dương Khánh vuốt cằm nhìn hắn, hắn mới nhận ngọc điệp xem thử.

Không xem không biết, vừa xem hắn lập tức giật mình kinh hãi, kêu lên thảm thiết:

- Hùng Khiếu làm phủ chủ Vạn Hưng phủ ư!?

Không kinh hãi cũng không được, một con cọp ở sát bên cạnh mình, e rằng sau này hắn sẽ ăn ngủ không yên rồi.

- Ngươi đã thấy lời của phủ chủ khiển trách ta.

Dương Khánh lại chắp tay đi về phía lan can, cau mày nói với Miêu Nghị đang đi theo sau:

- Ân oán giữa ngươi và Hùng Khiếu tới hôm nay, ta cũng khó tránh trách nhiệm.

Chuyện này điểm đến thì ngưng, chẳng qua để cho Miêu Nghị biết tình huống là đủ, Bất quá Dương Khánh lại ném ra một tin tức làm Miêu Nghị chấn động:

- Trong danh sách tu sĩ hai phủ tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội... Có tên Miêu Nghị ngươi.

Miêu Nghị lập tức trợn tròn mắt, không phải hắn chưa từng đi qua Tinh Tú Hải, còn chưa làm được gì đã gặp phải nguy hiểm trùng trùng. Nếu không gặp được Yêu Nhược Tiên, e rằng hắn đã không về được.

- Phủ chủ, chẳng lẽ bởi vì thuộc hạ cầu hôn, ngài bèn đưa tên thuộc hạ vào danh sách?

Chuyện liên quan đến mạng nhỏ, Miêu Nghị không gấp cũng không được.

Đối mặt Miêu Nghị chất vấn, Dương Khánh chẳng qua chỉ liếc mắt, cũng không nổi giận, khoát tay nói:

- Ngươi suy nghĩ quá nhiều, danh sách đã có từ trước khi ngươi tới đây hôm nay, không phải là bản tọa liệt tên ngươi vào danh sách. Nói tới chuyện này, ta đang muốn hỏi ngươi, có phải ngươi đắc tội với điện chủ hay không?

Đắc tội với điện chủ? Miêu Nghị kinh ngạc hỏi lại:

- Vì sao phủ chủ lại hỏi như vậy?

- Vốn trong danh sách mà ta báo lên không có tên ngươi, nhưng điện chủ lại tự tay gạch bỏ một cái tên, bổ sung tên ngươi thay vào đó, làm ta cảm thấy kỳ quái. Nếu ngươi không đắc tội điện chủ, vì sao điện chủ lại thêm tên ngươi vào mà không có lý do gì?

Dương Khánh xoay người lại hỏi.

Chuyện này… Miêu Nghị ngạc nhiên nói:

- Chuyện này là không có khả năng, thuộc hạ chưa từng gặp điện chủ bao giờ, làm sao có chuyện đắc tội với ông ấy?

Giọng điệu hắn có hơi nghi ngờ là Dương Khánh lừa gạt mình.

- Tự ngươi xem đi.

Dương Khánh lật tay đưa cho hắn một miếng ngọc điệp khác.

Miêu Nghị nhận vào tay xem thử, phát hiện chính là danh sách báo lên tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, trong có bốn tên. Tên Hùng Khiếu rõ ràng ở trong đó, dĩ nhiên cũng có tên của mình, bất quá rất rõ ràng cho thấy tên của mình được thêm vào sau khi một cái tên trước đó bị gạch đi.

Đối mặt sự thật, Miêu Nghị không biết nói gì hơn. Danh sách lấy ra ngay tại chỗ, Dương Khánh không có thời gian làm giả, hơn nữa Dương Khánh cũng không thể nào đưa lên một bản danh sách gạch xóa bừa bãi như vậy cho phủ chủ xem.

- Phần danh sách này chỉ có ta và điện chủ biết, trước mắt ngươi là người thứ ba.

Dương Khánh rõ ràng đang cảnh cáo, nếu có những người khác biết, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.

Miêu Nghị yên lặng trả danh sách lại, vẫn không thể nào hiểu được chuyện này:

- Thuộc hạ không biết dung mạo điện chủ ra sao, vì sao y lại thêm tên thuộc hạ vào…

- Ngươi thật không quen biết điện chủ ư?

Dương Khánh gặng hỏi.

Miêu Nghị bất đắc dĩ lắc đầu nói:

- Thuộc hạ cũng rất muốn, thế nhưng thật sự là không biết, bằng không cũng muốn hỏi ông ấy xem rốt cục là vì sao. Tinh Tú Hải Kham Loạn hội thông thường là tu sĩ Thanh Liên tham gia, tại sao lại cho một tu sĩ Bạch Liên như thuộc hạ đi, không phải là muốn hại chết thuộc hạ sao?!

Dương Khánh thấy hắn cũng không giống như nói láo, cau mày nói:

- Chuyện này thật kỳ quái, tại sao có thể có chuyện vô duyên vô cớ như vậy?

Miêu Nghị đột nhiên ngẩng đầu hỏi:

- Phủ chủ, có phải là lần trước điện chủ muốn triệu kiến thuộc hạ và Hùng Khiếu, rốt cục chỉ gặp Hùng Khiếu mà không gặp thuộc hạ. Lần này thấy trong danh sách có tên Hùng Khiếu, vì vậy lại cho thêm tên thuộc hạ vào không?