Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Là chuyện tốt, đây là lần cuối cùng ta bán mạng cho y, làm xong lần này, ta sẽ không còn nợ y nữa. Từ đó về sau, đừng ai mơ có thể dễ dàng thao túng vận mạng của ta, nếu không Nghịch Lân thương trong tay ta không đáp ứng!
Miêu Nghị đột nhiên ngửa mặt lên trời cười như điên một trận, có vẻ thê lương.
Hắn vốn không phải người ngu, bị người ta lợi dụng như vậy hết sức khó chịu trong lòng…
-----------
Một người cỡi ngựa đơn độc xông vào Trấn Hải sơn, người tới không ai xa lạ, chính là động chủ Trường Thanh động Công Tôn Vũ. Nhất định phải bổ túc thành viên cho Trường Thanh động, nên y chạy tới tìm Tần Vi Vi nhờ giúp đỡ.
Biết được Tần Vi Vi đi Trấn Hải sơn không có ở đây, Công Tôn Vũ ít nhiều gì cũng có thất vọng, bất quá lại biết được một tin vui từ miệng Hồng Miên, Đông Lai động lại bị nhân mã Hùng Khiếu huyết tẩy rồi!
Ngay trước mặt Hồng Miên, Công Tôn Vũ không tiện để lộ niềm vui, nhưng trong lòng đang cười như điên dại. Quả nhiên là ác hữu ác báo, Miêu Nghị ngươi cũng có hôm nay!
Tần Vi Vi không có ở đây, Công Tôn Vũ chuẩn bị ở chỗ này chờ nàng trở về. Y ra khỏi đại điện đang muốn đi tới biệt viện đãi khách phía sau núi, ai ngờ vừa ra lập tức nhìn thấy hai người đang chạy tới nhanh như điện chớp. Y còn tưởng là Tần Vi Vi trở về, kết quả thi triển pháp nhãn nhìn qua, phát hiện lại là Miêu Nghị và La Song Phi.
Vì vậy Công Tôn Vũ đứng lại ở bên ngoài đại điện, đợi đến khi Miêu Nghị tới đây mới lộ vẻ bi thương chắp tay nói:
- Miêu huynh, mới vừa biết được tin dữ Đông Lai động, kính xin Miêu huynh bớt bi ai.
Miêu Nghị lộ vẻ cổ quái nhìn y, mỉm cười nói:
- Ta tưởng lúc này trong lòng Công Tôn động chủ đang cười nghiêng ngửa mới đúng chứ?
Tự biết thực lực không bằng Miêu Nghị, huống chi bên cạnh Miêu Nghị còn có La Song Phi hung hãn, mặc dù Công Tôn Vũ rất muốn giễu cợt đối phương cho hả dạ, nhưng ngoài mặt vẫn nghiêm trang nói:
- Miêu huynh hiểu lầm rồi, chúng ta cùng nhau ra sức dưới tay sơn chủ, lúc này Vũ chỉ cảm thấy đau buồn thay Miêu huynh.
Tin ngươi mới là lạ! Miêu Nghị cười hắc hắc mấy tiếng, đưa tay vỗ vỗ vai Công Tôn Vũ, ra vẻ ngươi hãy tự lo lấy, sau đó cất bước tiến nhanh lên bậc thềm.
Công Tôn Vũ không biết hắn có ý gì, phát hiện vẻ mặt La Song Phi nhìn về phía mình cũng rất kỳ quái, không khỏi sờ sờ trên người mình, sửa sang lại áo mũ nhưng không phát hiện có chỗ nào không ổn.
- Công Tôn động chủ, hai trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm của ngươi nợ tính thế nào, không trả là không được đâu!
La Song Phi tiến lại cười hì hì nói một câu, quay đầu lại đuổi theo Miêu Nghị.
Miêu Nghị đi vào gặp Hồng Miên, mượn linh thứu đưa tin cho Đông Lai động, bảo Diêm Tu mau chóng dẫn Thiên nhi và Tuyết nhi tới Trấn Hải sơn.
Hắn cũng không tiết lộ với Hồng Miên chuyện mình đã tiếp chưởng sơn chủ Trấn Hải sơn, bởi vì sau đó còn phải bàn giao với Tần Vi Vi. Nhưng hắn không muốn chạm mặt Tần Vi Vi, gọi Diêm Tu tới đây chính là chuẩn bị ủy quyền cho Diêm Tu thay mặt mình tiến hành bàn giao.
Hắn lại tìm đệ tử Lam Ngọc môn ở Trấn Hải sơn mà lần trước đã tiếp xúc, trước hết nhờ bọn họ liên lạc với Lam Ngọc môn, muốn nhờ Lam Ngọc môn giúp nhân mã.
Nhưng đệ tử Lam Ngọc môn cũng không phải là kẻ ngốc, chưa thấy chút ích lợi nào, chỉ thấy đi theo dưới quyền Miêu Nghị toàn là chết sạch, nên ai cũng e dè sợ hãi. Tin trả lời của Đồng Nhân Mỹ có giọng điệu hết sức hàm hồ, nói là còn đang thương lượng.
Miêu Nghị lập tức đích thân viết một ngọc điệp, viết rõ mình đã thành sơn chủ Trấn Hải sơn, chuẩn bị báo đáp Lam Ngọc môn đã ủng hộ mình trong những năm qua, cần hai mươi tên tu sĩ cấp Thanh Liên, cũng ghi rõ địa điểm hẹn gặp.
Để thương ưng bay đi đưa tin xong, Miêu Nghị lại dẫn La Song Phi vội vã rời đi Trấn Hải sơn...
-----------
Gần nửa ngày sau khi Miêu Nghị rời khỏi Trấn Hải sơn, Tần Vi Vi long câu không ngừng vó đuổi tới, nhưng không gặp được Miêu Nghị.
Biết nàng muốn tìm mình tính sổ, Miêu Nghị đã chuồn êm từ sớm.
Sau khi Hồng Miên, Lục Liễu biết tin tức Miêu Nghị vinh thăng lên sơn chủ Trấn Hải sơn ngơ ngác nhìn nhau. Sơn chủ của mình được điều đi Thiếu Thái sơn kiêm nhiệm hai sơn vốn là chuyện tốt, nhưng bọn họ biết quan hệ giữa Tần Vi Vi và Miêu Nghị lại không thể nói ra lời chúc mừng, bởi vì từ vẻ mặt buồn bã của Tần Vi Vi đã phát giác ra chuyện khác thường.
Kẻ kinh hãi nhất chính là Công Tôn Vũ còn đang chờ Tần Vi Vi ở Trấn Hải sơn, Miêu Nghị thành sơn chủ Trấn Hải sơn, vậy mình trở thành thủ hạ của hắn rồi…
Công Tôn Vũ nhất thời luống cuống, rốt cuộc hiểu rõ thái độ kỳ quái của Miêu Nghị và La Song Phi trước đó, bèn nhìn Tần Vi Vi chắp tay gấp giọng nói:
- Sơn chủ, hẳn ngài cũng biết va chạm giữa thuộc hạ và Miêu Nghị trước đây. Nếu hiện tại thuộc hạ ở dưới quyền hắn, chắc chắn hắn sẽ đè ép thuộc hạ đến chết mới thôi. Xin sơn chủ mang theo thuộc hạ cùng tới Thiếu Thái sơn, thuộc hạ nguyện dốc lòng hầu hạ sơn chủ.
Ánh mắt Tần Vi Vi nhìn về phía y có hơi phức tạp, cố nhiên hai người là chỗ quen biết cũ, nhưng trước khi tới Trấn Hải sơn cũng chưa từng làm việc chung với nhau, có thể nói là không hiểu rõ nhau mấy. Trước khi Công Tôn Vũ và Miêu Nghị chưa xảy ra xung đột, thật ra nàng cũng cho rằng con người Công Tôn Vũ không tệ lắm. Nhưng sau khi trải qua một số chuyện gần đây, nàng đã thay đổi cái nhìn của mình.
Bất kể lời Miêu Nghị nói với nàng về Công Tôn Vũ là thật hay giả, ít nhất Hồng Miên từ Trường Thanh động mang về tin tức chứng minh tên Công Tôn Vũ này chỉ có mã ngoài. Dưới tình huống như vậy cũng có thể dễ dàng mắc bẫy Miêu Nghị, cho rằng mình nhiều người là có thể chiếm phần hơn, lòng dạ như vậy có vẻ như tiểu nhân hám lợi, Hồng Miên đã đưa ra đánh giá là ‘ngu xuẩn’.
Ở Nam Tuyên phủ, Tần Vi Vi cũng nghe Dương Khánh đánh giá về Công Tôn Vũ là ‘lòng trung thành rất tốt, nhưng khó gánh vác chuyện lớn’.
Giữa người và người vốn chính là như vậy, không trải qua một ít chuyện sẽ không nhìn ra bản tính của một con người.
Nhưng dù sao người này đối với nàng trung thành cảnh cảnh, cũng đã từng liều mình cứu nàng, Tần Vi Vi trấn an:
- Lần này ta tới Thiếu Thái sơn sẽ chuẩn bị dẫn theo một số tâm phúc, bất quá phải chờ bàn giao xong đã.
Sắp tới nàng không còn là sơn chủ Trấn Hải sơn, cũng không thể nào nói muốn đem nhân mã của Trấn Hải sơn đi là được. Làm như vậy Miêu Nghị sẽ rất khó chịu, nhất định phải chờ tới lúc bàn giao được sự đồng ý của hắn.
Dĩ nhiên là Công Tôn Vũ biết đạo lý này, nhưng y vẫn sợ, chắp tay nói:
- Vạn nhất Miêu Nghị không chịu thả thuộc hạ đi thì biết phải làm sao?
Tần Vi Vi khẽ cau mày, nếu ngươi sợ Miêu Nghị tới mức như vậy, vì sao lúc trước lại trêu chọc người ta?!
Hồng Miên bên cạnh cười nói giải vây:
- Công Tôn động chủ, dù sao hai phủ vẫn thuộc phủ chủ đương gia, Miêu Nghị còn chưa tới nỗi không nể mặt sơn chủ. Lui một bước mà nói, nếu như Miêu Nghị thật sự không đồng ý, ngươi còn có thể đi tìm phủ chủ.
Đông Lai động.
- Đại nhân vinh thăng lên sơn chủ rồi ư?
Thiên nhi kinh ngạc kêu lên một tiếng.
Diêm Tu gật đầu cười vui vẻ, lão cũng có hơi không dám tin tưởng, Đông Lai động mới vừa thất bại tan tác như vậy, Miêu Nghị lại vẫn có thể thăng quan.
- Cũng đã biết không có chuyện gì có thể làm khó Đại nhân được!
Thiên nhi và Tuyết nhi lập tức ôm nhau nhảy cẫng hoan hô.
Địa vị hai người vĩnh viễn là theo Miêu Nghị nước lên thì thuyền lên, Miêu Nghị vinh thăng lên sơn chủ, như vậy cũng có nghĩa hai nàng đã trở thành Đại cô cô và tiểu cô cô Trấn Hải sơn.
Đông Lai động trống rỗng mấy ngày qua vẫn đắm chìm trong đau buồn, ba người thu liễm tập trung an táng người và long câu tử trận ở Đông Lai động, phát hiện có một số thi thể đã bị dã thú gặm không còn nguyên vẹn.
Đối với Diêm Tu, lão rất thường thấy chuyện sống nay chết mai trong giới tu hành, nên không đau buồn là mấy, chỉ khẽ cất tiếng thở dài. Sống chính là may mắn, chết đi sẽ bị người quên lãng rất nhanh, thậm chí không bằng phàm phu tục tử sau khi chết đến ngày giỗ còn có người thắp cho nén hương.
Thiên nhi và Tuyết nhi chảy không ít nước mắt, không ngờ rằng hôm nay lại nghe được tin vui hiếm có.
Diêm Tu cũng không quấy rầy hai nàng, trong bụng cũng vô vàn cảm khái.
Tình cảnh Miêu Nghị mới tới Phù Quang động làm mã thừa như vẫn còn rành rành trước mắt Diêm Tu, đối với kẻ tu hành mà nói thời gian mấy chục năm là rất ngắn. Nhưng hiện tại Miêu Nghị đã leo lên tới sơn chủ, trong tay nắm giữ trăm vạn tín đồ, mỹ nữ vinh hoa phú quý gì gì đó chỉ cần giơ tay ra là có.
Đợi hai người vui mừng được một lúc, Diêm Tu mới nói:
- Đại nhân có dặn hai vị cô cô mời Yêu tiền bối lập tức động thân, bên Trấn Hải sơn đang chờ đợi bàn giao.
Hai nàng gật đầu, mang theo niềm vui nhanh chóng chạy như bay lên núi cách đó không xa.
Sau khi tìm được Yêu Nhược Tiên báo tin vui cho lão, Yêu Nhược Tiên lẩm bẩm oán giận, vốn lão không muốn chạy loạn khắp nơi, cảm thấy ẩn ở nơi này tốt vô cùng. Miêu Nghị càng leo cao có nghĩa người bên cạnh hắn càng nhiều, cũng có nghĩa Yêu Nhược Tiên càng dễ bại lộ hơn.
Nhưng không có cách nào khác, cho dù là tu vi lão có cao hơn nữa cũng không thể nào sửa đổi bổ nhiệm của quan phương. Mà đám tiểu Đường Lang trong tay lão cũng không thể rời khỏi Miêu Nghị quá lâu, chỉ có thể đi theo hắn.
Cả bọn thu thập hành trang một chút, Yêu Nhược Tiên cũng ngồi lên một con long câu, che kín đầu mặt khoác áo bào đen rời đi.
Đến khi tới Trấn Hải sơn, Yêu Nhược Tiên lại trốn vào trong núi rừng gần đó, chỉ có Diêm Tu dẫn hai nàng tới thông báo sau đó tiến vào sơn môn.
Đi tới phủ đệ sơn chủ, ba người vẫn làm lễ ra mắt với Tần Vi Vi gọi sơn chủ, dù sao trước khi bàn giao, Tần Vi Vi vẫn là sơn chủ Trấn Hải sơn.
Ánh mắt Tần Vi Vi quét qua ba người, quan sát kỹ Thiên nhi và Tuyết nhi một chút, chợt hỏi:
- Vì sao Miêu Nghị không tới đây bàn giao?
Diêm Tu lấy ngọc điệp ủy quyền Miêu Nghị đưa tới, hai tay dâng lên nói:
- Đại nhân đã ủy quyền cho thủ hạ toàn quyền trong chuyện bàn giao Trấn Hải sơn.
Tần Vi Vi xem qua nội dung ngọc điệp xác nhận không lầm, khẽ cắn môi, biết là Miêu Nghị cố ý trốn tránh mình.
Nàng không trách Miêu Nghị tiết lộ chân tướng sự tình ra ngoài, dù sao chuyện vỡ lở ra nàng cũng không có gì mất thể diện, Miêu Nghị cũng không biết nàng là muốn đùa mà thành thật, Dương Khánh vì lo nàng biết sự thật sẽ tự ái nên cũng không vạch trần.
Mặc dù Dương Khánh nói là Miêu Nghị tự động báo cho y biết chân tướng của sự tình nhưng nàng biết trong quãng thời gian nàng rời khỏi chỉ có hai người, nhất định Dương Khánh đã dùng thủ đoạn gì đó với Miêu Nghị, nàng biết rất rõ ràng tính cách nghĩa phụ thế nào.
Trên đường trở về Trấn Hải sơn, nàng còn đầy lửa giận trong lòng muốn trút lên đầu Miêu Nghị.
Nếu như vừa về tới Trấn Hải sơn bắt gặp Miêu Nghị, có thể nàng sẽ nổi trận lôi đình. Nhưng sau khi nghỉ ngơi vài ngày, nàng cũng dần dần bình tĩnh lại.
Bất kể là thực lực hay là địa vị, Miêu Nghị đều chỉ có thể xem sắc mặt của nghĩa phụ mà làm việc, ngay cả nàng cũng khó lòng từ chối nghĩa phụ, hà huống là Miêu Nghị?
Chẳng qua là trong lòng nàng có chút khó chịu.
Nàng không quên được cảnh tượng hắn phun một ngụm máu tươi vào mặt nàng, sắc mặt lộ vẻ đau đớn ngày trước. Cảm giác đầu lưỡi nàng nếm phải vị mặn máu của Miêu Nghị, lại thưởng thức cảm giác nằm trong lòng hắn hết sức an toàn chạy khỏi vòng vây của địch, nàng đã ghi sâu vào tận đáy lòng.
Chẳng lẽ trong lòng ngươi, ta đáng sợ tới mức không cách nào đến gần như thế sao? Ngươi vẫn có thể né tránh ta lập tức né tránh ta, ta biết mình đã sai, nhưng tại sao ngươi không thấy được cố gắng của ta một chút nào, không cảm giác được chút nào!?
Chuyện bàn giao chính là đưa ra danh sách nhân mã Trấn Hải sơn, cùng với dân số tín đồ, dân tình các loại, giúp cho tân sơn chủ có thể tiếp quản Trấn Hải sơn trong thời gian nhanh nhất.
Sau khi bàn giao hết cho Diêm Tu, Tần Vi Vi lại lấy ra một miếng ngọc điệp đưa cho lão:
- Ta muốn mang một ít người của Trấn Hải sơn đi.
Diêm Tu nhận lấy danh sách xem qua, phát hiện số người mà nàng muốn dẫn đi không tới mười người, cũng đã từng nghe qua bọn họ là tâm phúc của Tần Vi Vi. Miêu Nghị đã đoán trước được tình huống này, bất quá có một người trong đó, hắn đã dặn dò Diêm Tu phải săn sóc đặc biệt.
Thấy lão có vẻ hơi do dự, Tần Vi Vi khẽ cau mày hỏi:
- Lão không đồng ý, hay không thể làm chủ chuyện này?
Diêm Tu cười khổ nói:
- Đại nhân đặc biệt dặn dò, nếu như Công Tôn động chủ muốn đi, vậy thuộc hạ phải gặp mặt bảo y để lại một thứ, mới có thể để cho y đi được.
- Đi truyền Công Tôn Vũ tới.
Tần Vi Vi nghiêng đầu ra lệnh.
Lục Liễu lĩnh mệnh rời đi, không bao lâu sau dẫn Công Tôn Vũ đang hoang mang ngơ ngác chạy tới.
Dọc trên đường đi đã nghe Lục Liễu nói qua, Công Tôn Vũ bèn tỏ ra khách sáo chắp tay hỏi Diêm Tu:
- Diêm huynh, không biết muốn ta để lại thứ gì vậy?
Diêm Tu có vẻ lúng túng không tiện lên tiếng nói, nhất là ngay trước mặt Tần Vi Vi. Nhưng Miêu Nghị đã ra lệnh phải làm như vậy, lão cũng không có biện pháp, chỉ có thể cười khổ nói:
- Miêu Đại nhân có nói, Công Tôn động chủ còn thiếu hắn hai trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm chưa trả, nếu như muốn đi cùng Tần sơn chủ cũng không thể nói đi thì đi. Dĩ nhiên Đại nhân lại nói, cũng không trông cậy vào ngươi có thể trả hai trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm này, cũng sẽ không tìm ngươi đòi, nhưng làm người phải giữ chữ tín, phải viết giấy nợ để lại. Nếu như ngay cả giấy nợ cũng không muốn để lại, chỉ để lại đống đổ nát Trường Thanh động mà định phủi mông rời đi, vậy Công Tôn động chủ cũng không cần đi nữa!
Lời này vừa nói ra, Thiên nhi và Tuyết nhi chỉ cảm thấy Đại nhân làm việc thật sự là có khí phái.
Hồng Miên, Liễu Lục ngơ ngác nhìn nhau, Tần Vi Vi cau mày không nói.