Phi Thiên

Chương 291. Truy sát

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bất quá mọi người cũng hiểu nếu không phải các lộ sơn chủ Vạn Hưng phủ ở đó khoanh tay đứng nhìn, khoan nói bọn họ có thể giết được Hùng Khiếu hay không, chỉ sợ ngay cả có thể thoát thân bình yên hay không cũng khó khăn. Hôm nay tất cả mọi người toàn thân trở lui là chuyện tốt nhất, cũng thật sự là vô cùng may mắn.

Hắn không vứt đầu Hùng Khiếu đi, lại thu vào trong nhẫn trữ vật, sau khi trở về còn phải giao nộp cho Dương Khánh.

Mặc dù có một số việc Dương Khánh không nói rõ, nhưng cũng đã ra ám hiệu rất rõ ràng, mới vừa khôi phục ngươi từ mã thừa làm động chủ rồi lập tức mạnh mẽ đề bạt làm sơn chủ. Cũng nói rằng ngươi không còn gì để mất, Hùng Khiếu không dám làm gì ngươi… Nói trắng ra chính là nói cho Miêu Nghị, ngươi không thể làm sơn chủ mà không tốn chút sức lực nào được, phải làm sao để đáp lại ngươi phải tự hiểu lấy, không phải là nhận được ích lợi mà không phí công.

Đổi lại góc độ dễ nghe một chút, chính là Miêu Nghị ngươi muốn ngồi vững vàng trên cái ghế sơn chủ này, vậy nhất định phải làm chuyện gì đó có thể phục chúng. Về phần làm gì, Dương Khánh đã chỉ định rất rõ ràng.

Mặc dù Dương Khánh nói dù sao ngươi cũng phải đi Tinh Tú Hải, xảy ra chuyện gì nhiều lắm ta cũng chỉ trừng phạt ngươi đi Tinh Tú Hải. Chỉ cần phiền phức không lớn, ta sẽ gánh vác ngăn cản giúp ngươi.

Miêu Nghị lại cười lạnh trong lòng, chạy đến Trấn Bính điện làm thịt một phủ chủ, đây cũng không phải là chuyện nhỏ, nếu như hành động này cũng không gọi là phiền phức lớn, vậy cái gì gọi là phiền phức lớn?! Nếu quả thật phiền phức không lớn, ngươi đích thân động thủ không nắm chắc hơn ta sao?! Gánh vác giúp ta ư, một khi Trấn Bính điện truy cứu, ngươi chỉ là một phủ chủ có thể gánh vác được sao?!

Nhưng Miêu Nghị vẫn mạo hiểm làm chuyện này, không chỉ vì hoàn thành nhiệm vụ Dương Khánh giao phó, không chỉ vì muốn giết Hùng Khiếu để báo thù. Mà là nhất định phải mau sớm trừ đi Hùng Khiếu, nếu không tình cảnh của hắn sẽ rất nguy hiểm. Một khi Hùng Khiếu có cơ hội chắc chắn sẽ không bỏ qua cho hắn, Hùng Khiếu không chết, kẻ chết có thể chính là hắn, ăn ngủ không yên.

Bất quá hắn sẽ không tin tưởng chuyện hoang đường của Dương Khánh, không trông cậy vào chuyện gây ra phiền phức Dương Khánh có thể liều mạng gánh vác cho mình. Nếu thật có thể như vậy, trong danh sách Tinh Tú Hải Kham Loạn hội cũng sẽ không có tên của hắn, Dương Khánh có thể đi tìm điện chủ tranh thủ hết sức, nói cho cùng Dương Khánh còn chưa dám không vâng lời điện chủ.

Đã như vậy, làm sao Miêu Nghị có thể giao an nguy của bản thân vào tay Dương Khánh?!

Chỉ có thể dựa vào mình, có thể không gây phiền phức cũng không nên gây phiền phức, cho nên mới lấy danh sách bồi thường để ngụy trang chủ động mạo hiểm đưa tới cửa, dẫn dụ Hùng Khiếu phải xuất thủ trước.

Làm như vậy có thể nói là mạo hiểm cực lớn, một khi cứu viện tới không kịp lúc, thật sự là nộp mạng mình cho Hùng Khiếu.

Chuyện liên lụy tới hai điện, lấy mạng ra mạo hiểm chỉ vì chiếm lý. Vốn ta đây tới cửa chỉ để đòi bồi thường, một không đánh, hai không làm khó, Hùng Khiếu ngươi không cho ta lập tức đi, ngoan ngoãn đến mức độ như vậy. Ai ngờ Hùng Khiếu ngươi còn muốn giết người hành hung, Miêu Nghị ta tự nhiên phải kêu lên một tiếng ‘Khi dễ Trấn Ất điện ta không người’, sau đó liều mạng tự vệ.

Như vậy sau khi giết Hùng Khiếu, cho dù mọi người nhìn ra là bẫy rập, nhưng không ai có thể nói rằng hắn không nói lý. Thậm chí hắn còn chưa chọc giận Hùng Khiếu, đối phương đã ra tay động thủ trước. Có lý như vậy, nếu như điện chủ Trấn Ất điện còn không ủng hộ hắn, vậy tên điện chủ này cũng chỉ là phế vật mà thôi.

Nếu không phải vì chữ lý này, thật ra thì biện pháp nhanh chóng nhất giải quyết Hùng Khiếu chính là dẫn người đánh lén, không cần lấy tính mạng mình ra mạo hiểm như vậy.

Bất kể nói như thế nào, cuối cùng cũng đã thành công.

Nhưng giống như Miêu Nghị từng nói với La Song Phi, đây là lần cuối cùng hắn bằng lòng bán mạng vì Dương Khánh.

Dương Khánh làm như vậy, Miêu Nghị không oán y, cũng không hận y, chỉ vì Lục Thánh định ra quy tắc trò chơi chính là tàn khốc như vậy. Dương Khánh đối xử với Miêu Nghị rất tốt, Miêu Nghị cũng không có gì oán hận người ta. Nhưng trước kia hắn từng cứu mạng Tần Vi Vi, lần này giết Hùng Khiếu, mấy lần liều mình đã trả hết ân tình cho Dương Khánh, từ nay về sau hết thảy sẽ trông vào nỗ lực của bản thân, không hề thiếu Dương Khánh gì nữa.

Thu hồi suy nghĩ, Miêu Nghị lại lấy nhẫn trữ vật đoạt được của Hùng Khiếu ra tra xét, khóe miệng dần nhếch một nụ cười vui vẻ.

Hùng Khiếu thân kiêm sơn chủ hai sơn hơn mười năm, chỉ riêng con số Nguyện Lực Châu hai sơn nộp lên, mỗi năm đã có hơn hai trăm viên, có lẽ con số này là Hùng Khiếu dùng để nuôi nhân mã bản bộ. Ngoài ra còn hai tòa thành thuộc quyền cai quản trực tiếp, một năm hai trăm viên Nguyện Lực Châu, bằng tu vi Hùng Khiếu, một năm sao có thể luyện hóa hết nhiều như vậy.

Miêu Nghị kiểm lại, có hơn một ngàn hai trăm viên hạ phẩm Nguyện Lực Châu, suy đoán cũng là thu nhập lúc thân kiêm hai sơn, làm động chủ không thể nào dành dụm được Nguyện Lực Châu, còn không đủ dùng.

Tinh tệ đổi thành kim tinh cũng có hơn một trăm vạn, trong đó còn có ba viên yêu đan nhất phẩm, cũng không biết là lấy được từ đâu, xem ra Hùng Khiếu cũng bắt đầu tích lũy sắm sửa một món pháp bảo cho mình.

Những đồ linh tinh khác không kể, gộp vào một chỗ không biết là gia sản Hùng Khiếu tích góp bao nhiêu năm, bây giờ thuộc về Miêu Nghị rồi.

Sau cơn mưa đường sá bùn lầy, phiền phức cũng bắt đầu theo nhau tới, các lộ nhân mã của Vạn Hưng phủ vây đuổi chặn đường lục tục xuất hiện.

Miêu Nghị bắt đầu lui vào giữa đội ngũ, hưởng thụ mọi người bảo vệ, gần như không xuất thủ, để cho bọn Điền Thanh Phong đánh tiên phong, dọc đường phá vây mà chạy.

Nếu là các đạo nhân mã Vạn Hưng phủ liên thủ, Miêu Nghị nhất định sẽ không lo lắng, một đám nhân mã ít ỏi ô hợp như vậy không thể nào ngăn được đội ngũ của hắn có hai mươi tên cao thủ Thanh Liên. Hắn chỉ lo lắng kinh động tới Trấn Bính điện, xảy ra chuyện như vậy Trấn Bính điện không thể nào không có động tác, e rằng sẽ phái ra cao thủ truy sát.

Cho nên Miêu Nghị dẫn mọi người chạy như điên, không dám có chút ngừng nghỉ, phải tranh thủ thời gian thoát khỏi cảnh nội Vạn Hưng phủ trước khi kinh động tới cao thủ Trấn Bính điện.

-----------

Đúng như hắn lo lắng...

Bên trong Trấn Bính điện, Ô Mộng Lan đang tu luyện bị thị nữ Phi Vân tay cầm cấp báo Vạn Hưng phủ kinh động.

Sau khi Ô Mộng Lan xem qua cấp báo lộ vẻ tức giận, quát to:

- Ta cho rằng tên Hùng Khiếu kia là người mới, ủng hộ y hết lòng, hy vọng y có thể đấu với Dương Khánh một phen, lấy lại chút thể diện cho ta. Không ngờ rằng cũng chỉ là một tên ngu xuẩn, chút kỹ xảo nhỏ mọn như vậy cũng bị mắc bẫy, chỉ một động chủ nho nhỏ cũng có thể thu thập y. Chuyện này làm sao bản tọa có thể chịu đựng được, chẳng phải làm cho Hoắc Lăng Tiêu cười đến rụng răng!

Nàng tung mình xuống giường, lại nhìn chằm chằm Phi Vân quát:

- Người của Vạn Hưng phủ làm ăn kiểu gì không biết, nhiều người như vậy lại có thể để cho đối phương toàn thân trở lui ở trong hang ổ mình, chẳng lẽ ta nuôi một đám phế vật?!

Phi Vân bị dọa sợ đến lui về phía sau một bước, không biết nên nói cái gì cho phải, nàng không biết tình huống hiện trường là thế nào, làm sao biết được tại sao nhiều người như vậy cũng không ngăn được người ta.

- Giỏi cho tên Miêu Nghị này, không khách sáo với Mạnh tỷ tỷ của ngươi chút nào!

Ô Mộng Lan nhìn chằm chằm ngọc điệp trong tay, giận quá hóa cười.

Phi Vân ngạc nhiên ngẩng đầu, không biết nàng đang nói gì, cái gì mà Mạnh tỷ tỷ?

- Giỏi cho tên Miêu Nghị, lợi hại, thật đúng là lợi hại, danh sách bồi thường của ngươi quả thật là lợi hại kinh thiên động địa, lại có thể sử dụng đến nước này, sử dụng tới mức xuất thần nhập hóa. Bất kể thế nào ta cũng không nghĩ ra, lần này tỷ tỷ coi như là lãnh giáo! Tiểu huynh đệ, ngươi làm chuyện này thật đúng là giọt nước không lọt, giết người của tỷ tỷ còn làm cho tỷ tỷ đuối lý, rõ ràng là tỷ tỷ đã coi thường ngươi, ta nhất định nhận tên tiểu huynh đệ ngươi rồi!

Ô Mộng Lan giận nói:

- Ngươi cho rằng ngươi chiếm lý thì ta không thể làm gì được ngươi sao?! Lại dám xông vào địa bàn tỷ tỷ đánh vào mặt tỷ, mặt tỷ há có thể dễ đánh như vậy?!

Thình lình quay đầu lại nhìn về phía thị nữ Phi Vân, gằn giọng nói:

- Lập tức thông báo Bàng Nhượng Bàng Hành Tẩu, bảo lão lập tức đuổi theo, giết!

Lần trước Dương Khánh gây ra động tĩnh lớn như vậy ở cảnh nội Vạn Hưng phủ, nàng cũng không hề nổi giận, còn bảo thủ hạ tra xét cho rõ ràng rồi hãy tính. Nhưng lần này cũng không cần thiết tra xét nữa, nàng biết ân oán giữa Hùng Khiếu và Miêu Nghị, nàng biết Miêu Nghị, nàng cũng rõ ràng chuyện danh sách bồi thường kia, chuyện này không cần tra cũng biết là thật.

- Dạ!

Phi Vân nhanh chóng lĩnh mệnh rời đi.

Không bao lâu sau, một đạo hồng quang từ trong phủ đệ trên một ngọn núi thuộc Trấn Bính điện bắn vút lên không, nhanh chóng phá vỡ bầu trời đêm, cấp tốc chạy tới phương hướng Vạn Hưng phủ.

Thế nhưng đợi đến Bàng Nhượng đuổi tới, dường như đã muộn…

Sau khi bọn Miêu Nghị đắc thủ liền lập tức chạy thục mạng, không nấn ná ở lại một giây nào, chạy thục mạng một mạch với tốc độ nhanh nhất.

Tin tức lại trải qua linh thứu trở về Trấn Bính điện, lúc Bàng Nhượng chạy tới Vạn Hưng phủ phát hiện Vạn Hưng phủ vô cùng hỗn độn, chỉ có một đám thị nữ dọn dẹp khắp nơi, ngay cả một nam nhân cũng không thấy, hỏi qua mới biết Vạn Hưng phủ đã dốc hết toàn bộ nhân mã truy kích.

Bàng Nhượng là tu sĩ, cũng không phải là thần tiên trong suy nghĩ của đám phàm phu tục tử. Không có chút manh mối nào, lão không thể biết bọn Miêu Nghị chạy theo phương hướng nào.

Ngày hôm qua mưa to một trận đã rửa sạch tung tích nhân mã bôn tẩu, khiến cho Bàng Nhượng không thể tìm ra dấu chân. Bất quá bọn Miêu Nghị chạy trốn nhất định là đi về phía Nam Tuyên phủ, Bàng Nhượng không thể làm gì khác hơn là dùng biện pháp dở nhất là bay đi mò tìm.

Dưới tình huống phương hướng đại khái không sai, rốt cục dọc đường lão nhìn thấy dưới đất có một ít nhân mã rời rạc. Sau khi đáp xuống hỏi thăm mới xác nhận phương hướng bọn Miêu Nghị chạy thục mạng, lập tức cấp tốc bay lên đuổi tiếp, có thể nói là dốc hết toàn lực truy kích…

-----------

- Tiểu tặc Miêu Nghị, chớ chạy!

Giữa những tràng tiếng rống giận thóa mạ, bọn Miêu Nghị xông phá vòng vây địch nhân chặn đường, từng người lục tục phóng vút lên không vượt qua một con sông rộng mấy chục thước. Khoảnh khắc bọn họ rơi xuống đất cũng có nghĩa là vó long câu đã giẫm trên địa bàn Nam Tuyên phủ, con sông chính là ranh giới giữa hai bên.

Rốt cục cũng trở về cảnh nội Nam Tuyên phủ, bọn Miêu Nghị nhất tề quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên trăm thớt long câu rối rít nâng lên vó trước khẩn cấp dừng lại bờ bên kia sông. Cả bọn đùng đùng nổi giận chỉ sang bên mình điên cuồng thóa mạ, nhưng không tên nào dám khinh suất vượt sông truy sát.

Mà bên này hơn hai mươi kỵ sĩ cũng ngừng lại, lục tục thở phào nhẹ nhõm, ngơ ngác nhìn nhau phát hiện mọi người đều sống mạnh khỏe trở về, đột nhiên đều phá lên cười ha hả, thật sự là kích thích!

Bên bờ đối diện mắng càng to, bọn Miêu Nghị như trút được gánh nặng ngược lại cười càng vui vẻ, giống như giễu cợt.

Nhưng vào lúc này, bờ sông đối diện chợt vang lên một tiếng vút, một bóng người từ xa bắn nhanh tới, trong nháy mắt dừng lại trên không bờ sông. Đây là một lão nhân đôi mắt sáng ngời đang lơ lửng giữa không trung, Mi Tâm xuất hiện Hồng Liên tam phẩm, lạnh lùng nhìn chằm chằm bọn Miêu Nghị cách sông, dáng vẻ trông như thiên thần.

Người tới không ai xa lạ, chính là Bàng Nhượng một trong hai đại Hành Tẩu của Trấn Bính điện.

Mắt bọn Miêu Nghị trợn to mấy phần, cao thủ Hồng Liên! Trong lòng ai nấy chợt cảm thấy căng thẳng, nếu như người này xuất thủ, vậy đừng ai mong còn sống.

- Là Bàng Hành Tẩu.

Có người từng gặp Bàng Nhượng kêu lên một tiếng.

Bất quá theo đó lại là một tràng tiếng than thở tiếc nuối, mọi người cũng đã nhìn ra, Bàng Nhượng không dám khinh suất vượt sông giết người. Người phía dưới gây chuyện, người phía trên còn có thể điều khiển khống chế, nếu cấp bậc như Bàng Nhượng vi phạm, vậy rất có khả năng hai điện sẽ giao phong với nhau, đến lúc đó chính là hai điện giao chiến toàn diện.

Bọn Miêu Nghị cũng nhìn thấu Bàng Nhượng không dám vượt sông giết người, trong lòng không khỏi cảm thấy may mắn, thật may, thật may... Thật may là kịp thời chạy tới đây, nếu chậm trễ một chút, e rằng mạng của mọi người ô hô ai tai cả. Trấn Bính điện phái ra cao thủ Hồng Liên hiển nhiên không phải là tới xem náo nhiệt, như vậy có thể tưởng tượng được câu trả lời rồi.

Ánh mắt Bàng Nhượng từ bờ sông bên kia nhìn đám nhân mã Trấn Bính điện dưới chân, lộ vẻ hơi căm tức. Đám khốn này không đuổi kịp, thủ ở chỗ này có ích lợi gì, ngược lại làm hỏng chuyện.

Cũng không phải lão không tức giận, lão phụng mệnh Ô Mộng Lan đại khai sát giới, đối phương trốn khỏi địa phận Trấn Bính điện thì đã sao, lão vẫn có thể vượt sông giết hết bọn Miêu Nghị diệt khẩu. Nơi này vốn là núi hoang sông vắng, không ai nhìn thấy lão vượt qua địa phận giết người.

Nhưng trên trăm người dưới chân này đang có mặt, mặc dù cũng là người Trấn Bính điện nhưng nhiều người lắm miệng, không ai dám bảo đảm tin tức sẽ không tiết lộ ra ngoài. Chẳng lẽ vì hơn hai mươi người bên địch lại phải giết cả hơn trăm người bên mình sao?!

Bọn Miêu Nghị bên bờ bên kia cũng không dám chạy nữa, ngoan ngoãn đứng yên ở đó. Chỉ sợ cử động của mình chọc giận đối phương, sợ chọc cho đối phương không tiếc trả giá mà xông qua ranh giới đuổi tận giết tuyệt.

Vượt sông giết người không tốt, mà không giết những người này, trở về sẽ không có cách nào ăn nói với điện chủ… Ánh mắt Bàng Nhượng lóe sáng, thình lình giơ tay vẫy một cái, bên trong nhẫn trữ vật bay ra một chiếc hồ lô đen. Miệng hồ lô vừa mở ra, hồ lô lập tức bay lên trút xuống, đổ ra một dòng nước đen giữa không trung.