Phi Thiên

Chương 294. Hoa nở hai đóa

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Một tiếng ưng gáy vang lên lảnh lót trên không, mấy con hắc ưng lớn dang cánh đón gió chuyển hướng, ở trên không bay theo La Song Phi đang chạy vào rừng núi.

Trong đó có một con hắc báo đứng trên lưng một con hắc ưng, lưng báo đầy gai nhọn màu lam, đôi nanh thò dài ra tới tận cằm, ánh mắt lạnh lùng dưới trời chiều, mũi đỏ hỏn đón gió ngửi ngửi.

Thấy hắc ưng đã phong tỏa mục tiêu, hắc báo ngửa cổ rống to một tiếng, trong hàng hắc ưng đang bay song song với nhau chợt có một con rời đi, cấp tốc biến mất ở phương xa.

Bên trong núi rừng phía dưới, trong một sơn động chợt có một cái đầu thò ra nhìn lên trời, chính là Yêu Nhược Tiên.

- Ma Kiêu, vì sao ở đây lại xuất hiện nhiều Ma Kiêu như vậy?

Yêu Nhược Tiên tặc lưỡi kinh hãi, tựa hồ sợ gây họa, nhanh chóng rút đầu về trong sơn động.

La Song Phi dừng lại bên vách một ngọn núi ở cách xa kiến trúc Trấn Hải sơn, ngẩng đầu nhìn trời, dường như cử động của y là cố ý thu hút bầy hắc ưng trên không bay tới đây.

Một hàng hắc ưng bay qua vách núi hạ xuống thấp, thân hình cường tráng của hắc báo nhảy xuống, rơi vững vàng trên vách núi.

Thân thể nó toát ra khí tức kinh khủng chậm rãi đi tới, vòng quanh La Song Phi một vòng, sau đó nằm phục xuống chân y, cùng nhau tắm ánh mặt trời hoàng hôn vàng rực.

Tình cảnh này giống như một bức tranh vẽ cảnh hoàng hôn, tràn đầy vẻ đẹp hoang dã.

Chỉ chốc lát sau, hắc ưng lúc nãy đã bay đi lại trở về, đồng thời còn mang đến một người.

Một nam tử áo đen vóc người thon thả mặt trắng như ngọc, ba chòm râu dài đung đưa trong gió núi, đáp xuống bên cạnh La Song Phi, chắp tay mà đứng. Y lạnh lùng quan sát La Song Phi một lúc, đột nhiên cười khổ một tiếng nói:

- Tiểu sư muội, muội làm chúng ta tìm kiếm vất vả quá.

La Song Phi liếc mắt, khoát tay nói:

- Ai bảo các ngươi tìm, ta chơi một mình vô cùng vui vẻ, các ngươi mau trở về, đừng quấy rầy ta.

Giọng nói của y trong trẻo như chuông bạc hết sức dễ nghe, rõ ràng là thanh âm của một nữ tử. Nếu Miêu Nghị có ở chỗ này nhất định sẽ giật mình, rất khó tin tưởng giọng nói này phát ra từ miệng La Song Phi.

- Tiểu sư muội, đừng nổi tính ương bướng nữa, muội ở bên ngoài như vậy vô cùng nguy hiểm, trở về đi thôi. Nếu muội không chịu trở về, đám người chúng ta đi tìm muội sẽ phải chịu xui xẻo, Thánh Tôn đã nổi giận rồi!

Nam tử áo đen chắp tay về hướng xa xa, tỏ vẻ tôn kính.

La Song Phi hất mặt lên:

- Không về!

Trong mắt nam tử áo đen lóe lên vẻ lạnh lùng, không tranh cãi nhiều lời với La Song Phi, chỉ liếc nhìn con báo lưng xanh đang nằm dưới đất hỏi:

- Tiểu Hắc, Tiểu Công chúa làm sao ẩn thân ở chỗ này?

Con báo đen kia đứng dậy, lại đứng bằng hai chân sau thẳng lên, toàn thân chớp lên thanh quang, trong nháy mắt biến thành một nam tử tóc lam vóc dáng to lớn, ôm quyền nói:

- Bẩm Tả tiên sinh, gần đây có phủ đệ một sơn, mùi của Tử nhi chính là từ đó mà tới, hẳn là địa phương ẩn thân của Tiểu Công chúa.

- Lại dám cất giấu Tiểu Công chúa!

Nam tử áo đen hừ lạnh một tiếng, hờ hững nói:

- Ngươi đi triệu tập nhân thủ tới giết sạch cho ta, không để cho một người nào sống!

- Tả Nam Xuân, ngươi dám!

La Song Phi thình lình xoay người, nổi giận đùng đùng.

Nam tử áo đen được gọi là Tả Nam Xuân lạnh lùng nói:

- Trời đất bao la, Thánh Tôn lớn nhất, không có gì dám hay không. Thánh Tôn giận dữ, máu chảy thành sông, bọn họ sống hay chết vậy phải xem thái độ của tiểu sư muội ngươi.

- Tả Nam Xuân! Ngươi dám uy hiếp ta!

La Song Phi nghiến răng nghiến lợi nói:

- Ngươi có bản lãnh giết thử ta xem!

Tả Nam Xuân nhìn chăm chú về phía nam tử tóc lam, lạnh nhạt nói:

- Ngươi còn chờ gì nữa, còn không mau đi? Nếu còn người sống, cứ lấy đầu ngươi thay vào!

- Dạ!

Nam tử tóc lam ngẩng đầu nhìn trời, sắp sửa gọi bầy hắc ưng trên không.

La Song Phi lộ vẻ nóng nảy, biết những người lòng dạ độc ác này không phải là đùa giỡn, nói làm nhất định có thể làm được, sau đó chắc chắn sẽ dùng sức mạnh bắt mình trở về, bèn khẩn cấp lên tiếng ngăn cản:

- Đứng lại! Ta... Ta trở về!

Nam tử tóc lam quay đầu lại nhìn nam tử áo đen dò ý, Tả Nam Xuân khoát tay áo về phía sau một cái, ý bảo y ra sau đi, lại nhìn La Song Phi gật đầu nói:

- Tiểu sư muội tâm địa hiền lành, cứu bọn họ một mạng.

La Song Phi oán hận nói:

- Ngươi đang châm chọc ta thiếu chút nữa hại bọn họ sao?

- Không dám.

Trên gương mặt lạnh lùng của Tả Nam Xuân bất ngờ lộ nét cười cợt, hiển nhiên là tán thành lời của tiểu sư muội mình.

La Song Phi giận đến giậm chân, rồi lại không thể làm gì đối phương, cắn răng nói:

- Muốn ta trở về cũng được, giúp ta một chuyện.

Tả Nam Xuân gật đầu nói:

- Tiểu sư muội nói đi.

- Lần trước ta gặp phải nguy hiểm, có người đã cứu ta một mạng, ta không thể không từ mà biệt...

La Song Phi giải thích một hồi.

Yêu cầu mà La Song Phi đưa ra cũng rất đơn giản, chính là đi cùng nàng trở về chào hỏi cáo từ Miêu Nghị.

Đây không phải là chuyện lớn lao gì, cũng không sợ La Song Phi giở trò gì, Tả Nam Xuân gật đầu đáp ứng, sau đó đi cùng La Song Phi ung dung trở về Trấn Hải sơn.

Thấy La Song Phi dẫn người lạ về, người tuần sơn cũng không ngăn cản, để cho hai người thông hành.

Trong sân bọn Điền Thanh Phong vẫn còn khoanh chân ngồi trong sân tĩnh tọa khôi phục nguyên khí, Tả Nam Xuân theo La Song Phi đi vào quan sát hoàn cảnh của nơi này.

Lúc này Miêu Nghị triệu tập nhân mã bản bộ Trấn Hải sơn làm quen với nhau một lượt, đang ở trong lầu các mà Tần Vi Vi đã từng xử lý công vụ, nghe Diêm Tu bẩm báo tình huống gần đây ở Trấn Hải sơn.

Nghe được Tuyết nhi thông báo nói La Song Phi dẫn theo sư huynh của y tới, Miêu Nghị sửng sốt. Nói tới là tới thật sao, không phải là tên La Song Phi này cố ý tìm người từ đâu tới gạt mình chứ?!

Hắn bèn bảo Diêm Tu tạm ngừng hồi báo.

Trong chốc lát, Tuyết nhi dẫn La Song Phi cùng Tả Nam Xuân tiến vào.

Hai bên vừa thấy mặt, Tả Nam Xuân đang quan sát Miêu Nghị, người sau cũng đang quan sát người trước.

Tả Nam Xuân đứng chắp tay, vẻ mặt lạnh lùng, không có chút ý bái kiến.

- Đại nhân, ta tới đây để chính thức cáo từ ngài, sư huynh của ta tới đón ta.

La Song Phi chắp tay nói:

- La Song Phi xin cảm tạ Đại nhân đã chiếu cố những ngày qua, bái biệt từ đây, xin Đại nhân bảo trọng.

- Đi ư?

Diêm Tu, Thiên nhi và Tuyết nhi ngạc nhiên.

Miêu Nghị Ngồi ở phía sau trường án nghe vậy trong lòng giận lên, thật đúng là nói đi là đi rồi. Cho chỗ của ta là chỗ nào chứ, muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao? Ta cho ngươi nhiều ưu đãi như vậy cũng không giữ được ngươi sao?

Miêu Nghị nhìn về phía Tả Nam Xuân, hỏi:

- Không biết vị này họ gì?

Tả Nam Xuân lạnh nhạt nói:

- Tả!

- Thì ra là Tả tiên sinh.

Miêu Nghị lạnh lùng nói:

- Lệnh sư đệ hôm nay đã có tiên tịch, hẳn Tả tiên sinh cũng biết. Có tiên tịch trong người, cũng không phải nói đi là đi.

Ánh mắt Tả Nam Xuân trở nên lạnh lẽo, nếu không phải nghe nói vị sơn chủ này đã cứu mạng tiểu sư muội, y đã lập tức phát tác.

- Thiên Ngoại Thiên ta cũng đã đi qua, chỉ là tiên tịch còn không dọa được ta. Sư muội ta tới cáo từ ngươi đã là vô cùng nể mặt, bảo ngươi hủy tiên tịch là sợ ngươi gặp phải phiền phức, chẳng lẽ ngươi còn muốn ngăn cản?

Tả Nam Xuân hừ lạnh một tiếng, Mi Tâm đột nhiên hiện ra một đóa Hồng Liên cửu phẩm:

- Hiện tại ta sẽ dẫn người đi, chuyện còn lại ngươi hãy tự lo lấy!

Miêu Nghị, Diêm Tu, Thiên nhi, Tuyết nhi trong nháy mắt kinh hoảng, tu sĩ Hồng Liên cửu phẩm! Tu sĩ Hồng Liên cửu phẩm sắp bước vào cảnh giới Tử Liên!

Miêu Nghị trợn mắt há mồm, rốt cục La Song Phi này có lai lịch gì, một sư huynh lại có tu vi Hồng Liên cửu phẩm, vậy sư phụ y có tu vi thế nào???

Trước hắn còn tưởng rằng La Song Phi tùy tiện tìm một người ở đâu tới lừa gạt mình, nhưng tu sĩ Hồng Liên cửu phẩm này ngay cả Yêu Nhược Tiên thấy cũng phải tránh đi, không phải có thể tùy tiện tìm ra được. Đối phương còn nói y đã từng đi qua Thiên Ngoại Thiên…

Trong mắt La Song Phi lóe lên vẻ đau lòng, là nàng cố ý đem Tả Nam Xuân tới hù dọa Miêu Nghị, mục đích là để cho Miêu Nghị giải trừ tiên tịch cho nàng. Thật ra nàng không quan tâm có tiên tịch hay không, chẳng qua là không muốn ngày sau gây ra phiền phức cho Miêu Nghị là người đã tiến cử mình.

- Nếu hắn không sợ gây phiền phức vậy mặc kệ hắn đi, sư muội, chúng ta đi thôi.

Tả Nam Xuân quay đầu lại nói.

- Đại nhân bảo trọng!

La Song Phi quét qua Thiên nhi cùng Tuyết nhi, ánh mắt ảm đạm, chắp tay với Miêu Nghị lần nữa, ngay sau đó nhìn Tả Nam Xuân gật đầu một cái.

Tả Nam Xuân vung tay áo lên, bên trong lầu các nổi lên một trận gió mạnh bao phủ La Song Phi xuyên qua cửa sổ, trong nháy mắt biến mất đi xa...

Bên trong lầu các yên tĩnh một mảnh. đám người Diêm Tu kinh ngạc nhìn Miêu Nghị.

Sắc mặt Miêu Nghị thoạt xanh thoạt trắng một hồi, đột nhiên nở một nụ cười khổ. không ngờ rằng mình không thể làm gì được người mà mình chiêu mộ lần đầu tiên. Cũng không biết tầm nhìn của mình thế nào, người ta nói đi là đi rồi…

Hắn cũng có thể lợi dụng bối cảnh quan phương phát động tập nã đối với La Song Phi. Nhưng vậy cũng phải phù hợp lợi ích của mình, nếu không chẳng phải là tự hại mình sao?! Hắn chỉ có thể thở dài, khoát tay nói:

- Diêm Tu, lão nói tiếp đi.

- Dạ!

Diêm Tu bình ổn tâm tình, tiếp tục hồi báo tình huống...

-----------

La Song Phi đi rồi cũng có ích, tối thiểu trong lòng Miêu Nghị cũng giảm đi được một mối lo: lo lắng có người rình trộm. Lần trước đã bị La Song Phi làm cho ám ảnh, lúc nào hắn cũng thấp thỏm khi muốn làm chuyện ấy lo lắng bên ngoài có người rình coi hoặc nghe lén, dù sao thính lực tu sĩ không phải là tầm thường.

Màn đêm phủ xuống, Miêu Nghị bôn ba liên tục mấy ngày được Thiên nhi, Tuyết nhi phục vụ tắm rửa.

Dưới hồ nước trong xanh, hai nàng bị Miêu Nghị nhìn bằng ánh mắt như hổ đói, hết sức ngượng ngùng, mà đây là lần đầu tiên hắn lột yếm che ngực của các nàng.

Đôi ngọc phong cao vút, trắng muốt như ngọc, hai điểm đỏ tươi lồ lộ, hai nàng xấu hổ vội vàng dùng cánh tay che lại.

Miêu Nghị hai tay cắp hai nàng lên bờ, ra khỏi tĩnh thất, ném các nàng lên giường.

Thấy hai cỗ ngọc thể ngượng ngùng không chịu nổi như ẩn như hiện trước mắt, Miêu Nghị cũng không nhịn được nữa, nhào tới như lang như hổ vồ vập lấy hai nàng.

Đêm nay sắc Xuân tràn ngập, hai nàng không hề kháng cự Miêu Nghị chút nào, nhiệt liệt hoan nghênh, trải rộng thân thể ngọc ngà cho hắn tùy ý vuốt ve. Hắn như vị tướng xông trận, hùng hục không ngừng, lúc lại dịu dàng mơn trớn, cả ba đều lên tận đỉnh Vu sơn…

Một đêm đốm đỏ rơi lấm tấm, hoa nở hai đóa, lần đầu tiên nên hăng hái vô cùng, không biết thu liễm, tức thì mai nở mấy độ.

Sau cơn hoan lạc rốt cục hai nàng cũng biết lời La Song Phi trước kia là giả, trong đau đớn lại cảm thấy vui mừng.

Mà kẻ đặt điều kia hiện tại đang đứng trên lưng hắc ưng bay giữa bầu trời đầy sao, lăng không phi độ, mặt tràn đầy tịch mịch tựa hồ đã dự liệu được sau khi mình rời đi sẽ xảy ra chuyện gì. Quả thật hình ảnh tưởng tượng xuất hiện trong đầu nàng hết sức đồng bộ với thực tế hiện tại, nhưng không có cách nào ngăn được.

-----------

Dãy núi vào sáng sớm, sương mù lãng đãng.

Bên trong tĩnh thất, một thân thể không mảnh vải to lớn đang chui lên từ dưới hồ, thì ra Miêu Nghị đang ngồi trong hồ nước. Trong số tu sĩ, có rất ít người vóc người có thể được như Miêu Nghị, cơ bắp nổi vồng khắp nơi trong cường tráng vạm vỡ.

Hai cỗ thân thể trắng nõn nhích lại gần vốc nước, giúp hắn lau rửa thân thể.

Thiên nhi, Tuyết nhi cũng thân không mảnh vải, đêm hoan lạc vừa qua rốt cục đã làm cho hai nàng cởi hết lúc tắm rửa cho Miêu Nghị, bất quá trên mặt vẫn còn nét ngượng ngùng xấu hổ pha lẫn vui sướng.

Trong đêm vừa qua, nam nhân vóc người cường tráng này không những là chủ nhân các nàng, mà còn đã trở thành nam nhân của các nàng. Ánh mắt các nàng nhìn Miêu Nghị hiện tại nồng nàn tình ý, hết sức dịu dàng, đã thật sự trao trọn con tim cho hắn.

Ngón tay ngọc các nàng đụng chạm trên da thịt Miêu Nghị, cảm giác đã khác hẳn ngày trước.

Nhìn sóng biếc nhộn nhạo trước mắt, bóng dáng hai nàng cùng hoan lạc với hắn đêm qua bập bềnh trong đó, không biết vì sao Miêu Nghị đột nhiên nhớ lại tình cảnh lúc trước hắn tự tay giết chết hai tên thị nữ của Hùng Khiếu. Hẳn là lúc trước Hùng Khiếu và thị nữ của mình cũng có cảnh tượng này, không khỏi hơi nhắm hai mắt lại, đột nhiên lên tiếng hỏi:

- Trước kia có phải Tần Vi Vi cũng tắm rửa ở nơi đây hay không?

Hai nàng nhìn nhau không biết nói gì, lúc này hỏi lời như thế, tự nhận là mơ hồ đoán được hắn đang suy nghĩ gì, Tuyết nhi khẽ ừm một tiếng:

- Hẳn là như vậy.

Thiên nhi xoay người lại lấy trên bờ hồ một cái lược ngậm trên môi, vòng ra sau lưng hắn quỳ xuống, đôi tay chải chuốt lại mái tóc dài cho hắn, sau đó cầm lược chậm rãi chải từng đường cẩn thận.

Miêu Nghị Nhắm mắt lẳng lặng ngồi ở trong nước, mặc cho hai nàng chăm sóc, chợt nhàn nhạt hỏi:

- Trong lòng các ngươi ta là loại người thế nào?

Hai nàng nhìn nhau lần nữa, trong lúc nhất thời không biết nên trả lời như thế nào, Thiên nhi trầm tư đáp lại:

- Là chủ nhân của chúng ta, là một người có bản lãnh.

Một người có bản lãnh? Miêu Nghị khẽ nhắm mắt chợt mỉm cười, hỏi:

- Ngày hôm qua bị người dọa sợ đến không dám lên tiếng, cũng gọi là có bản lãnh sao?

Hai nàng không biết nên đáp hắn như thế nào.

Miêu Nghị lại cười nói:

- Các ngươi có thể không biết, năm đó ta còn là một phàm phu tục tử đã bị người ta khinh miệt, từng coi trọng nữ nhi nhà đối diện nên mang sính lễ tới cầu hôn, kết quả bị người ta ném sính lễ ra đường. Các ngươi càng không biết, lần trước ta đi Nam Tuyên phủ từng cầu hôn với phủ chủ...

Hai nàng kinh ngạc, cầu hôn với phủ chủ?!