Phi Thiên

Chương 297. Tranh cãi

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Văn Phương nặn ra khuôn mặt tươi cười đưa tiễn, khi đưa đến cửa Miêu Nghị bảo nàng trở về, nàng còn không chịu bỏ qua, vẫn kiên trì đưa nữa. Dọc trên đường đi luôn miệng bảo Miêu Nghị sau này có mối làm ăn gì cứ tới tìm nàng, ở Nam Tuyên thành làm chuyện gì nàng cũng có thể ra sức cho hắn.

Càng làm cho Miêu Nghị dở khóc dở cười là, sau khi nói một hồi, Văn Phương liền tự xưng tiểu muội, Miêu Nghị biến thành Đại ca, còn thân thiết vô cùng. Nói là tiểu muội có rảnh rỗi sẽ đi Trấn Hải sơn thăm Đại ca, hy vọng Đại ca đừng chặn người ngoài cửa.

Bỗng dưng có thêm một tiểu muội, Miêu Nghị không biết nói gì, người ta nhiệt tình như vậy, mình cũng khó mà nói Trấn Hải sơn không hoan nghênh ngươi, dĩ nhiên là khách sáo hoan nghênh vân vân. Chẳng qua hắn hy vọng nữ nhân này không nên tưởng thật, mình lấy đâu ra công phu rảnh rỗi đối phó từng người như vậy.

Văn Phương đưa Miêu Nghị một mạch đến chân núi mới dừng bước vẫy tay từ biệt, nếu không phải Miêu Nghị dặn nàng nhanh nhanh truyền tin tức cho La Bình, lấy lý do này ngăn cản, nàng có thể đưa Miêu Nghị ra thành. Nói không chừng chỉ cần Miêu Nghị bằng lòng, nữ nhân này có thể đưa hắn về tới Trấn Hải sơn.

Năm kỵ sĩ trở lại Trấn Hải sơn, bốn người Điền Thanh Phong nhanh chóng đưa long câu đi Ngọa Long cốc, đồng thời phải báo cho các sư huynh đệ tới đại điện Trấn Hải sơn nghị sự. Bọn họ có vẻ hưng phấn, trên đường đã biết Miêu Nghị giúp hai mươi người bọn họ giải quyết thân phận quan phương, từ đó về sau sẽ có được chỗ dựa quan phương.

Miêu Nghị vẫn như thường lệ cỡi Hắc Thán vọt vào bên trong phủ đệ.

Nhảy xuống ngựa, Hắc Thán lập tức chạy đến dưới mái hiên nằm, có thể nói là thói quen.

Thiên nhi, Tuyết nhi nghênh đón đi theo sau lưng Miêu Nghị, Miêu Nghị sải bước đi tới phòng khách hỏi:

- Các lộ động chủ đã tới chưa?

Tuyết nhi đáp lại:

- Đã tới, Diêm sư phó đã an bài bọn họ ở biệt viện phía sau núi nghỉ ngơi.

Miêu Nghị gật đầu ngồi xuống, Thiên nhi rót chén trà dâng lên, lại ghé vào tai hắn nhẹ giọng nói:

- Đã nói với sư phó chuyện đó rồi…

Miêu Nghị biết là chuyện đi Tinh Tú Hải, không khỏi hỏi:

- Yêu tiền bối có phản ứng gì?

Hai nàng nhìn nhau không biết nói gì, có vẻ ấp a ấp úng.

Miêu Nghị thấy vậy khoát tay áo một cái, không cần nói, chắc chắn không có lời gì tốt, đổi lời nói:

- Truyền Diêm Tu đến đại điện nghị sự.

- Dạ!

Tuyết nhi lĩnh mệnh rời đi.

Lúc Diêm Tu đi tới đại điện nghị sự, hai mươi tên đệ tử Lam Ngọc môn bọn Điền Thanh Phong cũng cùng nhau đến.

Miêu Nghị dẫn hai tên thị nữ từ sau điện đi ra, leo lên đài cao, ngồi trên ghế sơn chủ, Thiên nhi, Tuyết nhi phân ra đứng hai bên trái phải.

Người phía dưới đứng thành hai hàng chắp tay cùng kêu lên:

- Tham kiến sơn chủ!

Miêu Nghị phất phất tay ý bảo miễn lễ, ánh mắt quét qua phía dưới nói:

- Trước mắt động chủ Đông Lai động trống chỗ, còn có hai vị động chủ muốn theo tiền nhiệm sơn chủ đi Thiếu Thái sơn, ta muốn mượn cơ hội tiến hành điều chỉnh nhân sự Trấn Hải sơn, Diêm Tu!

- Có!

Diêm Tu bước ra khỏi hàng.

Miêu Nghị nói với mọi người:

- Diêm Tu đi theo ta nhiều năm, có thể nói trung thành cảnh cảnh, hơn nữa vốn chính là động chủ Đông Lai động. Hôm nay ta muốn điều lão đi Trường Thanh động nhận chức động chủ, chư vị có ý kiến gì?

Đông Lai động quá nguy hiểm, như lời hắn đã nói, Diêm Tu đối với hắn một mực trung thành cảnh cảnh, cộng thêm đúng là Diêm Tu không thích hợp đứng ở đầu sóng ngọn gió. Hôm nay nắm đại quyền, tự nhiên phải giúp Diêm Tu an cư, an bài chỗ tốt một chút cho lão.

Trên đường trở về Miêu Nghị đã nói với mấy người Điền Thanh Phong, lần này trở về chính là lúc báo đáp Lam Ngọc môn ủng hộ hắn nhiều năm qua. Phần lớn trong số bọn họ sẽ được an bài đến các động làm động chủ, sắp trở thành nhân vật nắm trong tay mười vạn tín đồ.

Nắm trong tay mười vạn tín đồ cũng không phải là thanh tu ở môn phái có thể so sánh được, mỹ nữ quyền thế, áo đẹp cơm ngon. Không đơn thuần là vấn đề tài nguyên tu hành, suy nghĩ tới chuyện này khiến cho ai nấy vô cùng phấn chấn.

Chỉ cần gia nhập quan phương là có thể chấp chưởng một phương, cám dỗ đối với bọn họ rất lớn, lòng thầm cảm thấy đi theo Miêu Nghị liều mạng là hết sức xứng đáng.

Bất quá dọc trên đường đi Miêu Nghị cũng đã nói rất rõ ràng, vị trí động chủ bên dưới, người tu vi từ Thanh Liên nhị phẩm trở lên cũng đừng nghĩ đến, phải ở lại Trấn Hải sơn. Bọn Điền Thanh Phong cũng không có ý kiến, trấn giữ một phương tuy tốt, nhưng bằng tu vi của bọn họ chạy đi làm động chủ quả thật là không mấy thích hợp.

Diêm Tu là người cũ bên cạnh Miêu Nghị, an bài Diêm Tu làm động chủ, mọi người còn ai có thể có ý kiến gì, bọn Điền Thanh Phong lập tức chắp tay đáp lại:

- Bọn thuộc hạ không có ý kiến gì khác.

Thiên nhi, Tuyết nhi nhìn nhau, trong mắt ẩn giấu hưng phấn, đều cảm thấy vui mừng thay Diêm Tu. Dù sao lão cũng là nửa sư phụ của hai nàng, trước kia tuy lão cũng là động chủ Đông Lai động, nhưng thật ra ai cũng biết là cái bóng Miêu Nghị, hôm nay rốt cục lão có thể chân chính trấn giữ một phương, chân chính làm chủ rồi, tự nhiên hai nàng cảm thấy vui mừng cho lão.

Miêu Nghị gật đầu một cái, đang muốn quyết định chuyện này, ai ngờ Diêm Tu lại đứng dậy chắp tay nói:

- Sơn chủ, thuộc hạ năng lực có hạn, e rằng không cách nào đảm nhiệm chức động chủ, thuộc hạ nguyện theo hầu bên cạnh sơn chủ, kính xin sơn chủ dùng hiền tài khác đảm nhiệm động chủ Trường Thanh động.

Thiên nhi, Tuyết nhi ngạc nhiên, bọn Điền Thanh Phong cũng nhìn về phía lão, không biết lão nói là lời thật hay là giả. Chẳng lẽ lão thật sự bằng lòng buông bỏ quyền lợi trấn giữ một phương, tay cầm một phương?

Bọn họ không biết trong lúc Diêm Tu ở Đông Lai động đã hiểu rất rõ ràng, quả thật mình không thích hợp trấn giữ một phương, một khi đi Trường Thanh động nhậm chức, ắt phải đối mặt với đệ tử của mấy môn phái. Lão tự nhận không có khả năng của Miêu Nghị lúc mới tới Đông Lai động nhậm chức, vừa lên nhậm chức đã đánh giết thủ hạ của mình, dẫn dắt khiến cho thủ hạ chết sạch hai lần. Lão không thích hợp làm loại chuyện như vậy, cũng không có năng lực chỉ huy điều khiển.

Tỉnh táo lại suy nghĩ một chút, Diêm Tu phát hiện thật ra thì mình thích hợp thi hành mệnh lệnh hơn, vẫn là đi theo bên người Miêu Nghị thoải mái hơn.

Miêu Nghị thấy lão không giống như là nói láo, thật ra thì cũng sớm đã nhìn ra Diêm Tu này không có dã tâm gì, không thích hợp với chuyện tranh quyền đoạt lợi. Mà mình cũng không phải là loại người có thời gian rảnh rỗi quan tâm những chuyện nhỏ nhặt, thật sự là cần người thân tín bên cạnh. Hắn dùng Diêm Tu đã quen, về lòng trung thành không có vấn đề gì.

Bất quá Miêu Nghị vẫn trầm ngâm hỏi:

- Lão thật không muốn đi Trường Thanh động sao?

Cần phải biết trấn giữ một phương là chuyện bao nhiêu tu sĩ mơ tưởng tìm cầu, không những có thể hưởng thụ mỹ nữ và quyền lợi, còn đại biểu thống trị một phương, có từng trải như vậy sau này mới dễ dàng leo lên từng bước, nếu không sau này cho dù là muốn cất nhắc cũng sẽ có chỗ cố kỵ.

Lão không giải quyết được chuyện của một động, ai dám tin tưởng lão có thể làm được chuyện của một sơn?

- Thuộc hạ nguyện theo hầu hạ bên cạnh sơn chủ.

Diêm Tu tỏ rõ tâm ý lần nữa.

- Được rồi!

Miêu Nghị gật đầu một cái, cũng sẽ không bạc đãi lão, thế nhưng bằng tu vi Diêm Tu, Trấn Hải sơn không có chức vị thích hợp với lão, suy nghĩ một chút nói:

- Lão nhận chức tổng quản ở phủ sơn chủ đi.

- Tạ sơn chủ thành toàn.

Diêm Tu cảm tạ trở về vị trí cũ.

Đây không phải là chức vị chính thức gì, bất quá không ai dám xem thường, bọn Điền Thanh Phong nhìn nhau. Đây là sơn chủ xem Diêm Tu như tâm phúc thiếp thân, sau này mọi người phải tạo quan hệ tốt với lão.

- Hồ Đồng Tri, Nhâm Cùng, Vương Ngọc Lang, Dương Thụ Thiên, Trương Hồi Tín, Giang Vân Lộ, Phương Nhân Nghĩa, Đường Thanh, Thường Siêu Quần, Lương Đức.

Miêu Nghị nhất nhất điểm danh mười tên đệ tử Lam Ngọc môn tu vi Thanh Liên nhất phẩm.

Mười người nhất nhất đứng ra nghe lệnh.

Ánh mắt Miêu Nghị quét qua mười người, lạnh nhạt nói:

- Vị trí động chủ không phải nói làm là có thể làm, ta cũng không thể nào bổ nhiệm mười động chủ cho các ngươi được, như vậy sẽ không công bình đối với người cũ trước đây của Trấn Hải sơn. Nếu thế lực sau lưng bọn họ phản ứng tập thể đến phủ chủ, ta cũng không gánh vác được. Cho nên lát nữa ta muốn cử hành một cuộc tỷ thí, người thắng nhận chức động chủ, người thua không được, các ngươi có bằng lòng không?

Mười người đã sớm được bọn Điền Thanh Phong chỉ điểm từ trước, Miêu Nghị muốn bổ nhiệm bọn họ cũng phải có cớ thích hợp, không thể nào làm cho tập thể Trấn Hải sơn tạo phản. Mà tu vi bọn họ Thanh Liên nhất phẩm rõ ràng đã chiếm phần hơn, nếu chuyện này cũng không làm được, vậy không được nhận chức động chủ cũng không thể trách ai được nữa.

- Bọn thuộc hạ bằng lòng.

Mười người cùng nhau hắng giọng ôm quyền.

Điền Thanh Phong vuốt râu mỉm cười, như vậy rõ ràng cho thấy Miêu Nghị định ra tỷ thí nghiêng về Lam Ngọc môn. Lam Ngọc môn đầu tư bao nhiêu năm qua vào Miêu Nghị, rốt cục cũng đã nhận được báo đáp.

Miêu Nghị gật đầu một cái, giải quyết xong đám người này, có bọn họ giúp mình chống đỡ, người sau đó sẽ dễ dàng hơn. Hắn chợt xoay chuyển ánh mắt ra lệnh:

- Diêm Tu, truyền các lộ động chủ và nhân mã bản bộ Trấn Hải sơn tới gặp ta.

Diêm Tu lĩnh mệnh rời đi.

Miêu Nghị lại ra lệnh, Điền Thanh Phong lập tức kêu đệ tử Lam Ngọc môn đứng thành hai hàng lui sang hai bên vài bước, nhường chỗ trống ở giữa lại cho người sắp tới.

Chỉ chốc lát sau, chín vị động chủ kể cả nhân mã bản bộ Trấn Hải sơn ước chừng bốn mươi người nối đuôi tiến vào bên trong, trong đó ba đại Hành Tẩu, sáu Đại Chấp Sự, cùng chín vị động chủ đứng ở hàng đầu.

- Tham kiến động chủ, ra mắt Đại cô cô, tiểu cô cô.

Mọi người cùng hô to bái kiến, ánh mắt quét qua hai bên. Thấy tình cảnh như vậy cũng thầm hiểu trong lòng, quan mới nhậm chức, điều chỉnh nhân sự chính thức bắt đầu.

Trong lòng các lộ động chủ cảm khái không thôi. Trước đây không lâu vị ngồi ở trên cao kia cũng là động chủ như bọn họ, hôm nay lại thành sơn chủ cao cao tại thượng tiếp nhận mọi người triều bái, quả thật là xưa khác nay khác!

Thiên nhi cùng Tuyết nhi quét qua phía dưới, tâm trạng có hơi kích động, ở chỗ này triều bái chủ nhân cũng không phải chỉ có một nhúm người ít ỏi của Đông Lai động, trong đó còn có các lộ động chủ.

Chủ nhân từ trong những người này vượt trội lên tiếp nhận triều bái, hai người cũng được thơm lây. Bắt đầu từ hôm nay, sau khi tiếp nhận triều bái hai nàng sẽ chính thức trở thành Đại cô cô và tiểu cô cô Trấn Hải sơn rồi.

Trên thực tế lúc Miêu Nghị đi Nam Tuyên phủ còn chưa trở lại, đã có không ít người tới cửa dâng không ít lễ vật cho hai nàng. Khoan nói những thứ khác, chỉ riêng các loại đồ chơi mới mẻ đã chất đầy một gian phòng, trong lúc nhất thời không có cách nào xem xét hết.

Công Tôn Vũ đứng bên dưới có thể nói là người thấp thỏm lo âu nhất. Mặc dù y đã nói trước muốn đi Thiếu Thái sơn, Diêm Tu cũng đã đáp ứng trước mặt Tần Vi Vi, nhưng cuối cùng vẫn phải được Miêu Nghị đồng ý, y lo lắng Miêu Nghị không đáp ứng, muốn cố ý làm khó.

Thật may là Miêu Nghị cũng chỉ nhìn lướt qua y, cũng nể mặt Tần Vi Vi mà không làm khó dễ. Hắn bảo Diêm Tu mang danh sách mà Tần Vi Vi yêu cầu ra, điểm tên của chín người phê chuẩn cho phép bọn họ tới Thiếu Thái sơn.

Có người nói lên yêu cầu, muốn mang vài tên thủ hạ đi.

Miêu Nghị nhất nhất phê chuẩn, những người sắp đi theo Tần Vi Vi thở phào nhẹ nhõm, trước đó bọn họ lo lắng Miêu Nghị sẽ làm khó dễ, hiện tại có thể yên tâm, rốt cục cũng được rời đi.

Cần phải biết hôm nay Tần Vi Vi là thân kiêm hai sơn, ích lợi trong đó tự nhiên không phải là một Trấn Hải sơn có thể so sánh, mọi người theo nàng rời đi không thể nghi ngờ là nước lên thì thuyền lên.

Chín người được ân chuẩn bái tạ, vì vậy vị trí một Hành Tẩu, ba Chấp Sự, hai vị động chủ lại trống ra. Chín người cộng thêm mười hai người mang đi, Trấn Hải sơn một hơi mất đi hai mươi mốt người.

Bất quá những người khác có thể đi, những kẻ có chức vị còn phải trở về bàn giao xong mới có thể rời đi.

- Trấn Hải sơn mất đi ba vị động chủ, nhất là Đông Lai động cùng Trường Thanh động cơ hồ không có một bóng người, vấn đề này không thể kéo dài được, nhất định phải giải quyết trước.

Miêu Nghị nhìn vòng quanh mọi người phía dưới, hỏi:

- Ta cũng không hiểu chư vị nhiều lắm, rốt cục để cho người nào nhậm chức, trong lòng ta cũng không quyết được, chẳng hay chư vị có muốn đề cử ai không?

Chuyện này không có gì để khách sáo, lúc này bên dưới lập tức trở nên rối loạn, mồm năm miệng mười, rối rít tiến cử người có lợi cho mình. Hơn nữa hai Hành Tẩu và ba vị Chấp Sự còn lại cũng là người của ba đại môn phái, có thể nói chia làm nhiều phe, vừa bác bỏ người đối phương tiến cử, lại khen người của mình tiến cử thật tốt.

Những người không có chức vị cũng ngứa ngáy trong lòng, bên dưới hoàn toàn náo nhiệt.

Miêu Nghị ra vẻ nghiêm túc lắng nghe, nghe người này nói một chút cũng gật đầu một cái, nghe người kia nói một chút cũng gật đầu một cái, dường như đều cảm thấy có lý, thủy chung là khó có thể lựa chọn, cố ý quạt gió thổi lửa cho mọi người.

Bọn Điền Thanh Phong Đứng ở hai bên chỉ tỏ vẻ bàng quan không lên tiếng.

Cãi một hồi suýt chút nữa động thủ, có thể thấy được bọn họ cũng không mấy coi trọng Miêu Nghị mới vừa nhận chức động chủ. Nhất là Kiếm Ly cung Chu Hoàn và Ngọc Nữ tông Liễu Thiến, hai vị này một nam một nữ Hành Tẩu, vì tranh thủ ích lợi giúp đồng môn đệ tử mà đối chọi gay gắt, nên đứng ở phía trước nhất tranh cãi hăng tiết.

- Tất cả chớ ồn ào.

Miêu Nghị vất vả lắm mới khiến cho mọi người yên tĩnh lại, sau đó mới nói:

- Các ngươi cãi tới cãi lui thủy chung không có kết quả, bản tọa cũng sắp bị các ngươi làm cho hôn mê. Các ngươi hãy nói thử xem, ai xứng đáng nhận chức các lộ động chủ?