Phi Thiên

Chương 303. Giám định linh tửu

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Một ngày sau, cũng là ban đêm, đã là sau nửa đêm, lại là hai đạo lưu quang ồn ào đáp xuống Trấn Hải sơn, làm cho người của Trấn Hải sơn kinh nghi bất định. Vì sao những ngày qua toàn là tu sĩ Hồng Liên lui tới, sơn chủ kết giao với những ai vậy?

Văn Phương ở lại Trấn Hải sơn thấy động tĩnh trong lòng càng ngứa ngáy khó chịu, có thể khiến tu sĩ Hồng Liên chạy tới chạy lui, nhất định là làm ăn lớn!

Trong lòng Văn Phương vô cùng hối hận, rõ ràng là khách hàng lớn ở phạm vi kinh doanh của mình, mình lại không nắm chắc, để tiện nghi cho người khác ở thật xa.

Yêu Nhược Tiên trốn ở trong sơn động cũng bị động tĩnh của Trấn Hải sơn làm cho hoảng sợ, những ngày này trốn kỹ trong sơn động không dám ra, sợ bị phát hiện.

Lần này lại có thêm một lão đầu tới, tự nhiên là lão Đổng của thương hội Tiên Quốc phái tới.

Bốn người ở trong tĩnh thất ước chừng hơn nửa tháng không đi ra, hơn vạn vò rượu ngon phải giám định từng vò, bởi vì cũng không phải tất cả rượu đều được ủ cất tài liệu giống nhau. Huống chi người ta cũng phải giám định thật giả, không thể mang ra vò nước bắt người ta mua, hơn nữa còn phải định giá tiền của từng vò, hơn một vạn vò, hao tốn thời gian có thể tưởng tượng được.

Thời gian bọn họ ở trong tĩnh thất càng dài, Văn Phương ở ngoài càng khó chịu, có thể nói suýt chút nữa phát điên.

Mặc dù tổ tiên của nàng cũng là người theo Tiên Thánh Mục Phàm Quân đánh khắp thiên hạ, thế nhưng bởi vì địa vị không cao, lại thêm niên đại đã qua quá mức xa xưa, không ai còn có thể nhớ được tổ tiên của nàng là ai. Chỉ là nhờ phúc ấm của tổ tiên nên có thể tiếp tục ở thương hội Tiên Quốc làm việc mà thôi, không có bối cảnh gì lớn, tự nhiên cũng không có cơ hội được phân đến phân hội của thành thị lớn.

Phân hội thành thị lớn tiếp xúc với nhiều tu sĩ, tự nhiên lượng giao dịch cũng càng lớn, lượng giao dịch lớn, tự nhiên hoa hồng cũng sẽ càng cao. Làm được thành tích càng tốt ở thương hội thì cơ hội được cất nhắc đến thành thị lớn hơn tự nhiên cũng lớn hơn, khả năng thăng chức đương nhiên cũng càng nhiều hơn.

Nàng mới vừa được thương hội đào tạo ra, mới tới phân hội Nam Tuyên phủ chẳng qua hơn một năm, còn chưa làm qua mối làm ăn lớn ở địa phương nhỏ này. Một ít mua bán qua tay đều là loại giao dịch nhỏ rất nhanh đã thành, nào thấy qua dạng giao dịch lớn như vậy.

Tình huống giao dịch nhìn thấy trước mắt, nàng cũng không dám tưởng tượng. Trong đó có hai tu sĩ Hồng Liên của thương hội cùng nhau ở trong tĩnh thất hiệp đàm hơn nửa tháng, vụ làm ăn này phải lớn đến mức nào. Nếu như chỉ là vụ làm ăn nhỏ, tu sĩ Hồng Liên của thương hội sao có thể có kiên nhẫn như vậy!

Ở trong phạm vi kinh doanh của mình, đã bỏ lỡ vụ làm ăn lớn như vậy, còn là bỏ lỡ trong tay người mà mình gọi là ‘Đại ca’, nói rõ công tác của mình không đến nơi đến chốn, da mặt còn quá mỏng, nàng rất muốn treo cổ chết cho xong.

Hiện tại muốn hạ thủ nịnh hót người bên cạnh Miêu Nghị cũng không kịp nữa rồi.

Thiên Nhi, Tuyết Nhi một mực canh giữ ở thông đạo cửa vào của tĩnh thất, không cho phép bất luận kẻ nào tới gần. Bên ngoài cửa lớn còn điều bốn người Điền Thanh Phong canh giữ, ngoại trừ vị Lưu tiền bối kia có thể tự do ra vào phòng khách, có thể nói thủ vệ sâm nghiêm. Văn Phương nàng chỉ có thể làm khách đi lại ở bên ngoài, không có cách nào đến gần.

Bên trong tĩnh thất, Hoa gia và lão Đổng cứ nếm thử một ngụm nhỏ rượu ngon lại dùng nước trắng súc miệng để tránh ảnh hưởng đến kết quả giám định của vò rượu tiếp theo, có thể nói khổ không thể tả.

Mùi vị một ngụm rượu một ngụm nước này thật không dễ chịu, thế nhưng rượu đích xác là quỳnh tương ngọc dịch, cơ hội một lần có thể được thử nhiều loại quỳnh tương ngọc dịch như vậy cũng không phải là ai cũng có được, có thể nói là hai người khổ cũng thấy vui, bị hành hạ đồng thời cũng là cam tâm tình nguyện.

Mùi vị trong này đối với hai người mà nói, tuyệt đối là người ngoài không cách nào tưởng tượng, xem như là hai người cảm nhận sâu sắc được cái gì gọi là tìm vui trong khổ.

Vì để tránh phá hư mùi vị và công hiệu của mỗi vò rượu, bọn họ chọc ra một lỗ nhỏ ở miệng vò, nhanh chóng rút ra một chút quỳnh tương ngọc dịch, sau đó nhanh chóng niêm phong vò, dán ấn giám thương hội lên trên, lúc này hai người mới bình phẩm giám định.

Hai ngươi đích xác là cao thủ nếm rượu, mỗi lần nếm một loại đều có thể cùng nhau báo ra linh thảo chưng cất rượu có những gì, đã ủ cất bao nhiêu năm, ngay sau đó định giá.

La Bình cầm một miếng ngọc điệp nhanh chóng ghi lại giá tiền, sau đó nhanh chóng thu vò rượu đã nếm vào trong nhẫn trữ vật, Miêu Nghị lại để lên một vò rượu khác ở trước mặt của Hoa gia và lão Đổng.

Hơn mười ngày không ngủ không nghỉ, tinh thần của Miêu Nghị vẫn rất phấn khởi.

La Bình cũng là như vậy, lần này thật sự là gặp được vụ mua bán lớn, làm sao có thể không phấn khởi tinh thần chứ.

Bốn người gần như là lấy tốc độ mỗi ngày giám định chừng năm trăm vò, sau hơn hai mươi ngày, cuối cùng đã giám định xong toàn bộ một vạn vò rượu.

La Bình lật lại thật nhanh thống kê giá tiền.

Hoa gia và lão Đổng thở phào nhẹ nhõm thật to lại nhìn nhau lắc đầu, gương mặt lộ vẻ khó có thể tin được.

- Quả thực là không cách nào tưởng tượng, nhiều chủng loại linh thảo như vậy ủ cất làm ra nhiều quỳnh tương ngọc dịch phẩm loại bất đồng như vậy, đời này vẫn là lần đầu tiên ta nhìn thấy.

Lão Đổng sợ hãi lắc đầu than.

Hoa gia cũng cảm khái nói:

- Ai nói không phải, lão Đổng, lão có phát hiện không, linh thảo cất tạo những rượu này gần như bao quát hết các loại linh thảo mà chúng ta biết, thậm chí có một số là đặc sản của vùng đất hung hiểm ngoài Tinh Tú Hải, còn có một ít là kỳ trân biển sâu chỉ có ở trên địa bàn của yêu đạo cự bá trong biển sâu. Thật là không thể tưởng tượng nổi!

Miêu Nghị nghe lời này có hơi chột dạ, những thứ này chính là hắn giết người cướp được ở Tinh Tú Hải, Viên Khai Sơn và Bích Du Ba là huynh đệ kết nghĩa, đoán chừng thu được một ít kỳ trân biển sâu cũng không phải quá khó khăn.

Lão Đổng gật đầu nói:

- Hơn một vạn vò quỳnh tương ngọc dịch này bao gồm tất cả các chủng loại linh thảo quả thực khiến người ta tặc lưỡi ngợi khen. Lão phu sống lâu như vậy, thật sự là không nghĩ ra ai lại hao phí tinh lực cực lớn làm ra thứ rượu ngon như vậy.

Hai người đột nhiên cùng nhìn về phía Miêu Nghị hỏi:

- Miêu sơn chủ, đây đều là do ngươi ủ sao?

Miêu Nghị cười khan hai tiếng:

- Việc riêng cá nhân.

- Ồ...

Lão Đổng và Hoa gia lập tức xem như chưa từng hỏi qua cái gì, quy củ của thương hội, quả thật bọn họ không nên hỏi tới việc riêng của khách hàng, cũng không thể tiết lộ việc riêng của khách.

- Những thứ này thật là đáng giá không ít tiền.

Hoa gia liếc mắt nhìn Miêu Nghị, tấm tắc nói:

- Ít nhất phải vượt qua tám mươi ngàn vạn kim tinh chứ?

Ai ngờ Miêu Nghị không cho là vui, ngược lại mặt nhanh chóng tối sầm, đột nhiên mắng:

- Lão già trời đánh!

-...

Lão Đổng và Hoa gia lập tức trợn tròn mắt, ngạc nhiên nhìn hắn, nơi này có thể đảm đương hai chữ ‘lão già’ cũng chỉ có hai người bọn họ.

- Hả!

La Bình cũng cả kinh ngẩng đầu nhìn lại.

Miêu Nghị sửng sốt, vội vàng khoát tay cười khan nói:

- Hai vị tiền bối hiểu lầm rồi, không phải là nói các ngươi, ta đang mắng tên trộm rượu của ta uống.

Người trộm rượu không có, chỉ là có một người mượn cớ lấy rượu từ nơi này ra uống, ngoại trừ Yêu Nhược Tiên thì còn ai khác.

Trước kia lúc mới đầu Miêu Nghị chỉ là để Thiên Nhi và Tuyết Nhi thỉnh thoảng đưa qua một vò, sau đó Yêu Nhược Tiên uống mãi thành nghiện, thỉnh thoảng ép hai nàng tới đòi Miêu Nghị. Mà lúc đó Miêu Nghị cũng chỉ biết là rượu này uống vào có trợ giúp tu vi, mặc dù trân quý nhưng cũng không coi ra gì.

Hắn nào biết những rượu này đáng tiền như vậy, nếu biết chắc chắn đã không cho!

Những năm qua Yêu Nhược Tiên ở cùng với hắn, tính sơ sơ đã uống mất của hắn hơn ba ngàn vò!

Hơn ba ngàn vò rượu có thể bán được bao nhiêu ngàn vạn kim tinh… Miêu Nghị nghĩ tới nhức nhối đến phát run, thật sự muốn bắt Yêu Nhược Tiên buộc lão nhổ ra trả lại, nhưng đó là chuyện không có khả năng, bảo giản trong tay người ta không phải chuyện đùa.

Còn có một việc cũng khiến Miêu Nghị nhức nhối, sớm biết bảy mươi hai vị trại chủ của Tinh Tú Hải kia giỏi như vậy, lúc ấy đã không giết bọn họ rồi, trói toàn bộ lại đi chưng cất rượu kiếm tiền cho mình thì hay quá.

Chẳng qua chuyện này cũng chỉ có thể đau xót hối hận một chút, hắn cũng biết bắt trói bọn họ mang về là không thực tế. Cho dù là lúc ấy có thể thoát thân trói người mang về chưng cất rượu, nhưng hắn cũng không có năng lực lấy được tài liệu chưng cất linh tửu, chỉ có thể cảm khái một chút. Giết sạch những yêu quái đặc biệt đó không khỏi có chút đáng tiếc, đoán chừng sau này còn muốn tìm được linh tửu như vậy sẽ hết sức khó khăn.

Chẳng qua Miêu Nghị nằm mơ cũng không nghĩ đến, lúc trước hắn cho rằng hơn một vạn vò rượu là thứ không đáng tiền nhất trong những thứ mình thu được, ngược lại là vật đáng tiền nhất ngoại trừ gốc tiên thảo kia, thật không thể tưởng tượng nổi.

Nếu như sớm biết, hắn đã sớm làm ra một bộ pháp bảo tốt rồi, đã sớm giết chết Hùng Khiếu rồi, tội gì phải chạy đến Vạn Hưng phủ mạo hiểm.

- Miêu huynh, ngươi hại ta thảm rồi.

La Bình đột nhiên nhìn chằm chằm ngọc điệp trên tay dở khóc dở cười nói: - Phải tính toán lại một lần nữa.

Miêu Nghị ngẩn người, ngay sau đó sực nhớ ra, một câu ‘lão già trời đánh’ của mình đã làm rối loạn tính toán của La Bình, vội vàng ôm quyền nói xin lỗi một tiếng.

Hoa gia vỗ một cái vào sau gáy của La Bình:

- Khoản mua bán này không nhỏ, tiểu tử ngươi cứ vui mừng trộm đi, để ngươi tính toán thêm một lần nữa thì đã sao?

Có thể nhìn ra được quan hệ của hai bên không tệ, nếu không La Bình cũng không cách nào dùng quan hệ cá nhân mời người từ thật xa đến. Dù sao lúc trước y không chút để ý đến những vò rượu này, nếu không phải quan hệ tương đối tốt, người ta đường đường là tu sĩ Hồng Liên cũng sẽ không tự nhiên chạy tới đây một chuyến.

Tại sao Văn Phương phải làm việc ở phân hội Nam Tuyên phủ nho nhỏ, mà La Bình lại có thể làm việc ở thương hội Đô Thành?

Nguyên nhân trong đó có thể tưởng tượng được, đầu tiên bối cảnh và mạng lưới quan hệ của hai bên chắc chắn là có chênh lệch.

Từ một phương diện khác mà nói, Miêu Nghị tìm La Bình mà không tìm Văn Phương vẫn là không sai, nếu như tìm Văn Phương, chưa chắc có thể làm được khoản mua bán rượu này.

Bị người ta vỗ một cái La Bình cũng không chút để ý, toét miệng cười một tiếng, tiếp tục vùi đầu vào tính toán nghiệm chứng kết quả lúc trước.

Sau khi xác nhận xong, La Bình thở dài một hơi, nhìn chằm chằm Miêu Nghị phấn chấn nói:

- Miêu huynh, tổng cộng tám mươi sáu ngàn bảy trăm mười một vạn kim tinh, ngươi xác nhận lại đi.

Đây không phải là tiền lẻ, tự nhiên phải xác nhận lại, mới vừa rồi Miêu Nghị cũng có tính toán, hai lão nhân cho ra một giá tiền, hắn tự tính lại, mặc dù không giống như La Bình phải tính toán lại, nhưng con số của hai bên vẫn là khớp nhau.

Mặc dù bán được một số tiền khổng lồ nhưng Miêu Nghị cũng không cao hứng nổi, ngay từ đầu nghe được một vò rượu có thể bán mười vạn kim tinh, mình tính toán sơ sơ một lần, cho là có thể vượt qua một trăm ngàn vạn kim tinh.

Ai ngờ tài liệu cất ủ, chất lượng của rượu, cùng với số năm ủ đều có ảnh hưởng tới giá cả, không ngờ giá cao nhất của một vò rượu đạt đến một trăm năm mươi vạn kim tinh, thật sự là làm cho Miêu Nghị khiếp sợ. Giá thấp nhất lại chỉ có một vạn kim tinh, tính toán một chút, hơn một vạn vò quỳnh tương ngọc dịch lại ra cái giá như vậy.

Rốt cuộc giá tiền này có thích hợp hay không hắn cũng không biết, bởi vì hắn cũng không thử được những vò rượu này là tốt hay xấu, chỉ biết là uống ngon, lại thêm thứ này không giống với những đồ vật khác thương hội mua bán có giá cả tham chiếu, cho nên phương diện giá tiền xem như là chỉ có thể nhắm mắt tin vào lời hai người Hoa gia và lão Đổng, tốt xấu cũng phải nghe theo người ta nói, bản thân hắn vẫn hoàn toàn đầu óc mơ hồ.

Hai lão cũng đã nói rõ ràng, giá cả của bọn họ cho ra không hề ép hắn, thương hội vẫn có chút uy tín này, thế nhưng khẳng định là thương hội có lợi nhuận. Hơn nữa một lần giám định quá nhiều rượu ngon như vậy, uống rượu ngon quá nhiều, nếu lại nếm lần nữa, nhất định sẽ có ảnh hưởng tới định giá của lần đầu tiên, sẽ không công bằng.

Thế nhưng vật này cũng thực sự là không có biện pháp cho ra một giá công bằng, tự nhiên là vì không có cách so sánh tham chiếu. Mà sau đó thương hội cũng không cách nào dự đoán được có thể bán ra bao nhiêu tiền, hai người chỉ có thể đảm bảo cho ra giá cả dưới tình huống không để thương hội lỗ vốn, bằng không thương hội nuôi những kẻ làm mua bán lỗ vốn này làm gì!?

Điều này đối với Miêu Nghị mà nói có chút không công bằng, hai lão cũng nói rõ, biện pháp tốt nhất là Miêu Nghị ký gởi những vò rượu này cho thương hội bán đấu giá. Đến lúc đó thương hội sẽ rút ra một ít cho những khách hàng cao cấp của tu hành giới nếm thử, sau đó sẽ cử hành một cuộc bán đấu giá dành riêng cho số rượu này, hơn một vạn vò quỳnh tương ngọc dịch này đủ làm một lần bán đấu giá riêng.

Cuối cùng số tiền bán đấu giá được sau khi trừ phần trăm của thương hội, còn dư lại chính là giá tiền của Miêu Nghị thu được hết sức công bằng.

Miêu Nghị hỏi bao lâu mới có thể cho ra kết quả, La Bình nói loại chuyện như vậy không thể gấp, muốn bán ra giá tiền cao trước tiên phải vận hành một chút, từ từ chờ mấy năm hãy nói.

Thế nhưng Miêu Nghị không thể chờ được, nếu như có thể chờ nổi mấy năm, hắn cũng không cần thiết bán đồ táng gia bại sản như vậy.

La Bình muốn chiếu cố cũng không có biện pháp, đứng ở lập trường của thương hội chỉ có thể đưa ra giá thu mua này, mà Miêu Nghị cũng chỉ có thể nhắm mắt đáp ứng.