Phi Thiên

Chương 312. Tình đời ấm lạnh

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau khi Miêu Nghị xem qua có thể nói dở khóc dở cười, cũng chỉ là một ít đồ chơi nơi thành thị, bên dưới dâng cống nhiều đồ tốt như vậy hai nàng lại không thích, ngược lại có hứng thú với loại đồ chơi vặt vãnh nho nhỏ như vậy. Có thể tưởng tượng được cuộc sống trước kia của hai nàng bó buộc tới mức nào.

Miêu Nghị không có hứng thú với những thứ đồ chơi linh tinh như vậy, cũng không quấy rầy hai nàng chơi đùa, hắn vẫn tiếp tục tu luyện.

-----------

Mấy ngày sau, bọn Điền Thanh Phong sắc mặt sa sầm trở lại. Mà lúc này tin tức Lam Ngọc môn bị diệt đã truyền khắp hai phủ, đệ tử ba đại phái có thể nói là vui mừng trước tai họa của kẻ khác, đệ tử Lam Ngọc môn ai nấy sắc mặt ảm đạm.

Đối với chuyện này bất kể là Dương Khánh phía trên hay là Miêu Nghị phía dưới đều lạnh lùng nhìn bằng cặp mắt bàng quan, hai người cũng không thể nào đi nêu cao chính nghĩa vì Lam Ngọc môn. Giới tu hành vốn cũng không có chính nghĩa gì, mạnh được yếu thua, huống chi hai người cũng không có năng lực này.

Không cần phải nói đầu sỏ gây ra tội là Dương Khánh, đối với Miêu Nghị, nếu hắn chết đi Lam Ngọc môn có thể báo thù cho hắn không, chắc chắn là không!

Miêu Nghị cũng là như vậy, quan hệ giữa hai bên còn chưa tới mức bán mạng vì nhau.

Quan trọng nhất là sắp tới Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, các đại môn phái cũng sẽ phái người tham gia. Nếu bây giờ đắc tội với người của ba đại môn phái, Miêu Nghị là người của quan phương, hiện tại người ta không dám làm gì hắn, nhưng tới lúc đi Tinh Tú Hải có thể giết người mà không mắc tội, đến lúc đó có thể tưởng tượng được kết quả rồi.

Cách làm lý trí nhất là không nghe thấy không hỏi chuyện này, xem như ân oán cá nhân giữa các môn phái tu hành...

-----------

Cơ hồ hàng năm lúc này đều có một trận bão tuyết lớn, đã tới ngày nộp Nguyện Lực Châu lên.

Các lộ động chủ rối rít dẫn người tới, nộp đủ số Nguyện Lực Châu phần mình, bất quá không ai nấy nét vui mừng trên mặt bọn họ.

Thu hoạch Miêu Nghị có thể nói chợt tăng, thành thuộc quyền cai quản trực tiếp nộp một trăm viên Nguyện Lực Châu hoàn toàn do cá nhân hắn tự do chi phối, còn được hơn trăm viên giữ lại từ số của các động nộp lên.

Bây giờ mặc dù Trấn Hải sơn nuôi nhiều cao thủ Thanh Liên như vậy, nhưng nhân số cũng không gia tăng. Ngoại trừ số Nguyện Lực Châu phải chi cho số nhân mã vốn có, Miêu Nghị còn phải chi thêm phần đãi ngộ cho đám cao thủ Thanh Liên.

Một năm qua rốt cục Miêu Nghị vẫn còn dư lại một ít Nguyện Lực Châu, cần phải biết thời điểm ở Đông Lai động còn chưa nuôi nhiều cao thủ Thanh Liên như vậy, hàng năm hắn đều phải móc từ túi riêng ra một hai trăm viên. Bây giờ ngược lại kiếm được chút đỉnh, đây là chuyện tốt, ích lợi của việc ngồi lên vị trí sơn chủ hôm nay dần dần thể hiện ra.

Phát Nguyện Lực Châu xuống cũng làm cho đám đệ tử Lam Ngọc môn vơi đi nỗi buồn vì sư môn bị diệt.

Y theo lệ thường năm trước, các lộ động chủ phải hộ tống Miêu Nghị đi Nam Tuyên phủ nộp thu hoạch.

Nhưng Miêu Nghị lấy lý do nhiệm vụ đóng thuyền ở Đông Lai động cấp bách, lệnh cho Đông Lai động chủ dẫn người đi về, cũng khiến các lộ động chủ trở về địa bàn của mình, vạn nhất Đông Lai động có chuyện, các lộ mới thuận tiện kịp thời tiếp viện.

Miêu Nghị điểm Điền Thanh Phong và hai vị Chấp Sự, đồng thời còn gọi Ngọc Nữ tông Liễu Thiến, Ngự Thú môn Ma Hổ, cộng thêm một tên Chấp Sự Kiếm Ly cung trước đó bị miễn chức ở Trấn Hải sơn, điểm sáu người cùng đi Nam Tuyên phủ.

Đến Nam Tuyên phủ nhất định phải đối mặt với người của ba đại môn phái, hắn làm như vậy là muốn thả ra tin tức với ba đại môn phái, để cho ba đại môn phái thấy hắn hữu hảo.

Không có biện pháp, đến lúc đó Tinh Tú Hải sẽ là mười lăm vạn tu sĩ hỗn chiến, tính tàn khốc không cần nói cũng biết, Dương Khánh đã nhắc nhở trước, bảo hắn làm tốt quan hệ với ba đại môn phái. Dương Khánh nhắc nhở có đạo lý, Miêu Nghị cũng không muốn chiến đấu đơn độc trong mười lăm vạn tu sĩ, như vậy chỉ có một con đường chết. Nếu như có thể đoàn kết với đệ tử ba đại môn phái tham gia, như vậy bất kể là cơ hội chống đỡ nguy hiểm hay là giữ mạng sống sẽ lớn hơn nhiều.

Miêu Nghị an bài như vậy, đám người Liễu Thiến lộ ra vẻ mặt hài hước, âm thầm trao đổi ánh mắt với nhau, xem ra vị sơn chủ Đại nhân này cũng thật là thức thời.

Bọn Điền Thanh Phong thấy Miêu Nghị an bài, vẻ mặt ít nhiều gì cũng có ảm đạm, bọn họ không biết Miêu Nghị phải đi Tinh Tú Hải, chỉ cho là tình đời ấm lạnh.

Sau khi Miêu Nghị chú ý thấy chuyện này, triệu hồi Điền Thanh Phong ra phía sau nhắc nhở:

- Các ngươi đừng suy nghĩ nhiều, hàng năm nộp thu hoạch, phủ chủ đều sẽ xuất ra một ít lì xì để cho các lộ động chủ tranh đoạt, tình huống các ngươi hôm nay quả thật không thích hợp ra mặt. Hãy hiểu nỗi khổ của ta, giải thích với các đồng môn của lão đi.

Có thể được Miêu Nghị cố ý giải thích, trong lòng Điền Thanh Phong đã dễ chịu hơn không ít, trong lòng cũng chợt hiểu ra, thì ra là như vậy.

Lão cũng đã nghe qua chuyện tranh đoạt lì xì trong khi nộp thu hoạch, bằng thực lực bọn họ toàn bộ là tu sĩ Thanh Liên, ra trận tranh đoạt không có gì là khó. Nhưng bây giờ đúng là không thích hợp ra mặt, chẳng lẽ phải cố ý chịu thua, tự tát vào mặt mình sao?! Biện pháp tốt nhất chính là không đi.

- Thuộc hạ hiểu rồi.

Điền Thanh Phong chắp tay cảm tạ.

Miêu Nghị dẫn sáu kỵ sĩ chạy ầm ầm ra khỏi Trấn Hải sơn, ai ngờ còn ở trên sơn đạo thấy một người đang cỡi long câu chạy nhanh tới, không ai xa lạ, chính là Văn Phương.

Miêu Nghị vừa thấy đã biết ý tới của nàng, đoán chừng là đưa da yêu thú tới, bây giờ hắn không rảnh, dù sao cũng nên giao chuyện giao dịch cho Thiên nhi cùng Tuyết nhi.

Văn Phương thấy Miêu Nghị, sắc mặt vui mừng, dừng lại khẩn cấp giữa gió tuyết.

Ai ngờ Miêu Nghị chẳng qua chỉ cười gật đầu nói với nàng:

- Đi tìm Thiên nhi, Tuyết nhi đi.

Vừa dứt lời hắn đã dẫn người rẽ sang hai bên nàng chạy qua, đi xa rất nhanh.

Văn Phương giục ngựa quay đầu lại cắn môi nhìn bóng Miêu Nghị đi xa, mái tóc đen dính đầy tuyết trắng, khóe mắt ửng đỏ, ngồi trên lưng long câu thở hồng hộc.

Thiên nhi cùng Tuyết nhi vừa đến Nam Tuyên thành tìm tới nàng. Nghe nói là Miêu Nghị muốn mua bán, nàng lập tức lên mười hai phần tinh thần, mặc dù Miêu Nghị không có mua bán lớn như nàng tưởng tượng, nhưng đây là một khởi đầu tốt, nàng nhất định phải cho Miêu Nghị thấy thái độ của mình.

Thế nhưng Nam Tuyên thành không có da yêu thú mà Miêu Nghị cần, Văn Phương lập tức bảo đảm với hai nàng nhất định sẽ mau sớm đưa đến.

Số da yêu thú mà Miêu Nghị cần có giá trị không cao lắm, phía trên sẽ không vì thế mà cố ý phái cao thủ Hồng Liên đưa một chuyến. Đợi đến khi tin tức đưa đến Trấn Ất điện, bên kia hồi đáp nói là có một ít hàng nhưng không đủ.

Dù sao bên Trấn Ất điện cũng không nhiều người cần dùng đến phù triện, mấu chốt là loại phù triện dùng một lần này tiêu hao yêu đan quá xa xỉ, địa phương nhỏ không có ai dùng.

Bất quá bên kia sẽ lập tức điều hàng tới từ phân hội Nguyệt hành cung, vì có thể kịp thời giao hàng cho Miêu Nghị, vì tiết kiệm thời gian, Văn Phương phải mất cả đêm chạy tới Trấn Ất thành. Một nữ nhân chạy một mạch không ngừng bất kể đêm tối gió tuyết, chạy một mạch như vậy mấy ngày mấy đêm không dám nghỉ ngơi, mới có thể mang hàng trở về Trấn Hải sơn nhanh như vậy, chỉ vì tỏ rõ thành ý của mình.

Ai ngờ nhiệt tình nóng bỏng của nàng chỉ đổi được một câu nói của Miêu Nghị, cảm giác tiểu nhân vật không được coi trọng, bị người khác coi thường nỗi vất vả của mình khiến cho nàng thấy sống mũi cay cay.

Văn Phương nhìn lại long câu của mình đã mệt mỏi sùi bọt mép, giơ tay lên lau ngấn lệ trên mi, hít sâu một hơi khí lạnh. Nàng nở một nụ cười khích lệ bản thân mình, tin tưởng chỉ cần mình cố gắng, có một ngày Miêu Nghị cũng sẽ cầm danh thiếp mời mình giống như mời La Bình vậy.

Đầu ngón tay vén lại mái tóc bị gió tuyết thổi loạn lên mang tai cho gọn, nàng giục long câu mệt mỏi chạy tiếp tới Trấn Hải sơn.

-----------

Sau khi dẫn đội chạy tới Nam Tuyên phủ, Miêu Nghị ra mắt Dương Khánh nộp thu hoạch, sau khi hồi báo sơ qua tình huống Trấn Hải sơn bèn đi tới sương phòng chờ lệnh.

Các lộ sơn chủ đã tới không ít, ánh mắt của không ít người nhìn về phía Miêu Nghị có vẻ cổ quái. Trong ấn tượng mọi người, Miêu Nghị dựa vào Lam Ngọc môn quật khởi, hôm nay Lam Ngọc môn bị diệt, có thể nói là Miêu Nghị không còn ngoại lực trợ giúp,

Bất quá cũng không ai dám biểu lộ rõ ràng ra ngoài mặt, tên điên này có thể dẫn dắt người xông đến Vạn Hưng phủ bên Trấn Bính điện giết chết Hùng Khiếu, còn có chuyện gì là không làm được. Cho nên vừa thấy được Miêu Nghị tiến vào sương phòng chờ lệnh, ai nấy đều chắp tay chào hỏi.

Cũng chỉ là chào hỏi khách sáo một chút, đối với người mới Miêu Nghị này, sâu trong lòng các vị sơn chủ khác vẫn giữ vẻ xa cách. Nói là ghen tỵ với Miêu Nghị quật khởi thật nhanh cũng không quá đáng, nếu không phải hung danh Miêu Nghị bên ngoài không dễ chọc, nói không chừng sẽ có người lên tiếng chế giễu hắn.

Miêu Nghị có thể hiểu được vẻ chế nhạo trong mắt mọi người, nhưng hắn cũng không thèm để ý. Người ta không biểu lộ gì ra mặt, hắn không thể làm gì được người ta, e rằng Lục Thánh cũng không làm gì được. Lúc cần nghĩ thoáng thì nên vậy, bằng không sẽ khiến cho người ta được như ý, kẻ chuốc khổ vào thân chính là mình.

Tần Vi Vi cũng ở nơi đây, nàng không thể nghi ngờ là đối tượng được các vị sơn chủ khác vây quanh nịnh bợ, thấy Miêu Nghị mỉm cười nhìn mình gật đầu một cái, Tần Vi Vi đứng dậy đi tới, cũng mỉm cười nói:

- Đi ra ngoài đi một chút,,,

Miêu Nghị có hơi do dự, hai chúng ta đi với nhau, để cho Dương Khánh thấy được sợ là không tốt… Bất quá cuối cùng vẫn đứng dậy cùng nàng đi ra ngoài.

Hai người sóng vai mà đi, xuyên qua đình đài lầu các điêu khắc chạm trổ, tán gẫu hàn huyên với nhau, hỏi thăm tình huống đối phương sau khi nhậm chức. Sau đó dần dần đi lên sườn núi đọng đầy tuyết trắng, vừa ngắm cảnh tuyết xung quanh vừa cười nói vui vẻ. Miêu Nghị Nghiêng đầu nhìn Tần Vi Vi xinh đẹp nổi bật trên ánh tuyết, thấy nàng cũng không tức giận bởi vì chuyện lần trước, bèn cười nói:

- Tần sơn chủ, có chuyện này ta muốn tìm nàng nhờ giúp đỡ…

Tần Vi Vi quay đầu nhìn lại:

- Dường như mỗi lần ngươi tìm ta giúp một tay toàn là lấy thân phận bằng hữu, ta vẫn xem ngươi như bằng hữu, còn ngươi?

- Được rồi, Vi Vi.

Miêu Nghị sửa lại cách gọi.

Tần Vi Vi kỳ quái nói:

- Bây giờ ngươi đã là sơn chủ rồi, có chuyện gì có thể trực tiếp tìm phủ chủ, còn cần ta hỗ trợ cái gì?

- Không liên quan với phủ chủ, ta có vị bằng hữu ở dưới tay nàng tên là Trần Phi, nếu như thuận tiện, giúp ta chiếu cố một chút.

- Nếu ngươi muốn y qua Trấn Hải sơn, ta sẽ cho qua.

- Ở bên nàng tốt hơn ở bên ta.

Miêu Nghị lắc đầu một cái, nếu như mình không đi Tinh Tú Hải đã sớm tìm Tần Vi Vi đưa Trần Phi qua Trấn Hải sơn rồi. Nếu như mình đi Tinh Tú Hải không về được, điều Trần Phi đến bên cạnh mình ai cũng biết y là thân tín của mình, đến lúc đó đối với Trần Phi chưa chắc là chuyện tốt.

- Được rồi! Trần Phi...

Tần Vi Vi gật đầu ghi nhớ cái tên này.

- Còn có Diêm Tu.

Miêu Nghị cười nói:

- Nếu như ngày nào đó Diêm Tu đi tìm nàng, cũng phiền nàng chiếu cố cho lão…

Tần Vi Vi nhất thời lộ vẻ kinh ngạc, nàng biết rõ quan hệ giữa Diêm Tu và Miêu Nghị, vì sao hắn lại tìm mình… không khỏi nghi hoặc hỏi:

- Có phải là ngươi có chuyện gì không?

Miêu Nghị nhìn bộ dáng cũng biết nàng chưa biết chuyện hắn có tên trong danh sách Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, lắc đầu nói:

- Là vì chuyện của Lam Ngọc môn, thật ra thì cũng không có chuyện gì, chẳng qua là chuẩn bị vạn nhất.

Hắn cũng chỉ có thể an bài như vậy đối với Diêm Tu, nếu như đến lúc đó Diêm Tu muốn tiếp tục ở sống trong hệ thống quan phương, sống ở Trấn Hải sơn hiển nhiên sơn chủ mới nhậm chức không dùng tâm phúc người khác, sợ là cuộc sống sau này khổ sở, đầu vào dưới trướng Tần Vi Vi là một lựa chọn tốt. Nếu như lão muốn đi cùng Yêu Nhược Tiên, vậy thì tìm Tần Vi Vi giúp một tay giải trừ tiên tịch, với chỗ dựa của Tần Vi Vi làm những chuyện này là không thành vấn đề.

Về phần Thiên nhi và Tuyết nhi, nếu mình không có ở đây, chỉ có đi cùng Yêu Nhược Tiên mới là lựa chọn tốt nhất, Yêu Nhược Tiên cũng sẽ không bỏ mặc hai nữ nhi bất kể.

Tự nhiên Tần Vi Vi cũng đã nghe nói chuyện của Lam Ngọc môn, chẳng qua là không hiểu cùng có quan hệ gì với chuyện dặn dò mình chiếu cố Trần Phi và Diêm Tu. Bất quá nếu Miêu Nghị lên tiếng, nàng cũng không từ chối, chỉ hỏi:

- Vậy lần này ngươi chuẩn bị cảm tạ ta thế nào? Từ trước tới nay chỉ có ta giúp ngươi, ngươi lại không đền đáp một lần nào cả…

Nghĩ đến chuyện lúc trước bị Dương Khánh âm thầm bức bách, Miêu Nghị cười khổ nói:

- Không tới nỗi lại bảo ta lấy thân báo đáp chứ?

Tần Vi Vi nhấc chân vẽ vẽ trên mặt tuyết, dường như đùa giỡn nói:

- Nếu ngươi bằng lòng, không có gì không thể.

- Tần sơn chủ đẹp như thế, chuyện này ta chiếm tiện nghi, không có gì không bằng lòng.

Miêu Nghị nhìn sang nơi khác đáp:

- Ai mà không bằng lòng chứ…

Ý hắn nói lần trước không phải là ta không muốn giúp nàng, mà là không thể ra sức.

À! Tần Vi Vi đã sớm đoán được, nhạo báng nói:

- Nếu ngươi thật lòng muốn báo đáp ta, bất cứ ai cũng không thể ngăn cản, nếu ngươi không ngại hãy tránh xa người kia là được…

Miêu Nghị cho là nàng đùa giỡn, cũng trêu cợt nói:

- Chẳng lẽ nàng muốn gạo nấu thành cơm với ta?

Tần Vi Vi lộ ra sắc mặt đùa giỡn hiếm thấy, nháy mắt một cái:

- Là một biện pháp hay, hay là chúng ta hãy thử một lần…

Ha ha! Miêu Nghị cười cười, tiếp xúc lâu với nữ nhân này phát hiện nàng cũng không phải khó sống chung, lời đùa giỡn như vậy cũng có thể nói ra được, không giống như sắc mặt bề ngoài của nàng nhìn qua lạnh như băng.