Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tức thì ra khỏi tĩnh thất, vừa đi ra khỏi lối đi phía ngoài tĩnh thất, chỉ thấy Thiên nhi cùng Tuyết nhi đang khoanh chân ngồi trên giường đá gần cửa vào tĩnh thất, cũng đang tu luyện, tu vi hai nàng năm ngoái đã đột phá đến Bạch Liên nhị phẩm.
Nghe được động tĩnh, hai nàng nhanh chóng thu công nhìn lại, thấy Miêu Nghị bế quan mấy năm rốt cục xuất quan, không khỏi mừng rỡ bái kiến.
Miêu Nghị mỉm cười gật đầu đáp, hắn chưa kịp mở miệng, Thiên nhi đã giành nói trước:
- Đại nhân, phụ thân đã luyện chế xong chiến giáp cho ngài vào tháng trước. Phụ thân nói bây giờ là thời kỳ mấu chốt của ngài, không cho chúng ta quấy rầy ngài tu luyện, chỉ nói chờ ngài có thời gian rảnh rỗi mang theo Hắc Thán đi thử xem sao.
Miêu Nghị nghe vậy mừng rỡ, luyện chế một bộ chiến giáp kéo dài mấy năm, rốt cục xong rồi, cao hứng phất tay nói:
- Đi, cùng đi xem thử.
Hắc Thán nằm ngoài cửa dưới mái hiên đang lim dim vẫy đuôi thình lình bị đá cho một cước. Nó đứng dậy trợn mắt nhìn lại, thấy là Miêu Nghị mới không nổi giận.
Miêu Nghị tung mình lên lưng nó, vẫy tay với hai nàng, hai nàng cười vui vẻ, cũng bay lên ngồi sau lưng hắn.
Hắc Thán tung vó nhảy một cái, hạ xuống phía bên ngoài viện, bốn vó chạy như bay về phía núi rừng.
Một nam hai nữ cỡi chung một long câu khiến cho bọn thị nữ lui tới Trấn Hải sơn lộ vẻ hâm mộ, hâm mộ Đại cô cô và tiểu cô cô. Người dám làm chuyện ‘Thương phong bại tục’ như vậy ở Trấn Hải sơn cũng chỉ có sơn chủ.
Vốn nên là ‘chỉ mộ uyên ương chẳng mộ tiên’, thế nhưng lòng người đen tối, bị ích lợi che mất lương tâm, ân oán khó phân.
Miêu Nghị chạy một mạch vượt núi băng đèo, đến bên ngoài sơn động Yêu Nhược Tiên, ba người nhảy xuống.
Hai nàng nắm tay nhau chạy vào sơn động, có thể nhìn ra được hai nàng đã xem nơi này giống như nhà mình, có thể tùy tiện ra vào bất cứ lúc nào.
Hôm nay Yêu Nhược Tiên lại không hề luyện chế gì đó ở dưới lòng đất, lúc này lão đang khoanh chân ngồi trên giường đá trong sơn động tu luyện. Hai nàng vừa tiến đến vui sướng hô Phụ thân, Yêu Nhược Tiên mở mắt ra lập tức cười ha hả, ánh mắt nhìn về phía hai nàng tràn đầy thương yêu.
Sau khi thấy Miêu Nghị đi tới lập tức hừ lạnh một tiếng, không còn khuôn mặt tươi cười.
- Yêu tiền bối, nghe nói chiến giáp của ta đã luyện chế xong?
Miêu Nghị đi tới chắp tay nói.
Yêu Nhược Tiên phất tay hất ra một món đồ, Miêu Nghị giơ tay lên bắt lại, phát hiện lại là một vòng tay trữ vật, không khỏi kinh ngạc hỏi:
- Cho ta ư?
- Đây là dùng tinh hắc còn dư lại luyện chế, đồ ở bên trong vòng tay trữ vật.
Hai người luôn luôn lời không hợp ý, Yêu Nhược Tiên cũng lười nói nhảm.
Nếu là dùng đồ mình luyện chế, vậy cũng không cần khách sáo. Miêu Nghị lập tức đeo vòng tay trữ vật nơi tay, độ lớn vừa đúng thích hợp.
Rót pháp lực vào thử thăm dò, giữa đôi lông mày Miêu Nghị lập tức lộ ra vẻ vui mừng. Không gian chiếc vòng tay trữ vật này chứa cơ hồ lớn gấp năm mươi lần nhẫn trữ vật thông thường, có vật này có thể nói tiết kiệm được không ít phiền phức, ít nhất không cần đeo nhiều nhẫn trữ vật như vậy nơi tay nữa.
Miêu Nghị đã không còn là tiểu tử chưa ráo máu đầu mới vừa xuống núi nữa, đã có chút ít hiểu biết về việc luyện bảo.
Đừng xem đây chỉ là một chiếc vòng tay trữ vật bình thường.
Mặc dù nhẫn trữ vật các loại không phải là pháp bảo tốt gì, nhưng cũng không phải là Luyện Bảo Sư thông thường có thể luyện chế ra được, nghe nói cần có hiểu biết tương đối về phương diện không gian. Có thể luyện chế nhẫn trữ vật đối với năng lực Luyện Bảo Sư chính là một ranh giới, có thể luyện chế ra vòng tay trữ vật chứa không gian lớn hơn là đại biểu cho một Luyện Bảo Sư cao hơn tiêu chuẩn thông thường.
Trong lòng Miêu Nghị âm thầm sợ hãi khen ngợi, phát hiện lão này thật sự rất có bản lãnh. Khoan nói muốn luyện chế vòng tay trữ vật là có thể luyện chế ra được, mà hắn cũng chưa từng thấy lão gia luyện chế thứ gì thất bại.
Hắn vốn không biết, sau đó mới nghe nói luyện chế bảo vật cũng không phải là có thể có xác suất trăm phần trăm thành công, Luyện Bảo Sư kỹ thuật kém rất dễ dàng thất thủ. Thường là không luyện thành bảo vật, yêu đan lại mất đi hết viên này tới viên khác, nhưng chưa từng nghe qua Yêu Nhược Tiên luyện bảo thất bại bao giờ.
Trong vòng tay trữ vật có hai bộ chiến giáp lẳng lặng nằm, Miêu Nghị lập tức gọi ra, cầm trong tay, sau khi làm cho bảo vật nhận chủ bèn xoay người đi ra ngoài động.
Sắc mặt Yêu Nhược Tiên không có thiện cảm gì, cũng dẫn theo hai nàng ra ngoài xem.
Miêu Nghị gọi Hắc Thán tới, hai tay ném chiến giáp trong tay ra, vung tay điểm ra một chỉ, chiến giáp bay lên cao nổ thành một làn sương mù đen, ập xuống thân thể hắn và Hắc Thán.
Sương mù đen chợt thu liễm, một bộ chiến giáp màu đen như mực trong nháy mắt khoác lên trên người của Miêu Nghị.
Giống như chiến giáp luyện chế cho Thiên nhi Tuyết nhi, chiến giáp này là một bộ liền lạc từ đầu khôi đến chiến ngoa, sự khác biệt lớn nhất là bên hông có thêm một thanh bội kiếm.
Xem thử chiến giáp trên người mình, Miêu Nghị không khỏi có vẻ thất vọng. Mặc dù loại chiến giáp liền bộ này có hơi mới lạ, có thể bảo vệ mình tốt hơn không để lộ ra sơ hở, nhưng khi nhìn lại không khỏi có vẻ thô kệch, không tinh xảo đẹp mắt như chiến giáp của Thiên nhi và Tuyết nhi, nói trắng ra là cho người ta cảm giác luyện chế sơ sài qua loa.
Thiên nhi Tuyết nhi cũng có vẻ thất vọng, cấp bậc bộ chiến giáp này chênh lệch quá xa so với chiến giáp các nàng, Thiên nhi cau mày nói:
- Phụ thân, đây là ngài luyện chế sao, có vẻ rất khó coi…
Ý nàng đang nghi ngờ không biết phụ thân mình có dụng tâm luyện chế chiến giáp cho Miêu Nghị hay không.
Yêu Nhược Tiên lắc đầu nói:
- Nha đầu ngốc, con biết cái gì, đẹp mắt có ích lợi gì? Hắn phải đi Tinh Tú Hải, tại sao con phải sợ hắn không đủ nổi bật, không đủ làm người khác chú ý??? Chẳng lẽ luyện chế bộ chiến giáp thật đẹp khiến cho người khác đuổi theo hắn truy sát hay sao, ta đây cố ý luyện chế nhìn bề ngoài thô thiển một chút.
Được rồi! Lý do này Miêu Nghị cũng cho là đúng, có thể chấp nhận được, nhưng… Miêu Nghị giãy dụa tứ chi sắp sửa bật khóc:
- Dường như hơi nhỏ một chút, có vẻ không vừa người!
Thiên nhi Tuyết nhi kinh hãi, không vừa người mặc có ích gì.
- Kinh ngạc làm gì!
Yêu Nhược Tiên chỉ người Miêu Nghị nói:
- Bộ chiến giáp này thêm chút biến hóa, có không gian co giãn lớn nhỏ nhất định, ngươi hãy thi pháp thử điều chỉnh một chút.
Miêu Nghị nghe vậy thi pháp, trên thân chiến giáp lập tức hiện lên thanh quang. Giữa một trận thanh quang lóe lên, mọi người có thể thấy chiến giáp tựa hồ đã bành trướng thêm một chút, Miêu Nghị cũng lộ vẻ vui mừng gật đầu một cái, thu thanh quang trên người lại, chậc chậc khen ngợi:
- Như vậy thật dễ dùng!
- Dễ dùng là tốt rồi, có thể giúp cho ngươi có thêm một phần năng lực ứng biến, nói không chừng đi Tinh Tú Hải có thể giúp cho ngươi chống đỡ thêm một hồi mới chết…
Lão còn chưa nói hết lời đã thấy hai nàng nhìn mình với ánh mắt u oán, bèn đổi lời nói:
- Dễ dùng đối với ngươi vậy cũng dễ dùng đối với người khác. Nếu vật này rơi vào tay người khác, bất cứ ai cũng có thể dùng được.
Lão đưa tay chỉ về phía Hắc Thán:
- Bộ chiến giáp trên người giặc mập kia cũng có không gian co giãn nhất định.
Nói xong lời này, trong lòng lão thầm thở dài một tiếng, nhìn Hắc Thán có vẻ không nỡ.
Thật ra thì lão không muốn để cho Hắc Thán cùng Miêu Nghị đi Tinh Tú Hải, nhưng cũng biết cước lực của Hắc Thán có thể chính là mấu chốt bảo vệ tính mạng Miêu Nghị.
Để cho bộ chiến giáp trên người Hắc Thán kia cũng có không gian co giãn nhất định có ý nghĩa như thế nào? Ý nghĩa vì có thể để cho Miêu Nghị có nhiều năng lực ứng biến hơn, Yêu Nhược Tiên đã chuẩn bị cho tình huống Hắc Thán tử chiến đến chết. Một khi Hắc Thán chết trận, Miêu Nghị còn có thể dùng chiến giáp của Hắc Thán trên người long câu khác.
Miêu Nghị gật đầu một cái, tỏ vẻ đã hiểu. Thật ra hắn cũng không nhìn ra chiến giáp trên người Hắc Thán có gì khác với bộ trước, chỉ là màu sắc không giống, như vậy xem ra tựa hồ dễ coi hơn bộ mình đang mặc một chút.
Hắn quay đầu lại cẩn thận tra xét chiến giáp trên người mình, đột nhiên kinh ngạc ngẩng đầu nói:
- Chiến giáp này là hai lớp ư?
Yêu Nhược Tiên lắc đầu nói:
- Cũng không thể nói là hai lớp, ngươi cẩn thận xem thử.
Miêu Nghị tra xét lần nữa, đúng là không phải là hai lớp, mà bên trong có một lớp lưới rậm rạp chằng chịt có quy luật. Nếu nhìn không cẩn thận còn tưởng rằng là hai lớp, nhìn kỹ mới phát hiện thật ra thì cũng là tinh hắc luyện chế, là một thể cùng chiến giáp.
Sau khi thấy rõ ràng hắn không khỏi ngẩng đầu hỏi:
- Tại sao lại luyện chế như vậy?
- Bộ chiến giáp này trừ năng lực phòng ngự giống như pháp bảo nhị phẩm thông thường ra, lúc bị công kích, lớp lưới bên trong kia có thể hóa giải được chừng ba thành lực đạo công kích, bộ chiến giáp của giặc mập cũng vậy.
Yêu Nhược Tiên nói với vẻ hết sức bình thản.
Trên thực tế vì làm thêm lớp trong cho bộ chiến giáp này, đã hao phí rất nhiều tinh lực và thời gian của Yêu Nhược Tiên. Đây cũng không phải là tùy tiện làm một lớp lót trong là hữu dụng, chính là nguyên nhân chỉ một bộ chiến giáp mà phải luyện chế nhiều năm như vậy.
Ba thành ư? Miêu Nghị nghe vậy mừng rỡ không thôi, có thể nói là liên tiếp chắp tay cảm tạ.
Hắn quay lại rút thanh bội kiếm đeo bên hông ra quan sát, chỉ thấy toàn thân ngăm đen, hình thù bình thường, nhưng cũng là một thanh pháp bảo nhị phẩm.
- Đi!
Miêu Nghị ngắm nhìn bốn phía một vòng, đột nhiên ném ra, bảo kiếm lóe thanh quang mới bay ra không tới hai trăm thước, hắn đã cảm thấy sắp mất đi liên lạc với pháp lực của mình, bèn thi pháp chỉ một cái, phi kiếm bay lên cao chém xuống.
Ầm! Một khối đá núi bị chém nát, Miêu Nghị xoay tay lại vẫy một cái, phi kiếm ung dung quay về, chui vào vỏ đeo bên hông hắn.
Chỉ nhát chém này đã khiến cho Miêu Nghị phải hít mạnh một cái, lắc đầu liên tục, bằng tu vi của hắn hiện tại thi triển phi kiếm quá mức tiêu hao pháp lực, thỉnh thoảng dùng một chút còn tạm được, sử dụng liên tục sẽ không chịu nổi, đổi lại là tu vi Thiên nhi cùng Tuyết nhi chỉ sợ cũng không thể thi triển.
Hắn giơ tay run lên, trong vòng tay trữ vật lóe ra một thanh Nghịch Lân thương đen nhánh xuất hiện nơi tay, vừa thi pháp lập tức phát giác chỗ khác với trước kia.
Giữa thanh quang lóe lên, mũi thương ba cạnh gai ngược sắc bén chợt lộn một cái, gai ngược lật lại, nhanh chóng ba hợp một hóa thành một mũi thương có hình dáng khác.
Miêu Nghị yêu thích vô cùng, thật ra thì hắn nhiều lần chinh chiến chém giết đã sớm ý thức được, mũi thương gai ngược thật sự là vừa có lợi vừa có hại.
Có lợi là gai ngược có thể tăng thêm uy lực, trong lúc xuất thương thu thương trở về, chỉ cần bị gai ngược móc trúng, địch nhân không chết cũng bị thương. Nhất là dưới tình huống phải đối mặt quần công, trường thương tùy ý vung vẩy, lực sát thương cực lớn.
Bất lợi là đối mặt người tu vi cao hơn không dám thẳng tay tấn công, bởi vì gai ngược trên mũi thương rất dễ dàng bị vũ khí đối phương móc trúng. Nếu bị móc phải, e rằng tu vi người ta cao hơn, chỉ cần giật mạnh là có thể hất bay thương của Miêu Nghị. Nếu không phải thương pháp hắn không tầm thường, nói không chừng đã sớm gặp chuyện này.
Chỗ lợi chỗ hại này thật là làm cho hắn vừa yêu vừa hận, có vẻ khó có thể lựa chọn, hôm nay may quá, không nghĩ tới Yêu Nhược Tiên lại có thể hóa mục nát thành thần kỳ, lại làm cho mũi thương biến hóa như vậy, Miêu Nghị có cảm giác hưng phấn giống như hổ thêm cánh.
Quay đầu lại liếc nhìn Hắc Thán, Miêu Nghị cầm thương phi thân lên lưng nó, điên cuồng chạy một mạch xuống chân núi, vừa chạy vừa vung thương đâm thật nhanh trước sau trái phải.
Chạy đến chân núi, Miêu Nghị hồi mã thương, Hắc Thán nhanh chóng quay đầu, lại xông lên núi lần nữa tới, chỉ thấy mũi Nghịch Lân thương không ngừng theo động tác của hắn đâm ra thu vào mà biến hóa rắc rắc, lúc chợt gai ngược, lúc chợt cạnh trùy.
Mặc dù không có địch nhân, nhưng khí thế xuất thương lợi hại sắc bén của Miêu Nghị cũng khiến cho Yêu Nhược Tiên phải khẽ lắc đầu, âm thầm thở dài. Luyện chế cho Miêu Nghị bộ pháp bảo nhị phẩm này, không biết sẽ có bao nhiêu người bỏ mạng ở trong tay tiểu tử, tiểu tử này không phải là hiền lành, giết người cũng sẽ không cảm thấy mềm lòng chút nào…
Thiên nhi cùng Tuyết nhi cũng ngơ ngác nhìn nhau, thương pháp Đại nhân xuất ra mang lại cho người ta cảm giác lạnh lẽo trong lòng. Từng thương đâm ra lộ ra một chữ giết, thương pháp của hai nàng thiếu sót khí phách và sát khí giống như Miêu Nghị.
Trở lại bên ngoài sơn động, Miêu Nghị thu thương nhảy xuống ngựa, từng luồng sương mù đen kịt nổ tung, nhanh chóng thu chiến giáp vào trong vòng tay trữ vật.
- Pháp bảo nhị phẩm này tiêu hao pháp lực quá lợi hại, tốc độ tiêu hao pháp lực gấp mười lần so với ta sử dụng pháp bảo nhất phẩm, sợ là không thể sử dụng lâu dài.
Miêu Nghị tinh thần phấn chấn đồng thời lại than thở tiếc nuối.
Yêu Nhược Tiên nhìn chằm chằm quang ảnh Bạch Liên thất phẩm biến mất trên Mi Tâm Miêu Nghị, lắc đầu nói:
- Tu vi ngươi mới Bạch Liên thất phẩm, sử dụng pháp bảo nhị phẩm tự nhiên phí sức, đổi lại là pháp bảo tam phẩm, ngươi muốn điều khiển cũng rất khó khăn. Rốt cục là ngươi đắc tội điện chủ các ngươi thế nào, khiến cho y tống một kẻ có tu vi thấp như ngươi tới Tinh Tú Hải như vậy?
Miêu Nghị cười khổ nói:
- Ta cũng vẫn muốn làm rõ ràng xem đã xảy ra chuyện gì, thế nhưng ta không có tư cách gặp mặt người ta…
- Ta vẫn chưa bắt đầu luyện chế phù triện, chờ ta rảnh rỗi hãy nói.
Yêu Nhược Tiên lắc đầu một cái, xoay người rời đi, trở về sơn động.
Có được bộ pháp bảo nhị phẩm này nơi tay, Miêu Nghị cũng không vội, cũng không thúc giục lão, dẫn theo hai nàng trở về.
Về tới phủ đệ của mình, Miêu Nghị hỏi thăm tình huống của Trấn Hải sơn trong những năm qua. Hai nàng đã biết rõ chuyện Trấn Hải sơn như lòng bàn tay, kể ra liên tục tình huống các lộ động phủ và bản bộ Trấn Hải sơn.