Phi Thiên

Chương 319. Khách tới không ngừng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhìn tình huống này, rất hiển nhiên lúc Miêu Nghị còn là động chủ đã bị đưa vào danh sách, mọi người không nghĩ ra là nguyên nhân gì, Dương Khánh không có lý do đưa Miêu Nghị đi Tinh Tú Hải như vậy.

Dĩ nhiên mọi người không biết vốn là Dương Khánh muốn xử lý Hùng Khiếu, lại bị Hoắc Lăng Tiêu đổi thành Miêu Nghị, đại nhân vật bên trên chỉ cần phất tay một cái là có thể quyết định sinh tử của một người.

-----------

- Tiểu thư, phủ chủ đang bế quan tu luyện!

Trong phủ phủ chủ Nam Tuyên phủ, Thanh Mai và Thanh Cúc ngăn ở cửa, không để cho Tần Vi Vi đi vào.

- Tránh ra!

Sắc mặt Tần Vi Vi lạnh lùng gạt hai người sang bên, xông thẳng vào trong.

Tần Vi Vi ít khi có thời điểm cứng rắn đối với Thanh Mai cùng Thanh Cúc như thế, thông thường không hề lên mặt tiểu thư với hai nàng, chỉ vì hai nàng gần như có thể coi là mẹ kế của Tần Vi Vi, đã nuôi nấng nàng từ nhỏ.

Hiển nhiên là hôm nay nàng uống lộn thuốc rồi…

Hồng Miên và Lục Liễu cũng theo tới, chờ ở trong sân, trơ mắt nhìn Tần Vi Vi xông vào. Các nàng cũng không có lá gan đi theo xông vào qua cửa Thanh Mai Thanh Cúc, ở hai phủ cũng chỉ có Tần Vi Vi dám làm như vậy.

Bất quá trong mắt hai người cũng có vẻ lo âu, sau khi danh sách Tinh Tú Hải Kham Loạn hội công bố ra, cả hai đều cảm thấy không thể nào tin được. Hai nàng biết Tần Vi Vi có tình cảm thế nào với Miêu Nghị, quả nhiên lập tức ngựa không ngừng vó chạy đến.

Bên trong tĩnh thất, Dương Khánh khoanh chân nhắm mắt chậm rãi mở mắt ra nhìn Tần Vi Vi sải bước xông vào, không nghĩ tới nàng lại dám xông vào. Lúc này so nàng với nữ nhi vẫn tuân thủ quy củ với phụ thân mình trước mặt người ngoài lúc bình thường, tưởng chừng như hai người khác nhau.

Y biết sau khi công bố danh sách nàng sẽ tìm đến mình, cho nên bế quan tránh né, không phải là vì chột dạ, mà là không muốn thấy nữ nhi vì một nam nhân tìm tới gây phiền phức cho mình.

Thế nhưng người tới trước mắt không chỉ là nữ nhi mình, hôm nay y đã hiểu sâu sắc con mình còn là một nữ nhân. Trong cuộc sống của nữ nhân, thân phận nữ nhi chỉ chiếm một phần, bởi vì trong chuyện tình cảm, bất kể phụ mẫu nói gì nữ nhân cũng bỏ mặc sau đầu không để ý.

- Vi Vi, con có biết đang làm gì hay không?

Dương Khánh trầm giọng chất vấn.

Tần Vi Vi đứng lại ở trước mặt y, cũng lên tiếng chất vấn:

- Danh sách kia là thế nào vậy?

Dương Khánh nổi giận:

- Càn rỡ, con dám nói chuyện với phụ thân bằng thái độ này sao?

Tần Vi Vi khẽ cắn môi, hỏi lại lần nữa:

- Tại sao Miêu Nghị có tên trong danh sách?

Trong khoảnh khắc biết danh sách, nàng lập tức liên tưởng là mình làm liên lụy tới Miêu Nghị. Nhất định là lần đó cầu hôn đã chọc giận phụ thân, nếu không vì sao lại để cho một tu sĩ cảnh giới Bạch Liên đi Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, đây không phải là muốn cho Miêu Nghị chịu chết sao?

Nữ nhi này là yếu điểm lớn nhất của Dương Khánh, thấy mắt nàng bắt đầu ửng đỏ, y cũng không đành lòng trách cứ nữa, nhàn nhạt hỏi:

- Con thích Miêu Nghị ư?

Tần Vi Vi khẽ run lên, miệng vẫn kiên quyết phủ nhận:

- Không có, con chỉ muốn biết có phải là vì chuyện cầu hôn lần trước, phụ thân mới để cho hắn xuất hiện ở trong danh sách không?

Không có mới lạ, Dương Khánh thở dài trong lòng, không có vì sao lại kích động như vậy… Y lắc đầu nói:

- Con suy nghĩ quá nhiều rồi, vốn trong danh sách ta báo lên trên cũng không có tên Miêu Nghị, là điện chủ tự tay gạch đi một cái tên, thêm tên Miêu Nghị vào. Đừng nghi ngờ, ta biết nói như vậy con không tin, thật ra thì ta cũng không biết tại sao điện chủ muốn thêm tên Miêu Nghị, chuyện này thật sự không có chút liên quan gì với ta. Miêu Nghị lại biết chuyện này, tại sao tên của hắn lại xuất hiện ở trong danh sách, sợ rằng chỉ có chính hắn mới có thể biết được, nếu không trên đời không có chuyện gì là vô duyên vô cớ.

Tần Vi Vi trợn mắt to hơn trước, kinh hô thất thanh:

- Miêu Nghị đã sớm biết danh sách ư?

Dương Khánh gật đầu.

Trong nháy mắt, Tần Vi Vi nghĩ thông suốt tại sao Miêu Nghị lại giao hai người kia cho mình, tại sao phải tặng lễ vật cho người của ba đại môn phái, hết thảy rõ ràng là vì chuẩn bị đi Tinh Tú Hải.

Thi lễ một cái, Tần Vi Vi xoay người đi, sau khi rời khỏi Nam Tuyên phủ lại dẫn Hồng Miên, Lục Liễu chạy thẳng tới Trấn Hải sơn, chuyến này không dẫn theo những tùy tùng khác...

-----------

Danh sách vừa công bố, địa phương náo nhiệt nhất chính là Trấn Hải sơn, đệ tử ba đại phái hồi hộp, sau lưng nói đây là báo ứng của Miêu Nghị. Ai nấy xoa tay xoa chân, tựa hồ đang chuẩn bị chờ Miêu Nghị rời đi sẽ làm một trận.

Thiên nhi và Tuyết nhi ngược lại đã sớm có chuẩn bị tâm tư, bình thường thấy Miêu Nghị không coi ra gì, đã cũng sớm từ từ yên lòng. Vốn hai nàng có lòng tin nhất định với Miêu Nghị, mấu chốt là từ trước tới nay Miêu Nghị chưa từng làm cho hai người thất vọng, trong mắt các nàng, Miêu Nghị có thể đối mặt với bất kỳ khó khăn nào.

Dĩ nhiên lời của Miêu Nghị an ủi các nàng cũng đã có tác dụng, ta không phải là lần đầu tiên đi Tinh Tú Hải.

Đệ tử Lam Ngọc môn cũng cảm thấy khiếp sợ, Lam Ngọc môn đã sụp đổ, nếu là Miêu Nghị đi nữa có thể tưởng tượng được tình cảnh sau này sẽ thế nào. Khoan nói những chuyện khác, sơn chủ sau này tiếp nhận sẽ không bỏ ra một khoản khổng lồ hàng năm để nuôi nhiều nhân mã như vậy.

Đương nhiên là bọn Điền Thanh Phong chạy tới cầu kiến trước tiên, để nghiệm chứng tin tức thật giả.

Bên trong phòng khách, Miêu Nghị quét qua chúng đệ tử Lam Ngọc môn, gật đầu nói:

- Là thật.

- Đại nhân, tại sao bắt ngài đi Tinh Tú Hải?

Điền Thanh Phong lộ vẻ khổ sở nói, mấy năm qua Lam Ngọc môn gặp phải một chuỗi đả kích liên tiếp, thật sự là làm cho người ta khó có thể tiếp nhận.

- Cái này không quan trọng, đối với các ngươi quan trọng là sau khi Lam Ngọc môn bị diệt, ba đại môn phái đã từng làm áp lực với ta, muốn kéo các ngươi xuống khỏi vị trí hiện tại, bất quá ta đã dứt khoát từ chối.

Miêu Nghị đang ngồi trên ghế chợt đứng dậy:

- Ta nói cho các ngươi biết những chuyện này là muốn để cho các ngươi hiểu, ta đối đãi các ngươi không tệ. Lúc ta không có mặt, các ngươi cần phải phối hợp Diêm Tu coi sóc Trấn Hải sơn, ta sẽ ủy quyền Diêm Tu tạm thời làm sơn chủ Trấn Hải sơn. Chờ ta trở về luận công ban thưởng tất không bạc đãi, lần này đi Tinh Tú Hải bản tọa nhất định trở về!

Ngươi nói trở về là có thể trở về được sao!? Mọi người có tâm trạng phức tạp, bất quá ngoài mặt vẫn đồng thanh đáp:

- Dạ!

Sau khi bọn Điền Thanh Phong lui ra, Miêu Nghị dẫn Diêm Tu lộ vẻ buồn bã đi vào trong đình viện lầu các.

Hắn viết một miếng ngọc điệp ủy quyền đưa cho Diêm Tu:

- Lúc ta không có ở Trấn Hải sơn, giao chuyện của Trấn Hải sơn cho lão.

Diêm Tu nhận lấy ngọc điệp, chắp tay nói:

- Diêm Tu nhất định không phụ kỳ vọng của sơn chủ.

Miêu Nghị cười nói:

- Có mấy lời không tiện nói trước mặt Thiên nhi, Tuyết nhi, nhưng ta cũng không dối gạt lão, lần này đi Tinh Tú Hải cửu tử nhất sinh, cơ hội trở về rất nhỏ, nghe nói có trọng thưởng, ta mới liều đi một chuyến. Lão cũng không cần lo lắng, nếu như ta không về được, Thiên nhi Tuyết nhi sẽ cùng Yêu tiền bối rời đi, ta cũng đã sắp xếp xong xuôi đường lui cho lão. Nếu lão bằng lòng rời đi với bọn Thiên nhi, có thể đi Thiếu Thái sơn tìm Tần Vi Vi giúp một tay giải trừ tiên tịch, sau đó hãy cao bay xa chạy. Nếu như muốn tiếp tục ở lại quan phương, ta cũng không miễn cưỡng. Nếu ở Trấn Hải sơn khó có thể đặt chân, có thể đi đầu Tần Vi Vi, ta đã dặn dò nàng trước…

Diêm Tu không nghĩ tới ngay cả đường lui của lão cũng đã được Miêu Nghị sắp xếp xong xuôi, trong lòng cảm động khó có thể dùng lời diễn tả được, có vẻ khó tự kiềm chế run rẩy nói:

- Đại nhân, ngài an bài trước những chuyện này, phải chăng là đã biết sớm mình phải đi Tinh Tú Hải?

Miêu Nghị gật đầu một cái:

- Rất xin lỗi, đã giấu các ngươi lâu như vậy.

Hắn vừa dặn dò Diêm Tu xong chợt có một vị khách tới, người tới không ai xa lạ, là Văn Phương thương hội Nam Tuyên thành, lại mang theo một hộp bánh tới nói là tự tay mình làm.

Không có biện pháp, nàng cũng không phải người có tiền gì, trong mắt nàng Miêu Nghị có tiền như vậy, lễ vật mà nàng mang tới chắc chắn sẽ bị Miêu Nghị coi thường, không bằng tự mình làm ít đồ biểu đạt tâm ý.

Thiên nhi, Tuyết nhi cũng không thiếu lễ vật, Văn Phương tặng hai nàng hai bộ trang sức xinh đẹp, cả ba tíu tít trò chuyện với nhau.

Bên trong phòng khách, Miêu Nghị mở hộp ra, ngồi ở cạnh khay trà cầm một miếng bánh lên ăn thử, thấy mùi vị cũng không tệ lắm. Lần trước Văn Phương tặng hắn không hề nếm thử, lần này cảm thấy ngon miệng bèn cười hỏi:

- Thật sự là tự tay nàng làm ư?

- Đại ca nói như vậy là làm tổn thương người ta, chẳng lẽ muội còn gạt huynh…

Văn Phương rời khỏi chỗ Thiên nhi và Tuyết nhi, xem đây như nhà mình hết sức tự nhiên ngồi uống bàn trà đối diện Miêu Nghị, sau khi do dự một chút bèn thăm dò hỏi:

- Đại ca, muội nghe được phong thanh, nói huynh phải tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội…

Miêu Nghị kỳ quái nói:

- Không phải là thương hội các ngươi từ trước tới nay không hề tham dự vào những chuyện chém giết sao, vì sao tin tức linh thông như vậy?

- Có người tới thương hội mua đồ tiết lộ.

Văn Phương quan sát vẻ mặt của hắn, cũng đang quan sát phản ứng của Thiên nhi cùng Tuyết nhi. Có lẽ là Miêu Nghị cố làm ra vẻ bình tĩnh, nhưng nàng đã tiếp xúc qua hai nàng, biết rõ hai người không phải là loại nữ nhân tâm cơ thâm trầm. Lại thấy hai nàng ôm hai bộ đồ trang sức đeo tay nhỏ giọng thảo luận, dường như không lo lắng cho chuyện chủ nhân mình đi Tinh Tú Hải một chút nào, trong mắt lóe lên như có điều suy nghĩ.

Miêu Nghị cười nói:

- Biết ta sắp đi Tinh Tú Hải rồi, nàng còn tới đây làm chi?! Đi rồi coi như không về được nữa, cho dù là nàng lập quan hệ thế nào, ta cũng không còn chiếu cố làm ăn cho nàng được nữa.

- Tiểu muội cũng không phải là loại người thấy lợi quên nghĩa, cho dù là Đại ca không có ở đây, tiểu muội cũng sẽ thường xuyên đến thăm Thiên nhi cùng Tuyết nhi.

Văn Phương vỗ ngực bảo đảm:

- Không phải là gọi Đại ca suông, gọi như vậy chính là cả đời!

Cả đời ư…? Miêu Nghị cười cười, không phải là mối làm ăn lớn có thể thân thiết như vậy mới lạ.

Dĩ nhiên lời này chẳng qua chỉ để trong lòng, cũng không cần thiết nói ra tổn thương người.

Còn đang trò chuyện, bên ngoài chợt có người thông báo Tần Vi Vi tới.

Trong chốc lát, chỉ thấy Hồng Miên Lục Liễu đi theo Tần Vi Vi trong đình viện sải bước tới, Miêu Nghị dặn Thiên nhi Tuyết nhi bồi tiếp Văn Phương, còn mình ra cửa chắp tay nghênh đón:

- Tần sơn chủ đại giá quang lâm, hoan nghênh trở lại chốn cũ.

Lúc này còn có tâm trạng đùa giỡn, Tần Vi Vi lườm hắn một cái, căn dặn Hồng Miên Lục Liễu đi trò chuyện với Thiên nhi Tuyết nhi, còn mình đi thẳng tới lầu các quen thuộc, đồng thời kêu gọi Miêu Nghị:

- Lên đây nói chuyện.

Đi tới lầu các, thấy bố trí bên trong không thay đổi gì, Tần Vi Vi đi thẳng tới sau trường án ngồi uống, cũng là vị trí của nàng trước kia.

Miêu Nghị đi theo sau nàng cười khổ nói:

- Vi Vi, dường như vị trí đó hiện tại là của ta, nàng ngồi đó làm ta có cảm giác trở về ngày trước, lúc còn là động chủ Đông Lai động tới bái kiến nàng…

Tần Vi Vi không đùa giỡn với hắn, cau mày hỏi:

- Ngươi đã sớm biết mình phải đi Tinh Tú Hải ư?

Quả nhiên cũng là vì chuyện này mà tới… Miêu Nghị đáp:

- Phải!

Tần Vi Vi cắn răng thử dò xét:

- Có phải là vì lần trước cầu hôn, cho nên phủ chủ có ý làm khó ngươi chăng?

Miêu Nghị ngẩn ra, chợt lắc đầu nói:

- Chuyện này thật sự không có liên quan gì với phủ chủ, là điện chủ bổ nhiệm.

Tần Vi Vi không tin:

- Vì sao điện chủ lại chỉ đích danh ngươi đi Tinh Tú Hải?

- Chuyện này ta cũng kỳ quái, ta nghi ngờ là bị huynh đệ kết nghĩa của ta bán đứng. Có nội tình? Tần Vi Vi ngạc nhiên nói:

- Huynh đệ kết nghĩa của ngươi ư, là ai vậy?

Miêu Nghị cũng không tiện nói chuyện mình bức bách người ta kết bái, chỉ than thở:

- Chuyện này một lời khó mà nói hết, tóm lại là lúc trước ta theo phủ chủ đi Trấn Ất điện, trong lúc vô tình xông vào vườn mai điện chủ, động vào mai mà điện chủ hết sức yêu thích. Đoán chừng là bởi vì chuyện này nên chọc giận điện chủ, trừ chuyện này ta thật sự không nghĩ ra còn có chỗ nào trêu chọc tới điện chủ.

Miêu Nghị lắc đầu cười khổ, đến lúc này cũng không có gì giấu giếm.

Tần Vi Vi thình lình đứng lên, nhìn chằm chằm Miêu Nghị ra vẻ hận hắn bất trị, đau lòng ôm đầu nói:

- Miêu Nghị, ngươi bảo ta nên nói gì đây, ở vườn mai điện chủ ngươi cũng dám đi loạn như vậy…

- Ta nào biết đường đường điện chủ lòng dạ nhỏ mọn như vậy, huống chi đây chỉ là suy đoán của ta, vẫn không thể chắc chắn.

Hai người đang trò chuyện, Thiên nhi đột nhiên tới thông báo:

- Đại nhân, bên ngoài có người muốn gặp ngài, nói là Đại ca ngài phái tới.

Ta lấy đâu ra Đại ca??? Miêu Nghị ngạc nhiên, chẳng lẽ là mới vừa nhắc Tiếu Ất Chủ, y lại tới đây thật?! Hắn sợ hiểu lầm giống như Văn Phương lần trước, bèn hỏi:

- Đại ca nào?

- Thủ vệ sơn môn nói các nàng không chịu nói, đây là hai nữ tử, tự xưng Hồng Tụ và Hồng Phất, nói là báo với Đại nhân chắc chắn sẽ biết.

Hồng Tụ, Hồng Phất…? Miêu Nghị tỏ ra kinh ngạc.

Cái tên đặc thù như vậy tự nhiên sẽ không dễ dàng quên, đây không phải là tên thị nữ Yến Bắc Hồng sao, rốt cục hắn đã biết vị Đại ca của mình là ai.

Hắn và Yến Bắc Hồng có tình hữu nghị với nhau lúc cả hai còn hàn vi nghèo khổ, lại có ân cứu mạng lẫn nhau, có thể nói là mạc nghịch chi giao, nếu xét ra ở giới tu hành, Yến Bắc Hồng xứng đáng là Đại ca của Miêu Nghị.

Chuyện khiến cho hắn ngạc nhiên là hai nơi cách xa nhau như vậy, vì sao Yến Bắc Hồng lại cho hai thị nữ tới đây, chẳng lẽ là Yến Bắc Hồng cũng tới?