Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thấy đám người Miêu Nghị đuổi long câu tiến vào, mười người khoanh chân ngồi tĩnh tọa bên trong khoang động lực mở mắt đứng lên. Còn chưa tới thời gian đổi ban, vì sao lại tới, tự nhiên bọn họ tò mò hỏi có chuyện gì.
Hai người bị Miêu Nghị gọi đi theo kể lại một lượt chuyện bọn Tô Kính Công đắc tội Ô Mộng Lan, mười người bên trong khoang thuyền nghe xong ai nấy bùi ngùi cảm khái. Bất quá bọn họ cũng không có ý kiến gì, sau này không cần vật cỡi của mình phải lao động nữa, đây cũng là chuyện tốt.
Vì để tránh cho thuyền phải dừng lại, mười người lần lượt thay vật cỡi của mình bằng vật cỡi của bọn Tô Kính Công.
Tự nhiên Miêu Nghị dặn dò chuyện này hết sức rõ ràng, bảo mười người này bàn giao với mười người sau sẽ tiếp tục đổi vật cỡi của ba đại phái.
Trước khi đi, Miêu Nghị nhắc nhở lần nữa:
- Ta và người của ba đại phái là đồng liêu, đều là bạn tốt, các ngươi không cần quan tâm tới chuyện cho vật cỡi của bọn họ ăn uống, ta sẽ đích thân xử lý, các ngươi giao ban nhớ chuyển lời lại.
Có thể bớt chuyện cho mình, tự nhiên mọi người vô cùng vui vẻ, đồng thời cũng cảm thấy Miêu Nghị này vô cùng trượng nghĩa. Cũng có người cho là Miêu Nghị đang vuốt mông ngựa nịnh bợ ba đại phái, làm như vậy dĩ nhiên là vì muốn có chỗ dựa ở Tinh Tú Hải.
Miêu Nghị bất kể bọn họ nghĩ như thế nào.
Lúc trở lại gian phòng của mình, bên ngoài biển cả mênh mông đã nổi lên cuồng phong bạo vũ. Miêu Nghị lấy trái cây ướp lạnh trong rương hàn ngọc ra thưởng thức, vừa ăn vừa đi đến trước cửa sổ. Bên ngoài cuồng phong bạo vũ nên không tiện mở cửa sổ trên ban công ra, chỉ có thể hé ra một khe nhỏ, lập tức mưa gió theo đó tạt vào.
Miêu Nghị theo khe hở này nhìn ra ngoài, chỉ thấy hơn hai mươi người Tô Kính Công vẫn còn đang đứng ngay ngắn vững vàng ở đầu thuyền, hứng lấy cuồng phong bạo vũ. Dù sao bọn họ toàn là tu sĩ Thanh Liên, cuồng phong bạo vũ có thể khiến cho người bình thường phải bỏ chạy, bọn họ vẫn chịu đựng được, từ chuyện bọn họ đứng ở đầu thuyền vẫn không nhúc nhích là có thể nhìn ra.
Chẳng qua là trong hoàn cảnh ác liệt như vậy có hơi thê thảm không nỡ nhìn, nhất là thỉnh thoảng có một đợt sóng lớn ập vào mũi thuyền, bọn Tô Kính Công vẫn đứng vững vàng không lay chuyển.
Miêu Nghị vừa ăn trái cây vừa quan sát không khỏi chậc chậc thành tiếng, đáng tiếc cuồng phong bạo vũ không thể kéo dài ba tháng không ngừng, nếu không cũng có thể sửa trị đám người này một trận.
Sở dĩ hắn gọi những người này từ trên nóc thuyền xuống mũi thuyền phạt đứng, cũng là vì sợ Ô Mộng Lan nhìn thấy sẽ tò mò. Chỉ cần nàng nhìn thấy chắc chắn sẽ không nhịn được tiến lên hỏi thử tại sao, chỉ cần hai bên nói chuyện chắc chắn hắn sẽ lộ tẩy, nên để cho Ô Mộng Lan mắt không thấy tâm thanh tịnh là hơn.
Đóng cửa sổ lại, Miêu Nghị khoanh chân ngồi trên giường, ném một viên Nguyện Lực Châu vào trong miệng ngồi tĩnh tọa tu luyện.
Cuồng phong bạo vũ trên biển tới nhanh đi cũng nhanh, không tới gần nửa ngày bên ngoài đã mưa tiêu mây tán, lộ ra bầu trời đầy sao tinh khiết mênh mông. Lúc này đã là đêm khuya, bên ngoài có thể nghe tiếng sóng vỗ rì rào bình yên như trước, Hắc Thán đã trốn vào phòng đang vẫy vẫy đuôi rắn nhàn nhã lim dim.
Miêu Nghị thu công xuống giường mở cửa đi lên ban công, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm trong sáng đầy sao. Trời biển mênh mông không thấy ánh trăng nhưng lại động lòng người, hắn nhìn lên mũi thuyền, hơn hai mươi người kia vẫn kiên định đứng đó.
Miêu Nghị phi thân rơi xuống boong thuyền, đi tới. Hơn hai mươi người nhắm mắt đang tu luyện ở mũi thuyền nghe tiếng mở mắt, quay đầu nhìn lại.
- Chư vị vất vả rồi.
Miêu Nghị chắp tay.
- Miêu quản sự, bọn ta đang có chuyện muốn tìm ngươi.
Hoàn Nhan Hoa lên tiếng nói.
Miêu Nghị nhìn lướt qua trên người đám nữ nhân các nàng, cuồng phong bạo vũ lớn như vậy cũng không thể làm cho các nàng ướt như chuột lột, bằng không hắn cũng muốn xem thử thân hình của những ngọc nữ này có gì khác với nữ nhân bình thường.
- Chuyện gì?
Miêu Nghị hỏi.
Lý Diệu Kỳ than thở:
- Miêu quản sự, chúng ta đứng ở đây cũng không sao, chẳng qua là lúc đến phiên long câu chúng ta làm nhiệm vụ không thể thay được, sợ là làm chậm tốc độ thuyền sẽ chọc cho Ô điện chủ tức giận, Miêu quản sự có thể an bài giúp giùm chúng ta hay chăng?
Miêu Nghị cười ha hả nói:
- Không cần lo lắng, ta đã điều chỉnh trật tự làm nhiệm vụ ở khoang động lực, long câu chư vị cũng không cần làm việc, ở trong chuồng nghỉ ngơi là được. Chư vị đang bị trừng phạt, những người khác cũng có thể hiểu được.
Giữa hai bên đã là một mất một còn, hắn nói lời này thật sự là không đỏ mặt một chút nào, vật cỡi người ta đang bôn ba mệt nhọc không ngừng, hắn lại nói đang nghỉ ngơi.
- Đa tạ Miêu quản sự.
Thế nhưng bọn Tô Kính Công bất kể lời hắn là thật lòng hay là giả ý, tất cả chắp tay cảm tạ.
Hoàn Nhan Hoa còn nói:
- Miêu quản sự, còn có một chuyện, chúng ta chịu phạt ở chỗ này, sợ là vật cỡi chúng ta ăn uống sẽ có chút phiền phức, muốn nhờ Miêu quản sự lo liệu giúp…
- Chuyện này…
Miêu Nghị nhân cơ hội đưa ra điều kiện:
- Chư vị cũng biết tại hạ thế đơn lực bạc, không biết sau khi đến Tinh Tú Hải, ba đại phái có thể chiếu cố đôi chút hay không?
Lời này vừa nói ra, trong lòng mọi người vốn là còn có chút lo lắng hắn nhân cơ hội giở trò gì đó, bây giờ cũng đã yên lòng, Hiển nhiên đối phương vẫn muốn kết giao đại phái bảo vệ tính mạng, cũng không dám đắc tội bọn họ quá mức, hiển nhiên thể diện không quan trọng bằng mạng nhỏ.
Mọi người cười lạnh trong lòng, ngoài mặt vẫn khách sáo gật đầu nói:
- Đây là tự nhiên.
Tô Kính Công lại đưa ra lời bảo đảm:
- Đến Tinh Tú Hải, ngươi muốn gia nhập bất cứ phái nào trong ba đại phái chúng ta đều được cả.
- Đúng vậy.
Lý Diệu Kỳ cùng Hoàn Nhan Hoa cũng luôn miệng bảo đảm, trước hết hãy trấn an Miêu Nghị rồi hãy tính.
Lúc này Miêu Nghị cười chắp tay nói:
- Chư vị yên tâm, chuyện vật cỡi của chư vị cứ để Miêu mỗ lo liệu, chỉ cần chư vị mạnh khỏe, đến Tinh Tú Hải cũng là một đại trợ lực cho Miêu mỗ.
Hai bên hoàn thành giao dịch xong, Miêu Nghị cáo từ rời đi.
Chờ hắn đi rồi, bọn Tô Kính Công đưa lưng về phía hắn trao đổi ánh mắt với nhau, trong mắt ai nấy lộ ra vẻ tàn khốc lạnh lùng vô kể. Còn muốn chúng ta đến Tinh Tú Hải giúp ngươi sao, đến lúc đó xem ngươi chết như thế nào! Nếu không phải Miêu Nghị ngươi làm chuyện tốt, tố cáo tới chỗ Ô Mộng Lan, chúng ta đâu cần khổ sở hứng chịu cuồng phong bạo vũ như vậy???
Cuồng phong bạo vũ mới vừa rồi đã hoàn toàn quét sạch chút lòng cảm kích của bọn Tô Kính Công đối với Miêu Nghị, trong lúc hứng chịu mưa gió, trong lòng bọn họ oán hận mắng thầm Miêu Nghị không dứt. Thế nhưng tên kia có quan hệ với Ô Mộng Lan, chỉ cần vẫn còn ở trên thuyền này bọn họ sẽ không chọc nổi, chỉ có thể tạm thời nhẫn nại, chờ đến Tinh Tú Hải tìm hắn tính hết nợ nần.
Miêu Nghị quay người đi, khóe miệng cũng nở một nụ cười lạnh lẽo. Hắn tới đây cầu bọn họ giao dịch cũng vì muốn bọn họ có thể an tâm, hắn không hề hy vọng sau khi tới Tinh Tú Hải ba đại phái có thể bảo vệ mình. Cái mạng nhỏ của mình chỉ có thể dựa vào chính mình, gởi gắm cho người khác, nhất là giao do cừu nhân làm chủ hết sức không an toàn.
Còn muốn lão tử cho vật cỡi các ngươi ăn sao? Sau khi tới Tinh Tú Hải xem các ngươi cỡi một đám tôm chân mềm, lấy gì phách lối với lão tử nữa…
Đương nhiên hắn sẽ cho vật cỡi của bọn Tô Kính Công ăn uống, bất quá sẽ khống chế phân lượng, dần dần làm hao hết thể lực của đám long câu kia.
Mặc dù có hơi tàn nhẫn, nhưng đây cũng là không có biện pháp, hiện tại bất kể hắn giết chết đối phương hay long câu của đối phương, trước khi xuống thuyền chuyện này tới tai Ô Mộng Lan, chắc chắn mọi chuyện mà hắn đã làm sẽ hoàn toàn lộ tẩy. Dám đùa giỡn Ô Mộng Lan như kẻ ngốc, nàng bỏ qua cho hắn mới là lạ.
Nhân cơ hội thẳng thắn sảng khoái báo thù cố nhiên là tốt, nhưng cũng không cần thiết hy sinh cả bản thân mình. Hiện tại không vội, đã nắm giữ quyền chủ động trong tay mình, từ từ là được.
Hắn vào trong phòng đóng cửa lại, tiếp tục tu luyện.
Sáng sớm hôm sau, một vòng mặt trời kim quang chói lọi nhảy ra khỏi sóng biếc mặt biển vạn dặm, Miêu Nghị thu công đi ra khỏi ban công nhảy xuống, đi tới mũi thuyền nói với bọn Tô Kính Công:
- Ô điện chủ lệnh cho ta mỗi ngày báo cáo tình huống trên thuyền, bây giờ ta đi cầu tình giúp các ngươi, để xem Ô điện chủ có thể giơ cao đánh khẽ bỏ qua cho các ngươi hay không.
- Làm phiền rồi.
Mọi người lập tức chắp tay cảm tạ, trên thực tế là đứng càng lâu càng hận người nào đó.
- Không cần cảm tạ, mọi người đều là người nhà, đến Tinh Tú Hải còn phải dựa vào nhau.
Miêu Nghị khách sáo một tiếng rời đi.
Người nhà!? Ai là người nhà với ngươi??? Lời này của hắn khiến cho mọi người thầm cười lạnh một trận.
Miêu Nghị bay lên trên tầng mái, ngửa đầu nhìn bầu trời vạn dặm không mây, nhìn lại vầng mặt trời kim quang chói rạng, khóe miệng nở một nụ cười quỷ quyệt. Có lẽ ánh mặt trời hôm nay hơi nóng, hôm qua đã được tắm rửa, hôm nay được tắm nắng, đám người này thật đúng là có phúc khí.
Hắn đi tới trước cửa phòng Ô Mộng Lan, sau khi gõ cửa ba tiếng bèn cung kính gọi:
- Mạnh tỷ!
Tóm lại bất kể Ô Mộng Lan khó chịu thế nào, hắn vẫn không chịu gọi người ta là điện chủ, nhất quyết chỉ gọi Mạnh tỷ mà thôi. Tối thiểu cũng có chút hiệu quả, tối thiểu gọi tỷ lúc nói chuyện sẽ thuận tiện hơn.
- Vào đi!
Thanh âm của Ô Mộng Lan từ trong nhà truyền ra.
Miêu Nghị thi pháp mở then cửa bên trong, đẩy cửa tiến vào, đi tới cửa gian phòng Ô Mộng Lan thấy nàng vẫn đang khoanh chân ngồi tĩnh tọa trên giường tu luyện, bèn chắp tay nói:
- Tuân lời Mạnh tỷ căn dặn, tiểu đệ tới đây báo cáo hàng ngày.
Ô Mộng Lan không thèm mở mắt, chỉ lạnh nhạt nói:
- Nói đi.
- Trên thuyền hết thảy bình thường, chẳng qua là...
Miêu Nghị có hơi do dự.
Ô Mộng Lan thình lình mở mắt nói:
- Chỉ là cái gì?
Nàng cũng không muốn trên thuyền có chuyện, đưa tất cả mọi người giao tới Tinh Tú Hải mới coi là viên mãn. Nếu không lý do có ép bất đắc dĩ, thật ra nàng sẽ không loạn khai sát giới ở trên thuyền.
Miêu Nghị cười nói:
- Trên chiếc thuyền chúng ta hết thảy bình thường, trên những thuyền khác lại không biết, chi bằng để ta giúp Mạnh tỷ đi tìm hiểu dò xét?
Mắt Ô Mộng Lan chợt lóe sáng, khóe miệng lộ ra vẻ châm chọc:
- Ngươi có lòng tốt như vậy? Có phải có ý đồ gì hay không?
Chuyện gì cũng không qua được ánh mắt của Mạnh tỷ. Miêu Nghị cười khan hai tiếng, làm ra vẻ khổ sở nói:
- Không dối gạt Mạnh tỷ, cũng có một chút ý đồ, chỉ vì ngày hôm qua tiểu đệ đắc tội ba đại phái, cho nên muốn đến những thuyền khác xem thử có thể tìm được chút trợ lực ở Tinh Tú Hải hay không. Bất quá tỷ hãy yên tâm, tiểu đệ nhất định tìm hiểu rõ ràng tình huống trên những thuyền khác giúp Mạnh tỷ… Mạnh tỷ, tiểu đệ thật sự rất khó khăn, xin hãy nể tình chiêu đãi nhiệt tình trước đây ở Đông Lai động, nhân tiện giúp cho một tay.
Lại nhắc tới chuyện nhiệt tình chiêu đãi ở Đông Lai động… Có thể nói Ô Mộng Lan vừa bực mình vừa buồn cười, không phải là ăn của ngươi ít đồ, uống của ngươi mấy vò rượu ngon sao? Vì sao ngươi cứ nhắc mãi như vậy, làm như lão nương thiếu nợ của ngươi cả đời không bằng…
- Ngươi nhớ kỹ chuyện chiêu đãi ta ở Đông Lai động, vì sao không nhớ chuyện ngươi xông đến địa bàn của ta giết người?
Ô Mộng Lan châm chọc nói.
- Người của tỷ cũng chạy từng đến bên ta giết người... Chuyện đã qua cũng không nhắc lại, Mạnh tỷ, ngài đại nhân không kể lỗi tiểu nhân, cần gì tính toán với tiểu đệ?
Miêu Nghị cười bồi.
Ô Mộng Lan coi như là hoàn toàn phục hắn, nàng từng gặp qua người vô sỉ, nhưng chưa từng gặp qua ai vô sỉ như vậy. Ngươi nhắc chuyện cũ thì không sao, ta nhắc chuyện cũ ngươi lại nói đại nhân không kể lỗi tiểu nhân.
Bất quá nói đi thì nói lại, nàng thật sự là không thể bắt Miêu Nghị phải đại nhân không kể lỗi tiểu nhân. Bởi vì ở thân phận địa vị và tu vi, nàng thật sự là đại nhân, mà Miêu Nghị tự xưng tiểu nhân cũng không quá đáng, cho nên Miêu Nghị có thể nói, nàng lại không thể nói ra miệng.
Hiện tại rốt cục nàng đã hiểu vì sao thủ hạ của mình thường hay thua thiệt địa bàn đối diện, bởi vì không vô sỉ bằng người ta. Nếu có thể thu được tiểu tử này làm thủ hạ của mình, có lẽ sẽ đấu ngang tay được với Dương Khánh.
Nàng cười lạnh mấy tiếng, chấp nhận Miêu Nghị là tiểu nhân, cũng không tiếp tục tranh cãi với Miêu Nghị nữa, bằng không sẽ đi quá đà.
Nắm giữ tình huống những thuyền khác cũng chính là điều mà Ô Mộng Lan mong muốn. Miêu Nghị có thể nói là phí hết tâm tư gãi đúng vào chỗ ngứa của nàng, cho nên nàng cũng không từ chối, chẳng qua là lạnh lùng cảnh cáo:
- Nếu ngươi lại gây ra chuyện gì, đừng trách ta không khách sáo.
Đây là đồng ý, Miêu Nghị mừng rỡ như điên nói:
- Dạ dạ, bất quá…
Ô Mộng Lan cười lạnh nói:
- Ngươi đừng được voi đòi tiên!
- Không có không có.
Miêu Nghị cười khổ nói:
- Chẳng qua là nếu đệ chạy đi với hai bàn tay trắng, những người trên thuyền khác sẽ không tin, nói không chừng vừa lên thuyền đã bị người ta đá lộn cổ xuống. Xin Mạnh tỷ hãy viết một pháp chỉ cho đệ…
Ô Mộng Lan suy nghĩ một chút thấy cũng phải, bèn lấy một miếng ngọc điệp ra, viết mấy câu đơn giản, lệnh cho Miêu Nghị thăm dò tình huống những thuyền khác, không cho quyền lợi nào khác.
Miêu Nghị nhận vào tay xem qua, mừng rỡ trong lòng, cảm tạ cáo lui.
Hắn thật sự nói là làm, xuống khoang bên dưới gõ đại vào cửa hai gian phòng, gọi hai người ra, lập tức sai sử:
- Phụng pháp chỉ Ô điện chủ, lệnh cho hai người các ngươi làm việc.
Hai người sửng sốt, hỏi:
- Làm việc gì vậy?
Miêu Nghị chỉ về phía dãy phòng hai bên lối đi:
- Ghi lại tên tuổi mỗi một tu sĩ trong từng phòng của tầng này, nhớ hỏi rõ tu vi, đảm nhận chức vụ gì ở địa phương, xuất thân môn phái nào… Phải ghi lại rõ ràng hết thảy, ngày mai giao cho ta, ta thu lấy phải nộp lên cho Ô điện chủ tra xét.