Phi Thiên

Chương 330. Liên kết

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắn quay người vào trong nhà mở ra cửa sổ ba mặt, hưởng thụ gió biển mát rượi, ném một viên Nguyện Lực Châu vào trong miệng, khoanh chân trên giường tiếp tục tu luyện.

Mặt trời đã lặn, trăng sáng mọc trên bầu trời đầy sao xuất hiện ở ngoài cửa sổ. Trên biển trăng sáng, cảnh đêm như mộng, ánh trăng chiếu vào trên mặt của Miêu Nghị, đáng tiếc người khoanh chân tu luyện trên giường không lòng dạ nào thưởng thức cảnh đẹp phía ngoài, uổng phí ở trong một gian phòng hảo hạng.

Sáng hôm sau Miêu Nghị lại chạy khắp các thuyền một lượt, tìm các quản sự thu lấy tin tức mà bọn họ đã thu thập, lại hỏi thăm trên thuyền có chuyện gì không.

Trở lại trên thuyền Nguyệt hành cung, lại tìm Ô Mộng Lan tấu báo các thuyền hết thảy bình thường. Nhưng ngọc điệp tin tức của các thuyền nộp lên, Miêu Nghị lại giấu giếm cho riêng mình, không có nộp lên cho Ô Mộng Lan.

Hiển nhiên Ô Mộng Lan cũng sẽ không giữ hắn lại nói chuyện phiếm, Miêu Nghị trở lại gian phòng của mình, liếc nhìn bọn Tô Kính Công vẫn còn đang phơi mình dưới ánh mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, sau đó nhanh chóng khóa trái toàn bộ cửa sổ lại.

Hắn lấy một đĩa trái cây ướp lạnh đặt trên bàn trà, nhàn nhã ngồi xuống, lấy một miếng ngọc điệp ra tra xét. Trong ngọc điệp là tin tức của thành viên trên thuyền này, hắn vừa ăn trái cây vừa xem.

Lần này đi Tinh Tú Hải, Miêu Nghị tự nhận không có nắm chắc trở thành một trăm người may mắn còn sống sót trong số mười tám vạn tu sĩ. Cho dù có một bộ pháp bảo nhị phẩm, hắn cũng không có nắm chắc chút nào, nhưng hắn sẽ không ngồi chờ chết. Cho dù là một chút cơ hội giữ mạng sống cũng phải nắm lấy, không có cơ hội thì sáng tạo cơ hội, nhất định phải sống tiếp.

Hắn thế đơn lực bạc là không sai, nhưng kẻ thế đơn lực bạc trong đội thuyền này không chỉ có một mình hắn. Con sâu cái kiến còn ham sống, suy đoán không ai bằng lòng đi chịu chết. Không có ba đại phái ủng hộ, Miêu Nghị bèn nghĩ cách liên kết những kẻ có hoàn cảnh đơn độc giống như mình lại, để cầu tự vệ.

- Lại một phủ chủ...

- Lại một Thanh Liên cửu phẩm...

- Đây là Thanh Liên bát phẩm...

Xem số ngọc điệp trong tay, có thể nói Miêu Nghị càng xem càng kinh hãi, tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội lần này chỉ riêng trên chiếc thuyền Nguyệt hành cung đã có ba mươi bảy tên phủ chủ, hơn hai trăm tên sơn chủ, hơn nữa phần lớn tu vi không thấp. Trong số sơn chủ tham dự ngoại trừ tên xui xẻo là hắn ra, tu vi các sơn chủ khác đều vượt qua Thanh Liên ngũ phẩm.

Không cần suy nghĩ nhiều, chắc chắn phần lớn những sơn chủ này đều là vì uy hiếp đến địa vị phủ chủ, mới bị hạ thủ như vậy.

Chuyện khiến cho người ta kinh hãi nhất chính là, trong hơn hai ngàn người này lại có mười sáu Thanh Liên cửu phẩm, cách cảnh giới Hồng Liên cũng chỉ có một bước mà thôi. Chỉ cần vượt qua ngưỡng cửa đó sẽ là một vùng trời đất khác.

Thanh Liên ngũ phẩm trở lên cơ hồ chiếm một phần năm, chỉ riêng Thìn lộ đã có nhiều cao thủ như vậy tham dự, mười hai lộ cộng lại có bao nhiêu, sáu nước cộng lại có bao nhiêu? Miêu Nghị cũng hít một hơi khí lạnh, tu vi Thanh Liên ngũ phẩm trở xuống còn có đường sống sao, càng không cần phải nói tu sĩ cảnh giới Bạch Liên như mình.

Không xem không biết, xem mới biết Nam Tuyên phủ thật sự là quá nhỏ, bên ngoài có thể nói là cao thủ như mây.

- Ủa, còn có một kẻ xui xẻo...

Miêu Nghị đột nhiên ủa một tiếng kinh ngạc.

Vốn hắn cho là Thìn lộ chỉ có một mình mình là tu sĩ Bạch Liên, kết quả lại phát hiện còn có một người khác, hơn nữa còn là nữ nhân, hơn nữa tu vi còn không bằng mình, chỉ có tu vi Bạch Liên ngũ phẩm, không có môn phái xuất thân, tên là Thích Tú Hồng.

Còn có người xui xẻo hơn mình, trong lòng Miêu Nghị trong nháy mắt thăng bằng không ít, âm thầm ghi nhớ cái tên Thích Tú Hồng này, kể cả số phòng. Chuẩn bị sau này sẽ đi xem thử ra sao, dù sao hắn cũng có điều kiện chạy tới chạy lui trong khắp đội thuyền. - Ba đại phái không cần...

- Trấn Ất điện và Trấn Bính điện người biết mình tương đối nhiều, không tiện liên kết, không cần…

- Có môn phái bối cảnh chỉ sợ sẽ suy nghĩ liên thủ với đồng môn mình, sẽ không một lòng… Không cần!

- Tên phủ chủ này có thể liên thủ được chăng… Y còn có thủ hạ của mình, suy đoán sẽ đi chung với thủ hạ… Không đúng, suy đoán thủ hạ của y chính là bị bản thân của y liệt vào danh sách tham dự, không hận chết y mới là lạ, làm sao có thể đi chung. Cho dù là đi chung, chỉ sợ vị phủ chủ này cũng phải lo lắng thủ hạ có thể ném đá giấu tay hay không… Có thể liên lạc.

Miêu Nghị cầm từng miếng ngọc điệp đánh dấu loại bỏ, thấy đệ tử ba đại phái gạch một cái loại bỏ, Trấn Ất điện cùng Trấn Bính điện loại bỏ, có môn phái bối cảnh cũng loại bỏ ra. Loại bỏ như vậy hết chừng sáu bảy phần, hoàn toàn phù hợp điều kiện chỉ có bốn trăm người, vẫn chưa tới năm trăm người.

Bất quá đây đã là một cỗ lực lượng rất lớn rồi, những người khác không cần cũng được, chỉ có những kẻ không có chỗ dựa vì cầu sinh mới có thể đoàn kết lại với nhau cũng dễ lôi kéo. Nếu hắn lôi kéo loại người như đệ tử ba đại phái, có quỷ mới để ý tới hắn, bởi vì người ta có nắm chắc nhất định. Cho dù là để ý tới hắn chắc chắn cũng có một đống lớn điều kiện, hơn nữa tới thời khắc mấu chốt vì duy trì ích lợi bản môn nhất định là hy sinh người ngoài trước hết.

Không xem không biết, xem rồi Miêu Nghị mới thấy trong toàn đội thuyền hơn hai ngàn người lại có hơn hai trăm người là người của ba đại phái. Có thể thấy được ba đại phái không hổ là ba đại phái Thìn lộ, quả nhiên là thế lực khổng lồ, không trách bọn Tô Kính Công lại tỏ vẻ nắm chắc như vậy.

Miêu Nghị ôm tin tức hai ngàn người tra xét từng người một tiến hành loại bỏ, hắn nghiên cứu như vậy hết mấy ngày trời, trong thời gian này ngày nào cũng chạy tới chỗ Ô Mộng Lan ứng đối qua loa một chuyến.

Vì thế thiếu chút nữa quên mất cho vật cỡi của bọn Tô Kính Công dưới khoang ăn uống, không khỏi giật mình. Nếu hiện tại làm cho vật cỡi của đám người kia chết đi, đến lúc đó sợ là mình muốn xuống thuyền cũng khó khăn, vội vàng đi ứng phó một chuyến.

Sau khi mất mấy ngày xác định người trong danh sách, rốt cục Miêu Nghị mở cửa sổ phòng ra thở phào nhẹ nhõm, liếc nhìn hơn hai mươi người Tô Kính Công vẫn còn đứng ở mũi thuyền phơi mình dưới ánh mặt trời chói chang, hừ lạnh một tiếng rời đi.

Đi tới đuôi thuyền, Miêu Nghị lại bay xuống mặt biển lăng ba phi độ, lại tới trên chiếc thuyền Tiên hành cung phía sau, ai ngờ vừa lúc lại gặp gỡ quản sự bản thuyền.

Đối phương lập tức tiến lên ôm quyền nói:

- Miêu huynh, phải chăng là thống lĩnh Đại nhân lại có chuyện gì căn dặn?

- Ha ha, không có gì, thống lĩnh Đại nhân bảo ta đến các thuyền thăm dò thường xuyên một chút, bởi vì không muốn thấy trước khi đến Tinh Tú Hải, đội thuyền xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Hồng huynh, ngươi có chuyện gì cứ làm đi, một mình ta đi thăm dò là được, không cần theo ta…

- Miêu huynh, nếu như không vội, không ngại tới phòng ta uống một chén, lúc Hồng mỗ xuất phát có mang theo chút rượu ngon.

- Không cần không cần, không dám trễ nãi chuyện thống lĩnh giao phó, ta hoàn thành chuyện thống lĩnh giao phó trước rồi hãy nói. Có rảnh ta sẽ trở lại tìm Hồng huynh nếm thử một chén.

Sau khi đuổi vị quản sự kia đi, Miêu Nghị vào trong khoang, đi trên thông đạo ở giữa quan sát số phòng hai bên. Đột nhiên hắn sáng mắt lên, dừng bước ở một cửa phòng, nếu như nhớ không lầm, nơi này là chỗ ở của một vị cao thủ Thanh Liên cửu phẩm, đúng là một trong những người hắn muốn liên kết. Cao thủ như thế ở Tinh Tú Hải tuyệt đối là một đại trợ lực, há có thể bỏ qua.

Miêu Nghị nhìn trái nhìn phải, thấy tạm thời không có ai lập tức gõ cửa phòng.

Bên trong truyền ra tiếng bước chân, cửa phòng kẽo kẹt mở ra, một tên nam tử trung niên cao gầy hai mắt hữu thần, quan sát Miêu Nghị trên dưới một lượt, không quen biết, tựa hồ chưa từng thấy qua trên chiếc thuyền này, không khỏi hồ nghi hỏi:

- Ngươi là…?

Thoạt nhìn tuổi không lớn lắm, lại có thể có tu vi Thanh Liên cửu phẩm, có thể thấy được tiền đồ vô hạn, không trách bị người đố kỵ bắt đi Tinh Tú Hải! Miêu Nghị khẽ lẩm bẩm trong lòng, cười nói:

- Ta là quản sự Miêu Nghị trên thuyền Nguyệt hành cung, phụng pháp chỉ thống lĩnh áp thuyền đi thăm viếng các thuyền, không biết Miêu mỗ có thể đi vào trò chuyện mấy câu với các hạ hay không?

Đối phương nhướng mày, hiển nhiên có vẻ không tình nguyện để cho người không quen biết tùy tiện vào gian phòng của mình, nhưng đối phương mượn danh nghĩa thống lĩnh, cũng chỉ có thể tránh ra nói:

- Mời vào!

Ai ngờ Miêu Nghị vừa tiến vào, chủ động giúp y nhanh chóng đóng cửa, hơn nữa quay đầu lại truyền âm hỏi:

Các hạ là Triệu Phi Triệu phủ chủ?

Đối phương sửng sốt, thấy người ta truyền âm, chắc là có cái gì không muốn để cho người khác nghe được, tức thì theo lễ truyền âm đáp lời, kỳ quái hỏi:

- Miêu quản sự biết Triệu mỗ ư?

Quả nhiên là y, không đi lầm phòng! Miêu Nghị cười nói:

- Phủ chủ Bạch Vân phủ Tiên hành cung Triệu Phi, không môn không phái, xuất thân tán tu, Miêu mỗ có nói sai chăng?

Triệu Phi lại quan sát Miêu Nghị từ trên xuống dưới một lần nữa:

- Vì sao Miêu quản sự hiểu rõ Triệu mỗ như vậy?

- Mấy ngày trước đây thống lĩnh Đại nhân yêu cầu các thuyền báo cáo tình huống tường tận của tu sĩ, đã trải qua tay Miêu mỗ.

Triệu Phi chợt hiểu ra, vuốt cằm nói:

- Không biết Miêu quản sự tìm Triệu Phi có chuyện gì?

Miêu Nghị cười nói:

- Vì an nguy của Triệu phủ chủ ở Tinh Tú Hải, không biết có đáng để ngồi xuống nói chuyện cùng Triệu phủ chủ hay không?

Ánh mắt Triệu Phi lóe lên, mơ hồ đoán được một chút ý tới chân chính Miêu Nghị. Nhưng yhông dám xác định, bèn xoay người đưa tay nói:

- Điều kiện đơn sơ, nếu Miêu quản sự không chê bai, không ngại ngồi xuống nói.

Miêu Nghị chắp tay cảm tạ, trong phòng chỉ có một cái giường cùng hai cái ghế và bàn trà. Những vật khác không có, không thể nào so được với phòng hảo hạng Miêu Nghị ở.

Hai người ngồi xuống cách khay trà. Triệu Phi tỏ ra trầm trụ khí, không hổ là phủ chủ, dáng vẻ bình thản không sợ hãi, chờ Miêu Nghị nói ra ý tới.

Miêu Nghị cũng không nói vòng vo, mà đi thẳng vào vấn đề:

- Chẳng hay Triệu phủ chủ có muốn liên thủ tự vệ với Miêu mỗ ở Tinh Tú Hải chăng?

- Khiến Miêu quản sự thất vọng rồi.

Triệu Phi đạm cười nhạt nói:

- Triệu mỗ đã kết minh cùng Tam Tổ môn, nếu Miêu quản sự cảm thấy ở Tinh Tú Hải khó có thể tự vệ, Triệu Phi cũng bằng lòng tiến cử giúp Miêu quản sự đôi chút.

Có thể lên làm phủ chủ quả nhiên không đơn giản như vậy, vừa mở miệng liền muốn thăm dò mình. Miêu Nghị thầm nhủ trong lòng, nếu mình đáp ứng đối phương tiến cử, vậy sẽ bại lộ mình không có vốn liếng trong tay, đừng mơ chiêu mộ được người ta.

- Hảo ý của Triệu phủ chủ, Miêu mỗ xin tâm lĩnh.

Miêu Nghị cười nói:

- Chẳng qua là Miêu mỗ cho rằng Triệu phủ chủ đang nói đùa.

Đùa giỡn? Triệu Phi dường như kinh ngạc nói:

- Vì sao Miêu quản sự nói ra lời này?

- Triệu phủ chủ nói mình kết minh với Tam Tổ môn, đây không phải là đùa giỡn thì là gì? Xin hỏi Triệu phủ chủ lấy cái gì kết minh cùng Tam Tổ môn?

- Dĩ nhiên là bằng tu vi Thanh Liên cửu phẩm của Triệu mỗ, chẳng lẽ Miêu quản sự cho là trong số tu sĩ tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội còn có người tu vi cao hơn Triệu mỗ sao? Chẳng lẽ bằng vào tu vi Triệu mỗ còn chưa đủ để trở thành một đại trợ lực cho Tam Tổ môn?

- Tam Tổ môn ở Thìn lộ bất quá là một môn phái trung đẳng, nói là môn phái nhị lưu cũng không quá đáng. Theo tình huống trong tay ta nắm giữ, toàn bộ đệ tử Tam Tổ môn trong đội thuyền bất quá chừng năm mươi người, Triệu phủ chủ cảm thấy với chút nhân mã này có thể làm gì được ở Tinh Tú Hải?

Thật may là trước khi tới đã có chuẩn bị, Miêu Nghị thầm nhủ trong lòng một tiếng.

- Chẳng lẽ Miêu quản sự quên Tam Tổ môn còn có nhân mã không phải là quan phương không ở trong đội thuyền này?

- Vậy thì đã sao? Chẳng lẽ Tam Tổ môn gộp lại còn có thể vượt qua một trăm người sao?

Triệu Phi à một tiếng hỏi:

- Không biết Miêu quản sự đến từ môn phái nào, quý môn phái có bao nhiêu người tham dự?

- Không môn không phái, Miêu mỗ cũng giống như Triệu phủ chủ, cùng là xuất thân tán tu.

- Vậy thì kỳ quái, không biết Miêu quản sự lấy vốn liếng ở đâu chiêu mộ Triệu mỗ?

Miêu Nghị ngạo nghễ nói:

- Chỉ bằng hơn hai trăm người đã kết minh với ta trong đội thuyền, trong đó có hai tên cao thủ Thanh Liên cửu phẩm, còn có hơn hai trăm người chờ ta đi chiêu nạp, Triệu phủ chủ cũng là một người trong số đó.

Triệu Phi lấy làm kinh hãi:

- Miêu quản sự có nói đùa chăng?

- Dĩ nhiên không hề đùa giỡn, chỉ vì Miêu mỗ có tiện lợi mà Triệu phủ chủ không có: Trong tay Miêu mỗ nắm giữ tình huống tất cả tu sĩ đội thuyền tham dự hội, lại là phụng pháp chỉ thống lĩnh làm việc, có thể tự do lui tới với các thuyền, tỷ như bây giờ ta có thể ngồi đây với Triệu phủ chủ.

- Cần phải biết tất cả người Miêu mỗ kết minh đều như Triệu phủ chủ vậy, thế đơn lực bạc lại thêm không môn phái bối cảnh, không có đường lui, sau khi kết minh chẳng khác nào vớ được cọng rơm, chỉ có thể đoàn kết cùng nhau liều mạng ở Tinh Tú Hải. Thử hỏi ta còn có cần thiết tiếp nhận Triệu phủ chủ tiến cử đi gia nhập Tam Tổ môn không?

- Nói lời không dễ nghe, e rằng trong lòng Triệu phủ chủ cũng hiểu, liên kết với những môn phái kia không khác nào bảo hổ lột da, một khi có nguy hiểm gì tất bọn họ sẽ đẩy Triệu phủ chủ ra ngoài trước tiên. Muốn kết minh với ta liều một chuyến, hay là muốn đi chịu chết vì Tam Tổ môn, chẳng lẽ Triệu phủ chủ còn chưa quyết định sao?

Triệu Phi trầm ngâm, chợt ngẩng đầu hỏi:

- Miêu quản sự lấy danh nghĩa thống lĩnh làm việc, thật là ra chạy khắp xung quanh tìm người liên kết, không sợ Triệu mỗ tố cáo sao? Hoặc nói là, chẳng lẽ Miêu quản sự không sợ gặp phải những người khác tố cáo?