Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Vốn Ô Mộng Lan cũng không muốn cho Miêu Nghị làm phủ chủ thân kiêm hai phủ, chẳng qua là mới vừa nhận được quy củ mới gia tăng phần thưởng, kẻ còn sống trở về có thể tùy ý chọn lựa một phủ ở địa phương làm phủ chủ. Tỷ như Miêu Nghị sẽ có thể chọn một phủ ở Thìn lộ làm phủ chủ, đổi là ai cũng sẽ chọn phủ nào kiếm chác nhiều một chút. Mười phủ dưới tay Ô Mộng Lan nàng chỉ bình thường, sợ là không hấp dẫn được Miêu Nghị, tức thì cho ra hai phủ để cám dỗ hắn.
Mặc dù khả năng Miêu Nghị sống sót trở về là không lớn, nhưng nếu quả thật hắn có thể nổi bật sau kỳ Kham Loạn hội này, cho hắn hai phủ cũng không quá đáng.
Miêu Nghị kỳ quái, không nghĩ ra tại sao nữ nhân này đột nhiên tốt với mình như vậy, không khỏi hỏi:
- Chẳng lẽ Mạnh tỷ cảm thấy tiểu đệ có hy vọng sống sót từ Tinh Tú Hải trở về sao?
Ô Mộng Lan lạnh nhạt nói:
- Chuyện ấy còn quá xa vời, ngươi không nên suy nghĩ quá nhiều. Khu vực tỷ thí ở Tinh Tú Hải đã được vạch ra, Kham Loạn hội bản giới được tổ chức ở Tây Tinh hải thuộc Tây Phương Tú Chủ, ngươi hãy sớm chuẩn bị đi, còn có chưa đầy một tháng nữa là đến, thêm một phần chuẩn bị là thêm một phần thắng.
Tây Phương Tú Chủ Tây Tinh hải? Miêu Nghị sửng sốt, Tinh Tú Hải do tứ phương Tú Chủ thống lĩnh, Tây Tinh hải này không phải là địa phương năm xưa mình từng đi qua sao?
Nghĩ tới đây hắn có hơi toát mồ hôi, vì sao lại đúng là nơi đó… Hắn đã từng làm một vố lớn ở đó, chính là nhờ đó mà lập nghiệp, vạn nhất có yêu quái nào nhận ra hắn, vậy sẽ gặp phiền phức rất lớn, chắc chắn sẽ bị quần yêu vây giết.
- Mạnh tỷ, yêu quái Tây Tinh hải cũng sẽ tham dự sao?
Miêu Nghị hỏi.
- Ít nhiều gì cũng có, bất quá trước đó yêu tu Tây Tinh hải sẽ phải bị tạm thời cách ly, đợi đến sau khi Kham Loạn hội kết thúc mới có thể trở về, cho dù có tham gia đó cũng là yêu tu nhị phẩm.
Hiển nhiên Ô Mộng Lan cũng không có hứng thú trò chuyện quá nhiều với hắn, dù sao hai bên cũng không cùng đẳng cấp, không có tiếng nói chung. Sau khi nàng chỉ điểm sơ qua cho hắn, đột nhiên thi pháp lên tiếng:
-Bàng Nhượng, tới đây một chút!
Thanh âm nàng vang xa giữa vùng biển cả mênh mông, khiến cho người trên mười chiếc thuyền kinh ngạc xôn xao.
Chỉ chốc lát sau, một thân ảnh lướt không bay tới. Bàng Nhượng đi vào bên trong phòng nhìn Ô Mộng Lan chắp tay bái kiến.
Ô Mộng Lan tiện tay gọi ra một chiếc vòng vàng và một miếng ngọc điệp giao cho Miêu Nghị, Miêu Nghị nhận lấy ngạc nhiên hỏi:
- Đây là vật gì?
- Đeo vào tay ngươi.
Ô Mộng Lan chỉ chỉ vòng vàng kia.
Miêu Nghị theo lời đeo vào cổ tay, Ô Mộng Lan lại nhắc nhở:
- Ráp vào.
Rắc một tiếng, Miêu Nghị ráp hai đầu vòng ăn khớp vào nhau, Ô Mộng Lan lại nói:
- Đánh pháp ấn của ngươi vào!
Miêu Nghị có hơi kỳ quái, nhưng vẫn làm theo lời, vừa đánh pháp ấn vào trong vòng vàng, chợt thấy vòng vàng thoáng qua một đạo kim quang. Không nhịn được kinh ngạc hỏi lần nữa:
- Đây là cái gì?
Đây là đồ phòng ngừa sau khi các ngươi đến Tinh Tú Hải chạy trốn.
Ô Mộng Lan nhàn nhạt nói:
- Tây Tinh hải đã bị Lục Thánh liên thủ thi pháp bày ra đại trận, bất kỳ tu sĩ nào không được cho phép xông vào cảnh nội Tây Tinh hải cũng có thể cảm ứng được, ắt sẽ bị tru diệt. Đây cũng là vì bảo đảm công bình công chính cho Kham Loạn hội, phòng ngừa có người mời cao thủ tới tương trợ ăn gian. Cũng như vậy, thành viên tham dự Kham Loạn hội đeo vật này, nếu muốn chạy trốn khỏi Tây Tinh hải, một khi vượt cảnh cũng lập tức sẽ bị phát hiện, sẽ có người đuổi theo giết chết.
Miêu Nghị nghe vậy cả kinh, theo bản năng muốn lấy vòng vàng ra, lại phát hiện làm thế nào cũng không lấy được.
- Đừng lãng phí sức lực.
Ô Mộng Lan nhắc nhở nói:
- Bằng vào tu vi của ta cũng không mở ra được, ngươi lại càng không thể nào, trừ phi ngươi chặt tay của mình xuống. Kham Loạn hội chính là xem ai có thể thu thập được nhiều vòng vàng từ trên tay người khác hơn, lấy chuyện này để phân định thứ hạng.
Bàng Nhượng thấy biểu lộ Miêu Nghị vừa sợ vừa giận như vậy, rốt cục khóe miệng lộ ra một nụ cười hài hước vui vẻ.
Miêu Nghị cố nén lửa giận trong lòng, có cảm giác như trâu vừa bị xỏ vàm mũi, sa sầm nét mặt hỏi:
- Còn chưa đến Tinh Tú Hải, vì sao bây giờ đã đeo lên cho ta?
- Cũng phải đeo lên, chẳng qua là để cho ngươi và Bàng Nhượng xem thử là gì. Bây giờ ngươi sẽ đi ngay tới các thuyền phát ra những thứ này cho hết thảy các tu sĩ, bảo bọn họ đeo lên ngay tức khắc cho ta, đồ nằm bên trong.
Ô Mộng Lan ném chiếc nhẫn trữ vật vừa lấy được tối qua cho Miêu Nghị, quay đầu lại nhìn về phía Bàng Nhượng:
- Bàng Hành Tẩu, lão phụ trách giám sát, mỗi người đều phải đeo lên, không cho bỏ sót.
- Dạ!
Bàng Nhượng chắp tay lãnh mệnh, sau đó dẫn theo Miêu Nghị rời đi.
Trước tiên dĩ nhiên là chiếc thuyền này, Miêu Nghị tìm người triệu tập tu sĩ toàn thuyền tới tập họp trên boong thuyền.
Phía trước mũi thuyền có chừng hai mươi người đang đứng, Miêu Nghị lòng đầy lửa giận dĩ nhiên là chiếu cố bọn Tô Kính Công trước.
Thấy những người này đứng ở chỗ này bất động không nhúc nhích, Bàng Nhượng cau mày hỏi:
- Những người này làm gì vậy?
Miêu Nghị nói thẳng ngay trước mặt lão và bọn Tô Kính Công:
- Bọn họ chọc giận điện chủ, đang đứng ở chỗ này chịu phạt.
Nói quang minh lỗi lạc như vậy, huống chi lại cùng Ô Mộng Lan ở trên một chiếc thuyền, Bàng Nhượng cũng không nghi ngờ hắn, chẳng qua là hừ lạnh một tiếng với bọn Tô Kính Công. Bọn này đắc tội với điện chủ, tự nhiên lão phải tỏ thái độ một chút, bọn Tô Kính Công bị dọa sợ đến câm như hến, thở mạnh cũng không dám.
Có Bàng Nhượng trấn giữ, làm chuyện này rất dễ dàng, bọn Tô Kính Công nhận lấy vòng vàng ngoan ngoãn đeo vào cổ tay. Bàng Nhượng nhìn chằm chằm từng chiếc vòng vàng, sau khi thấy thoáng hiện kim quang mới dời đi ánh mắt.
Sau khi mọi người trên thuyền Nguyệt hành cung đi tới, tự nhiên cũng nhận được đãi ngộ như vậy, mỗi người nhận một miếng ngọc điệp cùng một chiếc vòng vàng đeo lên, Bàng Nhượng vẫn ở bên giám sát tránh khỏi bỏ sót.
Làm xong chiếc thuyền Nguyệt hành cung này, Miêu Nghị cùng Bàng Nhượng lại tới chiếc thuyền khác tiếp tục…
Sau khi đeo hết vòng vàng cho tất cả tu sĩ trên mười chiếc thuyền, Miêu Nghị trở lại gian phòng của mình lấy ngọc điệp Ô Mộng Lan cho ra tra xét, phát hiện bên trong là quy tắc Kham Loạn hội lần này. Quy tắc lớn giống như Ô Mộng Lan đã nói, một ít quy tắc nhỏ Ô Mộng Lan không có nói tới, cần phải xem kỹ.
Trong ngọc điệp chỉ rõ phạm vi của Tây Tinh hải, phòng ngừa thành viên tham dự bởi vì không biết mà trong lúc vô tình xông ra khỏi khu vực Tây Tinh hải bị giết chết.
Trên bản đồ có hơn vạn hòn đảo lớn nhỏ trải rộng khắp cả vùng biển Tây Tinh hải, thật sự giống như bầu trời đầy sao, suy đoán đây cũng là lý do của cái tên Tinh Tú Hải.
Trên bản đồ ghi rõ địa điểm tu sĩ sáu nước lên bờ, lên từ sáu phương hướng khác nhau xung quanh Tây Tinh hải, lúc lên bờ không hề gặp nhau, cũng có nghĩa vào lúc ấy không có gì nguy hiểm.
Địa phương đội thuyền lên bờ lần này chênh lệch rất xa vị trí Miêu Nghị lên bờ lần đi Tinh Tú Hải trước, tối thiểu cũng khiến cho hắn thở phào nhẹ nhõm.
Giữa bản đồ có ghi chú một điểm, chính là cung điện sở tại Tinh Tú Hải Tây Phương Tú Chủ, cũng là địa điểm cuối cùng dành cho tu sĩ tham gia Kham Loạn hội ở Tinh Tú Hải. Đến khi mười tám vạn tu sĩ bị chết chỉ còn lại một trăm người, vòng vàng trên cổ tay mọi người sẽ lóe lên kim quang đúng lúc, nhắc nhở tỷ thí kết thúc, một trăm người còn lại được dừng chém giết, chạy tới cung điện Tây Phương Tú Chủ lãnh thưởng. Sau đó sẽ có người đưa những người còn lại trở về, đến đây Tinh Tú Hải Kham Loạn hội bản giới mới coi như chính thức kết thúc.
Đội thuyền tới Tinh Tú Hải càng ngày càng gần, cộng thêm uy danh Tinh Tú Hải cho tới nay, làm tu sĩ trên mười chiếc thuyền càng cảm thấy khẩn trương. Không ít người cẩn thận đọc đi đọc lại quy tắc Kham Loạn hội, giống như muốn tìm ra trong đó pháp tắc giữ mạng cho mình. Cảm giác dần dần gia tăng áp lực khiến cho bọn họ cảm thấy bị đè nén, người ngoài không cách nào tưởng tượng.
Miêu Nghị cũng rất khẩn trương, mười tám vạn yêu ma quỷ quái chỉ có thể sống một trăm, cũng không biết trong đó có bao nhiêu tu sĩ Thanh Liên cửu phẩm, Cho nên cho dù là người tu vi đạt tới Thanh Liên cửu phẩm cũng không hoàn toàn nắm chắc có thể bảo đảm mình sống sót.
Có thể nói là Miêu Nghị thường xuyên lui tới trên mười chiếc thuyền, trao đổi tin tức cho những người đã liên kết, nói cho bọn họ biết thực lực liên minh chúng ta trong đội thuyền là hùng mạnh nhất, làm như vậy là hy vọng mọi người không nên quá khẩn trương.
Thế nhưng có một số việc không tránh được, việc nên tới vẫn phải tới, rốt cục cũng đã tới ngày mà mọi người cảm thấy khẩn trương nhất. Không ít tu sĩ đi ra khỏi khoang thuyền, nhìn thềm lục địa xuất hiện xa xa cuối chân trời.
Ngay cả Ô Mộng Lan một bộ quần tím phiêu phiêu trong gió cũng đứng trên nóc thuyền nhìn ra xa, ánh mắt nhìn về phía đám người khẩn trương bên dưới, cũng khẽ lắc đầu. Trong những người này không biết có mấy ai có thể còn sống trở về, có lẽ một người cũng không có, bởi vì bên Lục Thánh cũng phái người tham gia, có khả năng tương đối lớn tu sĩ trên thuyền này toàn quân chết hết.
Miêu Nghị cũng có vẻ khẩn trương đi gọi mười người nằm trong liên minh của hắn cùng nhau đi tới dãy chuồng nằm ở khoang dưới cùng, vội vàng đổi vật cỡi của bọn Tô Kính Công đã kéo thuyền cực khổ ba tháng, tránh cho bọn họ nhìn ra đầu mối.
Sau khi từ chuồng long câu ra ngoài, Miêu Nghị lại tách ra khỏi đám người đông đúc, đi tới mũi thuyền nói với bọn Tô Kính Công:
- Các vị, xử phạt các ngươi đã kết thúc.
Sau đó hắn quay đầu lại nhìn về phía nóc thuyền ra dấu.
Bọn Tô Kính Công quay đầu nhìn lại, thấy được bóng dáng Ô Mộng Lan đứng ở trên nóc thuyền.
Hơn hai mươi người thở phào nhẹ nhõm, đứng ở chỗ này mấy tháng mặc dù bằng tu vi của bọn họ không đáng kể gì, nhưng cũng bị hành hạ chật vật. Thật sự là thời tiết trên biển biến hóa thất thường, thỉnh thoảng mặt trời chói chang nóng bức, thỉnh thoảng cuồng phong bạo vũ, có lúc trong vòng một ngày thậm chí thay đổi mấy lần, mùi vị này thật sự không dễ chịu.
Bao gồm cả mấy tên nữ đệ tử Ngọc Nữ tông kia, vì phơi nắng suốt mấy tháng trời, da mặt đã trở thành màu đỏ đen, gọi là trải qua mưa nắng.
Bọn Tô Kính Công không có một ai nói lời cảm tạ Miêu Nghị, lúc xoay người đi, ánh mắt từng người nhìn về phía Miêu Nghị có thể nói là thoáng qua vẻ tàn khốc, yên lặng rời đi.
Phía trước đại lục đã càng ngày càng gần, mười chiếc thuyền biến hóa đội hình, hóa thành đội hình dàn hàng ngang song song tiến tới.
Thanh âm của Ô Mộng Lan đột nhiên vang vọng ở trên đầu mọi người:
- Thành viên các thuyền mang theo vật cỡi của mình, chuẩn bị lên bờ! Trước khi lên bờ bản tọa không muốn nhìn thấy hỗn loạn, quản sự các thuyền duy trì trật tự cho tốt.
Vì vậy mọi người lục tục tiến vào chuồng, rối rít dắt vật cỡi của mình ra, tiến ra boong thuyền. Sắc mặt ai nấy tỏ ra căng thẳng, không một ai lên tiếng nói chuyện với nhau.
Hắc Thán ngược lại lắc đầu vẫy đuôi đứng ở trên ban công, dáng vẻ từ trên cao nhìn xuống hết sức oai vệ, dường như chuyện đứng cao hơn các long câu khác khiến cho nó hết sức đắc ý.
Miêu Nghị đứng một bên liếc nhìn bọn Tô Kính Công phía dưới, từng người nhảy lên long câu của mình chuẩn bị, dường như vẫn chưa phát hiện chuyện gì khác thường.
Một dãy bờ biển đẹp như tranh vẽ hiện ra trước mắt mọi người, từng cơn sóng trắng xóa nối đuôi nhau xô lên bờ cát trắng nõn như sợi dây lưng bằng bạch ngọc. Phía sau là một mảnh hoang nguyên cao thấp phập phồng, phía sau hoang nguyên là rừng rậm nguyên thủy xanh um tươi tốt, cổ mộc chọc trời thế núi cao vút chín tầng mây, không biết cao bao nhiêu, chỉ thấy trên đỉnh núi phủ đầy tuyết trắng không biết ngưng đọng đã bao lâu.
Nhìn xa giống như nhiều dải lụa màu sắc khác nhau, mười chiếc hải thuyền tiến tới gần bờ biển, từng bầy chim biển giật mình kinh hãi bay lên, động vật đang bò trên bãi biển nhanh chóng chạy vào trong hoang nguyên dáo dác ngắm nhìn.
Ầm ầm ầm...
Mười hải thuyền chạy tới khiến cho bọt sóng trắng xóa dâng tràn, lục tục chạm đáy vào bờ cát. Vốn mớn nước thuyền khá sâu nên không cách nào hoàn toàn cặp bờ, cách bờ còn chừng mấy chục thuớc.
Thân hình mọi người trên thuyền lay động một trận, bờ biển xinh đẹp như vậy ngược lại làm cho tất cả thêm phần cảnh giác.
Trên bờ biển có một nam tử đang đứng, thuyền vừa dừng lại nam tử lập tức lắc mình bay tới, đáp xuống bên người Ô Mộng Lan, sau khi chứng thực thân phận lẫn nhau bèn sóng vai đứng cùng nhau, là người bên Tinh Tú Hải phái tới tiếp ứng.
Tên nam tử đột nhiên xuất thủ bắn ra một luồng hỏa cầu, cháy bừng bừng trên bãi biển đầy cát. Mọi người trên thuyền ngơ ngác nhìn nhau, không biết là có ý gì.
Thanh âm nam tử đã vang lên ầm ầm khắp bầu trời:
- Lập tức xuống thuyền, kẻ nào vẫn còn ở trên thuyền sau khi lửa tắt, giết không tha!
Lời này vừa nói ra, không khí yên tĩnh ngưng trọng trong nháy mắt bị phá vỡ. Mọi người vô cùng kinh hãi, có quỷ mới biết hỏa cầu kia có thể cháy trong bao lâu. Mười chiếc thuyền lập tức sôi trào, đầu người nhốn nháo, người chưa lên long câu phóng vội lên. Từng thớt long câu chở tu sĩ bay vọt lên không, bay ngang mặt biển rộng mấy chục thước, rơi xuống bờ cát.
Người ở đầu thuyền vừa bay xuống, phía sau lại tràn lên. Tu sĩ ở tận đuôi thuyền dứt khoát cỡi long câu ầm ầm lao ra, lấy đà bay vọt lên không, nhanh chóng bay vào trong bờ biển.
Không tới chốc lát công phu trên hai ngàn tên tu sĩ trên mười chiếc thuyền đã nhanh chóng xuống thuyền.
Uy hiếp giết không tha quả nhiên là hiệu quả, nếu không chắc chắn cũng có không ít người muốn ở lại trên thuyền quan sát một chút xem thử an toàn hay không mới chịu xuống.
Hai ngàn tên tu sĩ vừa rơi xuống đất liền rối rít lấy vũ khí ra, vì để tránh cho tu sĩ phía sau xuống thuyền va phải, vừa rơi xuống đất liền lục tục lui ra hoang nguyên phía sau, cảnh giác quan sát bốn phía. Đi tới Tinh Tú Hải uy danh hiển hách này, không ai dám tự tiện hành động.