Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ầm một tiếng vang dội, hai mắt sư thúc Hoàn Nhan Hoa trợn trừng, tựa hồ tràn đầy hoảng sợ.
Lúc đối phương đập tới một thương, va chạm với cửu tiết tiên trong tay mình đột nhiên nàng phát hiện không đúng: Nàng đã ngăn cản phần lớn uy lực một thương Miêu Nghị đập tới, nhưng vật cỡi của nàng lại không chịu nổi, bốn vó mềm nhũn, ngã nhào xuống đất. Vừa xuất hiện sơ hở lớn như vậy, chỉ thấy một mũi thương đen kịt sắc bén trong nháy mắt đâm vào tim của mình, mặt sư thúc Hoàn Nhan Hoa tràn đầy vẻ khó có thể tin nhìn về phía Miêu Nghị. Trong lúc ngực còn đau nhói đã thấy thân hình mình bay lên, rời khỏi long câu đã ngã xuống đất.
Hắc Thán khẩn cấp dừng lại phát ra tiếng hí, tung vó trước lên cao, trên lưng nó hai tay Miêu Nghị vặn thương mạnh một cái, khiến cho một đám máu tươi ào ra. Sau đó hắn giơ thương lên cao khiến cho thi thể sư thúc Hoàn Nhan Hoa lơ lửng giữa không trung, khí thế một chiêu giết địch hết sức kinh người.
Vó trước Hắc Thán nhấc lên vừa rơi xuống đất, Miêu Nghị cầm thương ghim bại tướng dưới tay thẳng xuống mặt đất, mũi thương sắc bén dính máu rút ra, gai ngược móc lấy cửu tiết tiên trong tay sư thúc Hoàn Nhan Hoa bay lên.
Miêu Nghị vung tay lên, thu một món pháp bảo nhị phẩm vào trong nhẫn trữ vật, nháy mắt đã đoạt một món pháp bảo nhị phẩm nơi tay.
Đồng thời hắn xuất một thương chặt đứt cổ tay sư thúc Hoàn Nhan Hoa, cổ tay đứt bay lên rơi vào tay của Miêu Nghị, vòng vàng trên cổ tay đứt và nhẫn trữ vật trên ngón trỏ bị tháo xuống, rơi vào trong túi Miêu Nghị.
Kỷ lục người đầu tiên đoạt được vòng vàng trong nhân mã của quan phương Thìn lộ tới Tinh Tú Hải đã sinh ra, tốc độ thật là nhanh, vừa đối mặt đã kết liễu.
Lập tức sắc mặt Miêu Nghị rét lạnh, đâm thương hất mạnh, ném thi thể sư thúc Hoàn Nhan Hoa chảy máu trở về trận doanh lúc tới.
Thi thể rơi xuống trước mặt Hoàn Nhan Hoa kinh ngạc đến ngây người, đệ tử Ngọc Nữ tông nhất tề la thất thanh ‘Sư thúc!’. Có thể nói ai nấy mặt mày thất sắc.
Long câu kia ngã xuống đất cũng bò dậy, chạy về đến bên cạnh thi thể sư thúc Hoàn Nhan Hoa, trong mắt lộ vẻ buồn bã.
Thật là hung mãnh! Đám người xung quanh có không ít người cũng hít một hơi khí lạnh, không ít người kinh ngạc không biết tu vi Miêu Nghị là thế nào. Đối phương là tu sĩ Thanh Liên ngũ phẩm cầm trong tay pháp bảo nhị phẩm, lại không ngăn được hắn một đòn, ngay cả cước lực long câu cũng không chịu nổi phải ngã lăn ra. Cách xuất thương càng hết sức bất phàm, vừa đối mặt đã đem giết chết tu sĩ Thanh Liên ngũ phẩm đoạt bảo, quá hung tàn rồi!
Bàng Nhượng phi thân rơi xuống bên cạnh Ô Mộng Lan chậm rãi quay đầu lại nhìn về phía Ô Mộng Lan. Từ trước tới nay vốn lão hết sức coi thường Miêu Nghị, lúc này lại cùng Ô Mộng Lan ngạc nhiên nhìn nhau, cũng khó lòng giấu vẻ kinh ngạc.
Chỉ bằng một đòn này, Hùng Khiếu chết ở trên tay Miêu Nghị thật đúng là không oan uổng chút nảo, rốt cuộc tu vi Miêu Nghị là gì, tu vi cảnh giới Bạch Liên làm sao có thể một đòn đánh gián tiếp khiến cho long câu cũng không chịu nổi? Cho dù là tu sĩ Thanh Liên cầm trong tay pháp bảo nhị phẩm hợp lực cùng long câu cũng chưa chắc có thể làm được. Cần phải biết với cước lực long câu, tu sĩ Hồng Liên trở xuống hiếm có người có thể địch lại, trừ phi trực tiếp chém chết long câu thì còn được.
Nhìn lại Miêu Nghị đằng đằng sát khí một thân hắc giáp khí thế phi phàm, trong mắt Ô Mộng Lan lóe lên tia sáng kỳ dị. Xem ra tiểu tử này thật sự có khả năng có sống trở về, nếu có thể thu về dưới quyền, trấn thủ một phương cho mình chắc chắn sẽ không lo.
Bàng Nhượng cũng khẽ vuốt cằm, không trách điện chủ có vẻ coi trọng tiểu tử này, đúng là hắn có chỗ đáng để chiêu mộ.
Trong đám người bọn Triệu Phi cũng sáng mắt lên, có thể nói lòng tin tăng nhiều, Miêu Nghị hung hãn như vậy, kết minh với nhau rất có triển vọng!
- Miêu Nghị ở đây! Ai dám chiến ta!
Miêu Nghị trầm giọng quát, mũi thương trong tay dính máu chỉ về phía đám người cản đường.
Hơn hai mươi người khóe miệng giật giật, cũng không nghĩ tới Miêu Nghị lại hung mãnh như vậy, có thể một đòn gián tiếp đánh gục long câu, thật sự có hơi bị hắn chấn nhiếp.
- Mọi người tụ họp lại với nhau, cùng nhau liên thủ!
Tô Kính Công cùng Lý Diệu Kỳ nhìn nhau, cùng kêu lên phất tay hô to.
Không cần bọn họ cùng tiến lên, hơn hai mươi người mới vừa nghe tiếng thu hẹp chung một chỗ. Còn chưa bắt đầu phát động công kích, Miêu Nghị đã cầm thương hoành ngang, Hắc Thán cấp tốc xông tới.
- Cản ta là chết!
Miêu Nghị gầm lên một tiếng, một mình dẫn đầu phát khởi tấn công đối với hơn hai mươi người.
Thật can đảm! Một hai ngàn người xung quanh trợn to mắt nhìn.
- Kiếm trận!
Tô Kính Công rống to một tiếng, gần mười tên đồng môn sau lưng đồng loạt ra tay.
Trong phút chốc, mấy chục thanh phi kiếm lả tả bắn ra, liên thủ phát ra một chùm mưa kiếm bắn về phía Miêu Nghị cầm thương vọt tới.
- Giết!
Lý Diệu Kỳ và Hoàn Nhan Hoa gọi đồng môn cùng xông lên, đệ tử Ngự Thú môn cùng đệ tử Ngọc Nữ tông hai bên theo đó cũng phóng ngựa lao ra, liên thủ tấn công.
Bất quá Lý Diệu Kỳ và Hoàn Nhan Hoa có hơi bị một đòn uy mãnh Miêu Nghị chém chết sư thúc Hoàn Nhan Hoa dọa sợ, không dám xông lên đầu.
- Giết!
Miêu Nghị run thương gầm lên, chiến giáp toàn thân trên dưới cùng nhau dâng lên bảo quang màu xanh. Hắc Thán cúi đầu xung phong cũng hiện lên thanh quang toàn thân, một người một long câu mạnh mẽ xung kích về phía mưa kiếm đang bắn tới.
Mọi người trừng mắt, quả nhiên là cả bộ pháp bảo nhị phẩm!
Một chuỗi tiếng leng keng liên tiếp vang lên, chỉ thấy Nghịch Lân thương trong tay Miêu Nghị hiện lên bảo quang đánh ra như rồng, xuất kích mau lẹ như quỷ mị. Quả thật là thương pháp phi phàm, gạt bay tất cả phi kiếm bắn tới, khí thế kia thật là một thương nơi tay thiên hạ vô địch!
Mọi người lại hít một hơi khí lạnh, hảo thương pháp!
Mắt Ô Mộng Lan lại sáng lên một lần nữa, tiểu tử này có thể ngoi lên dưới tay Dương Khánh quả nhiên không phải là hạng người bình thường, đúng là có chỗ độc đáo riêng.
Nàng không biết nếu không phải là có một cây bảo thương nhị phẩm nơi tay, cộng thêm kỹ thuật Yêu Nhược Tiên luyện chế pháp bảo phi phàm, khiến cho Nghịch Lân thương có thể hóa giải hai thành lực đạo công kích, Miêu Nghị sẽ không ngăn được phi kiếm đệ tử Thanh Liên Kiếm Ly cung công kích nhiều như vậy. Huống chi phi kiếm đại đa số người chẳng qua chỉ là pháp bảo nhất phẩm, cộng thêm phi kiếm rời tay không có tu vi bản thân gia trì, uy lực công kích cũng không lớn như vậy, chính diện há có thể ngăn trở Nghịch Lân thương nhị phẩm nơi tay Miêu Nghị.
Chỉ cần có thể chịu đựng uy lực mưa kiếm đả kích, lúc trước Miêu Nghị dưới biển sâu có thể đồng thời đối mặt hàng ngàn hàng vạn con Bá Vương ngư công kích, há lại sợ chỉ là mấy chục thanh phi kiếm chính diện mà đến. Nếu như từ bốn phương tám hướng vây công còn có thể tạo thành chút uy hiếp cho hắn, tập trung ở một mặt công tới, không phá được phòng ngự trường thương trong tay Miêu Nghị.
Bất quá trong nháy mắt, đệ tử Ngự Thú môn cùng đệ tử Ngọc Nữ tông điều khiển long câu chạy như điên tới đã tạo thành thế hai bên giáp công.
Miêu Nghị phá mưa kiếm công kích, thế công trường thương trong tay đột nhiên biến đổi, trường thương sử dụng thương pháp thông thường mà công kích, đập loạn giống như đang cầm búa trong tay.
Một tên đệ tử Ngự Thú môn dẫn đầu vọt tới quơ đao gạt đỡ, nhất thời cả kinh thất sắc, dư quang ánh mắt nhanh chóng nhìn về phía vật cỡi của mình, cảm thấy có gì đó hết sức khác thường.
Long câu trong nháy mắt vọt tới trước ngã lăn ra, suýt chút nữa hất y bay đi.
Hai bên trong nháy mắt lướt sát qua nhau, Miêu Nghị mắt nhìn phía trước ngay cả đầu cũng không quay lại, Nghịch Lân thương trong tay động tác biến hóa mau lẹ hết sức, lưu loát như nước chảy mây trôi. Hắn xoay tay lại xuất ra một thương đâm vào ngang lưng đối phương, chỉ nghe tiếng hét thảm vang lên, lập tức rơi xuống đất.
Mũi thương ba cạnh sắc bén nhanh chóng rút ra dính đầy máu, vung sang tả hữu nghênh kích trường đao cùng cửu tiết tiên công tới, không theo đường lối gì cả, chỉ dùng sức mạnh đối chọi với đối phương, đập quét điên cuồng.
Một tràng tiếng leng keng liên tiếp vang lên.
Mọi người xem cuộc chiến lại hít một hơi khí lạnh, quả thật quá hung mãnh!
Chỉ thấy Miêu Nghị như mũi đao rẽ nước, xỏ xuyên mà qua giữa mười mấy tên tu sĩ Thanh Liên. Một mình một long câu, rõ ràng là một mình một long câu, thế nhưng trường thương của hắn đến chỗ nào, phàm là người giao thủ với hắn đều bị đánh cho cả người lẫn long câu ngã quỵ. Không có cước lực của long câu nào có thể chịu nổi một đòn của Miêu Nghị, như vậy cũng không khỏi quá hung mãnh.
Cộng thêm thương pháp Miêu Nghị lợi hại vô cùng, có thể nói khiến cho người xem cuộc chiến sắc mặt đại biến, sau này còn ai dám đánh một trận với tên này?
Ngay cả tên nam tử ở Tinh Tú Hải chờ nhận thuyền sóng vai đứng cùng Ô Mộng Lan cũng là hơi biến sắc mặt, kinh hãi khen ngợi:
- Bình sinh mỗ chưa từng thấy qua tu sĩ Thanh Liên có lực công kích hung mãnh như vậy, lực công kích lại có thể vượt qua cả sức chịu đựng của cước lực long câu, thật là lợi hại! Không nghĩ tới trong số tu sĩ Thanh Liên Tiên Quốc Thìn lộ còn có mãnh tướng như vậy, nếu không có pháp bảo cao minh khắc chế, sợ là tu sĩ Hồng Liên trở xuống rất khó tìm ra đối thủ của hắn!
Y còn tưởng rằng Miêu Nghị là kẻ kiệt xuất trong số tu sĩ Thanh Liên.
Ô Mộng Lan muốn nói cho y biết Miêu Nghị bất quá là tu sĩ cảnh giới Bạch Liên, nhưng Miêu Nghị hung mãnh như vậy, cộng thêm Mi Tâm Miêu Nghị chắc chắn dùng Linh Ẩn Nê che giấu tu vi, cho nên ngay cả bây giờ nàng cũng có hơi không nắm chắc, không biết nên đáp lại đối phương thế nào, chỉ lẩm bẩm một mình:
- Không nghĩ tới tiểu tử này lợi hại như vậy, thật may là bị Hoắc Lăng Tiêu đưa tới Tinh Tú Hải, nếu không Vạn Hưng phủ ta thật đúng là không ai có thể ngăn được hắn, chắc chắn sẽ bị hắn tiếp tục làm cho thất bại ê chề…
Bàng Nhượng cũng có hơi kinh ngạc, một con long câu không chịu nổi còn có thể chấp nhận được, nhiều long câu như vậy cũng không chịu nổi một đòn của Miêu Nghị, vậy thì thật quá hung mãnh.
Triệu Phi trong đám người cũng hít sâu một hơi khí lạnh, y cũng là tu sĩ Thanh Liên cửu phẩm, nhưng tự nhận không hung mãnh được như Miêu Nghị vậy, tên này cũng thật lợi hại!
Thích Tú Hồng chỉ thấy trước mắt đầy sao, ánh mắt nhìn về phía Miêu Nghị tràn đầy vẻ kính ngưỡng, đi theo người này đích xác có thể có cơ hội giữ mạng nhiều hơn.
Những người từng được Miêu Nghị lôi kéo liên kết ai nấy lộ vẻ hưng phấn.
Hai bên giao chiến lướt qua nhau với tốc độ cực nhanh, sau khi Miêu Nghị đánh cho hết thảy người ngã long câu lật, cũng không có thời gian nhất nhất chém chết. Chỉ có người cuối cùng hết sức xui xẻo, Miêu Nghị vượt qua rồi có thể tranh thủ thời gian xuất thủ. Hắn không cần nhìn lại mà chỉ xoay tay đâm ngược lại một thương, trúng vào gáy đối phương, máu não đỏ trắng bắn ra từ cái đầu nổ tung.
Kẻ xui xẻo này không ai xa lạ, chính là Lý Diệu Kỳ núp ở phía sau giao thủ cuối cùng với Miêu Nghị, bị Miêu Nghị một thương đánh chết, trợn to hai mắt theo long câu ngã xuống bị hất văng ra.
Long câu vừa ngã xuống, dư quang ánh mắt Hoàn Nhan Hoa thấy thảm trạng Lý Diệu Kỳ, bị dọa sợ đến mặt mày thất sắc, cuống quít lăn một vòng mau mau tránh né, sợ câu hồn thương lấy mạng kia đâm mình một cái từ phía sau. Lúc này nàng không còn nhớ mình là ngọc nữ, cũng không để ý tới hình ảnh, bảo vệ tính mạng quan trọng hơn.
Trên thực tế cũng không phải một mình nàng lâm vào cảnh khó coi, phàm là người giao thủ với Miêu Nghị ai ai cũng bị đánh cho tơi tả, chật vật không chịu nổi, không ai có thể là đối thủ một hiệp của Miêu Nghị.
Từng con long câu ngã xuống đất giãy dụa khó lòng dậy nổi, dường như gặp phải công kích có uy lực quá lợi hại.
Miêu Nghị cũng không xoay người lại đuổi giết người bị té xuống đất, mà là điên cuồng xông về phía bọn Tô Kính Công phía sau lại muốn tổ chức phi kiếm công kích.
Đệ tử Kiếm Ly cung ai nấy bị dọa sợ đến luống cuống tay chân muốn chạy trốn, thật sự là Miêu Nghị triển hiện lực công kích quá mức dọa người rồi, ai mà có thể đỡ nổi!
- Lên! Giết hắn!
Hai tay Tô Kính Công cầm kiếm gương mặt kinh hoảng thất thố, ra lệnh cho đồng môn xuất kích.
Lời này chẳng khác nào đánh rắm, lão mới vừa nói xong, đối mặt Miêu Nghị khí thế hung hăng đằng đằng sát khí mà đến, lập tức quay đầu bỏ chạy. Đồng môn đệ tử cũng chẳng kém gì, đường đường đệ tử đệ nhất đại môn phái Thìn lộ Kiếm Ly cung trong nháy mắt kéo nhau mà chạy, căn bản không dám giao thủ với Miêu Nghị.
Tình cảnh này làm cho mọi người cực kỳ chấn động, đây chính là đệ tử đệ nhất đại môn phái Thìn lộ!
- Tô tặc, chớ trốn, để mạng lại!
Miêu Nghị gầm lên, cầm thương đuổi giết.
Cước lực vật cỡi đám Tô Kính Công bỏ chạy đã không bằng Hắc Thán, cộng thêm một nguyên nhân đặc biệt, khiến cho bọn Tô Kính Công cảm thấy không hiểu vì sao hôm nay vật cỡi bọn chúng chạy chậm như vậy.
Nghe được động tĩnh sau lưng, Tô Kính Công quay đầu nhìn lại bị dọa sợ đến suýt chút nữa hồn phi phách tán, chỉ thấy Miêu Nghị cầm thương đánh tới đã nháy mắt đuổi theo, gấp đến độ cao giọng hô to:
- Đồng môn Kiếm Ly cung cấp tốc tới giúp ta!
Không cần lão kêu gọi, đồng môn Kiếm Ly cung cảnh nội Nguyệt hành cung bị bại không chịu được như thế, những đồng môn cảnh nội các cung khác cũng mất hết thể diện. Nếu lúc này không giúp, sau này có chuyện làm sao đồng môn còn có thể đoàn kết chung một chỗ cùng vượt cửa ải khó?
Chỉ thấy trong số nhân mã các thuyền vừa xuống, đệ tử Kiếm Ly cung rối rít giục long câu từ trong đám người lao ra, nhất là một lão nhân Mi Tâm nở rộ Thanh Liên cửu phẩm cấp tốc lao ra, gầm lên:
- Tiểu tặc chớ chạy, Vương Thiên Luân tới tiếp ngươi!
Miêu Nghị nghiêng đầu nhìn lại, trong lòng âm thầm kêu khổ, lại là cao thủ Thanh Liên cửu phẩm, mới vừa rồi hắn làm thế nào đánh bại bọn Tô Kính Công chỉ có trong lòng hắn hiểu rõ.