Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hồng Cân minh? Minh chủ? Ô Mộng Lan đứng trên thuyền nhìn mấy trăm kỵ sĩ chạy như điên ra tương trợ, vô cùng kinh ngạc, Miêu Nghị là Minh chủ những người này sao!?
Nàng có hơi hoài nghi không biết mình có nghe lầm hay không, cần phải biết những người này là nhân mã đến từ mười cung các nơi Thìn lộ, Miêu Nghị vung cánh tay hô lên có thể làm cho các đạo nhân mã mười cung ra sức giúp hắn sao?
Đây cũng không phải là khoa trương, mà mắt thấy là thật, đích xác là Miêu Nghị vừa vung cánh tay hô lên, lập tức mấy trăm kỵ sĩ mười cung xông ra tương trợ.
Đây không phải là Trấn Hải sơn, cũng không phải tu sĩ thông thường, cơ hồ toàn là tu sĩ cảnh giới Thanh Liên, Miêu Nghị vung cánh tay hô lên bọn họ lạikhông chút do dự xông ra giúp.
Chỉ thấy vật cỡi Miêu Nghị đang chạy nhanh đột nhiên nhấc vó trước lên, cát đá tung bay, dừng lại khẩn cấp, đè xuống vó trước, xoay người đối mặt địch nhân xông tới, Nghịch Lân thương vung lên phát ra tiếng long ngâm ong ong, nhắm thẳng vào bọn Vương Thiên Luân, trầm giọng quát:
- Giết!
Giết! hơn bốn trăm kỵ sĩ sau lưng chạy chồm mà đến hưởng ứng rung trời, tinh thần bốc cao, khiến cho người xem cuộc chiến nhiệt huyết sôi trào.
Bị khí thế xung phong ầm ầm lây nhiễm, tựa hồ Hắc Thán cực kỳ thích không khí xung phong hãm trận chém giết loại này, trong tròng mắt lóe lên vẻ hưng phấn, lắc đầu vẫy đuôi, bốn vó gấp gáp bất an đạp đạp. Nhưng Miêu Nghị lại áp chế nó, ngồi vững vàng trên lưng nó, sắc mặt trầm lãnh, Nghịch Lân thương trong tay bất động, thương chỉ phía trước không hề động.
Chuyện hắn muốn làm chẳng qua là đoàn kết những người sau lưng này lại, hắn đã làm được.
Sau lưng hơn bốn trăm kỵ sĩ hô giết như thủy triều xông tới, gặp đứng Miêu Nghị vững vàng bất động nhanh chóng tách ra hai bên xông ra, sau đó lại hội hợp, khí thế như nước thủy triều cuốn tới, khăn đỏ trên cánh tay mọi người bay lất phất.
Miêu Nghị nghe được sau lưng có một người vật cỡi lạc đàn, không theo đám đông xông tới, hơi có vẻ cảnh giác quay đầu nhìn lại, thuận tay quay thương chỉ ngược lại. Chỉ thấy Thích Tú Hồng vận bộ trường quần màu vàng có vẻ thấp thỏm bất an nhìn hắn, bị thương chỉ một cái, dừng ở phía sau hắn, gương mặt có hơi đỏ lên, tỏ ra xấu hổ khẽ cúi đầu xuống.
Tu vi nàng ở chỗ này thật sự là quá thấp, trên tay lại không có bất kỳ một món pháp bảo nào. Nếu tùy tiện chống lại bất cứ một địch nhân nào, e rằng chỉ cần vừa đối mặt sẽ bị giết chết, xông lên không khác nào chịu chết.
Miêu Nghị hiểu, thương trong tay từ trước người của nàng dời đi, không có nói gì. Quay đầu lại nhìn về phía trước, Thích Tú Hồng lẳng lặng ở phía sau hắn.
Vương Thiên Luân dẫn dắt hơn hai trăm kỵ sĩ chợt thấy nhân mã gấp đôi phe mình đang xông tới, hơn nữa tinh thần rõ ràng cao hơn phe mình. Nhất là ba tên tu sĩ Thanh Liên cửu phẩm xông lên phía trước nhất cực kỳ nổi bật, phía sau lục thất bát phẩm cũng không ít.
Rõ ràng Miêu Nghị nói 'Lão cho ta không có người’ không phải là hù dọa, mà là thật sự nhiều người hơn phe lão.
Đệ tử ba đại môn phái sợ hết hồn, rõ ràng có hơi bối rối.
Vương Thiên Luân giật mình kinh hãi, phe mình ít người, lấy cứng đối cứng như vậy rất thua thiệt, không cách nào triển lộ ưu thế ba đại phái. Nhưng bị Miêu Nghị một mình một long câu trêu đùa nên quá mức sơ sót, đột nhiên xông ra một cánh kỳ binh như vậy làm bọn họ ứng phó không kịp, nháy mắt đã xông tới, không còn thời gian cho bọn lão chuẩn bị, cũng không kịp né tránh.
Thật ra thì đây chính là chiến trường giới tu hành, vận dụng chiến thuật trên chiến trường rất quan trọng, đây chính là gặp địch nhân đánh bất ngờ.
Dưới tình thế cấp bách chỉ có thể chống cự, Vương Thiên Luân khẩn cấp lên tiếng hô to:
- Đệ tử Kiếm Ly cung, kiếm trận!
Sau lưng lão có hơn mười thanh phi kiếm lả tả dẫn đầu bay ra, trong nháy mắt mấy trăm thanh phi kiếm bắn ra. Thế nhưng thế công trận doanh đối phương xông tới không giảm, rối rít múa may vũ khí và pháp bảo trong tay chống đỡ.
Một trận tiếng leng keng ầm vang, nhân mã Miêu Nghị xông lên phía trước nhất không sao, bởi vì toàn là tu sĩ có tu vi cao thâm tương tự Triệu Phi. Ngược lại giữa đám nhân mã trong nháy mắt ngã xuống mười mấy người, có một số bị thương chưa chết cũng bị phía sau ầm ầm vọt tới, vó long câu giẫm đạp khiến cho máu thịt bầy nhầy.
Chuyện này không tránh khỏi giữa chiến trường xung phong hãm trận, tu sĩ đang xung phong ai mà không trải qua những chuyện tương tự, không ai bi thương. Cũng không ai thông cảm đồng tình.
- Thất phu Vương Thiên Luân, dám khi Hồng Cân minh ta không người, Triệu Phi ở chỗ này, nhận lấy cái chết!
Triệu Phi dẫn đầu trong nháy mắt vọt tới giận quát một tiếng, một cây phương thiên họa kích trong tay điên cuồng bổ xuống. Cơ hội tốt như vậy, dù sao y cũng từng là phủ chủ, há có thể không nhìn ra ưu thế thuộc về phe mình, há đâu cho đối phương cơ hội, dĩ nhiên là không tiếc xông lên liền giết.
Keng một tiếng ầm vang, song kiếm trong tay Vương Thiên Luân gác chéo, rốt cục cũng ngăn đỡ được.
Vó long câu hai bên trong nháy mắt lún xuống đất mấy phân, pháp lực cuồng bạo tuôn ra, bụi đất nổ tung, hai tu sĩ có thực lực tương đương bắt đầu ác chiến với nhau một mất một còn.
Nhân mã sau lưng hai bên như thủy triều va thẳng vào nhau.
- Tiện nhân nhận lấy cái chết!
Tư Không Vô Úy điên cuồng xông tới, vung một cây trường phủ nhắm đầu tên nữ tu Thanh Liên cửu phẩm Ngọc Nữ tông đánh xuống.
Keng! Hai người quấn lấy nhau ác đấu, Vương Việt Thiên theo sát mà đến vung trường thương đâm chênh chếch ra, liên thủ cùng Tư Không Vô Úy cuồng chiến nữ tu Thanh Liên cửu phẩm kia, pháp lực tuôn trào mênh mông cuồn cuộn, bụi đất nổ tung, kẻ tu vi kém khó có thể nhúng tay.
Đối mặt hai tên cao thủ Thanh Liên cửu phẩm liên thủ công kích, nữ tu kia cũng rất khá, mỗi tay cầm một sợi cửu tiết tiên giống như sử song côn, ngăn trái đỡ phải, lại thêm trên người có bảo giáp nhị phẩm phòng thủ.
Ai ngờ một tên tu sĩ Thanh Liên bát phẩm Hồng Cân minh từ phía sau vọt tới đi ngang qua nhìn thấy sơ hở, đột nhiên đâm chếch xuống dưới một thương, trúng vào bụng vật cỡi của nữ tu kia, vật cỡi lập tức đau đớn ngã xuống.
Tên nữ tu kia thất kinh, thân thể ngã xuống theo mới vừa giơ cánh tay ngăn đỡ trường thương Vương Việt Thiên, trường phủ Tư Không Vô Úy đã từ sau chém tới.
Phập! Máu tươi tung bay, bất quá sau vài lần hô hấp, cao thủ Thanh Liên cửu phẩm Ngọc Nữ tông này đã bị chém bay đầu.
Hỗn chiến quy mô lớn chính là như vậy, chỉ cần hơi lơ là, cho dù là tu vi cao hơn cũng vô dụng, bốn phía khắp nơi là minh thương ám tiễn, chết oan chết uổng rất bình thường.
Lúc này trận doanh hai bên đã đánh nhau hỗn loạn, tiếng long câu hí, người kêu thảm thiết vang trời, hơn bảy trăm tu sĩ đang hỗn chiến kịch liệt.
Trong trận hỗn chiến như vậy, phi kiếm bí pháp gì cũng khó lòng thi triển, chung quanh khắp nơi đao kiếm không có mắt, khắp nơi toàn là long câu húc, ai nấy tự lo thân mình, không ai dám có chút sơ sót, chỉ lo liều mạng.
Lúc này dưới tình huống hai bên thực lực tương đương, ưu thế nhiều người đánh ít người lập tức thể hiện ra. Cũng giống như song quyền khó địch bốn tay, cộng thêm cao thủ lực sát thương cao bị cao thủ đối phương quấn lấy, có thể nói là đệ tử ba đại phái càng đánh càng kinh hoảng, cảm giác khắp nơi bên người là nhân mã của Hồng Cân minh, giống như lọt vào trong vòng vây của Hồng Cân minh.
Giết chết người tu vi cao nhất Ngọc Nữ tông, Tư Đồ Vô Úy cùng Vương Việt Thiên liếc nhìn khăn đỏ trên cánh tay đối phương, nhìn nhau cười một tiếng, Vương Việt Thiên đột nhiên giơ thương chỉ về phía Vương Thiên Luân đang lực chiến với Triệu Phi, tựa hồ Triệu Phi hơi kém một bậc, không phải là đối thủ Vương Thiên Luân.
Hai người lập tức giục long câu phóng tới, chém trái bổ phải một mạch, giải vây giúp đồng minh Hồng Cân minh của mình đang kịch chiến. Dọc trên đường đi giết chết hơn mười người, rốt cục đi tới bên người Triệu Phi cùng nhau vây Vương Thiên Luân vào giữa.
Triệu Phi đang thầm nói không ổn, chợt thấy hai vị Thanh Liên cửu phẩm đồng minh tới tiếp viện, nhất thời tinh thần đại chấn, thế công trong tay gia tăng.
Ba tên Thanh Liên cửu phẩm cao thủ vây công, một thương, một kích, một búa điên cuồng tấn công, Vương Thiên Luân múa may song kiếm chém đỡ ngăn cản nhất thời lộ vẻ bi phẫn. Những tu sĩ này trước kia thấy người của ba đại phái thì run lên sơ hãi, hiện tại lại có thể đưa lão vào chỗ chết.
Tư Không Vô Úy cỡi long câu vây công đột nhiên quét xuống phía dưới một búa, vật cỡi Vương Thiên Luân phát ra một tiếng hí, một chân bị chém bay.
Vật cỡi ngã xuống, Vương Thiên Luân phi thân lên, lại bị Triệu Phi vung phương thiên họa kích nhắm đầu đập xuống, song kiếm Vương Thiên Luân ngăn lại, thân hình bay lên lập tức bị đè xuống.
Người còn chưa rơi xuống đất, bảo giáp sau lưng kêu keng một tiếng trúng đòn nghiêm trọng, chấn động khiến cho thân hình lảo đảo. Tuy có bảo giáp nhị phẩm hộ thể ngăn cản một đòn chí mạng, nhưng trước mắt bóng đen chợt lóe, bóng búa quét tới, sau đó lão thấy mình không còn biết gì nữa.
Giây cuối cùng trong đời lão chỉ kịp nhìn thấy Tư Không Vô Úy chém xuống một búa, lập tức đầu bay ra xa, cổ phun máu tươi, thi thể không đầu thân khoác bảo giáp từ từ ngã xuống.
- Ha ha! Thống khoái!
Tư Không Vô Úy giơ cao búa cười như điên, mặc dù là liên thủ, nhưng hai tên tu sĩ Thanh Liên cửu phẩm ba đại phái cũng bị y tự tay giết chết, bình thường không có cơ hội hạ sát thủ với người của ba đại phái.
Cười xong, lại phát hiện Vương Thiên Luân cùng Triệu Phi đã lao ra tiếp tục chém giết, Tư Không Vô Úy thu nụ cười lại, mặt lộ vẻ dữ tợn vung búa tấn công, xông thẳng về phía trước. Phàm là gặp đệ tử ba đại phái đang chiến đấu với người Hồng Cân minh lập tức cho một búa ngã lăn ra.
Hai tên cao thủ lực sát thương lớn nhất của ba đại phái đã bị giết, cơ hồ đã không còn ai có thể ngăn được ba người, huống chi bây giờ ba người cũng không phải là chủ công, chỉ cần ở trong chiến trận chạy qua lại đánh giết giúp những người Hồng Cân minh một tay. Đệ tử ba đại phái đang kịch chiến không thể nào chịu được cao thủ như thế đánh lén, khiến cho thương vong trong nháy mắt chợt tăng, chiến cuộc lập tức nghiêng hẳn về phía Hồng Cân minh.
Lúc này Miêu Nghị tỏ ra căng thẳng xem cuộc chiến mới từ từ thở ra một hơi thật dài, uy hiếp chí mạng của ba đại phái đối với mình đã được giải trừ, không uổng một phen tâm huyết của mình.
Thích Tú Hồng lẳng lặng cỡi long câu đứng sau lưng hắn mím môi không nói.
Ưu thế lớn nhất của ba đại phái ở Tinh Tú Hải cứ như vậy xong rồi, thật đúng là xuất sư bất lợi liền gặp một đòn chí mạng nặng nề, những người khác xem cuộc chiến bùi ngùi cảm khái không dứt, Cho dù là ba đại phái có người may mắn thoát thân, muốn tiếp tục ở Tinh Tú Hải e rằng cũng chỉ có thể cầu khẩn hạ mình chạy đến dưới mái hiên người khác khom lưng bán mạng.
Mọi người không nghĩ ra tại sao bọn Tô Kính Công muốn làm khó dễ với cường địch như Miêu Nghị, đây không phải là tìm phiền phức cho ba đại phái sao?
Tô Kính Công trốn xuống dưới biển rốt cục ló đầu xuất hiện ở bên cạnh mười chiếc thuyền lớn, cho là đến gần Ô Mộng Lan an toàn hơn một chút. Nhưng vừa từ dưới biển ló đầu thấy rõ chiến huống, cả người đều ngây ngốc, không những người của Kiếm Ly cung sắp xong rồi, ngay cả người của Ngọc Nữ tông cùng Ngự Thú môn cũng sắp xong rồi, tại sao có thể như vậy? Vì sao lại xuất hiện nhiều người giúp tiểu tặc Miêu Nghị như vậy?
Ô Mộng Lan đứng ở trên thuyền xem cuộc chiến khẽ cau mày, còn chưa giao phong với nhân mã năm nước kia, Tiên Quốc đã xảy ra nội loạn, hơn nữa còn là thật nhiều nhân mã chém giết một mất một còn.
Thìn lộ phái ra nhân mã tham dự, tự nhiên cũng không hy vọng tay không mà về, tự nhiên cũng hy vọng chiếm vài chỗ ngồi trong danh sách trăm người ở Tinh Tú Hải Kham Loạn hội. Thật ra thì ba đại phái vẫn còn có chút thủ đoạn, lúc đối chiến với ngoại địch thi triển ra thủ đoạn cũng không tới nỗi để cho người ngoài xem thường nhân mã Thìn lộ. Kết quả còn chưa thi triển thủ đoạn ra, vừa mới lên bờ đã bị người Thìn lộ mình đánh bất ngờ tơi bời hoa lá.
- Hắn đã động tay chân, tiểu tặc Miêu Nghị động tay chân với vật cỡi chúng ta...
Tô Kính Công lộ ra nửa người dưới nước trong lúc bất chợt tựa hồ nghĩ thông suốt chuyện gì, khẽ lẩm bẩm một mình.
Ô Mộng Lan liếc nhìn, đột nhiên lắc người một cái đến bên mạn thuyền.
Nhìn bộ dáng nàng, tựa hồ có lời muốn hỏi Tô Kính Công.
Nam tử trước đó sóng vai mà đứng với Ô Mộng Lan quay đầu nhìn chằm chằm nàng ở bên mạn thuyền, nhàn nhạt truyền âm cảnh cáo:
- Ô điện chủ, nàng nên biết quy củ, một khi thành viên tham dự hội xuống thuyền, lên bờ Tây Tinh hải rồi, sinh tử có mệnh, ta khuyên nàng tốt nhất không nên nhúng tay vào!
Ô Mộng Lan quay đầu lại cười một tiếng:
- Tất nhiên ta hiểu, cũng không phải là ra mặt nhúng tay, chẳng qua chỉ có lời muốn hỏi lão.
Nam tử kia không lên tiếng ngăn cản nữa, Ô Mộng Lan nhìn chăm chú về phía Tô Kính Công ngâm mình trong nước, tuy không biết Tô Kính Công tên gì, nhưng cũng nhận ra là một trong những người lúc trước Miêu Nghị dẫn tới gặp mình, truyền âm hỏi:
- Lão nói Miêu Nghị động tay chân vào vật cỡi của các ngươi ư?
Nàng không nhìn ra vật cỡi của bọn Tô Kính Công bị động tay chân chỗ nào, có thể chạy có thể nhảy, bất quá nhiều vật cỡi như vậy không chịu nổi một đòn của Miêu Nghị, nghe vậy cũng sinh nghi trong lòng.
Vừa nghe thấy truyền âm, đột nhiên Tô Kính Công phục hồi tinh thần lại, quay đầu nhìn thấy Ô Mộng Lan một bộ quần tím phất phơ phía trên mạn thuyền, bi phẫn gật đầu truyền âm đáp lại:
- Nhất định là hắn đã động tay chân, dù tiểu nhân chưa giao thủ chính diện với hắn, nhưng từng hỏi người trước đó đã giao thủ với hắn vì sao Miêu Nghị trở nên lợi hại như thế, ngay cả một đòn của hắn bọn ta cũng không ngăn được. Người kia nói cũng không phải là không ngăn đỡ được, chẳng qua là hai bên vừa thi pháp so chiêu, vật cỡi lập tức không chịu lực được, giống như ngồi trên một cái hố đột nhiên sụp xuống, không có cách nào đánh trả.