Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trên trăm kỵ sĩ kể cả Khuông Liên Thu lập tức giục long câu chạy như điên, mau chóng đuổi Miêu Nghị, tạm thời không để ý đến hơn hai mươi kỵ sĩ đang bị đóng băng.
Tây Tú Tinh cung phát ngọc điệp cũng không có chú giải nơi này ẩn giấu bao nhiêu người, nếu không chỉ sợ chưa chắc dám đuổi như vậy.
Miêu Nghị chạy một mạch như điên thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn trong lòng vừa vui vừa buồn, vui chính là đối phương đuổi tiếp như vậy nhất định sẽ bị mình dẫn vào mai phục. Buồn là pháp bảo đối phương thật lợi hại, bảo vật kia quả thật có thể quần công, cho dù là nhân mã mai phục cùng tiến lên một lượt, chỉ sợ cũng không đối phó được với món bảo vật ấy của đối phương.
Suy đi nghĩ lại, Miêu Nghị nhắm mắt cắn răng một cái. Chỉ có mình có thể ngăn trở khí âm sát kia, nếu mình không ra tay, chỉ sợ tiểu đội nhân mã này sẽ ép đại đội nhân mã mình vắt giò lên cổ mà chạy, xem ra phải xuất vốn liếng thật nặng một lần.
Dong ruổi ở phía trước, dẫn đối phương dần dần vào vòng vây, Miêu Nghị quay đầu lại liếc nhìn, Hắc Thán cất vó dừng lại khẩn cấp.
- Giết!
Miêu Nghị giơ thương vung tay hô to, phát ra tín hiệu tấn công.
Sau lưng hắn thình lình có thật nhiều người xông ra, dãy núi hai bên cũng có.
Đám người Khuông Liên Thu giật mình kinh hãi, nhanh chóng dừng lại, không ngờ nơi đây lại ẩn nấp nhiều nhân mã như vậy.
Bất quá Khuông Liên Thu lập tức lấy ra Huyền Âm kính nơi tay, trong mắt lộ ra vẻ tàn nhẫn. Y không ngờ rằng nơi đây lại ẩn nấp nhiều nhân mã như vậy, một khi giải quyết những người này, đoạt vòng vàng của họ, lần này mười phần chắc chín là y sẽ lọt vào danh sách trăm người đứng đầu.
- Các ngươi đối phó tả hữu, bên này giao cho ta!
Khuông Liên Thu vô cùng phách lối ra lệnh một tiếng.
Đồng môn nghe lệnh, bởi vì biết y có vốn liếng phách lối, chính là Huyền Âm Bảo Kính trong tay y, đừng nói một hai trăm người, cho dù là một hai ngàn người cũng có thể ứng phó.
Miêu Nghị một tay cầm thương giục long câu ra, dẫn đội xông lên trước, cao giọng kêu giết, cùng hai đội nhân mã tả hữu hợp vây thành hình tam giác xung phong.
- Cần gì Minh chủ phải tự thân xuất mã, mỗ cùng Lỗ Tư Bình là đủ!
Tư Không Vô Úy và Lỗ Tư Bình theo sát Miêu Nghị tả hữu xung phong cười hắc hắc quái dị một tiếng, trên người nhân mã đối phương toàn là pháp bảo nhị phẩm, nếu cướp được ắt sẽ phát tài không nhỏ.
Tên này suốt ngày chỉ lo đánh cướp, Miêu Nghị có hơi nghi ngờ xuất thân trước kia tên này có phải giống như La Song Phi hay không.
- Các ngươi không đối phó được!
Miêu Nghị cầm thương vội vàng xông lên trước nhắc nhở một tiếng, sau đó xông nhanh về phía Khuông Liên Thu.
- Minh chủ cũng không khỏi quá coi thường Tư Không ta…
Tư Không Vô Úy còn chưa nói hết lời đã trợn to hai mắt.
Chỉ thấy trong tay một người đeo mặt nạ bạc giơ lên một tấm gương đồng lóe lên thanh quang, mặt gương điên cuồng phun ra sương mù đen băng hàn thấu xương ập tới. Còn chưa chạm vào y đã cảm thấy lạnh run lên, lời không thể nói ra miệng được, vô cùng giật mình kinh hãi.
Sương mù đen âm trầm lạnh thấu xương phun ra điên cuồng như nước thủy triều, mang tới cảm giác đóng băng không ngừng cho thân thể, ngay cả linh hồn cũng hoảng hốt, cực kỳ lợi hại.
Một đòn có hiệu quả, Khuông Liên Thu phát ra tiếng cười gằn không ngừng, Huyền Âm kính trong tay quét ngang nhân mã đối diện, chuẩn bị đánh ngã nhóm nhân mã này, sau đó sẽ nhanh chóng giải quyết nhân mã tả hữu hợp vây.
Bọn Tư Không Vô Úy bị đóng băng nhanh chóng dưới quán tính vẫn tiếp tục lao về phía trước, nhất thời người ngã long câu lật, gần hai trăm nhân mã cơ hồ không một ai may mắn thoát khỏi. Cả người lẫn long câu ngã lăn đầy đất, đóng băng cứng đờ. Toàn thân nhân mã hiện đầy sương trắng, dưới ánh nắng chói chang dần dần tan rã, toát ra khí đen lạnh lẽo, trông có vẻ quỷ dị.
Thế nhưng còn có một người không sợ khí âm sát cực độ âm hàn kia, toàn thân trên dưới kể cả vật cỡi cùng nhau dâng lên bảo quang màu xanh, tiếp tục xông về phía Khuông Liên Thu.
Không ai xa lạ, chính là Miêu Nghị, Miêu Nghị sớm có chuẩn bị đã vận chuyển pháp nguyên trong cơ thể tiến hành phòng ngự cho mình và Hắc Thán.
Khuông Liên Thu kinh hãi, biết Miêu Nghị có thể hóa giải khí âm hàn, nhưng trước đó đã có thể đóng băng Miêu Nghị một lần, vì sao lần này không có một chút phản ứng nào cả!?
Trong khoảnh khắc đối phương đánh tới, Khuông Liên Thu cũng không quan tâm tới đồng môn hai bên đã xông lên chém giết với thật nhiều nhân mã đối phương, khí âm hàn trong Huyền Âm kính trên tay phun ra ào ạt về phía Miêu Nghị, tạo ra một con đường băng sương trắng xóa giữa ban ngày.
Miêu Nghị một tay cầm thương xông tới, tay kia phóng ra một chuỗi bạch quang, mười tấm Khai Sơn phù nhất phẩm liên tiếp bắn ra nổ tung.
Ầm ầm ầm... Một chuỗi tiếng nổ liên tiếp vang lên.
Khuông Liên Thu một tay cầm Huyền Âm kính công kích, một tay giơ thương liên tục gạt đỡ bạch quang, dùng tu vi bản thân ngăn chặn uy lực Khai Sơn phù nhất phẩm nổ, cách ly lực nổ bên ngoài thân thể, loại phù triện cấp thấp này không làm gì được y.
Ầm! Đột nhiên, giữa bạch quang bất ngờ nổ tung một đạo thanh quang, chấn hai tai Khuông Liên Thu gần như điếc, thương trong tay thiếu chút nữa bị đánh bay.
Khai Sơn phù nhị phẩm!
Khuông Liên Thu lập tức hiểu mình đã mắc bẫy, trước hết đối phương cố ý dùng một chuỗi Khai Sơn phù nhất phẩm mê hoặc y, sát chiêu chân chính là Khai Sơn phù nhị phẩm phía sau.
Không đúng, sát chiêu chân chính còn ở sau nữa! Khuông Liên Thu bị một tiếng nổ rung trời còn chưa ổn định thân hình giật mình kinh hãi, lại thấy một đạo thanh quang bắn tới. nổ tung ở trước mắt mình. Lần này thanh âm nổ tung cũng không vang, uy lực nổ cũng không lớn. Nhưng lại có một bóng thanh quang hình trâu trong nháy mắt nhào tới, nhanh chóng giữ chặt thân hình y lại.
Định Thân phù Nhị phẩm!
Khuông Liên Thu cả kinh thất sắc, y là lần đầu gặp mặt người này, thậm chí ngay cả tu vi của y bao nhiêu đối phương cũng không biết. Còn chưa giao phong chính diện, vừa ra tay đã dùng nhiều phù triện như vậy điên cuồng đập y, chẳng lẽ có quá nhiều phù triện không dùng hết?!
Quang ảnh thanh ngưu trói buộc thật chặt, có thể nói là Khuông Liên Thu dùng hết một thân tu vi giãy giụa, muốn tránh thoát trói buộc.
Nếu dựa hết vào tu vi bản thân y, có lẽ trong lúc nhất thời khó có thể tránh thoát Định Thân phù nhị phẩm trói buộc. Nhưng kể cả một thân bảo giáp đồng thời nở rộ bảo quang màu xanh, mấy món pháp bảo nhị phẩm liên hiệp cùng nhau phát lực, trong nháy mắt đã khiến cho quang ảnh thanh ngưu trói buộc phải biến dạng.
Bùng! Quang ảnh thanh ngưu nổ tung, lực trói buộc trong khoảnh khắc tan tác.
Thế nhưng Miêu Nghị chỉ cần chút thời gian này, không tiếc lãng phí nhiều phù triện như vậy mục đích là muốn tranh thủ chút thời gian ấy.
Một người, một long câu, một thương trong nháy mắt đã tới, muốn công phá bảo giáp nhị phẩm trên người đối phương là không có khả năng. Một đạo thương ảnh nhanh như sao xẹt, nắm bắt sơ hở vừa lộ ra trong nháy mắt, mang theo tiếng long ngâm ong ong đánh tới.
Khuông Liên Thu tránh thoát trói buộc thiếu chút nữa bị dọa sợ đến hồn phi phách tán, giơ thương ngăn trở. Đối diện đâm tới một thương như tia chớp màu đen cực nhanh, lướt qua thương của y đánh tới, chỉ cảm thấy trên cổ truyền tới một trận đau nhức, ý thức cả kinh trong nháy mắt thầm nhủ, thương pháp thật là lợi hại!
Miêu Nghị một thương đâm vỡ toang cổ Khuông Liên Thu, đồng thời đã rảnh đi tay kia, phất tay rút kiếm. Bảo kiếm ra khỏi vỏ bên hông, mang theo một đạo ô quang chém xuống cánh tay Khuông Liên Thu, vung tay lên, không còn kịp làm gì nhiều nữa, lập tức thu đoạn tay cụt kể cả Huyền Âm kính và bảo kiếm trong tay vào trong nhẫn trữ vật.
Chuỗi động tác liên tiếp của Miêu Nghị hoàn toàn là làm liền một mạch, không hề dừng lại mảy may nào.
Bảo kính này thật sự là lợi hại, Miêu Nghị không thể nào để cho vật này rơi vào tay của những quỷ tu khác nữa, nếu không hắn mạo hiểm một lần ném ra nhiều phù triện như vậy coi như lãng phí, thủ pháp giống nhau sử dụng nhiều lần chưa chắc đã có hiệu quả.
Vừa thu lại tay cụt, Huyền Âm kính, bảo kiếm vào trong nhẫn trữ vật, Miêu Nghị hất một thương bay đầu Khuông Liên Thu, nhanh chóng hai tay cầm thương đánh trả.
Khuông Liên Thu vừa mất tay, đã có mấy tên quỷ tu phía sau y điên cuồng xuất thủ công kích, tựa hồ vội vã đoạt lại Huyền Âm Bảo Kính.
Thân hình Hắc Thán vọt tới trước cơ hồ ngã quỵ, nghiêng thân hình vội vàng quay đầu tránh né. Nghịch Lân thương trong tay Miêu Nghị phát ra tiếng long ngâm ong ong, thương ra như rồng, đồng thời chống đỡ mấy người liên thủ công kích, trong nháy mắt đồng thời cản một lần.
Keng keng mấy tiếng, hai cánh tay Miêu Nghị chấn động tê dại, nếu không phải Nghịch Lân thương có thể hóa giải hai thành lực đạo công kích, thương trong tay hắn chắc chắn đã bị chấn rời tay bay đi, hắn có thể cảm giác được tu vi mấy người xuất thủ cao hơn mình không phải là một chút.
Nếu trong tay đối phương không có pháp bảo nhị phẩm, Miêu Nghị còn có thể đánh ngang tay được. Nhưng đối phương dùng toàn là pháp bảo nhị phẩm, vì ưu thế tu vi của đối phương, hậu quả có thể tưởng tượng được.
Hai cánh tay chấn động tê dại, đã không có cách nào hoàn thủ, huy động thương liên tục cũng khó khăn, xuất thủ đánh trả nhanh chóng là không thể nào, chỉ có thể liều mạng bảo vệ những nơi yếu hại.
Chỉ trong chốc lát, trên người hắn và Hắc Thán đã trúng liên tiếp mấy vết thương, bảo giáp hộ thân bị đánh cho lõm nhiều vết vô cùng ghê sợ, ngũ tạng lục phủ giống như cuộn trào lên.
Phụt…
Miêu Nghị cố nhịn nhưng rốt cục cũng phải phun ra một ngụm máu tươi, không chịu nổi những đòn công kích nghiêm trọng liên tiếp của đối phương.
Hắc Thán cũng đau đến phát ra một tiếng hí, nhanh chóng chạy thục mạng, dựa vào cước lực cường hãn chở Miêu Nghị thoát thân khỏi công kích điên cuồng của địch nhân.
Miêu Nghị lãnh đòn nghiêm trọng thiếu chút nữa từ trên lưng Hắc Thán bay ra ngoài, thật sự là thực lực của hai bên giao thủ chênh lệch quá lớn, thực lực của đối phương cơ hồ có thể một đòn đánh gục hắn tại chỗ, Miêu Nghị có thể nói là hai chân liều mạng ôm gai nhọn trên chiến giáp Hắc Thán, nhờ vậy mới không bị đánh bay khỏi lưng Hắc Thán.
Phải cảm tạ Yêu Nhược Tiên luyện chế bộ bảo giáp cho một người một long câu này, nếu không phải bảo giáp có được công năng giảm bớt lực đạo công kích, chỉ sợ là tai kiếp khó thoát. Cũng may là bảo giáp nhị phẩm, nếu là bảo giáp nhất phẩm, chắc chắn ngay cả bảo giáp cũng sẽ bị đòn nghiêm trọng đánh cho hỏng mất.
Nhớ lúc trước pháp bảo nhất phẩm đầu khôi của Miêu Nghị, chính là bị phi kiếm Chương Đức Thành đánh một cái cho thành tro bụi, tan tác tại chỗ.
Hắc Thán chạy vội, thanh quang hiện lên trên người nó, kể cả bảo giáp nhị phẩm trên người Miêu Nghị trong nháy mắt bị đánh cho ảm đạm.
- Minh chủ chớ sợ!
Đổng Toàn và Vương Việt Thiên thấy tình thế không đúng đã giục long câu bay lên không rơi xuống, ngăn ở sau lưng Miêu Nghị nhanh chóng chạy thục mạng, chặn lại mấy người điên cuồng tấn công đuổi giết.
Hồng Cân minh vốn là người đông thế mạnh, chiến cuộc cơ hồ là trong nháy mắt nghiêng về một phía. Thấy Miêu Nghị thất lợi, phân ra một số người giúp đỡ không thành vấn đề, Du Bách Hưng lập tức lại dẫn một đội nhân mã đánh tới, cơ hồ là chém giết trong khoảnh khắc mấy tên quỷ tu liên thủ vây công Miêu Nghị.
Thấy Miêu Nghị đã thoát khốn, mọi người lại nhanh chóng đánh trở về vòng vây. Không có uy lực của Huyền Âm kính Khuông Liên Thu, chừng năm trăm nhân mã đánh một trăm nhân mã quả thật giống như thái rau xắt chuối, không mất bao lâu đã tiêu diệt hết đám quỷ tu này.
Những người khác quét dọn chiến trường, mấy tên đầu lĩnh Vương Việt Thiên nhanh chóng dong ruổi lên đồi cách đó không xa, Miêu Nghị đang một mình một long câu đứng vững vàng trên sườn đồi.
Mấy người vừa đến bên người Miêu Nghị, thấy chiến giáp Miêu Nghị đầy vết lõm, tỏ ra vẫn còn sợ hãi.
- Minh chủ, ngươi không sao chứ?
Mấy người hỏi.
Phụt!
Miêu Nghị há miệng, vốn muốn nói không có sao, nhưng thân thể bị trọng thương không thể nào chịu đựng được nữa, lại phun ra một ngụm máu tươi.
Mấy người kinh hãi, nhảy xuống long câu muốn tiến lên đỡ, Miêu Nghị lại giơ tay ngăn cản.
Sau khi phun ra một búng máu nữa, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, nhưng sắc mặt Miêu Nghị vẫn còn tái nhợt, lại nói:
- Bảo vật thật là lợi hại, cái mạng này của Miêu mỗ thiếu chút nữa mất đi dưới bảo vật này. May là liều mạng thân chịu trọng thương giết chết được đối phương, nếu không Hồng Cân minh ta lâm nguy.
Có khi nhất định phải giữ thể diện, nếu không hậu quả rất nghiêm trọng, hắn không nói là tu vi mình kém cỏi mới bị trọng thương, mà là tỏ rõ mình là bị thua thiệt dưới bảo vật kia mới không thể ngăn trở, mình là vì an nguy Hồng Cân minh mới liều mạng giết chết người nọ.
Nếu như có thể, thậm chí hắn muốn giả bộ như không có việc gì. Nhưng thân thể hắn lại không nghe lời, mới không nén được một ngụm máu tươi mà phun ra ngoài.
Bọn họ cũng không hề nghi ngờ gì, cho dù là Miêu Nghị không giải thích, bọn họ cũng sẽ không nghi ngờ.
Thật sự là món bảo vật đó quá mức lợi hại, thời điểm hai bên xung kích hợp vây, chính mắt bọn họ thấy pháp bảo trong tay Khuông Liên Thu ngông cuồng hoành hành. Mắt thấy bọn Tư Không Vô Úy ngã xuống một mảnh, gần hai trăm nhân mã đảo mắt đông cứng hết thảy, đã giật nảy mình.
Nếu tình huống như vậy còn kéo dài, cho dù là nhân mã Hồng Cân minh nhiều hơn nữa cũng không có bất kỳ phần thắng nào. Thật may là thời khắc mấu chốt Minh chủ nhờ vào dâm uy pháp bảo, mạo hiểm cực lớn nghịch thế mà lên, nhất cử giết chết người cầm bảo kia đoạt bảo, hóa giải nguy cục giúp Hồng Cân minh.
Trong lòng bọn họ, trận chiến này có thể nói là dựa vào lực của một mình Miêu Nghị thay đổi thế cục.
Đối mặt pháp bảo lợi hại như vậy đổi lại người bình thường sẽ không chịu nổi, bọn Tư Không Vô Úy tu vi ngang hàng chính là vết xe đổ trước. Trong ý nghĩ của bọn họ, Miêu Nghị bị thương cũng là chuyện trong tình lý, nếu hắn không có bị gì mới là quá mức biến thái.