Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đổng Toàn mang ra toàn bộ Hồng Cân minh đè người, không khác nào bắt Miêu Nghị phải cân nhắc tới hậu quả, để cho Miêu Nghị thấy rõ bên mình đông người, không nên phán đoán tình huống sai lầm.
Lời này thốt ra làm cho người ta nổi giận, hai mắt Tư Không Vô Úy trợn trừng, có hơi không nhịn được lửa giận. Nếu không phải mới vừa rồi Miêu Nghị lên tiếng, chắc chắn y đã lên tiếng thóa mạ Đổng Toàn.
Miêu Nghị vẻ mặt nhàn nhạt đáp lại:
- Giỏi cho miệng lưỡi linh hoạt, rút thăm không thành vấn đề, bất quá Đổng Toàn ngươi mở miệng ra là nói toàn bộ ích lợi Hồng Cân minh, làm cho ta biến thành tiểu nhân. Nếu Đổng Toàn ngươi thật sự nghĩ cho mọi người, để chứng minh ngươi không có tư tâm, ngươi hãy thối lui ra giống như Tư Không Vô Úy đi, chuyện rút thăm giao cho những người khác.
Ánh mắt hắn quét nhìn mọi người:
- Chư vị nghĩ thế nào?
Sắc mặt Đổng Toàn chợt cứng đờ.
Tư Không Vô Úy và Triệu Phi ngơ ngác nhìn nhau, không nghĩ tới Miêu Nghị thật sự đáp ứng đem bảo vật ra rút thăm.
- Như vậy cũng tốt.
- Làm theo lời Minh chủ nói đi.
Đám người Phí Đắc An vội vàng thuận theo tự nhiên đáp ứng, nếu như loại bỏ được Triệu Phi, Tư Không Vô Úy, Lỗ Tư Bình và Đổng Toàn, vậy hy vọng bọn họ rút được bảo vật càng lớn hơn, dĩ nhiên là không có ý kiến.
Sắc mặt Đổng Toàn thoạt xanh thoạt trắng, mình dẫn đầu kêu la gần nửa ngày, bất quá là uổng làm tiểu nhân tiện nghi cho người khác, há đâu có lý như vậy… Nhất thời y thẹn quá hóa giận nói:
- Chuyện này Đổng mỗ không làm chủ được, Đổng mỗ được đồng môn tệ phái đề cử ra rút thăm, nếu ta không tham dự, không có biện pháp cho đồng môn một câu trả lời.
Đám đồng môn của y lập tức hô to hưởng ứng:
- Tham gia, tham gia, không tham gia chúng ta không đáp ứng.
Có đệ tử đồng môn ủng hộ thật tốt, bất cứ lúc nào cũng có thể kéo cờ hô hào.
Tư Không Vô Úy lộ vẻ giận dữ.
Ánh mắt Triệu Phi phức tạp quét qua mọi người, biết lòng người của Hồng Cân minh coi như là tan tác. Nói là đồng sinh cộng tử chín năm, hiện tại bất quá mới kiên trì hơn ba năm, chỉ cần một món bảo vật xuất hiện đã xong rồi, không cần người ngoài xuất thủ, tự mình đã làm cho mình sụp đổ.
Trong lòng Miêu Nghị cũng thầm thở dài một tiếng, có chút hối hận quyết định ban đầu. Ban đầu bọn Triệu Phi không đáp ứng chiêu thu những người trong môn phái này, là hắn ra sức bài bác dị nghị mọi người nhất quyết chiêu nạp những người này vào Hồng Cân minh, quả thật hôm nay đã xảy ra thị phi không đáng có.
Nhưng nói đi thì nói lại, nếu không có những người này trợ lực, không có những cao thủ như Lỗ Tư Bình gia nhập liên minh, bằng vào bốn trăm nhân mã ban đầu mới vừa rồi đánh một trận với đám quỷ tu kia, có lẽ sẽ thê thảm.
Trên thực tế cũng là như vậy, một mình Khuông Liên Thu đã giải quyết hơn phân nửa, những người còn lại chưa chắc là đối thủ của nhân mã quỷ tu cơ hồ có toàn bộ pháp bảo nhị phẩm. Cho dù là Miêu Nghị có thể đoạt bảo, nhưng cũng chỉ có thể vắt giò lên cổ bỏ chạy, những người còn lại ai chết vào tay ai còn chưa chắc.
Kêu la cũng vô ích.
Sắc mặt Miêu Nghị vẫn nhàn nhạt như trước:
- Thật ra thì trong lòng các ngươi đều rõ ràng, món bảo vật này về tình về lý đều hẳn thuộc về ta, chỉ là có người tư tâm làm bậy, ôm mộng tưởng không thiết thực. Cũng được, nếu mọi người muốn, ta sẽ thành toàn cho mọi người, bất quá rút thăm quá nực cười, ta còn có biện pháp tốt hơn.
- Không biết Minh chủ có biện pháp gì, bọn ta rửa tai lắng nghe.
Đổng Toàn chắp tay.
- Nói chuyện với ngươi chẳng khác nào đánh rắm, bất quá có câu ta cũng cho là dúng, người có năng lực mới có thể có được!
Miêu Nghị liếc y một cái:
- Còn nhớ khi chưa tới Tinh Tú Hải, ta cũng thích nói những lời này với thủ hạ của ta, không phải là ngươi muốn món bảo vật này sao?
Hắn gọi ra từ nhẫn trữ vật thanh bảo kiếm kia, cắm trở về vỏ kiếm bên hông, cũng cho gọi đoạn tay cụt Khuông Liên Thu nắm Huyền Âm kính ra, ngay sau đó cỡi Hắc Thán đến một gò đất độc lập.
Chỉ thấy hắn tháo đoạn tay cụt ra, ném ra ngoài ánh mặt trời hóa thành tro bụi, cầm Huyền Âm Bảo Kính trong tay, tay kia cầm Nghịch Lân thương chỉ xéo, giơ bảo kính trong tay lên lớn tiếng nói:
- Bảo vật chỉ ai có năng lực mới có thể hưởng được, không có bản lãnh cũng đừng đi ra đánh rắm. Chỉ bằng vào chút miệng lưỡi đã muốn lấy đi bảo vật Miêu mỗ liều mạng đoạt được, không khỏi quá nực cười. Chuyện không có phức tạp như thế, Miêu mỗ cũng không tiếc bỏ ra bảo này, ai muốn món bảo vật này có thể phóng ngựa tới đây đấu một chọi một cùng bản tọa. Ai có thể từ cướp đi bảo vật trong tay bản tọa, vậy cứ việc lấy đi, đừng nói nhảm dài dòng làm gì nữa!
Miêu Nghị thương chỉ Đổng Toàn, hét lớn một tiếng:
- Miêu mỗ bị thương nặng chưa lành, chính là cơ hội tốt cho Đổng Toàn ngươi đoạt bảo, có dám đánh với ta một trận chăng?!
Như vậy cơ hội đầu tiên đưa đến tay Đổng Toàn, nếu nói không động tâm là giả, nhưng Miêu Nghị có thể chấn nhiếp Hồng Cân minh mấy năm không phải là không có đạo lý.
Nơi này không phải là quan phương ngoài Tinh Tú Hải, phải theo như quy củ làm việc, người chức vị cao thường thường có thể đè người, ở chỗ này chỉ có thể lấy thực lực để phục người.
Thành tích hung hãn của Miêu Nghị còn sờ sờ trước mắt, mặc dù hắn đã bị thương nhưng Đổng Toàn vẫn không dám khinh cử vọng động, sắc mặt âm trầm bất định. Bảo vật ở trên tay của Miêu Nghị, Miêu Nghị quyết tâm muốn dùng võ lực giải quyết không chịu rút thăm, Đổng Toàn có thể nói cho đầu lưỡi nở hoa cũng vô dụng.
Thấy Đổng Toàn không dám lên tiếng, Miêu Nghị không thèm nhìn, thương chỉ những người khác:
- Các ngươi thì sao, cơ hội chỉ có lần này, bỏ lỡ rồi sẽ không có nữa!
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, vẫn không ai có phản ứng.
Đổng Toàn xem thử mấy người bên cạnh, âm thầm truyền âm nói:
- Không bằng chúng ta liên thủ giết hắn, sau đó sẽ rút thăm quyết định bảo vật thuộc về ai, có được chăng?
Mọi người nhất thời tim đập thình thịch, đều âm thầm truyền âm trao đổi với nhau.
Thấy dáng vẻ mấy người mắt la mày lét, trong lòng Miêu Nghị đã đoán được mấy phần, cười lạnh nói:
- Muốn khiêu chiến Miêu mỗ cứ tới, nếu có chủ ý xấu xa gì, Miêu mỗ không ngại thử một chút uy lực Huyền Âm kính này. Đến lúc đó đừng trách Miêu mỗ không để ý tới tình đồng liêu Hồng Cân minh, đại khai sát giới!
Thì ra vật kia gọi là Huyền Âm kính! Lời này vừa nói ra, âm mưu gì đều tan biến trong nháy mắt, liên thủ cướp đoạt ư… Mọi người đã biết uy lực của Huyền Âm Bảo Kính, có đông người cũng vô dụng.
Xong rồi! Thực lực mới là biện pháp giải quyết vấn đề tốt nhất, không ai lên tiếng nữa.
Đợi hồi lâu Miêu Nghị mới lạnh nhạt nói:
- Gây sự đủ rồi, giải tán đi, ai vào việc nấy. Miêu mỗ nói trước một câu khó nghe, nếu có người dám lơ là chức trách, đừng trách ta không khách sáo!
Nếu theo tính khí lúc trước của hắn, không dễ gì bỏ qua mọi chuyện như vậy. Nhưng trên thực tế bây giờ hắn đã là nỏ mạnh hết đà, không nói nguyên khí bị thương còn chưa hoàn toàn khôi phục như cũ, đồng thời điều khiển toàn bộ pháp bảo nhị phẩm đại chiến một trận bằng tu vi của hắn, pháp lực cũng đã tiêu hao thật nhiều, hiện tại vô lực tái chiến. Ngoài ra hắn cũng không nắm chắc điều khiển Huyền Âm kính trong tay, ít nhất còn chưa biết nên điều khiển Huyền Âm kính như thế nào.
Lui một bước mà nói, còn chưa biết thế cục Tây Tinh hải sau này sẽ biến hóa đến mức nào, bên cạnh có người so ra vẫn tốt hơn không có ai. Khoan nói đông người có thể hù dọa địch nhân, bố trí xung quanh làm tai mắt dự đoán địch tình để sớm chuẩn bị cũng là tốt, có một số việc chỉ dựa vào một người sẽ không làm được.
Đã nói đến nước này, cũng đúng là mọi người gây sự đủ rồi. Tuy rằng nãy giờ chỉ là nằm mộng giữa ban ngày, hết sức không cam lòng, nhưng cũng chỉ có thể lục tục tản đi.
Tư Không Vô Úy ở đó cười ha hả, Triệu Phi lại lộ vẻ buồn rầu, lòng người đã tan tác.
Vừa về tới huyệt động mình, Miêu Nghị xoay người kéo tay của Thích Tú Hồng, thấp giọng nói:
- Sau này phải cẩn thận hơn.
Thích Tú Hồng không phải người ngu, biết Miêu Nghị đang nhắc nhở cái gì, gật đầu một cái, ngoài mặt cũng lộ vẻ lo âu, quay đầu lại liền ra khỏi huyệt động canh giữ ở cửa động.
Không nói chuyện khác, hiện tại nàng đang nương nhờ Miêu Nghị, nếu Miêu Nghị có chuyện, nàng cũng phải chịu xui xẻo theo, không thể không cẩn thận nhiều hơn.
Sau khi cởi giáp Miêu Nghị cũng nhanh chóng ném Nguyện Lực Châu vào trong miệng, khoanh chân ngồi tĩnh tọa khôi phục pháp lực.
Cho đến hôm sau trời sáng, Miêu Nghị mới hoàn toàn khôi phục thương thế cùng pháp lực của mình trở lại bình thường.
Hắn mở mắt ra làm chuyện đầu tiên chính là gọi Huyền Âm kính kia ra cầm trong tay xem, nhất định phải mau chóng hiểu rõ bảo vật này sử dụng như thế nào, để ứng đối bất trắc có thể phát sinh.
Hắn rót pháp lực vào trong Huyền Âm kính thử thăm dò, lập tức thất kinh. Trong Huyền Âm kính chứa thật nhiều khí âm sát, cũng không biết là lấy được từ đâu, thi pháp vừa chạm vào, lập tức bị khí âm sát bên trong xung kích khiến cho thần thức hoảng hốt.
Nếu như Thích Tú Hồng ở cửa động lúc này thấy dáng vẻ Miêu Nghị nhất định sẽ giật mình, toàn thân Miêu Nghị đã bị băng sương bao trùm, giống như người đóng băng.
Bất quá tầng băng sương kia bị hóa giải rất nhanh, Miêu Nghị khôi phục như lúc ban đầu, tiếp tục cẩn thận thi pháp điều tra thăm dò.
Sau nửa canh giờ mới tìm được phương pháp điều khiển Huyền Âm kính. Hắn cầm bảo kính trong tay, chỉ thấy thanh quang chợt lóe, mặt kính lập tức điên cuồng phun ra khí âm sát đen kịt, đánh vào trên vách đá khiến cho chỉ trong thoáng chốc một lớp băng sương thật dày bao trùm lên.
Bất quá Miêu Nghị thi pháp điều khiển pháp bảo sắc mặt chợt biến, khí âm sát phun ra lại nhanh chóng thu liễm trở về trong mặt kính.
Thích Tú Hồng canh giữ ở ngoài động thình lình quay đầu lại, bên trong động xông ra trận trận âm phong thổi trúng quần nàng bay lượn. Âm phong lạnh thấu xương kia làm sắc mặt nàng đại biến, có vẻ khó có thể chịu đựng, không biết trong động xảy ra chuyện gì.
Đợi đến khi âm phong lạnh thấu xương biến mất, Thích Tú Hồng vội vàng lắc mình mà vào, chỉ thấy vách đá trong động đã bị một tầng băng sương thật dày bao trùm, vừa vào trong động giống như rơi vào hố băng. Thấy trong tay Miêu Nghị đang cầm bảo kính, đại khái đoán được mới vừa rồi Miêu Nghị mới có thể sử dụng món pháp bảo này.
Bất quá thấy sắc mặt Miêu Nghị có vẻ tái nhợt, không khỏi hỏi:
- Minh chủ, ngươi làm sao vậy?
- Không có sao!
Miêu Nghị lắc đầu một cái, tiếp tục liếc nhìn bảo vật trong tay.
Thích Tú Hồng mấp máy môi, không nói thêm gì nữa, xoay người lại ra ngoài động coi chừng.
Miêu Nghị bên trong động đang cầm bảo kính cũng thở dài một tiếng, sắc mặt nửa vui nửa buồn. Cũng không biết món bảo vật này luyện chế thế nào mà thành, nhìn như không lớn nhưng bên trong lại có động thiên khác. Tương tự các loại nhẫn trữ vật nhưng lại cao cấp hơn nhẫn trữ vật, có thể cất giữ được bên trong nhẫn trữ vật.
Nhìn bề ngoài, luyện chế món đồ này hẳn phải tiêu hao không biết bao nhiêu tinh hắc, trên thực tế bên trong bảo vật có càn khôn khác. Chỉ sợ tinh hắc tiêu hao luyện chế là con số kinh người, trong đó có lẽ sử dụng hơn năm mươi viên yêu đan nhị phẩm, đủ loại diệu pháp luyện chế mới tạo thành món bảo vật này.
Mà điều khiển bảo này không khác nào đồng thời điều khiển hơn năm mươi món pháp bảo nhị phẩm. Mới vừa rồi thi pháp điều khiển như vậy một hồi cũng đã hút hết gần nửa pháp lực trong cơ thể hắn, bằng vào tu vi Bạch Liên thất phẩm của hắn không cách nào sử dụng trong thời gian dài. Nếu sử dụng thời gian hơi dài, sợ là sẽ hút hết toàn thân pháp lực, nếu như đối địch cuối cùng ắt phải bó tay chịu trói.
Nghĩ đến sắc mặt đám người Đổng Toàn trước đó, Miêu Nghị không khỏi buồn cười, nếu như hắn đoán không sai, dù cho bọn họ món bảo vật này, bọn họ cũng không cách nào điều khiển. Chỉ cần thi pháp điều khiển sẽ gặp phải pháp bảo cắn trả, sợ là món bảo vật này chỉ thích hợp cho quỷ tu điều khiển.
Mà mặc dù Miêu Nghị hắn có thể điều khiển, thuần túy là nhờ công pháp tu luyện có thể khắc chế Huyền Âm kính này cắn trả, nhưng bằng tu vi của hắn cũng không cách nào điều khiển trong thời gian dài, tiêu hao pháp lực không chịu nổi.
-----------
Không khí Hồng Cân minh trở nên quỷ dị, một đám thủ hạ mơ ước pháp bảo trên tay Minh chủ, nhưng lại sợ Minh chủ hùng mạnh không dám khinh cử vọng động. Mà Minh chủ lại đề phòng một đám thủ hạ, kết quả có thể tưởng tượng được.
Trải qua một ít chuyện cũng không phải hoàn toàn không có lợi, ít nhất có thể hiểu rõ tâm tư một số người.
Triệu Phi và Tư Không Vô Úy dời ổ đến tả hữu huyệt động Miêu Nghị, đào hai huyệt động ở đó hộ vệ cho hắn.
Sau đó Vương Việt Thiên cũng gia nhập trong đó, cũng đào huyệt động bên cạnh, cùng nhau bảo vệ.
Miêu Nghị bảo Thích Tú Hồng chuẩn bị một bàn rượu và thức ăn, lại bảo Thích Tú Hồng mời ba người tới.
Sau khi ngồi xuống, Miêu Nghị cười híp mắt vừa mở miệng liền hỏi ba người:
- Tại sao làm như vậy, chẳng lẽ ba người các ngươi không muốn món bảo vật đó?
Ba người biết hắn có ý gì, Triệu Phi cười khổ nói:
- Không phải là ta không muốn món bảo vật đó, mà là ta biết cho dù là Minh chủ buông tha, món bảo vật đó cũng không rơi vào tay của ta. Triệu mỗ không có môn phái làm chỗ dựa, cũng không có nhân mã của mình, không tranh lại những người khác. Sở dĩ ta cùng hai vị này bảo vệ ở bên người Minh chủ, chỉ là vì muốn duy trì một cục diện cân bằng.
- Tình thế hôm nay một khi Hồng Cân minh giải tán, những người không có thế lực như chúng ta sẽ không cách nào tiếp tục sống ở Tinh Tú Hải, sẽ trở thành con mồi dưới tay người khác. Ba người chúng ta Thanh Liên cửu phẩm cộng thêm Minh chủ là có thể duy trì thế cân bằng ở nội bộ Hồng Cân minh, những người khác tất không dám khinh cử vọng động, như vậy Hồng Cân minh còn có thể tiếp tục duy trì.