Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thu chiến giáp trên người Hắc Thán là vì giúp nó linh hoạt hơn dưới biển.
Chỉ cần hai bên không có chuyện gì, Miêu Nghị không sợ Hắc Thán không tìm được mình, long câu là loại linh thú vốn có thể cảm ứng được vị trí chủ nhân.
Bích Giáp Truy Phong Thú đuổi tới bờ biển cũng bay vọt lên không. Lúc còn lơ lửng trên không sắp rơi xuống, bọn Cổ Tam Chính mở túi linh thú ra thu Bích Giáp Truy Phong Thú vào, lắc mình rơi xuống mặt biển, đạp sóng mau chóng đuổi theo một mạch không ngừng, rõ ràng là không muốn bỏ qua cho bọn Miêu Nghị.
Ba người trước mặt vội vàng chạy trốn, ba người phía sau vội vàng đuổi theo. Phía sau nữa là đại đội nhân mã vẫn bám theo nhưng khoảng cách càng ngày càng xa, dù sao tu vi cao có thấp có. Hơn ngàn người chạy như điên vội vã trên biển cả, rất là hoành tráng.
Phía sau cùng, nhân mã Hồng Cân minh vừa chạy qua, Hắc Thán đã từ dưới biển ló đầu lên. Nó nhìn khắp xung quanh, sau khi biết mình đã thoát khỏi hiểm cảnh, cái đuôi ló ra trên mặt biển vẫy vẫy dường như rất đắc ý, sau đó lại chui xuống biển lặn đi mất.
Sáu người rượt đuổi đầu tiên ngoại trừ Miêu Nghị ra, còn lại toàn là tu vi Thanh Liên cửu phẩm, bất quá tu vi cùng cấp cũng có sự phân chia mạnh yếu, ở điểm này, Triệu Phi và Tư Không Vô Úy đều không kém ba người Cổ Tam Chính. Cho nên hai người liên thủ mang theo Miêu Nghị chạy trốn cũng không sợ hãi người phía sau đuổi kịp.
Hai bên thủy chung vẫn duy trì một khoảng cách, không cách nào bứt phá cũng không cách nào rút ngắn.
- Lần này chúng ta phiền phức lớn rồi, đánh không thắng người ta, lại không còn vật cỡi, cũng không thể chạy mãi trên mặt biển như vậy, vào đất liền chúng ta càng thua thiệt hơn.
Tư Không Vô Úy Thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn hùng hùng hổ hổ nói.
- Cũng là do ngươi đưa ra chủ ý kém cỏi, lúc giết chết Tầm Phương Điểu ta đã bảo chạy đi, ngươi lại đòi thử Trấn Sơn Chùy một chút. Bây giờ tốt lắm, muốn chạy cũng khó.
Miêu Nghị đáp lại.
Tư Không Vô Úy lập tức trốn tránh trách nhiệm:
- Chuyện này không thể trách ta được, Triệu Phi cũng có phần, y cũng tán thành thử xem đối thủ mạnh yếu.
Triệu Phi trầm giọng nói:
- Bây giờ nói chuyện này còn có nghĩa gì, cho dù là được lựa chọn lại, ta cũng sẽ chọn đánh với bọn họ một lần. Chuyện này sớm muộn gì cũng phải đối mặt, trên tay có pháp bảo tốt tự nhiên phải thử một chút sâu cạn của đối phương. - Vậy đừng nói nữa.
Tư Không Vô Úy nghiêng đầu nhìn về phía Miêu Nghị, cười ha hả nói:
- Không nhìn ra lão đệ còn là một kẻ đa tình, không chạy theo phương hướng Thích Tú Hồng rời đi, là sợ liên lụy Thích Tú Hồng phải không? Lão đệ, ta nói câu này hơi khó nghe, cho dù là ngươi có thể mang nàng sống sót rời khỏi Tinh Tú Hải, nàng cũng không thể đi theo ngươi. Người ta từ Tinh Tú Hải Kham Loạn hội trở về, dù tu vi thấp tới mức nào cũng sẽ trở thành phủ chủ một phương, không thể nào ở lại bên cạnh ngươi sưởi ấm giường cho ngươi được, không thấy người ta cố ý giữ một khoảng cách với ngươi sao?
Triệu Phi lắc đầu nói:
- Vậy cũng chưa chắc, nàng có thể chọn làm phủ chủ ở phủ sát bên cạnh Miêu Nghị, vạn nhất có chuyện còn có thể có viện thủ, dù sao tu vi nàng rất thấp.
Tư Không Vô Úy chậc chậc thành tiếng nói:
- Vậy cũng không được, làm phủ chủ bên cạnh Miêu phủ chủ, chuyện này sẽ khiến cho phủ chủ bên cạnh không chịu nổi…
Triệu Phi liếc y một cái, phát hiện tên này lúc nào cũng nói ra những lời khó nghe.
Quả nhiên, Miêu Nghị buột miệng mắng:
- Ta thích ngủ với nữ nhân nào thì ngủ với nữ nhân ấy, liên quan gì tới các ngươi!
- Được rồi, coi như ta chưa nói gì, ta có hảo ý, ngươi còn không cảm kích.
Tư Không Vô Úy tỏ vẻ coi thường.
Triệu Phi vội ho một tiếng nói:
- Nếu như không được, chúng ta cứ tiếp tục chạy trên biển, ta cũng không tin bọn họ có thể một mực đuổi theo trên biển không thả. Đợi đến khi trời tối, chúng ta chui xuống biển tìm một phương hướng nào đó bỏ chạy, xem bọn chúng đi đâu tìm.
Tư Không Vô Úy cũng mượn cơ hội nói sang chuyện khác:
- Mặc dù biện pháp này hơi thấp kém nhưng cũng tạm được, chỉ sợ gặp phải quái vật dưới biển. Tinh Tú Hải này không an toàn, nếu không phải Tinh Tú Hải Kham Loạn hội dời đại đa số yêu quái ra khỏi Tây Tinh hải, chúng ta nào dám chạy như vậy trên biển!
Triệu Phi mắng:
- Cái miệng quạ đen của ngươi có thể nói lời dễ nghe một chút được chăng?
- Ta là người thành thật, chẳng qua là nói thật mà thôi.
Tư Không Vô Úy cười khan hắc hắc hai tiếng.
Đám người đuổi theo sau thấy thủy chung không cách nào thu ngắn khoảng cách với phía trước, khoảng cách quá xa lại không tiện công kích, Cổ Tam Chính quay đầu nói:
- Đàm Lạc, đuổi tiếp như vậy không phải là cách, nếu như bọn họ cứ chạy mãi trên biển, đợi đến khi trời tối lại chui xuống biển, biển cả mênh mông muốn tìm cũng không được, ngươi chớ giấu đồ trong túi linh thú nữa, lấy ra đi!
Đàm Lạc lắc đầu nói:
- Nếu có thể ta đã lấy ra từ sớm, trên tay Miêu Nghị có Huyền Âm Bảo Kính, những thứ này của ta không cách nào đến gần, thả ra chỉ là tổn thất vô ích mà thôi…
Cổ Tam Chính cau mày nói:
- Bây giờ ngươi còn lo lắng chuyện này sao, bằng vào tu vi Miêu Nghị thi triển pháp bảo như Huyền Âm Bảo Kính nhất định hết sức miễn cưỡng, Miêu Nghị hao hết pháp lực còn có thể liên lụy tới tốc độ hai người kia. Cho dù là để hai người kia thi triển Huyền Âm Bảo Kính cũng có thể tiêu hao pháp lực của bọn họ, hy sinh một ít thứ kéo bọn họ là rất cần thiết. Nếu không đợi đến trời tối để cho bọn họ chui xuống biển chạy mất, Tây Tinh hải lớn như thế muốn tìm được bọn họ lần nữa là hết sức khó khăn. Dù sao chúng ta không có Tầm Phương Điểu, đến lúc đó ngươi trở về làm thế nào ăn nói với Ngô trưởng lão?
Bây giờ bọn họ còn cho là lúc trước Miêu Nghị nói Huyền Âm Bảo Kính chỉ có quỷ tu có thể thao túng là gạt người, dù sao sau đó Miêu Nghị từng thi triển qua.
Đàm Lạc mím chặt môi, sau khi do dự một lúc rốt cục cũng hạ quyết tâm. Bởi vì Cổ Tam Chính nói có lý, Đàm Lạc không giết Miêu Nghị là không được, nếu không cho dù là có thể còn sống rời đi Tinh Tú Hải, sau khi trở về cũng khó qua được cửa ải của Ngô trưởng lão.
Y giơ tay lên vỗ một cái vào túi linh thú bên hông, soạt, hơn ngàn con dơi quái dị màu đen, răng nhọn móng nhọn, trên đầu có sừng nhọn phóng vút lên cao, mang theo mùi hôi thối phát ra tiếng kêu chi chít chói tai, quanh quẩn trên trời. Đàm Lạc chúm môi huýt sáo một tiếng, hơn ngàn con dơi quái dị kia lập tức vỗ cánh đuổi về phía ba người trước mặt.
Ba người Miêu Nghị quay đầu nhìn lại, sắc mặt đều biến.
Chớ xem thường Ngự Thú môn, những vật ly kỳ cổ quái kia thừa sức làm cho người ta kiêng kỵ. Trước đó lúc Triệu Phi và Tư Không Vô Úy đấu pháp với đối phương, thấy người của Ngự Thú môn vẫn không thả ra quái vật, đã mơ hồ đoán được là kiêng kỵ Huyền Âm Bảo Kính trong tay Miêu Nghị, không nghĩ tới bây giờ cũng thả ra rồi.
- Đám dơi này là quái vật gì vậy?
Tư Không Vô Úy nhìn về phía Triệu Phi, người sau lắc đầu một cái, tuy tu vi hai người cao nhưng cũng chưa từng thấy qua quái vật này.
- Là Phệ Tâm Bức!
Ngược lại Miêu Nghị đã biết, giải thích với hai người:
- Vật này tốc độ thật nhanh, lực xuyên phá kinh người, sừng nhọn trên đầu có thể công phá pháp lực phòng ngự, pháp lực phòng ngự Hồng Liên trở xuống căn bản không ngăn được. Có thể một đòn xuyên vào trong cơ thể người, gặm nhắm trái tim, hơn nữa còn có kịch độc, rất là hung tàn. Bất quá muốn công phá bảo giáp trên người chúng ta cũng không có khả năng mấy, chỉ có thể chọn địa phương chúng ta không có áo giáp bao phủ mà hạ thủ, uy hiếp với chúng ta không lớn.
- Sợ cái gì!
Tư Không Vô Úy cười hắc hắc nói:
- Huyền Âm Bảo Kính của ngươi đối phó những tiểu súc sinh này vô cùng thích hợp.
Phảng phất là đang hưởng ứng lời của y, bầy dơi khẩn cấp đuổi theo đột nhiên tản ra, có thể tránh cho bị một lưới bắt hết.
Sắc mặt Triệu Phi trầm xuống:
- Không tốt, Huyền Âm Bảo Kính của ngươi không cách nào sử dụng kéo dài, bọn họ cũng không quan tâm Phệ Tâm Bức sống hay chết, chỉ muốn ép chúng ta xuất thủ, muốn dùng Phệ Tâm Bức giữ chân chúng ta.
Tư Không Vô Úy cũng ý thức được điểm này, cao giọng nói:
- Chúng ta chui xuống biển đi.
- Chúng ta chạy dưới biển không nhanh, bọn họ trên mặt biển có thể đuổi theo rất nhanh.
- Cùng lắm thì liều mạng với bọn họ.
- Lấy cái gì mà liều?
Triệu Phi trầm giọng nói:
- Dưới biển có lực cản lớn như vậy, Trấn Sơn Chùy của ngươi không thể phát huy uy lực. Trước đó dựa vào hai chúng ta cũng khó lòng ngăn trở bọn họ tiến công, xuống dưới biển chỉ còn mình Linh Ảo Xích của ta sẽ không ngăn nổi, chỉ có một con đường chết.
- Đi!
Miêu Nghị đột nhiên lên tiếng, ba mươi lăm con tiểu Đường Lang từ trên tay hắn nhanh chóng vỗ cánh bay ra.
Triệu Phi và Tư Không Vô Úy đưa mắt nhìn tiểu Đường Lang nhanh chóng thoát ra, đều sáng mắt lên, cùng kêu lên hỏi:
- Đường Lang này của ngươi có thể đối phó Phệ Tâm Bức hay sao?
- Không biết!
Miêu Nghị cười khổ, hiện tại hắn không còn lựa chọn nào khác.
Nếu vào lúc bình thường hắn sẽ không lấy tiểu Đường Lang ra sử dụng, cho dù là lấy ra cũng là lén lén lút lút, hôm nay bắt buộc phải lấy ra sử dụng quang minh chính đại.
Phía sau bầy Phệ Tâm Bức nhào tới, ở đây đám tiểu Đường Lang bay lên không, mặc dù chỉ có ba mươi lăm con nhưng đối mặt hơn ngàn con Phệ Tâm Bức lại không sợ chút nào, ngang nhiên lao thẳng vào bầy Phệ Tâm Bức ngàn con rợp trời, chém giết lập tức tiến vào giai đoạn nóng bỏng.
Tốc độ Phệ Tâm Bức nhanh, tốc độ tiểu Đường Lang nhanh hơn, rõ ràng cao hơn Phệ Tâm Bức một bậc, không hổ là con cháu Minh Đường Lang uy chấn Vạn Trượng Hồng Trần.
Phệ Tâm Bức phát ra tiếng kêu chi chít nhe răng toét miệng nhào tới, gặp phải tiểu Đường Lang liền há miệng cắn, hoặc vung chân tát, hoặc dùng sừng nhọn trên đầu húc.
Tiểu Đường Lang không phải là kém cỏi, được Miêu Nghị liều mạng thao túng, bọn ‘tiểu tử’ bình thường nhìn qua dễ thương hiện tại cho người ta có cảm giác như đã hóa điên, rốt cục lộ ra thần thái dữ tợn. Đối mặt địch nhân trong mắt chúng toát ra lục quang mơ hồ, miệng đầy răng sắc chép chép nghe canh cách liên hồi.
Chúng né tránh vô cùng nhanh chóng, đôi càng giống như lưỡi hái tử thần xuyên vào giữa bầy dơi điên cuồng chém loạn, bắn ra thu về nhanh như điện chớp.
Một trảo từ trên cao chộp tới dữ tợn, một lưỡi hái nhanh như tia chớp bổ tới, cắt trảo kia như cắt đậu hủ, lập tức chém đứt.
Bất kể là mức độ cứng rắn hay sắc bén, trảo của Phệ Tâm Bức không có cách nào sánh ngang với càng của tiểu Đường Lang được. Phệ Tâm Bức cùng tiểu Đường Lang đối kích trong nháy mắt đã lướt qua nhau, Phệ Tâm Bức theo quán tính vọt tới trước, thân thể cứng đờ, dần dần bao trùm sương trắng rơi xuống mặt biển.
Đây là đội hình hơn ngàn con Phệ Tâm Bức cùng ba mươi lăm con tiểu Đường Lang vừa gặp nhau, con Phệ Tâm Bức thứ nhất và con tiểu Đường Lang thứ nhất của đội hình hai bên giao chiến, trong khoảnh khắc vừa đối mặt đã phân ra thắng bại.
Con tiểu Đường Lang đầu tiên xuất thủ hạ gục con Phệ Tâm Bức đầu tiên, tiếp tục đối mặt con thứ hai, càng nó lại chém ra nhanh như điện chớp. Một cái cánh dơi bị chém đứt như đậu hủ, con Phệ Tâm Bức thứ hai rơi chênh chếch xuống dưới.
Cùng lúc đó, ba mươi lăm con tiểu Đường Lang đã toàn diện xông vào bầy dơi đại khai sát giới.
Tiểu Đường Lang lớn cỡ con cua, hình thể cũng gần như Phệ Tâm Bức, nhưng đôi càng của chúng dài hơn cả chiều dài thân thể đối phương, có thể công kích thuận lợi hơn, sắc bén hơn đối phương rất nhiều.
Vẫn là con tiểu Đường Lang thứ nhất, trong khoảnh khắc đã giết liên tiếp mười mấy con Phệ Tâm Bức.
Một con Phệ Tâm Bức dùng sừng nhọn sắc bén trên đầu húc tới, lưỡi hái tiểu Đường Lang chém ra nhanh như điện chớp, chém đứt sừng nhọn của đối phương, thử một lần đã biết ai sắc bén hơn ai.
Lại một con Phệ Tâm Bức dùng sừng nhọn sắc bén trên đầu húc tới, lưỡi hái bắn ra lần nữa, chém trúng vào mắt Phệ Tâm Bức, bổ đứt nửa gương mặt đối phương. Sau đó từ dưới bụng đối phương chui qua, lại bị một con Phệ Tâm Bức khác vọt tới dang hai cánh ôm lấy, dùng răng nhọn cắn một cái.
Cả hai cùng nhau rơi xuống, đôi lưỡi hái tiểu Đường Lang nằm trong miệng đối phương, Phệ Tâm Bức cắn vài cái nghe răng rắc nhưng không để lại vết trầy xước nào trên đôi càng kinh khủng ấy. Đôi trảo của nó cào cấu trên bụng tiểu Đường Lang, chỉ nghe thanh âm ken két như ma sát vào kim loại vang lên.
Thân thể Phệ Tâm Bức lại bị bốn cái chân sắc bén của tiểu Đường Lang xuyên thủng, toàn thân nhanh chóng bao trùm sương trắng.
Tiểu Đường Lang xé xác con Phệ Tâm Bức đang ôm mình, sau đó vỗ cánh bay lên cao, tiếp tục đại chiến với bầy Phệ Tâm Bức.
Tuy Phệ Tâm Bức nhiều nhưng đối mặt tiểu Đường Lang hoàn toàn không phải là địch thủ cùng cấp, thậm chí tiểu Đường Lang không sợ kịch độc trên người Phệ Tâm Bức, cũng không sợ số lượng đối thủ khổng lồ.
Chỉ trong thoáng chốc, đám tiểu Đường Lang xuyên qua bầy Phệ Tâm Bức đã giết chết hơn hai trăm con, từng con Phệ Tâm Bức toàn thân trắng nhợt từ trên không rơi xuống như mưa rào.
- Đó là cái gì?
Cổ Tam Chính nhìn về phía Đàm Lạc kinh ngạc hỏi:
- Đó là Đường Lang sao, loại Đường Lang gì vậy?
- Ta cũng chưa từng thấy qua loại Đường Lang này!
Chính mắt thấy bầy Phệ Tâm Bức của mình bị giết trong nháy mắt, cơ mặt Đàm Lạc giật giật:
- Không nghĩ tới Miêu Nghị là người trong đồng đạo, cũng biết ngự thú khu trùng, xem ra Tầm Phương Điểu chính là chết trong tay đám Đường Lang này.
Y lập tức chụm môi phát ra một tiếng huýt sáo.
Trận thế bầy dơi đã bị tiểu Đường Lang xông tới đánh loạn, Đàm Lạc lập tức ra lệnh cho chúng vòng tránh tiểu Đường Lang, không dây dưa với tiểu Đường Lang nữa. Mục tiêu của bầy Phệ Tâm Bức này là cuốn lấy bọn Miêu Nghị, giá trị hy sinh của chúng cũng là như thế.