Phi Thiên

Chương 369. Kim Cương Giải

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Miêu Nghị thấp giọng nói:

- Cho nên chúng ta không thể đi gấp, thời khắc mấu chốt còn phải giúp Hắc Lang Quân một tay.

Tư Không Vô Úy kêu thất thanh:

- Không nên, chuyện ngươi nên làm đã làm rồi, còn không mau đi!

- Nhỏ giọng một chút!

Miêu Nghị giơ ngón trỏ lên môi khẽ suỵt, sau khi nhìn quanh thấy không có ai bèn thấp giọng nói:

- Vạn nhất Hắc Lang Quân không phải là đối thủ của bọn Cổ Tam Chính, chúng ta phải giúp y chạy trốn, để cho y thoát thân mới có thể phát tán chuyện này đi khắp nơi. Đệ tử ba đại phái đuổi giết chúng ta lâu như vậy, ta cũng muốn cho bọn họ nếm thử mùi vị bị đuổi giết một chút, những tên phản phúc vô thường phản Hồng Cân minh kia cũng nên trả giá mới được!

Lúc nói câu nói sau cùng, mắt hắn lóe lên vẻ tàn khốc.

Bì Quân Tử nghe vậy rùng mình một trận, nếu là tin tức này truyền ra ngoài, nói không chừng sẽ làm cho phần lớn yêu tu tham dự Tinh Tú Hải Kham Loạn hội cùng nhau đuổi giết Cổ Tam Chính... Không biết người của ba đại phái kia chọc vào tên này làm gì, ta đã sớm biết người này không dễ chọc….

Tư Không Vô Úy thấp giọng nói với Miêu Nghị, đồng thời thi lễ:

- Ta gọi ngươi là đại gia có được chưa, vốn chúng ta cũng không phải là đối thủ của bọn họ, bị đuổi chạy khắp nơi, ngươi còn muốn chủ động giúp Hắc Lang Quân ngăn cản bọn họ. Đây chẳng phải là chủ động đưa đến tay bọn Cổ Tam Chính sao, có phải ngươi chán sống rồi không?

Miêu Nghị khoát tay nói:

- Ngươi hãy nghe ta nói, chúng ta bất quá là vì ngừa vạn nhất mới ra tay giúp Hắc Lang Quân chạy trốn mà thôi, cũng không cần thật sự liều mạng với bọn Cổ Tam Chính. Nếu bọn Cổ Tam Chính thật sự có thủ đoạn khác đuổi theo chúng ta, chúng ta trốn sớm một chút hay tối nay trốn cũng không có gì khác nhau, sớm muộn gì cũng bị bọn họ đuổi kịp. Chúng ta cũng không phải là đối thủ của bọn họ, sau này chắc chắn sẽ bị bọn họ bám theo dây dưa cho tới chết. Nếu bọn họ không có thủ đoạn đặc thù gì, đợi đến khi trời tối chúng ta sẽ chui xuống biển, cũng có thể chạy thoát.

Tư Không Vô Úy cười khổ nói:

- Chỉ sợ sau khi lộ diện sẽ không dễ dàng chạy trốn tới bờ biển.

- Cái này phải xem bản lãnh của Bì Quân Tử.

Miêu Nghị quay đầu lại vỗ vai Bì Quân Tử, cười híp mắt nói:

- Ngươi đào động khắp nơi dưới đất, không thể nào không chừa lại đường chạy trốn cho mình. Ta nhắc lại, nếu ngươi dám giở trò bán đứng ba người chúng ta, làm chúng ta sống không nổi, cho dù là ngươi chạy trốn, ta cũng sẽ để cho mọi người biết năm xưa bọn Viên Khai Sơn chết có ngươi phối hợp!

Vẻ mặt Bì Quân Tử đau khổ nói:

- Nếu bọn Hắc Lang Quân bị thua, một mình tiểu nhân không nơi nương tựa, sợ là rất khó sống đến Kham Loạn hội kết thúc.

Miêu Nghị tiếp tục vỗ vai y nói:

- Chúng ta sẽ không bỏ mặc ngươi đâu, chỉ cần ngươi có thể dẫn chúng ta chạy trốn thuận lợi, sau này cứ đi theo mấy người chúng ta, không thể lãng phí thân bản lãnh của ngươi.

Bì Quân Tử yếu ớt hỏi:

- Đến lúc đó ngài sẽ không giết ta diệt khẩu chứ?

Miêu Nghị xì một tiếng nói:

- Ta cần phải giết ngươi diệt khẩu sao? Chuyện này ngươi cũng có phần, nếu ngươi không sợ chết cứ việc loan tin khắp nơi.

Bì Quân Tử không biết nói gì, quả thật y không dám nói lung tung chuyện này.

Triệu Phi một mực cau mày chợt lên tiếng nói:

- Ngươi có nghĩ tới không, vạn nhất cuối cùng bọn Cổ Tam Chính thật sự rơi vào tay của yêu tu, nhất định sẽ nói những tấm vải đỏ quấn ở trên cánh tay Hồng Cân minh là do ngươi phát!

Miêu Nghị nhất thời kỳ quái hỏi:

- Có người nói những tấm vải đỏ kia là của Cổ Tam Chính, y không thừa nhận, vậy y nói là của ta, tại sao ta lại phải thừa nhận?

Triệu Phi than thở:

- Đồ ngươi đích thân phát tới tay người ta, nhiều người như vậy làm chứng, làm sao ngươi có thể chối cãi được?

Miêu Nghị xem thường nói:

- Không chối được thì thôi, ta sẽ nói là Cổ Tam Chính đưa cho ta, sau đó ta mới phát cho mọi người.

Triệu Phi không biết nói gì:

- Ngươi không lo lắng chút nào sao?

- Chuyện gì mà không có nguy hiểm, có một số việc không thể nghĩ quá nhiều, nếu không sẽ không làm được chuyện gì cả.

Miêu Nghị lắc đầu nói:

- Ta chỉ biết bây giờ bọn Cổ Tam Chính là mối uy hiếp lớn nhất của chúng ta, nếu như ngay cả cửa ải trước mắt cũng có thể làm khó chúng ta, ngược lại trông trước trông sau cân nhắc sau này mà không dám động bọn họ, chẳng phải có vẻ buồn cười sao? Còn sống là tốt hơn bất cứ chuyện gì, chuyện sau này chờ sau này đối mặt.

Ùng ùng!

Một tiếng ầm vang dội từ một đầu khác của địa đạo cuồn cuộn truyền tới, mấy người nhất tề quay đầu nhìn, lại ngơ ngác nhìn nhau, biết hai bên đã bắt đầu giao thủ...

-----------

Sau tiếng nổ này, bọn Cổ Tam Chính xâm nhập địa đạo nhanh chóng quay đầu lại, chỉ thấy lối đi phía sau đã sập xuống, bụi mù tràn ngập.

Ầm! Ngay sau đó lối đi phía trước cũng sập xuống, hoàn toàn ngăn cách bảy người ở dưới đất.

- Không tốt, đường lui trước sau của chúng ta đã bị cắt đứt!

Đổng Toàn kêu lên một tiếng.

Đàm Lạc kêu chi chi vài tiếng, hắc hồ ly ở phía trước dẫn đường nhanh chóng vọt trở về, chui vào túi linh thú bên hông Đàm Lạc.

Ầm! Một bên vách động đột nhiên vỡ tan tành, hai đầu xuất hiện hai cái càng lớn phá vỡ vách động, cùng nhau kẹp về phía bảy người trong lối đi.

Đổng Toàn, Hồ Chi Viễn, Phí Đắc An Phía trước mở đường nhất tề múa may vũ khí trong tay ngăn cản một cái càng, phía sau Du Bách Hưng, Cổ Tử Phong xuất thủ ngăn càng còn lại.

Cổ Tam Chính và Đàm Lạc kẹp ở giữa không hổ là đệ tử kiệt xuất ba đại phái, nhanh chóng đưa mắt lạnh lùng nhìn bốn phía. Thân vùi lấp hiểm cảnh có thể nói không sợ hãi, trước khi đi vào hai người đã có chuẩn bị tâm lý, nếu không cũng không dám xông vào.

Bọn Đổng Toàn vừa ra tay liền lấy làm kinh hãi, cũng không biết là càng của loài quái vật nào đang công kích bọn họ. Lớp vỏ ngoài của chúng vô cùng cứng rắn, bằng vào pháp bảo nhị phẩm trong tay bọn họ lại không phá được lớp vỏ ngoài của đối phương.

Mà lực đạo quái vật kia lại càng lớn không thể tả, năm tu sĩ Thanh Liên cửu phẩm liên thủ cũng không đỡ nổi hai cái càng kia kẹp lại. Ba người trước mặt và hai người phía sau cùng bị đẩy phải chen vào giữa Cổ Tam Chính và Đàm Lạc.

Ầm, thình lình vách động vỡ tung, rốt cục quái vật lộ ra hình dáng, lại là một con cua khổng lồ, cái miệng sắc bén của nó đang cắn về phía Đàm Lạc và Cổ Tam Chính giữa bụi đất tràn ngập tung bay.

Mười sáu tấm thuẫn đang bay vòng tròn xung quanh thân thể Đàm Lạc chợt lóe lên bảo quang màu xanh. Trong đó ba tấm thuẫn nhanh chóng hóa lớn, ghép lại với nhau, rìa mép răng cưa ăn khớp với nhau tạo thành một tấm thuẫn hình tam giác, Đàm Lạc giơ tay cầm lấy.

Ầm một tiếng vang dội, tấm thuẫn tam giác đã ngăn cản được miệng của quái vật cua kia.

Hai chân Đàm Lạc lún sâu xuống nền đất tới đầu gối, thật sự là áp lực đè lên phía trên quá lớn.

Y nhanh chóng quay đầu liếc nhìn Cổ Tam Chính, lại thấy đối phương cõng lò kiếm làm như không thấy chuyện xảy ra xung quanh, vẫn lạnh lẽo nhìn khắp bốn phía, hiển nhiên đang cảnh giác tập kích khác có thể xuất hiện.

Đàm Lạc không thể làm gì khác hơn là dùng hai cánh tay ra sức chống đỡ thuẫn tam giác trên đầu. Mười ba tấm thuẫn còn lại nhất tề thoáng hiện thanh quang hóa lớn, cấp tốc bay vòng tròn biến thành mười ba phi luân răng cưa, nhanh chóng chém về phía cua lớn kia.

Thế nhưng vỏ con cua này thật sự là quá mức cứng rắn, phi luân răng cưa chém vào vỏ làm bắn ra hoa lửa tung tóe, phát ra thanh âm như va chạm vào kim loại sắc bén, nhưng vẫn không cách nào công phá phòng ngự đối phương.

Đàm Lạc kinh hãi, không biết rốt cuộc là con cua tinh gì, lớp vỏ lại cứng rắn đến trình độ như vậy, bằng pháp bảo mình lại chỉ có thể lưu lại một chút dấu vết ở trên người đối phương mà thôi.

Cổ Tam Chính cũng giật mình kinh hãi, vốn tưởng rằng Đàm Lạc có thể đối phó, mới yên tâm làm hậu viện cảnh giác chung quanh. Hiện tại Đàm Lạc không chịu nổi, bọn Đổng Toàn hai bên liều mạng chống đỡ cũng bị từ từ đẩy tới.

Mắt thấy không còn đường lui nữa, Cổ Tam Chính thình lình xoay người, hai cánh tay run lên, gằn giọng quát:

- Ra khỏi vỏ!

Keng keng keng…

Trong tiếng leng keng trong trẻo, một chuỗi ngân quang nhanh như tia chớp từ hộp kiếm sau lưng Cổ Tam Chính bắn ra, giống như sét đánh ngang trời.

Tấm thuẫn tam giác Đàm Lạc ngăn cản trên đầu phát ra tiếng kêu đinh tai nhức óc.

Tích Lịch phi kiếm vừa ra, càng cua mà bọn Đổng Toàn đang vất vả chống đỡ lập tức vỡ tan lớp vỏ, huyết nhục văng tung tóe. Phi kiếm xuyên qua lập tức cắt thành mấy khúc, thân thể cực lớn của quái vật đè tấm thuẫn Đàm Lạc bên trên cũng bị mấy chục đạo ngân quang đánh cho tan tác.

Cổ Tam Chính vung cánh tay chỉ một cái, mấy chục đạo ngân quang lại bay về phía lỗ hổng vách động. Thân hình khổng lồ còn lại của con cua lại bị chém tan tác, huyết nhục văng tung tóe, bụi đất tung bay. Vách động hoàn toàn sụp đổ, lộ ra địa đạo kế bên, có thể thấy bên kia có một đám yêu tu ẩn núp bị dọa đến cuống quít lui về phía sau.

Bọn Đổng Toàn cực kỳ khiếp sợ, đã sớm nghe Triệu Linh Đồ nói qua Tích Lịch Kiếm Lô của Cổ Tam Chính lợi hại, trước đó thấy y và bọn Miêu Nghị giao thủ còn chưa lộ vẻ lợi hại, hôm nay mới coi như chân chính lãnh giáo uy lực Tích Lịch Kiếm Lô này. Quái vật mà mọi người liên thủ khó có thể làm tổn thương chút nào lại bị một chiêu giết chết, Kiếm Ly cung có thể có pháp bảo nhị phẩm cao cấp như vậy không hổ là đại môn phái đệ nhất Thìn lộ, quả nhiên có pháp bảo hết sức lợi hại.

- Giết!

Lũ yêu tu bị dọa sợ đến lui về phía sau lập tức gào thét vọt tới, Cổ Tam Chính lạnh lẽo đảo mắt qua, lộn bàn tay một cái, Tích Lịch phi kiếm lượn quanh bên trong động lập tức bắn ra như cuồng phong bạo vũ, lóe lên như sét đánh xuyên qua giữa đám yêu tu.

Đàm Lạc dùng mười tám tấm thuẫn bay vòng quanh bảo vệ Cổ Tam Chính phòng ngừa sơ hở, để cho Cổ Tam Chính yên tâm giết địch.

Trong phút chốc huyết nhục văng tung tóe, tiếng kêu thảm thiết một mảnh, bảo giáp nhị phẩm trên người bầy yêu lại bị sét đánh bay. Tích Lịch phi kiếm dễ dàng xuyên thủng, không có chút tác dụng phòng thủ nào.

Giữa tiếng quỷ khóc sói tru, bầy yêu bỏ lại mấy chục cỗ thi thể, số còn lại kinh hoàng trốn theo hai đầu địa đạo, không tên nào dám đối chọi với Tích Lịch phi kiếm nữa.

Cổ Tam Chính lắc mình rơi vào bên cạnh một mảnh thi thể yêu quái hiện ra nguyên hình, tay phải nắm quyền vỗ một cái vào ngực trái, tiếng leng keng lại vang lên, Tích Lịch phi kiếm nhanh chóng cắm trở về bên trong lò kiếm.

Y tiếp tục cảnh giác bốn phía, Đàm Lạc dùng tay ra hiệu cho bọn Đổng Toàn, lên tiếng nói:

- Mau mau thu thập!

Bọn Đổng Toàn nhanh chóng mổ lấy ra yêu đan từ trên thi thể đám yêu tu, lấy vòng vàng các loại, cuối cùng đưa đến tay của Đàm Lạc.

Đàm Lạc lập tức chia làm hai phần, ném một phần cho Cổ Tam Chính, mình giữ lại một phần.

Hai người nhét chiến lợi phẩm săn giết được vào trong túi mình, không có ý chia sẻ cho bọn Đổng Toàn chút nào, xoay người đi về phía đầu kia địa đạo.

Bọn Đổng Toàn ngơ ngác nhìn nhau, trong lòng có ý kiến cũng không dám nói ra, không khỏi hoài niệm khi Miêu Nghị còn làm Minh chủ, khi đó có chiến lợi phẩm gì cũng chia cho bọn họ. Thế nhưng bọn họ không dám nhắc tới đạo lý này với sát thần Cổ Tam Chính, chỉ có thể có khổ mà không nói được.

Đi về phía trước hơn trăm thước sau, Cổ Tam Chính phất tay chỉ sang bên nói với Đàm Lạc:

- Phải trở về địa đạo trước đó, để cho hắc hồ ly ngươi tiếp tục truy tung Miêu Nghị.

Đàm Lạc gật đầu một cái nói:

- Đi xa như vậy, hẳn đã qua khỏi chỗ đất đá sụp đổ chặn đường.

Y xoay người ra lệnh cho bọn Đổng Toàn đánh xuyên vách thông sang địa đạo trước đó.

Bọn Đổng Toàn không dám do dự, mấy người cùng tiến lên, đánh thông vách đất dày mười mấy thước, quả nhiên nhìn thấy địa đạo trước đó.

Cổ Tam Chính và Đàm Lạc dẫn đầu xuyên qua, quay đầu nhìn lại có thể thấy ở phía sau chừng mười thước là một đống đất đá ngổn ngang, lúc trước đã đi theo địa đạo bên này được hơn trăm thước. Nếu tính ra những yêu tu kia vì chặn đường bọn họ, tối thiểu đã đánh sập mấy chục trượng địa đạo.

Đàm Lạc lại gọi ra hắc hồ ly mũi đỏ, quả nhiên lại đánh hơi được tung tích bọn Miêu Nghị chạy về phía trước, cả bọn lập tức đi theo hắc hồ ly tiếp tục đuổi về phía trước...

-----------

Trong một tòa địa cung nằm sâu dưới đất, đám yêu tu may mắn tránh được một kiếp còn chưa tỉnh hồn, đang kể lại chuyện vừa xảy ra với Hắc Lang Quân.

Hắc Lang Quân nghe vậy khiếp sợ nói:

- Ngay cả Kim Cương Giải cũng bị đối phương nhất cử chém giết ư, không ngờ rằng tu sĩ kia lợi hại như vậy…

Ngoài cửa địa cung, Bì Quân Tử cùng ba người Miêu Nghị xen lẫn trong lũ yêu tu.

Xen lẫn trong bầy yêu quang minh chính đại như vậy, Bì Quân Tử vô cùng lo lắng sẽ bị nhìn ra đầu mối, thế nhưng y đã bị Miêu Nghị bắt ép. Miêu Nghị lại tỏ ra bình thản như không có chuyện gì, dù sao không phải là lần đầu tiên hắn tới Tinh Tú Hải làm chuyện như vậy, huống chi lần này còn mang theo cao thủ đi cùng, lại có trọng bảo nơi tay, không có gì phải sợ. Triệu Phi và Tư Không Vô Úy lại cảm thấy hơi thấp thỏm, cảm thấy chơi trò này cũng hết sức càn rỡ, thỉnh thoảng len lén quan sát đám yêu tu xung quanh.

Hai người cố gắng cẩn thận một chút, chỉ sợ lộ ra sơ hở, nhìn lại Miêu Nghị đang chủ động tìm những yêu quái khác bên cạnh hỏi thăm tình huống giao chiến với bọn Cổ Tam Chính trước đó. Hai người thật sự không biết nói gì, coi như là phục tên này, hoàn toàn tin tưởng chuyện tên này năm xưa dựa vào tu vi Bạch Liên cũng dám chạy tới Tinh Tú Hải săn yêu đan là thật.

- Con bà nó, tên này thật sự cho mình là yêu quái rồi!

Tư Không Vô Úy âm thầm truyền âm lẩm bẩm một câu với Triệu Phi.