Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Diễm Chi tinh thạch là đồ dùng để luyện bảo, hôm nay lại bị người mang ra phóng hỏa, bất quá quả thật là thứ tốt để phóng hỏa.
Bấy nhiêu vẫn chưa hết, Diệp Tâm liên tiếp vung roi quét ra hơn ngàn viên Diễm Chi tinh thạch, từng quả cầu lửa bắn ra vèo vèo vào trong núi rừng xung quanh. Sau đó lại thấy nàng huy động trường tiên như cơn trốt xoáy, thúc giục cuồng phong trợ giúp cho thế lửa mạnh hơn. Những quả cầu bay trên không cháy rừng rực quét vào núi rừng bốn phương tám hướng, thế lửa nhanh chóng lan ra như cháy trên đồng cỏ khô.
Trường tiên Diệp Tâm cuốn cây cối bị chém ngã dưới đất lên, ném thẳng vào trong biển lửa.
Mọi người Hồng Cân minh không cần nhắc nhở lập tức bắt chước theo nàng, vứt tất cả cây cối bị chặt đứt xung quanh mình vào trong biển lửa, muốn trả thù những thụ yêu kia.
Lửa vốn chính là khắc tinh của cây cối, dưới thế lửa hung mãnh như vậy, thụ yêu trong rừng nhất thời không ẩn nấp được nữa. Có một số thụ yêu trên người bốc lửa lập tức ầm ầm chui xuống đất trốn tránh, có một số thụ yêu hóa thành hình người kinh hoàng lui về phía sau thoát đi biển lửa.
Sau khi tránh khỏi biển lửa thiêu đốt, bầy yêu nhanh chóng cuốn từng gốc cây đại thụ xuống đất, chuẩn bị đào bới làm nên một vòng cách ly biển lửa này. Bằng không hòn đảo bị cả vùng rừng rậm bao trùm này sẽ thật sự không còn một gốc cây ngọn cỏ.
Hắc Lang Quân trên đỉnh núi nơi xa không còn cười được nữa, cơ mặt y giật giật không dứt, hai tên mỹ cơ bên cạnh nhìn biển lửa hừng hực khiếp sợ che miệng.
- Cổ Tam Chính, ngươi dám!
Hắc Lang Quân gầm thét.
Cổ Tam Chính đưa mắt nhìn, cười lạnh mấy tiếng, ta đã làm rồi, còn có cái gì không dám?
Chỉ thấy y lật tay lấy ra một nắm lớn Diễm Chi tinh thạch, không những có Xích Diễm Chi, ngay cả Lam Diễm Chi cùng Kim Diễm Chi cũng có, cũng là thu được ở Tinh Tú Hải, trị giá một khoản không nhỏ. Nhưng y đã nói sẽ đốt trụi hòn đảo này không còn ngọn cỏ, há lại quan tâm chút tinh thạch này.
- Giết!
Cổ Tam Chính vung cánh tay lên quát.
Bích Giáp Truy Phong Thú chở ba người dẫn đầu xông vào biển lửa, mấy trăm nhân mã sau lưng cũng tổ chức đội hình rẽ quạt chạy theo.
Cả bọn giục vật cỡi ầm ầm xông vào biển lửa hừng hực, có thể bọn họ không ở lâu trong biển lửa được, nhưng trong thời gian ngắn cô lập thế lửa không cho xâm phạm mình và vật cỡi vẫn có thể làm được.
Cổ Tam Chính xông vào trong biển lửa thình lình ném một nắm Diễm Chi tinh thạch lên không, Diễm Chi tinh thạch vừa gặp lửa lập tức bùng cháy, hóa thành ngọn lửa màu đỏ, màu lam và màu vàng, trở thành những quả cầu lửa bay trên không, rơi xuống ngoài xa.
Diệp Tâm và Đàm Lạc cũng ném ra một nắm Diễm Chi tinh thạch, vô số quả cầu lửa phóng vút lên cao bay ra xa.
- Muốn đào vòng cách ly ư, ta cho các ngươi đào, cách ly chỗ này ta đốt chỗ khác, xem các ngươi đào thế nào, xem đám thụ yêu các ngươi còn tác quái thế nào được nữa!
- Không!
Từng gốc thụ yêu múa may hai cánh tay nhìn rừng rậm ngoài xa bừng cháy kêu lên đau đớn, kẻ có tình cảm sâu nhất đối với rừng rậm chắc chắn là những gốc thụ yêu này.
Đại đội nhân mã Hồng Cân minh vừa lao ra biển lửa mang theo sóng nhiệt cuồn cuộn, mang theo một thân sát khí trả thù lao thẳng tới những yêu tu đào vòng cách ly kia, thẳng tay tàn sát chém giết, khiến cho tiếng kêu thảm thiết vang lên một mảnh.
Dưới ánh lửa rừng rực, đám yêu tu không có cách nào ngăn cản, trong khoảnh khắc chết một mảng lớn, số yêu tu còn lại không nhiều lắm kinh hoàng trốn vào trong rừng núi.
Ba người Cổ Tam Chính dẫn dắt nhân mã xung phong một mạch, nhắm thẳng về phía ngọn núi mà Hắc Lang Quân đang đứng.
Biển lửa trước mắt nhanh chóng mở rộng làm cho hai mắt Hắc Lang Quân trên đỉnh núi trợn trừng gần rách khóe, không nói đảo này sẽ hoàn toàn hủy diệt, nhân mã của y cũng tổn thất hầu như không còn.
Ánh lửa ngất trời, chiếu sáng bầu trời đêm, khói cuồn cuộn dày đặc bốc lên đầy trời.
Đây chính là một trong những nguyên nhân vì sao cử hành Tinh Tú Hải Kham Loạn hội ở Tây Tinh hải khiến cho Tây Tú Tinh cung Phục Thanh không vui. Mười mấy vạn yêu ma quỷ quái tu sĩ đại khai sát giới ở Tây Tinh hải, chuyện này chẳng khác nào chà đạp địa bàn của y, có thể vui vẻ mới là lạ.
Bọn Miêu Nghị núp trong bóng tối không bị vạ lây, thấy cảnh tượng này cảm khái lắc đầu.
Bì Quân Tử cất tiếng thở dài:
- Hòn đảo ẩn thân trong những năm qua coi như bị phá hủy hoàn toàn.
Trong lòng có lời không nói ra, nếu không phải tên khốn Ngưu Hữu Đức này chạy tới đây, đảo này đã không bị họa như thế…
- Bọn Cổ Tam Chính kia thật là độc ác!
Miêu Nghị chậc chậc thành tiếng, nhìn bọn Triệu Phi nói:
- Cổ Tam Chính nghĩ ra biện pháp này không tệ, nếu như có thể nói, sau này chúng ta cũng chú ý thu thập một chút Diễm Chi tinh thạch, nói không chừng có thể sử dụng, có chuẩn bị trước cũng tốt.
Hiện tại hắn có hơi hối hận lúc trước đã bán hết sạch Diễm Chi tinh thạch.
Bọn Triệu Phi không biết nói gì, ngươi nói lời này không để ý tới vị thụ yêu phía sau kia một chút nào sao?
Cả bọn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cây thụ yêu sau lưng kia run lên lá cây rụng đầy đất, thu lại cành lá, toàn thân nhanh chóng thu nhỏ lại, nháy mắt biến thành một lão đầu tử tóc bạc từ dưới hố nhảy ra, lộ vẻ hoảng sợ chạy tới, cũng cùng cả bọn núp ở phía sau tảng đá lớn.
Cả bọn ngạc nhiên, Miêu Nghị quan sát trên dưới lão một lượt, không khách sáo nói:
- Lão không đi trợ chiến, tránh né ở nơi này làm gì?
Nhìn dáng vẻ của hắn chỉ thiếu chút nữa đã cho một cước đạp văng lão nhân đáng ghét này.
Trợ chiến ư, bây giờ kẻ ngu mới đi trợ chiến! Lão nhân ra vẻ khẩn trương hỏi:
- Xem ra là không ngăn được, chúng ta còn chưa rút lui sao?
Ý của lão rất dễ dàng hiểu được, bởi vì trước đó Miêu Nghị nói Hắc Lang Quân an bài bọn họ làm hậu chiêu ở chỗ này, hiển nhiên đang hỏi cục diện đã trở thành như vậy, tại sao hậu chiêu các ngươi còn chưa ra tay?
- Chúng ta có rút lui hay không mắc mớ gì tới lão, tránh qua một bên đi!
Miêu Nghị nói một câu khinh bỉ, quay đầu tiếp tục xem cuộc chiến.
Lão nhân tóc bạc lại không chịu rời đi đơn độc, chẳng qua là không lên tiếng nữa, tiếp tục ở đây trốn tránh với bọn Miêu Nghị. Với thế cục trước mắt, nhiều người một chút có cảm giác an toàn hơn.
Yêu tu trên đảo đã bị giết chết gần hết, nhân mã Hồng Cân minh từ biển lửa thứ hai xông ra, xông thẳng về phía ngọn núi mà Hắc Lang Quân đang đứng.
- Nhận lấy cái chết!
Hắc Lang Quân trên đỉnh núi đột nhiên gầm lên một tiếng, hất tay ném ra một tấm lưới lớn màu đen, lưới đen bộc phát thanh quang trên không, trong nháy mắt mở rộng gấp mấy trăm lần, nhưng mắt lưới vẫn không hóa lớn, bao trùm về phía nhân mã Hồng Cân minh dưới chân núi đang vọt tới.
Bọn Miêu Nghị trợn to mắt nhìn, đây chính là Vô Lậu Võng của Hắc Lang Quân rồi, không biết uy lực như thế nào, không biết có giống như cái tên của món bảo bối này hay không, ra tay sẽ không để lọt lưới, một mẻ bắt hết bọn Cổ Tam Chính.
Tựa hồ bọn Cổ Tam Chính cũng không nghĩ tới trên tay Hắc Lang Quân có thể có bảo bối như vậy, pháp bảo có biến hóa đầy uy lực như vậy hiển nhiên không phải là pháp bảo nhị phẩm bình thường.
Cộng thêm khẩu khí Hắc Lang Quân không nhỏ, cả bọn không dám khinh thường, Đàm Lạc vừa ra tay liền dốc hết toàn lực, mười sáu tấm thuẫn răng cưa nhanh chóng xoay tròn bắn ra, cắt vào tấm lưới đang chụp xuống đầu. Thế nhưng chỉ tạo ra hoa lửa bắn tung tóe, không cắt được một sợi lưới nào.
Mắt thấy sắp bao lại toàn bộ nhân mã Hồng Cân minh, bọn Miêu Nghị nhất thời hưng phấn, quả nhiên là hảo bảo bối, xem ra thật sự sắp sửa một mẻ bắt hết bọn Cổ Tam Chính.
Đàm Lạc lợi dụng tấm thuẫn ngăn lưới kia chụp xuống cũng vô dụng, mép lưới vừa rơi xuống đất bốn phía xung quanh lập tức nhanh chóng thu hẹp miệng lưới. Trong quá trình thu lại này, cây cối núi đá đều bị sợi lưới sắc bén cắt ra từng mảnh như cắt đậu hủ.
Nhân mã Hồng Cân minh rơi vào trong lưới thảy đều bị dọa sợ đến sắc mặt kịch biến, sợi lưới này sắc bén như vậy, một khi bị nó siết lại chẳng phải là hóa thành từng miếng thịt sao?!
Ha ha... Hắc Lang Quân ngửa mặt lên trời cười như điên không ngừng, thanh âm vang vọng khắp nơi.
Miêu Nghị nhanh chóng âm thầm truyền âm nói với Triệu Phi và Tư Không Vô Úy:
- Một khi Hắc Lang Quân đắc thủ, Tư Không ngươi lập tức xuất một chùy đập chết y, hai người các ngươi đồng loạt ra tay, món pháp bảo Vô Lậu Võng đó là của chúng ta rồi.
Tư Không Vô Úy hết sức tán thành, đã lặng lẽ nắm Trấn Sơn Chùy thu nhỏ trong tay.
- Phá!
Sắc mặt Cổ Tam Chính ngưng trọng đột nhiên bộc phát ra một tiếng quát kinh thiên chói tai.
Chỉ thấy y phất tay chỉ vào một điểm, một trăm lẻ một thanh Tích Lịch phi kiếm nối đuôi bắn tới đó như sét đánh. Giữa tiếng vèo vèo công kích vào một điểm của Vô Lậu Võng, trên trăm thanh Tích Lịch phi kiếm chỉ chém vào một sợi lưới duy nhất của Vô Lậu Võng.
Mắt thấy lưới lớn sắp sửa bao trùm siết nhân mã Hồng Cân minh lại với nhau, Hắc Lang Quân nhìn chằm chằm phía dưới cười gằn không ngừng hết sức khinh thường cử động của Cổ Tam Chính. Thế nhưng còn chưa cười tận hứng, vẻ mặt y trong nháy mắt cứng đờ, đôi mắt nhanh chóng trợn to.
Một tiếng tưng trong trẻo vang lên giữa trời đêm giống như dây đàn vừa đứt, Tích Lịch phi kiếm tập trung uy lực mạnh mẽ công kích vào sợi lưới kia, rốt cục cũng đã chém đứt.
Rầm, cả tấm lưới nổ tung thành sương mù xám đầy trời.
Pháp bảo này không sợ bị tổn thương, chỉ cần có đầy đủ năng lượng sẽ tự động chữa trị, khôi phục nguyên trạng lúc luyện chế. Sợ là sợ phá hư kết cấu tổng thể của pháp bảo, năng lượng bên trong không bị khống chế lập tức sẽ tan tành theo tổng thể của pháp bảo bị phá hư.
Miêu Nghị trợn to hai mắt cũng hít sâu một hơi, không ngờ rằng Tích Lịch phi kiếm này lại sắc bén đến trình độ như vậy, lại có thể công phá một món pháp bảo nhị phẩm cao cấp. Bây giờ rốt cục hắn cảm nhận được vì sao Yêu Nhược Tiên hết sức nhiệt tình thu thập chất thải tinh ngân tinh thuần cao độ không tạp chất của tiểu Đường Lang như vậy.
Bất quá có một điểm hắn có thể xác định, hiển nhiên điều này có liên quan tới chuyện sợi lưới của Vô Lậu Võng quá mỏng manh. Nếu đổi lại là Trấn Sơn Chùy của Tư Không Vô Úy, mặc cho Tích Lịch phi kiếm công kích thế nào cũng vô dụng.
Nhìn sương mù xám tản mát đầy trời, Tư Không Vô Úy chậc chậc thành tiếng:
- Bên trong Vô Lậu Võng này chứa không biết bao nhiêu tinh hắc, rốt cục bị hủy như vậy, rơi tản lạc đầy đất muốn thu nhặt lại cũng khó khăn, thật là đáng tiếc!
- Minh chủ uy vũ!
Nhân mã Hồng Cân minh không kìm hãm được vui mừng cất tiếng hô to, niềm vui vì thoát chết trong gang tấc khiến cho bọn họ nhảy cẫng hoan hô.
Hắc Lang Quân trên đỉnh núi cơ mặt giật giật, kêu la thất thanh:
- Vô Lậu Võng của ta!!!
Cổ Tam Chính thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt lóe lên vẻ tàn khốc, hai cánh tay vung lên, Tích Lịch phi kiếm bay múa giữa không trung lập tức bắn vèo vèo cấp tốc về phía Hắc Lang Quân trên đỉnh núi.
Hai tên mỹ cơ hai bên Hắc Lang Quân nhanh chóng lấy vũ khí ra, lộ vẻ hoảng sợ nhìn mưa kiếm bắn tới. Tích Lịch phi kiếm có thể công phá pháp bảo Vô Lậu Võng, hai người hết sức hoài nghi không biết mình có thể ngăn trở hay không.
Thật ra thì Hắc Lang Quân cũng nghĩ như vậy, cho nên song chưởng đẩy ngang lưng hai nàng, khiến cho hai nàng bay ra phía trước.
Hai tên mỹ cơ còn muốn ỷ lại Hắc Lang Quân bảo vệ nhất thời phát ra một tiếng thét kinh hãi, không nghĩ tới Hắc Lang Quân lại sẽ đẩy hai người bọn họ ra ngoài làm bia đỡ đạn.
Thế nhưng bây giờ suy nghĩ nhiều cũng vô dụng, hai người liều mạng múa may vũ khí trong tay ngăn cản mưa kiếm bắn tới.
Giữa những tiếng nổ leng keng, mặc dù hai nàng đánh bay phần lớn Tích Lịch phi kiếm bắn tới nhưng thân thể vẫn bị bắn thủng lỗ chỗ như ổ ong, toàn thân tuôn máu xối xả, song song phát ra tiếng kêu thảm thiết, hiện ra nguyên hình là một hồ ly và một mèo rừng rơi xuống chân núi.
Hắc Lang Quân cầm trong tay một cây phân thủy trường mâu điên cuồng múa loạn chống đỡ. Mặc dù có hai nàng mỹ cơ hứng chịu giảm bớt áp lực thật nhiều, nhưng vẫn có một thanh Tích Lịch phi kiếm xuyên qua bụng của y, đánh cho y phải hiện ra nguyên hình, hóa thành một con rắn vảy đen hình thể to lớn trên đỉnh núi dưới ánh trăng.
Bất quá cuối cùng cũng chặn lại được đợt công kích thứ nhất của Tích Lịch phi kiếm, Hắc Lang Quân lấy được một cơ hội thở dốc, vùi cái đầu dữ tợn xuống đất, nhanh chóng vọt xuống một sơn động phía dưới đỉnh núi muốn chạy đi, uy lực của Tích Lịch phi kiếm thật sự rất khó ngăn cản.
Hèn hạ! Miêu Nghị mắng thầm một tiếng, lại lấy nữ nhân bên cạnh làm bia đỡ đạn, nhưng không có biện pháp, mình còn phải cứu y.
Hắn nhanh chóng đứng dậy cao giọng nói với Tư Không Vô Úy:
- Mau cứu y.
Tích Lịch phi kiếm tung bay trên không đang muốn tiến hành đợt đả kích thứ hai, đám người Đàm Lạc cùng Diệp Tâm cũng xông tới thật nhanh, muốn ngăn Hắc Lang Quân chạy trốn.
- Hắc ca chạy mau, có ta ngăn cản truy binh!
Tư Không Vô Úy thình lình rống to một tiếng:
- Cổ Tam Chính, xem chùy!
Chỉ thấy hai cánh tay y vung một thanh chùy to lớn lên phát ra tiếng sấm gió ùng oàng, đập mạnh về phía Cổ Tam Chính.
Linh Ảo Xích cũng từ trong tay Triệu Phi bay ra, trong nháy mắt hóa thành hàng ngàn hàng vạn bóng thước rợp trời phủ đất công về phía Đàm Lạc cùng Diệp Tâm.
Miêu Nghị cũng lấy Huyền Âm Bảo Kính ra cầm trên tay đề phòng. Hắn liếc nhìn Tư Không Vô Úy, Hắc Lang Quân trở thành Hắc ca của ngươi từ lúc nào vậy?!
Lão nhân tóc bạc bên cạnh trợn mắt há mồm nhìn cả bọn bên cạnh, mấy tên này hung mãnh như vậy sao?
Chuyện làm lão giật mình hơn nữa chính là, cả bọn vừa động thủ, hoàn toàn không che giấu nhân khí trên người được nữa. Lúc này lão mới phát hiện bọn họ không phải yêu tu mà là tu sĩ loài người, Minh chủ chuẩn bị hậu chiêu viện binh lại là tu sĩ loài người ư???