Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dưới tình thế cấp bách đánh một trận, trong nháy mắt đã tiến vào giai đoạn nóng bỏng. Ngay cả bọn Nguyệt Dao cũng kinh ngạc, lại có người dám đánh với người của Vạn Yêu Thiên tới mức như vậy, bất quá rất hiển nhiên bên Bạch Tử Lương chiếm ưu thế, chỉ một mình Bạch Tử Lương đã bức cho phe kia phải luống cuống tay chân mệt mỏi đối phó.
Trong lúc vô tình thấy bọn Cổ Tam Chính, Triệu Phi rống giận:
- Cổ Tam Chính, nếu đã kết minh, vì sao không ra tay tương trợ?! Pháp bảo hồ lô kia đã bị hủy, không cần sợ nữa!
Y vừa dứt lời, năm tên thủ hạ Bạch Tử Lương trong sương mù đen đã xông ra, mạnh ai nấy thao túng bảo vật tấn công.
Keng keng keng…
Một chuỗi leng keng liên tiếp vang lên, Tích Lịch phi kiếm ra khỏi vỏ, một trăm lẻ một thanh phi kiếm nhanh như điện chớp lao ra cứu giúp, trong nháy mắt quyết chiến năm món pháp bảo giữa không trung, giảm bớt áp lực cho bọn Miêu Nghị.
Thật ra thì bọn Miêu Nghị vừa xuất hiện, Cổ Tam Chính lập tức suy nghĩ có nên xuất thủ tương trợ hay không, bởi vì Nguyệt Dao Tiên Tử đang ở bên cạnh. Nguyệt Dao Tiên Tử có thể nể tình bọn họ là tu sĩ Tiên Quốc mà cứu bọn họ, tất nhiên sẽ không ngồi yên không lý đến những tu sĩ Tiên Quốc khác. Nếu sau đó biết bọn Miêu Nghị cũng là tu sĩ Tiên Quốc, bọn y được cứu lại không muốn cứu những tu sĩ Tiên Quốc khác, sợ là sẽ không để yên cho bọn y.
Lúc này Triệu Phi vừa mở miệng, điểm ra bọn họ là đồng minh, còn nói đã hủy đi pháp bảo hồ lô làm Cổ Tam Chính hết sức kiêng kỵ, nếu còn không ra tay sẽ không thể nào nói được, e rằng sau đó sẽ chọc cho Nguyệt Dao Tiên Tử tức giận.
Huống chi bây giờ có Nguyệt Dao Tiên Tử làm chỗ dựa, cũng không cần sợ bọn Bạch Tử Lương. Vốn là những người đó muốn đưa bọn y vào tử địa, không hề cố kỵ, cho nên mới xuất thủ tương trợ.
Y vừa ra tay, mười sáu tấm thuẫn răng cưa Đàm Lạc cũng cấp tốc xoay tròn phá không bay ra kịch chiến.
Diệp Tâm run trường tiên đầy gai, nhanh chóng hóa dài đâm xuống biển, tấn công từ dưới mặt biển.
Trong lúc nhất thời pháp bảo bay ngang dọc, hai bên đánh nhau oanh oanh liệt liệt.
Ầm ầm ầm!
Đại ấn màu đen và Trấn Sơn Chùy không ngừng va chạm thẳng với nhau giữa không trung, Tư Không Vô Úy liều mạng vung chùy điên cuồng đập xuống, cho dù là Trấn Sơn Chùy bị hủy cũng không dám dừng tay.
Uy lực pháp lực và pháp bảo thi triển trên biển khuấy động nên cuồng phong sóng lớn.
Sương mù đen do Luyện Yêu Hồ vỡ tan ra không nhẹ như sương mù thật, đã chìm xuống biển.
Một món Luyện Yêu Hồ không biết sử dụng bao nhiêu tinh hắc, bao nhiêu tu sĩ cả đời cũng kiếm không ra nhiều tinh hắc như vậy, hôm nay không còn lại chút mảnh vụn nào.
Có ba người Cổ Tam Chính gia nhập, phe Miêu Nghị biến thành tám người sáu món pháp bảo, bây giờ Đào Vĩnh Xuân cùng Bì Quân Tử cơ hồ không xen tay vào được. Miêu Nghị cũng không thể nhúng tay, bằng tu vi của hắn không cách nào sử dụng Huyền Âm Bảo Kính trong thời gian dài.
Mà bên Bạch Tử Lương lại là sáu người mười mấy món pháp bảo, cơ hồ mỗi người đều có hai ba món pháp bảo. Mặc dù lúc xuất thủ cũng chỉ thao túng có sáu món pháp bảo, bất quá lại phối hợp vô cùng chặt chẽ với nhau, hiệu quả vô cùng, đánh cho phe Miêu Nghị dần dần bại lui, khó có thể chống đỡ.
Nhưng Bạch Tử Lương thân là phe thắng bởi vì công lâu không được nên rất căm tức, chủ yếu là Triệu Phi xuất thủ Linh Ảo Xích mang lại ảnh hưởng quá lớn cho bọn họ. Bóng thước bay đầy trời vòng quanh sáu người điên cuồng tấn công, không thể phân rõ thật giả nhưng lại không dám sơ sót, phải liều mạng bảo vệ nơi yếu hại.
Trên người cả bọn đều bị Linh Ảo Xích đánh trúng, nếu không phải trên người ai nấy đều mặc các loại pháp bảo phòng ngự, nói không chừng sẽ phải bị mất mạng dưới Linh Ảo Xích. Ngay cả Bạch Tử Lương cũng không thể may mắn thoát khỏi, sau lưng y trúng một đòn rất nặng, thiếu chút nữa bị đánh cho hộc máu, chấn động ngũ tạng lục phủ như lộn nhào, coi như là lãnh giáo hết thảy lợi hại của Linh Ảo Xích.
Mà bọn Cổ Tam Chính cũng đã từng nếm mùi đau khổ của Linh Ảo Xích, Tích Lịch phi kiếm dọc trên đường đi giết nhiều yêu tu như vậy chưa gặp được địch thủ, thế nhưng lại bị Linh Ảo Xích áp chế không thể làm gì được. Nếu phe Miêu Nghị không có Linh Ảo Xích, đã sớm bị Cổ Tam Chính làm thịt.
Bên này nhiều pháp bảo như vậy chống lại đối phương sử dụng năm món pháp bảo lại công lâu không thắng, có thể nói Bạch Tử Lương hận đến nghiến răng nghiến lợi. Đáng tiếc Luyện Yêu Hồ có thể nhất cử khắc chế Linh Ảo Xích đã bị phá hủy, bây giờ y mới phát hiện thật đúng là không thể coi thường tu sĩ dưới gầm trời này, quả thật có đủ loại pháp bảo ly kỳ cổ quái.
Không phải là Bạch Tử Lương chưa từng thấy qua pháp bảo có ảo ảnh, nhưng ảo ảnh này giống như vật thật, đầy đủ cả thanh âm, màu sắc, hình dáng, ngay cả pháp nhãn cũng nhìn không thấu, chỉ mới thấy lần đầu tiên. Đối phương chỉ xuất ra một cây thước đã cuốn lấy nhiều pháp bảo của bọn họ như vậy, bức cho bọn họ không thể nào thẳng tay tấn công.
Lại thêm Tích Lịch phi kiếm của Cổ Tam Chính phối hợp tấn công với Linh Ảo Xích, quả thật là lẫn lộn thật giả, giả giả thật thật, làm người hoa cả mắt, khổ không thể tả, ứng phó mệt mỏi. Chỉ hai món pháp bảo này đã chế ngự được sáu người Bạch Tử Lương, chưa kể dưới biển còn có một ngọn roi xuất thần nhập quỷ.
Bạch Tử Lương cố nén uất nghẹn không có chỗ phát tiết, muốn chọn lựa phương thức tấn công cấp tốc nhưng lại quá mức mạo hiểm, nói không chừng sẽ lật thuyền trong mương, cảm thấy coi như hôm nay vô cùng mất mặt trước mặt Nguyệt Dao Tiên Tử.
Nguyệt Dao cũng thật sự rất kinh ngạc, không nghĩ tới đám người này lại có thể đánh với Bạch Tử Lương đến nước này.
Nàng cũng đã nhìn ra. Linh Ảo Xích mang đến phiền phức rất lớn cho bọn Bạch Tử Lương, nếu không có Linh Ảo Xích, những người này không phải là đối thủ của bọn Bạch Tử Lương.
Nhưng hiện tại bọn Miêu Nghị cũng cảm thấy khổ không thể tả, nếu bên đối phương không có con Phiên Vân Phúc Vũ Thú thỉnh thoảng phun sương mù đỏ nhiệt độ cực cao công kích, bọn họ liên thủ lại chưa chắc đã sợ phe Bạch Tử Lương không còn Luyện Yêu Hồ.
Đàm Lạc có biện pháp đối phó Phiên Vân Phúc Vũ Thú, nhưng hai bên đánh giết kịch liệt đến trình độ như vậy, y không cách nào phân tâm nhị dụng để thổi địch được, hai tay bận rộn không ngừng cách không thao túng tấm thuẫn. Bất quá cũng thật may là mười sáu tấm thuẫn răng cưa của Đàm Lạc không ngừng tổ hợp thành một tấm thuẫn to ngăn cản sương mù đỏ phun tới, bằng không bọn Miêu Nghị cũng đã thất bại từ sớm.
Đàm Lạc cũng biết tu vi Miêu Nghị có hạn, không cách nào thi triển Huyền Âm Bảo Kính kéo dài, mới xuất thủ ngăn cản giúp một tay.
Tình huống đại chiến hiện tại cũng giống như lần đầu tiên bọn Cổ Tam Chính gặp Linh Ảo Xích, phe Bạch Tử Lương đầu tiên là luống cuống tay chân một trận, sau đó dần dần thích ứng, ổn định tay chân, cũng bắt đầu phản kích, lập tức khiến cho bọn Miêu Nghị cảm thấy khổ không thể tả.
Nguyệt Dao có hơi không hiểu tình huống. Trước đó thấy rõ ràng pháp bảo trong tay Miêu Nghị có thể ngăn được Phiên Vân Phúc Vũ Thú tấn công, bây giờ tại sao núp ở phía sau không động thủ, nguy cấp trước mắt như vậy còn ôm thi thể nữ nhân làm gì?
Nàng nào biết tu vi Miêu Nghị mới cảnh giới Bạch Liên đã bị bức tới Tinh Tú Hải, không phải là không muốn xuất thủ, mà là pháp lực không đủ.
Pháp lực khuấy động cuồng phong sóng lớn, mái tóc Miêu Nghị bay loạn trong gió, ôm Thích Tú Hồng chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.
Sắc xanh đen trên mặt Thích Tú Hồng đã rút đi, da lại trở nên trắng nõn, tái nhợt.
Khí yêu sát trong cơ thể Thích Tú Hồng đã được Miêu Nghị giải trừ toàn bộ, lúc thi thể nàng rục rịch chuẩn bị biến thành yêu thi, hắn đã thi pháp ngăn chặn.
Người đã chết, Miêu Nghị không thể nào lại để cho Thích Tú Hồng biến thành yêu thi vô tri vô giác bị người thao túng.
- Đợi thêm nửa ngày chúng ta đã đi ra! Nửa ngày nàng cũng không thể chống nổi!
Miêu Nghị mặt không đổi sắc nhìn chằm chằm Thích Tú Hồng nói:
- Nàng yên tâm, chỉ cần ta còn sống nhất định sẽ đưa nàng rời đi nơi này, sẽ không bỏ nàng lại ở chỗ này. Chỉ cần ta có thể còn sống, sớm muộn có một ngày bắt Tinh Tú Hải Kham Loạn hội này bồi táng với nàng!
Pháp lực khuấy động cuồng bạo, kịch chiến nổ đinh tai, không ai nghe được Miêu Nghị nói gì, chỉ thấy hắn lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật trống thu thi thể Thích Tú Hồng vào, đeo trên ngón tay của mình.
Thình lình ngẩng đầu nhìn về phía trước, mắt thấy phe mình đang bại lui từng bước, tình thế nguy cấp, Miêu Nghị lấy một xấp phù triện ra cầm trong tay.
Đang lúc này, Nguyệt Dao thấy bên này sắp bại rốt cục xuất thủ, một đạo nguyệt luân hóa thành lưu quang bắn tới, bắn trúng vào đại ấn màu đen Bạch Tử Lương ném ra, chém thành một vết sâu trên ấn.
Tư Không Vô Úy sử Trấn Sơn Chùy nhân cơ hội đập vào đại ấn màu đen, khiến cho bảo quang của nó trở nên ảm đạm, bay đi chênh chếch.
Bạch Tử Lương vừa giận vừa sợ, nhanh chóng xuất thủ thu nhỏ chiếc ấn trở về, gầm lên:
- Nguyệt Dao, nàng muốn làm gì?
Vừa nghe hai chữ Nguyệt Dao, Miêu Nghị như bị sét đánh ngang tai, tóc dài ngược gió che mặt, thình lình quay đầu lại nhìn về phía nam tử thi triển một đòn nguyệt luân kia. Nam tử này vô cùng xinh đẹp, là một nữ tử giả nam trang sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, vừa nhìn vật cỡi liền biết là linh thú thế gian ít có.
Người của Vạn Yêu Thiên gọi nàng là Nguyệt Dao??? Chẳng lẽ Thiên Ngoại Thiên phái người tới là Nguyệt Dao? Nàng... Chẳng lẽ nàng là lão Tam? Miêu Nghị nghe lòng run rẩy, chăm chú quan sát Nguyệt Dao, đầu mày cuối mắt loáng thoáng có nét quen quen, chẳng lẽ là lão Tam…
Nguyệt Dao quát lớn:
- Bạch Tử Lương, lập tức dừng tay cho ta, nếu không đừng trách ta không khách sáo! Tất cả dừng tay cho ta!
Sau tiếng quát của nàng, ba người Cổ Tam Chính thu tay lại trước, bên kia Bạch Tử Lương cũng vung tay lên, lệnh cho chúng thủ hạ cùng nhau thu tay lại.
Triệu Phi và Tư Không Vô Úy được nghỉ xả hơi cũng thu tay lại, đã có người ra mặt ép người của Vạn Yêu Thiên thu tay, có thể tránh được một kiếp, dĩ nhiên là bọn họ cầu còn không được.
- Nguyệt Dao, nàng có ý gì, phải chăng là muốn đối đầu với Vạn Yêu Thiên chúng ta?!
Bạch Tử Lương cắn răng nghiến lợi nói.
- Lời ấy sai rồi!
Nguyệt Dao cỡi Ngọc Lân Sư dẫn người từ từ bức tới, nói:
- Bạch Tử Lương, ngươi còn không nhìn ra được hảo ý của ta sao? Ngươi đường đường nhân mã của Vạn Yêu Thiên lại chỉ có thể đánh ngang tay với bọn họ, ta sợ ngươi đánh tiếp tục sẽ mất thể diện, để tránh cho ngươi khó chịu mới ra tay ngăn cản, chẳng lẽ ngươi không biết tốt xấu?
- Giỏi cho câu đánh ngang tay!
Bạch Tử Lương giận quá hóa cười, rõ ràng là nhìn thấy phe bọn họ sắp thắng, Nguyệt Dao mới ra tay, nếu bọn họ thua, chắc chắn nữ nhân này sẽ không quản, rõ ràng là đang che chở cho tu sĩ Tiên Quốc, tức giận quát:
- Vậy hãy để cho chúng ta đánh lại một lần, xem thử có phải ngang tay hay không!
Nguyệt Dao mỉm cười nói:
- Bạch Tử Lương, bằng thân phận của ngươi còn có ý so đo tính toán với bọn họ sao? Nể tình từng quen biết với nhau, ta mới có lòng tốt cứu vãn thể diện cho ngươi, ngươi lại không nể mặt ta. Nếu không biết tốt xấu như thế, vậy bây giờ ta cho ngươi hai lựa chọn, hoặc là bây giờ lập tức cút cho ta, hoặc là ta với ngươi đánh một trận thống khoái. Bất quá ta đặt cược không phải là tầm thường, kẻ thua phải để lại tất cả vòng định vị trên người, ngươi muốn thế nào?
- Nàng...
Bạch Tử Lương giận chỉ, lại không thể làm gì.
Nguyệt Dao giơ tay lên nhẹ nhàng vuốt ve nguyệt luân màu đen lơ lửng ở bên cạnh, lạnh nhạt nói:
- Đừng dài dòng, lòng kiên nhẫn của ta có hạn, nếu ngươi không lựa chọn, ta sẽ chọn giúp ngươi!
Đây là uy hiếp vô cùng trắng trợn, sắc mặt Bạch Tử Lương lúc xanh lúc đỏ, thế nhưng tình thế bắt buộc, mới vừa rồi đối phương xuất thủ nguyệt luân kia cũng đã khiến cho y phải âm thầm cân nhắc tới sự lợi hại của món pháp bảo này. Nếu thật sự xảy ra động thủ, e rằng sẽ càng mất mặt hơn.
Y hít sâu một hơi, chợt giục Phiên Vân Phúc Vũ Thú quay đầu, gằn giọng nói:
- Chúng ta đi!
Cả bọn lòng mang uất ức nhanh chóng rời đi, Lam Tố Tố quay đầu lại cắn môi, mắt lóe lên vẻ oán hận. Chuyến này có thể nói tổn thất nặng nề, lại bị hủy Luyện Yêu Hồ…
Nguyệt Dao Ngồi ngay ngắn trên lưng Ngọc Lân Sư đưa mắt nhìn đoàn người Bạch Tử Lương biến mất, mới vừa quay đầu lại vừa đúng lúc chạm ánh mắt Miêu Nghị nhìn thẳng vào mình, không khỏi sửng sốt. Bất ngờ nàng tìm được một cảm giác đã từng quen thuộc, có cảm giác thân thiết, nhưng lại nhớ mình chưa từng thấy qua người này.
Bọn Triệu Phi đã đoán được thân phận Nguyệt Dao, khiếp sợ với vẻ đẹp của nàng, thảy đều nhanh chóng cúi đầu không dám biểu hiện quá mức, chỉ có một mình Miêu Nghị vẫn nhìn chằm chằm Nguyệt Dao.
Nguyệt Dao đã sớm quen với các loại ánh mắt của đủ loại nam nhân nhìn mình, hoặc tham lam, hoặc mơ ước, hoặc khát vọng, hoặc kinh ngạc, hoặc ái mộ ngưỡng mộ. Nhưng nàng lại không nhìn thấy trong ánh mắt Miêu Nghị có biểu lộ gì về sắc đẹp của mình, không tả được là cảm giác gì, tựa hồ rất phức tạp, chính là phức tạp.
Trong lòng Nguyệt Dao cảm thấy hơi kỳ quái, đang muốn hỏi, ai ngờ thị nữ Lan Nhược bên cạnh thấy Miêu Nghị nhìn chằm chằm Nguyệt Dao như vậy, rõ ràng không chút kiêng kỵ, có hơi nổi giận, quát:
- Càn rỡ! Thấy Lục gia còn không mau bái kiến?!
Triệu Phi và Tư Không Vô Úy không chú ý tới phản ứng của Miêu Nghị, tưởng rằng là nói bọn họ.
Triệu Phi khom lưng cúi đầu chắp tay nói:
- Phủ chủ Bạch Vân phủ Thìn lộ Tiên Quốc Triệu Phi, bái kiến Lục gia!
Tư Không Vô Úy cũng khom lưng cúi đầu chắp tay nói:
- Phủ chủ Tín Nghĩa phủ Thìn lộ Tiên Quốc Tư Không Vô Úy, bái kiến Lục gia!
Không ai có thể cảm nhận được tâm trạng của Miêu Nghị lúc này, hắn lặng lẽ khom người, tóc dài rũ xuống che mặt, chật vật ôm quyền nói:
- Tiểu nhân bái kiến Lục gia!