Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Vùng đất trung tâm sa mạc trước mặt chính là Không Diễm sơn, không bằng chúng ta dừng chân trong dãy núi này, nếu xảy ra bất trắc lập tức chạy vào Không Diễm sơn tạm lánh.
Cổ Tam Chính phất tay chỉ, quay đầu lại hỏi:
- Mọi người cảm thấy như thế nào?
Miêu Nghị gật đầu nói:
- Cũng chỉ có thể như vậy, tránh thoát một đợt đuổi giết ngươi trước rồi hãy nói, nếu như có thể, ở thêm một hai năm hãy nói.
Mọi người quay lại, dừng chân ở sơn cốc lúc tới.
Trong sơn cốc mát mẻ, suối chảy róc rách êm tai, vô số loài hoa dại không biết tên đua nhau khoe sắc, côn trùng chim chóc lượn khắp nơi, còn có dã thú cỡ nhỏ thập thò ẩn nấp, là thế giới hoàn toàn khác với sa mạc bên kia.
Mạnh ai nấy đào huyệt động trên vách núi, chuẩn bị ở lâu dài nơi đây.
Đào Vĩnh Xuân ngược lại chủ động đề xuất lên đỉnh núi canh gác, vốn nguyên hình lão là cây đào yêu, không thích hợp ở trong sơn động lâu dài, hiện ra nguyên hình chịu đựng mưa móc phong sương có lợi hơn cho tu luyện.
Bì Quân Tử cũng hiện ra nguyên hình tu luyện trong động mình, mọi người cũng khoanh chân ngồi tĩnh tọa ở trong động, long câu và Bích Giáp Truy Phong Thú đều thả ở trong sơn cốc.
Thế nhưng tuy ước mơ đẹp đẽ, thực tế lại luôn luôn tàn khốc, không thể nào như ý của mình được.
Trời sắp hoàng hôn, một con chuột dài chừng hai thước, có răng nanh dài đang tu luyện trong huyệt động đột nhiên mở hai mắt ra.
Thanh quang chợt lóe, Bì Quân Tử hiện thân, nhanh chóng nằm trên mặt đất lắng tai nghe một hồi, sắc mặt chợt biến, nhanh chóng ra khỏi động kêu to:
- Có người đến!
Mọi người nghe tiếng lục tục từ bên trong động lướt ra, đáp xuống sơn cốc hoàn cảnh tuyệt đẹp.
Miêu Nghị hỏi:
- Tình huống thế nào?
Bì Quân Tử phất tay chỉ về phương hướng người tới, cao giọng nói:
- Có chừng hơn trăm người chia làm bốn đường, mượn thế núi che chở, đang lặng lẽ chạy tới bên này, rất có thể là nhắm vào chúng ta mà tới.
Ba người Cổ Tam Chính nhìn nhau, nhất tề ngẩng đầu nhìn về phía cây đào trên đỉnh núi, Diệp Tâm hỏi:
- Đào Vĩnh Xuân, có thấy người tới không?
Đào Vĩnh Xuân hiện ra nguyên hình ở trên đỉnh núi kêu to:
- Không thấy.
Diệp Tâm không tin, phi thân mà lên, đáp trên đỉnh núi nhìn quanh quất một hồi, sau đó cũng lắc đầu nói với phía dưới:
- Không thấy ai cả.
Cổ Tam Chính cau mày hỏi Bì Quân Tử:
- Phía trên cũng không thấy, tu vi chúng ta cao hơn ngươi cũng không nghe thấy gì, làm sao ngươi biết có người tới, còn biết có hơn trăm người?
- Thật đúng là âm hồn không tiêu tan!
Miêu Nghị trầm giọng nói:
- Tin y không sai, nếu như y có lòng, bên trong chu vi mười mấy dặm cho dù có một con thỏ nhảy, cũng rất khó tránh được tai của y, đây là thiên phú thần thông của y, chúng ta nên sớm chuẩn bị!
Lời này vừa nói ra, lúc này bọn Cổ Tam Chính có hơi kinh ngạc nhìn về phía Bì Quân Tử, không nghĩ tới yêu quái này còn có bản lãnh như vậy.
- Không biết người tới là ai, vì sao lại tìm tới nơi này nhanh như vậy?
Triệu Phi hơi có vẻ nghi ngờ.
- Chúng ta đều quên một chuyện, nơi này là địa bàn của yêu tu!
Miêu Nghị ngẩng đầu nhìn về phía không trung, mấy con ác điểu vẫn quanh quẩn trên không, hắn nhớ lại tình hình lần đầu tiên tới Đồng La trại Tinh Tú Hải giết chết bảy mươi hai trại chủ, sau đó bị bầy chim dò tìm tung tích.
Mấy người ngẩng đầu nhìn lại, trong nháy mắt sáng tỏ.
- Nếu không diệt trừ đám tai mắt này, e rằng chúng ta đi tới bất cứ nơi nào cũng bị chúng tìm ra.
Đàm Lạc quay đầu nhìn lại:
- Miêu Nghị, ngươi nên dùng đám Đường Lang đi.
Nghe giọng điệu này, tựa hồ y vẫn canh cánh bên lòng về chuyện Miêu Nghị giết chết Tầm Phương Điểu của mình.
Miêu Nghị phất tay thả mấy con tiểu Đường Lang ra ngoài, quay đầu lại nói:
- Chúng ta chuẩn bị sẵn sàng đi, xem thử rốt cục là ai chạy đi tìm chết.
Đợi đến khi mấy người cỡi vật cỡi chạy lên đỉnh núi, mấy con ác điểu trên không đã rơi xuống, tiểu Đường Lang giải quyết hết vấn đề sạch sẽ lưu loát bay tới chui vào trong nhẫn trữ vật Miêu Nghị.
Bì Quân Tử áp tai xuống đất lắng nghe, phất tay chỉ bốn địa phương phía trước dãy núi, chỉ rõ lai lịch đối phương, mấy người nấp trong rừng cây quan sát...
-----------
- Thiếu chủ, tiếp tục đi về phía trước chính là cảnh nội Không Diễm sơn, đó là vùng cung điện của Yêu Vương Liệt Hoàn. Vì để tránh cho Kham Loạn hội phá hỏng đất riêng của các đại Yêu Vương, những chỗ này đều được vạch giới hạn vùng đất cấm cấm chỉ tự tiện xông vào. Nếu như Liệt Hoàn biết chúng ta tự tiện xông vào, chọc cho Liệt Hoàn tức giận, sợ là sẽ rất phiền phức.
Giữa núi rừng, một tên đại hán râu rồng mắt lồi, mặt nung núc thịt bồi ở bên người Bạch Tử Lương cẩn thận nói.
- Không phải là Tây Tinh hải đã được dọn dẹp rồi sao?
Bạch Tử Lương cau mày nói.
Thấy y không coi ra gì, đại hán râu rồng lại cẩn thận bổ sung một câu:
- Đúng là đã dọn dẹp, nhưng Liệt Hoàn có tu vi Kim Liên nhất phẩm!
Bên cạnh Lam Tố Tố lên tiếng quát:
- Bàng Đa, Liệt Hoàn lớn tới mức nào, còn có thể lớn hơn Phục Thanh Đại nhân sao, có thể lớn hơn Vạn Yêu Thiên sao?
- Cô cô nói phải, tự nhiên là không thể.
Bàng Đa cười khan bồi tội, rốt cục vẫn nhắc nhở:
- Ta chỉ muốn nói Không Diễm sơn là một hiểm địa, cho dù không có Yêu Vương Liệt Hoàn ở đây, chỉ sợ tự tiện xông vào cũng sẽ rất nguy hiểm!
- Những tên kia còn không sợ, chúng ta lại sợ gì?
Lam Tố Tố hừ lạnh nói:
- Ngươi chỉ cần yên tâm làm xong chuyện, tự nhiên Thiếu chủ sẽ không bạc đãi ngươi!
- Dạ dạ dạ, dĩ nhiên là tiểu nhân răm rắp nghe theo lệnh Thiếu chủ!
Bàng Đa gật đầu khom lưng nói.
Đối với y, Vạn Yêu Thiên là một huyền thoại trong truyền thuyết. Mà Bạch Tử Lương lại là ngoại tôn Yêu Thánh Cơ Hoan, đây đã là bối cảnh vô cùng ghê gớm, về phần Bạch Tử Lương có được thế ở Vạn Yêu Thiên hay không, không phải loại tiểu yêu như y có thể biết được.
Bầy yêu vừa tiếp xúc với vị trí gần sơn cốc, bọn Miêu Nghị đang âm thầm ẩn nấp phát hiện có thể nói giật mình kinh hãi, phát hiện người tới lại là Bạch Tử Lương, không phải là y đã bị Nguyệt Dao hù dọa chạy sao, tại sao lại đuổi tới?
Bọn họ còn tưởng rằng là người nào tới, có mấy món trọng bảo nơi tay, còn muốn đánh một trận, ai ngờ lại là Bạch Tử Lương.
Bạch Tử Lương không phải bọn họ có thể ngăn nổi, huống chi y còn có nhiều trợ thủ như vậy, bọn Miêu Nghị lập tức âm thầm ra dấu với nhau, lặng lẽ rút lui.
- Ủa, đám chim định vị kia đâu mất hết rồi?
Lam Tố Tố đột nhiên kinh ngạc kêu lên.
- Không thể nào vô duyên vô cớ biến mất!
Bàng Đa cũng kinh ngạc, đột nhiên lại nói:
- Không tốt, có thể chúng ta bị phát hiện rồi!
Lúc này Bạch Tử Lương quát lớn:
- Không cần trốn tránh nữa, lập tức nghĩ biện pháp tìm người cho ra, không thể để cho bọn họ chạy thoát!
Thật ra Bạch Tử Lương cũng không có ý đối phó với Cổ Tam Chính quyết liệt như vậy, nhưng bị thua thiệt nhiều dưới tay Miêu Nghị, mất hết thể diện ở trước mặt Nguyệt Dao, ngay cả Luyện Yêu Hồ mẫu thân khuất nhục cầu xin được đã bị phá hủy.
---------------
Thiếu một món trọng bảo chống lại đại biểu năm nước khác, cực kỳ bất lợi cho Bạch Tử Lương trong việc ganh đua cao thấp đến cuối cùng.
Nếu như ngay cả vô danh tiểu tốt như vậy cũng không thu thập được, chuyện này truyền đi, y sẽ trở thành trò cười của Vạn Yêu Thiên, cho nên quyết phải giết Miêu Nghị cho bằng được.
- Dạ!
Bàng Đa gật đầu liên tục, lúc này ngửa mặt lên trời thi pháp phát ra tiếng kêu quái dị. Chim trong núi rừng bốn phía lập tức bị giật mình vỗ cánh bay quanh quẩn trên không trung, các loài thú cũng rối rít chui ra khỏi ổ. Theo tiếng kêu quái dị của y, chim thú lập tức chạy đi rất nhanh.
Đàn chim bay quanh quẩn trên không đột nhiên lục tục bay về một phía, Bàng Đa phất tay chỉ về phía ấy:
- Thiếu chủ, người ở bên kia!
- Đi, dốc hết tốc lực truy kích!
Bạch Tử Lương vung tay lên, Phiên Vân Phúc Vũ Thú nhanh chóng lao ra, đại đội nhân mã lập tức lấy hết tốc độ ầm ầm vượt núi băng đèo.
Sáu hòa thượng xa xa đi theo vừa nghe động tĩnh, Bát Giới lập tức phấn chấn tinh thần, phất tay nói:
- Tuồng hay sắp bắt đầu, mau theo sau, mau theo sau.
Không Trí trầm ngâm nói:
- Bát Giới, không tiện đi lên trước nữa, Không Diễm sơn là cấm địa được ghi chú rõ ràng. Nếu như ta nhớ không lầm, vùng đó là cung điện của Yêu Vương Liệt Hoàn, Liệt Hoàn có thực lực Kim Liên nhất phẩm, ngay cả sư phó ta cũng phải nể mặt vài phần, không thể khinh suất mạo phạm!
- Không Trí, đầu ngươi bị nước vào rồi sao, ngươi là người của Cực Lạc Thiên, còn phải sợ Liệt Hoàn gì đó hay sao?! Nếu Liệt Hoàn dám tìm tới cửa, lập tức mang sư tổ Tàng Lôi của ngươi ra dọa y! Hơn nữa ta cũng là vì muốn tốt cho ngươi, chẳng lẽ ngươi cam tâm xếp hạng sau tên Bạch Tử Lương kia ư? Đến lúc đó trong tất cả đại biểu Lục Thánh phái ra, ngươi đứng hạng cuối cùng, ta xem ngươi còn mặt mũi nào trở về báo cáo kết quả! Ta có lòng tốt, ngươi lại không cảm kích, được, ngươi không đi đúng không?
Bát Giới chỉ mũi Không Trí hỏi một tiếng, thấy Không Trí do dự không quyết, lập tức quay đầu phất tay nói:
- Chư vị, đi thôi, đi về thôi! Chuyện y xếp hạng cuối cùng không liên quan cái rắm gì tới chúng ta, dù sao bằng vào đồ trên người chúng ta đã đủ tiến vào trăm người đứng đầu, tiếp tục mạo hiểm cũng không đáng. Sau này cũng đừng mơ chúng ta bồi tiếp Kim Cương Giáng Ma y làm gì nữa, dù có cố hết sức cũng không được cảm tạ!
Sắc mặt Không Trí cứng đờ, lên tiếng ngăn cản:
- Chậm đã!
Bát Giới Cỡi trên long câu quay đầu lại hỏi:
- Đồng ý rồi sao?
Không Trí có vẻ hơi khó chịu gật đầu một cái.
- Đây chính là chính ngươi đồng ý, không phải chúng ta ép ngươi, ví như Yêu Vương Liệt Hoàn gì đó thật sự tìm phiền phức, ngươi phải đứng ra gánh vác, sư tổ ngươi là Phật Thánh Tàng Lôi, ngươi phải gánh được! Chúng ta cũng là giúp cho ngươi, ngươi không thể đẩy lỗi lầm sang cho chúng ta được!
Bát Giới quay đầu lại nhìn bốn tên hòa thượng khác hỏi:
- Mọi người thấy ta nói có đúng hay không?
Chúng tăng tiếp tục giữ vững trầm mặc, không phản đối ở trước mặt Không Trí thật ra cũng là một loại thái độ.
- Đi thôi! Đi thôi!
Bát Giới phất tay một cái, sáu kỵ sĩ nhanh chóng đuổi theo, đúng là trong mấy người này không biết rõ rốt cuộc lời ai nói có cân lượng nhất.
Thấy Không Trí cau mày tựa hồ còn có vẻ lo lắng, Bát Giới bèn than thở:
- Không Trí, ngươi phải hiểu nỗi khổ tâm của ta, nếu không phải lần này sư phó ngươi nói ta đi với ngươi tới Tinh Tú Hải Kham Loạn hội là chọn lựa thích hợp nhất, tìm tới thuyết phục sư phó ta, hại lão lừa trọc Thất Giới kia hứa hẹn với ta, nói nếu như có thể giúp ngươi tiến vào ba hạng đầu sẽ để ta xuất thế. Nếu không ta sẽ không nhúng mình vào vũng nước đục này làm gì, ngươi phải hiểu nỗi khổ tâm của ta! Không phải ta làm khó ngươi, từ nhỏ có món gì ngon ta chưa hề quên ngươi bao giờ, ta đối với ngươi…
Vừa nghe đến món gì ngon, sắc mặt Không Trí lập tức biến đổi, không biết nghĩ tới điều gì, vội vàng giơ tay lên ngăn cản y nói tiếp:
- Câm miệng! Ta hiểu rồi!
Sau khi Bát Giới cười hắc hắc xong, lại khôi phục dáng vẻ điềm tĩnh mà đạo mạo ngang nhiên, tăng bào như tuyết, hết sức thuần khiết...
-----------
Bọn Miêu Nghị đã lặng lẽ vượt qua sơn lĩnh xông vào sa mạc, chợt nghe trên không vang lên thanh âm quái dị khác thường bèn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy các loại chim đông như kiến bay đuổi theo rợp trời, nhất thời sắc mặt đại biến.
- Bại lộ rồi, nhanh đi Không Diễm sơn!
Cổ Tam Chính cao giọng hô.
Lúc này tám kỵ sĩ dốc hết toàn lực chạy như điên, bất chấp giảm động tĩnh, chạy thật nhanh trong sa mạc.
Xông lên đỉnh núi ngăn cách sa mạc, Bạch Tử Lương dõi mắt nhìn, thấy phương hướng phi cầm bay đầy trời truy tung quả nhiên mơ hồ có mấy người đang chạy thục mạng. Lập tức một mình giục Phiên Vân Phúc Vũ Thú chạy trước, con thú này chạy như điên ở trong sa mạc như giẫm trên đất bằng.
Thử hỏi linh thú có thể chạy trên mặt nước, chỉ là sa mạc há có thể ảnh hưởng đến tốc độ của nó.
Đại đội nhân mã theo đuôi lao xuống núi, thấy Bạch Tử Lương càng chạy càng xa, khoảng cách giữa bọn họ càng ngày càng xa, Lam Tố Tố không thể không cao giọng hô:
- Thiếu chủ, xin chớ nóng lòng, những người kia không phải là hạng tốt lành, cẩn thận có bẫy! Đây là nói cho dễ nghe một chút, duy trì mặt mũi của Bạch Tử Lương trước mặt mọi người, thực tế là đang nhắc nhở Bạch Tử Lương, mấy người kia không dễ chọc, ngươi bỏ lại mọi người một mình chạy tới, chắc chắn không đối phó được mấy người kia liên thủ.
Bạch Tử Lương cắn răng không biết nói gì, nhưng cũng biết Lam Tố Tố nói là sự thật, mặc dù tốc độ của vật cỡi y hơn xa mọi người, nhưng một mình đơn độc không chịu nổi những người kia liên thủ. Nếu Luyện Yêu Hồ vẫn còn thì không sao, mấu chốt là Luyện Yêu Hồ đã bị hủy.
Và như vậy y không thể không giảm chậm tốc độ, duy trì truy tung, không để cho bọn Miêu Nghị thoát khỏi tầm mắt.
Phía trước bọn Cổ Tam Chính điều khiển Bích Giáp Truy Phong Thú vốn có thể chạy nhanh hơn, nhưng cũng là vì kiêng kỵ tốc độ Phiên Vân Phúc Vũ Thú của Bạch Tử Lương mà không dám bỏ rơi bọn Miêu Nghị. Trong lòng bọn họ cũng rõ ràng, một khi tám người bọn họ chia tay đường ai nấy đi, chắc chắn sẽ bị nhất nhất tiêu diệt.
Theo bọn Cổ Tam Chính thấy, mục đích chủ yếu của bọn Bạch Tử Lương chính là tới bắt tên Ngưu Hữu Đức, sau khi chia tay đường ai nấy đi kẻ xui xẻo nhất định là bọn họ.
Nhân mã hai bên kẻ chạy người đuổi, thủy chung duy trì khoảng cách nhất định, một mạch xâm nhập khu vực Không Diễm sơn.
Mắt thấy càng ngày càng tiến sâu vào, Đào Vĩnh Xuân có vẻ run rẩy kinh hãi nhắc nhở mấy người:
- Không thể vào sâu hơn, phía trước là vùng cung điện của Yêu Vương Liệt Hoàn, tự tiện xông vào sẽ gây ra phiền phức lớn, nghe nói chỗ đó rất nguy hiểm.
Miêu Nghị quay đầu lại mắng:
- Có phiền phức cũng là chuyện sau này, hiện tại nguy hiểm như vậy, trước hết giữ được mạng rồi hãy tính. Nếu như lão không muốn đi vậy cứ việc tìm đường khác, chúng ta không ngăn cản!
---------------