Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Muốn tách ra thoát thân ư?
Bạch Tử Lương đuổi sát ở phía sau cười lạnh một tiếng, quay đầu lại quát lớn:
- Ta đuổi tiểu tặc kia, các ngươi đuổi theo Cổ Tam Chính, tạm thời bất kể nhóm người ở giữa!
Hiện tại y còn chưa biết Miêu Nghị tên gọi là gì, đây cũng là chỗ thiệt thòi khiến cho y uất ức.
Chỉ sợ đối phương không tách rời nhau, một khi tách ra, một đối một Bạch Tử Lương cũng không sợ Miêu Nghị, y tin tưởng những người khác liên thủ đối phó một Cổ Tam Chính cũng không có gì đáng nói.
Phiên Vân Phúc Vũ Thú nhanh chóng đổi phương hướng, Bạch Tử Lương chạy về phía trái mau chóng đuổi Miêu Nghị, nhân mã phía sau chia tay đường ai nấy đi mau chóng đuổi Cổ Tam Chính.
Tình huống thế nào? Đám người Bát Giới Đuổi theo phía sau có vẻ sững sờ, vì sao chia ra chạy như vậy?
Không Trí hỏi:
- Chúng ta đuổi theo Bạch Tử Lương, hay là đuổi phe nhiều người kia?
- Đuổi theo Bạch Tử Lương, ngươi tiện hạ thủ sao?
Bát Giới phất tay chỉ về phía nhiều người:
- Đuổi theo vị nữ thí chủ kia.
Đương nhiên y chỉ về phía Lam Tố Tố, chẳng qua là lời này từ trong miệng y nói ra khiến cho người ta có cảm giác kỳ lạ, chúng tăng cơ mặt giật giật, một đám hòa thượng đuổi theo nữ thí chủ...
-----------
Miêu Nghị đang chạy cấp tốc không ngừng quay đầu lại, thấy Bạch Tử Lương đơn độc đuổi theo mình, sắc mặt lộ vẻ khổ sở. Trước đó hắn còn không biết giữa mình và Cổ Tam Chính mang danh Ngưu Hữu Đức kia, rốt cục là ai quan trọng hơn đối với Bạch Tử Lương, Hiện tại xem ra, Bạch Tử Lương thà rằng bỏ qua cho ‘Ngưu Hữu Đức’ cũng không chịu bỏ qua cho Miêu Nghị hắn!
Chỉ là phá hủy một món bảo vật của ngươi, lại đuổi giết tới cùng không tha nơi vùng đất cấm này như vậy sao???
Còn tưởng rằng vùng đất cấm có thể làm cho Bạch Tử Lương có điều kiêng kỵ, hiện tại xem ra là đừng mơ nữa…
Hận chỉ hận thời điểm tiểu Đường Lang phá vỡ bảo hồ lô bị Bạch Tử Lương phát hiện đầu mối sớm, điều tra động tĩnh trong hồ lô, thiếu chút nữa thi pháp để cho xích sắt trong hồ lô siết chết bọn họ. Nếu không chưa chắc Bạch Tử Lương đã biết được kẻ phá hủy bảo hồ lô là hắn, dù sao người bị nhốt trong hồ lô không chỉ có mình hắn.
Miêu Nghị nhanh chóng giục long câu quay đầu, trở về phương hướng đại đội nhân mã Triệu Phi, đồng thời lấy ra trong tay một con tiểu Đường Lang.
Thế nhưng tiểu Đường Lang luôn luôn bất phàm tựa hồ hết sức sợ hãi nhiệt độ kinh khủng nơi này, Miêu Nghị cảm nhận được tâm trạng sợ hãi của tiểu Đường Lang, nhất thời làm cho kế hoạch hắn không tiếc hy sinh tiểu Đường Lang đánh lén bọn Bạch Tử Lương tan biến, lại nhanh chóng thu hồi tiểu Đường Lang vào nhẫn trữ vật.
Dựa theo kế hoạch trước đó, Miêu Nghị cùng Cổ Tam Chính trước sau về đội ngũ. Cổ Tam Chính có hơi kinh ngạc nhìn về phía Miêu Nghị. Hiện tại cho dù là ai cũng nhìn thấu người Bạch Tử Lương sẽ không bỏ qua nhất là Miêu Nghị, Cổ Tam Chính cũng hiểu cử chỉ của Miêu Nghị mới vừa rồi là thử dò xét.
Bọn Bạch Tử Lương mới vừa tách ra truy kích mới một hồi không thể không tụ tập trở lại với nhau, có vẻ không hiểu nổi bọn Miêu Nghị đang giở trò quỷ gì.
- Đám người này đang làm gì, đang đùa chúng ta chơi?
Bát Giới chạy theo trở về có cảm giác bị đùa bỡn.
Trên mặt đất cháy đen của hoang nguyên trước mặt, những mỏm đá nhô lên cao thấp càng ngày càng nhiều, mọi người như đang chạy vào trong rừng đá, tốc độ bị ảnh hưởng không nhỏ. Hơn nữa địa thế đang dần dần nâng cao, nơi xa một ngọn núi cao nhô lên cuối đường chân trời.
Càng đến gần ngọn núi kia nhiệt độ cũng càng cao, long câu tung vó trên mặt đất đập ra đá vụn biến thành hoa lửa bay tung tóe. Cảnh tượng hoa lửa bắn lên theo vó đại đội long câu trông có vẻ rất hoành tráng.
Miêu Nghị sa sầm nét mặt, dáng vẻ rất là do dự không quyết, không biết đang suy nghĩ gì.
- Ta thật sự không chịu đựng nổi nữa!
Bì Quân Tử lại lên tiếng nói, giống như kêu rên.
Đào Vĩnh Xuân cũng lộ vẻ sợ hãi, lão cũng cảm thấy có hơi chịu không nổi.
Bởi vì câu nói này, tựa hồ rốt cục Miêu Nghị hạ quyết tâm, quay đầu lại hỏi:
- Cổ Tam Chính, bọn họ đồng thời chiếu cố long câu không chịu nổi, Bích Giáp Truy Phong Thú của ba người các ngươi hãy chở bốn người bọn họ!
Cổ Tam Chính gật đầu một cái, nhìn Đàm Lạc cùng Diệp Tâm vung tay lên, ba người lập tức điều khiển Bích Giáp Truy Phong Thú chạy song song với bọn Triệu Phi.
Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy lập tức phi thân nhảy tới sau lưng Cổ Tam Chính, Bì Quân Tử cùng Đào Vĩnh Xuân nhảy tới sau lưng Đàm Lạc. Không cần thi pháp chiếu cố long câu nữa, bọn họ cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Mấy người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bốn con long câu mất đi pháp lực che chở phát ra tiếng hí bi thảm, trong nháy mắt bị liệt hỏa thiêu thân, giãy giụa ngã xuống đất giữa quả cầu lửa bùng lên, khiến cho người ta nhìn thấy mà kinh sợ.
- Minh chủ, chúng ta thật kiên trì không nổi nữa!
- Minh chủ, không thể tiếp tục đi về phía trước nữa!
Hành động này cũng khiến cho thật nhiều người phía sau đuổi theo sợ hết hồn, không ít yêu tu rối rít cầu khẩn với vị Minh chủ Bàng Đa.
Bàng Đa lập tức kêu to với Bạch Tử Lương:
- Thiếu chủ, người tu vi yếu thật sự không cách nào chịu được nữa!
Mới vừa rồi cảnh tượng kia cũng làm Bạch Tử Lương âm thầm kinh hãi, rốt cục dễ dãi hơn:
- Người tu vi kém không cần đuổi theo nữa.
Lời này vừa nói ra, phần lớn nhân mã lập tức ngừng lại, chịu đủ địa phương quỷ quái này rồi, bắt đầu chạy ngược trở lại. Chỉ còn lại có ba tên tu sĩ Thanh Liên cửu phẩm bao gồm Bàng Đa tiếp tục đuổi theo sáu người Bạch Tử Lương, tổng cộng chín kỵ sĩ tiếp tục đuổi theo bọn Miêu Nghị.
Diệp Tâm thình lình quay đầu lại nhìn về phía Miêu Nghị, phía sau nàng còn trống, đang chạy song song với Miêu Nghị. Hiện tại không để ý tới chuyện nam nữ cùng cỡi vật cỡi thụ thụ bất thân gì đó, đang chờ Miêu Nghị nhảy qua. Nhưng chỉ thấy hắn lộ vẻ căng thẳng, chậm chạp không thấy động tĩnh.
Diệp Tâm còn cho rằng hắn ngại nam nữ hữu biệt, lên tiếng quát lớn:
- Ngươi còn chờ gì nữa, mau lên đây!
Miêu Nghị lại quay đầu nhìn về phía Cổ Tam Chính, hỏi:
- Tốc độ Bích Giáp Truy Phong Thú có thể sánh với vật cỡi của Bạch Tử Lương chăng?
Đàm Lạc đáp:
- Vật cỡi của y tên là Phiên Vân Phúc Vũ Thú, sau khi trưởng thành có thể đằng vân giá vũ. Mặc dù hiện tại vẫn còn là ấu thú, nhưng cước lực cũng không phải Bích Giáp Truy Phong Thú chúng ta có thể so sánh.
Miêu Nghị lại hỏi:
- Lúc ở trên biển, ta thấy linh thú kia có thể lướt sóng mà đi, các ngươi làm thế nào chạy khỏi nó đuổi theo trên biển, chẳng lẽ ngay từ đầu các ngươi đã gặp phải Nguyệt Dao Tiên Tử?
Hắn cảm thấy không có khả năng, nếu như ngay từ đầu đã gặp Nguyệt Dao Tiên Tử, bọn họ ở trong hồ lô lâu như vậy, không thể nào vừa ra ngoài còn có thể thấy bọn Cổ Tam Chính giằng co.
Ánh mắt Cổ Tam Chính chợt lóe, lập tức lên tiếng nói:
- Đàm Lạc, mau dùng Thiên Cầm Vạn Thú Diệu Âm đại pháp của ngươi quấy nhiễu.
---------------
Đàm Lạc hiểu ý của y, là muốn mình dùng phương pháp ngự thú quấy nhiễu Phiên Vân Phúc Vũ Thú, sau đó bọn họ cùng nhau mượn cước lực của Bích Giáp Truy Phong Thú thoát khỏi những long câu khác đuổi theo.
Y cười khổ nói:
- Đã quấy nhiễu một lần, người ta đã biết nguyên nhân, sợ là sẽ không có hiệu quả nữa...
Diệp Tâm quát lớn:
- Ngươi không thử một chút làm sao biết?
Đàm Lạc bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là lấy ống địch màu cổ đồng ra.
U… u… u…
Tiếng địch du dương vang lên giữa hoang nguyên thê lương, Phiên Vân Phúc Vũ Thú phía sau đuổi theo lập tức phát ra tiếng rống, trở nên nóng nảy bất an, trong nháy mắt rối loạn cước bộ.
Cả bọn quay đầu nhìn lại lộ vẻ vui mừng, Miêu Nghị sáng mắt lên, tựa hồ thấy được hy vọng. Ai ngờ Bạch Tử Lương khẽ cúi người, không biết nhanh chóng nhét thứ gì vào tai Phiên Vân Phúc Vũ Thú, tóm lại giúp cho nó cấp tốc khôi phục bình tĩnh lại, tiếp tục đuổi theo bọn họ.
Sắc mặt cả bọn đại biến, ảo tưởng muốn thoát khỏi Bạch Tử Lương hoàn toàn tan vỡ.
Đôi môi Miêu Nghị mìm chặt chậm rãi quay đầu lại nhìn về phía trước, muốn tranh thủ một tia hy vọng cuối cùng cũng tan vỡ...
-----------
Phía sau cùng, hơn chín mươi yêu tu chạy ngược trở về bị sáu hòa thượng xếp thành một hàng ngăn lại. Vừa nhìn thấy vật cỡi Không Trí, bầy yêu lập tức không dám khinh cử vọng động, huống chi trước đó Bạch Tử Lương đã nói qua thân phận Không Trí.
Yêu tu cầm đầu hành lễ nói:
- Không Trí Đại sư, Phật gia chú trọng từ bi, mong rằng Đại sư giơ cao đánh khẽ tha cho chúng ta một con đường sống!
Không Trí thật sự khó xử, đúng là Tinh Tú Hải Kham Loạn hội này không thích hợp với đệ tử Phật gia, vi phạm tôn chỉ tu hành của nhà Phật. Nhưng nếu bỏ qua như vậy cũng không nói được, dù sao cũng là lấy danh nghĩa Kim Cương Giáng Ma mà tới, nghiêng đầu liếc nhìn Bát Giới bên cạnh.
- A Di Đà Phật!
Bát Giới một thân tăng bào trắng toát, tướng mạo lại như kẻ mưu cầu danh lợi, chắp tay chữ thập hành lễ, tỏ ra thương xót chúng sinh than thở:
- Ngã Phật từ bi, không đành lòng thấy Tây Tinh hải chém giết hoành hành, cố ý phái chúng ta tới tuyên dương thiện pháp. Ta thấy chư vị đằng đằng sát khí, vi phạm thiên hòa, chư vị thí chủ, bể khổ vô biên quay đầu lại là bờ, mong rằng kịp thời bỏ xuống đồ đao!
Yêu tu cầm đầu lập tức gật đầu nói:
- Đại sư nói không sai, bọn ta đã kịp thời quay đầu lại, đang muốn rời đi.
Dám lừa gạt ta?! Bát Giới cau mày lại, chắp tay chữ thập nói:
- Nếu đã quay đầu lại, vì sao không để xuống đồ đao tạo nghiệt? Chư vị thí chủ, để đồ trên người lại đi, còn có vòng định vị trên cổ tay các ngươi cũng phải để lại, đó là ác căn của Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, không thể không trừ! Chưa trừ diệt ác căn làm sao quay đầu lại!?
Yêu tu kia hơi biến sắc mặt, vẫn còn cười bồi nói:
- Đại sư, vòng định vị này đeo chết ở trên tay bọn ta, có thể trở nên lớn nhỏ tùy thân thể, không thể tháo ra được!
Bát Giới than thở:
- Nếu đã quay đầu, sao không thể hiện quyết tâm? Không bằng hoàn toàn chặt đứt ác căn, chặt đứt cổ tay, tự nhiên có thể tháo xuống!
Lũ yêu mặt liền biến sắc, sau khi chặt cổ tay sẽ có thể tháo vòng định vị ra, thế nhưng bọn họ đã sớm đánh pháp nguyên của mình vào trong đó để phân biệt. Nếu người không chết vậy tiêu ký của vòng định vị sẽ không biến mất trên tinh bàn, nếu để vòng định vị rời khỏi thân thể, tiêu ký trên tinh bàn sẽ lập tức đổi màu, cao thủ chấp pháp Kham Loạn hội lập tức sẽ bay tới chấp pháp. Đây cũng là con đường chết, điều này đã được cảnh báo trong ngọc điệp phát cho mỗi người.
- Đại sư đây là có lòng làm khó chúng ta ư?
Yêu tu cầm đầu trầm giọng nói.
Bát Giới lắc đầu nói:
- Chư vị nhập ma chướng đã sâu, chấp mê không tỉnh, xem ra không dùng thủ đoạn Kim Cương Tích Lịch không biết quay đầu lại!
Ép người hùng hổ như vậy, đối diện có yêu tu không nhịn được nổi giận, tức tối nói:
- Bớt giả từ bi ở chỗ này, không phải là muốn cướp đồ sao?!
- Dù sao bần tăng đã không phải là lần đầu tiên bị người hiểu lầm, nếu các ngươi cứ cho rằng chúng ta đang làm ác, vậy coi như chúng ta đang làm ác đi! Phật viết, ta không vào địa ngục ai vào địa ngục!
Bát Giới lộ vẻ từ bi đột nhiên đổi sang cười lạnh:
- Các ngươi thật sự cho rằng chúng ta là Bồ Tát đất hay sao, nói cho các ngươi biết, sáu người chúng ta bình sinh không tu thiện quả, thích nhất giết người phóng hỏa!
Cái gì gọi là sáu người chúng ta??? Một mình ngươi không tu thiện quả giết người phóng hỏa, chẳng có liên quan gì với chúng ta cả…
Năm người Không Trí nghe vậy mắt trợn trắng, thế nhưng đã sớm quen với hành động làm xằng làm bậy của tên này, cũng không phải là lần đầu tiên
Tên này quả thật chính là một tên bại hoại của Cực Lạc Thiên, mắng sư phó sau lưng cũng là chuyện thường như cơm bữa. Từ nhỏ đã quen trốn khỏi sư môn, nhiều lần bị bắt trở lại, lại nhiều lần chạy trốn, đổi lại là vị sư phó khác đã sớm làm thịt, nhẹ nhất cũng phải cắt đứt hai chân, phế một thân tu vi trục xuất khỏi sư môn.
Nhưng Thất Giới Đại sư lại che chở cho y, mặc dù mỗi lần gây họa đều sẽ nghiêm trị, nhưng tên này hồn nhiên không sợ. Nếu không phải nể tình từ trước tới nay Giới Môn cũng là nhất mạch đơn truyền, Thất Giới Đại sư qua nhiều năm như vậy chỉ thu có một đệ tử, cộng thêm có Thất Giới Đại sư làm chỗ dựa, bằng không đã sớm bị người của Cực Lạc Thiên giết chết.
Tóm lại ở Cực Lạc Thiên, các sơn đều dặn dò môn hạ đệ tử phải cách xa đệ tử Bát Giới của Thất Giới đại sư một chút, chớ bị y làm hư hỏng, đây là có bài học thê thảm trước đó.
- Ta đã làm ác nhân, kế tiếp đến phiên các ngươi rồi!
Bát Giới quay đầu lại vẫy tay:
- Không Trí, lên!
Không Trí không biết nói gì, chuyến này rốt cục là ai nghe ai, bảo ta xuất thủ rốt cục là ngươi làm ác nhân hay là ta làm ác nhân?
Những yêu tu kia nghe vậy kinh hoảng, không dám chống lại, nhanh chóng bỏ chạy thục mạng.
Bát Giới ở bên cạnh xem náo nhiệt, ai chạy thì chạy, dáng vẻ không liên quan tới chuyện của ta.
Không Trí bất đắc dĩ, thuận tay giũ ra một chiếc áo cà sa màu đỏ máu, lăng không bành trướng gấp mấy trăm lần, dường như muốn che kín cả bầu trời. Sau đó đột nhiên phủ xuống, bao trùm đám yêu tu kia cả người lẫn long câu, nhanh chóng co rút lại...
-----------
- Miêu Nghị, chẳng lẽ còn muốn ta mời hay sao?
Diệp Tâm có hơi tức giận nói với Miêu Nghị, không biết Miêu Nghị còn đang dây dưa làm gì, không chịu vứt bỏ long câu nhảy lên Bích Giáp Truy Phong Thú của nàng.
Bọn Cổ Tam Chính cũng nhìn Miêu Nghị, hắn chậm chạp không nhảy lên vật cỡi của Diệp Tâm, khiến cho hai con Bích Giáp Truy Phong Thú còn lại cũng không tiện dốc hết tốc độ chạy trốn.
Miêu Nghị nhìn chằm chằm ngọn núi lớn trọc lóc phía trước hít sâu một hơi, tựa hồ đã hạ quyết tâm cuối cùng, quay đầu nhìn về phía cả bọn trầm giọng nói:
- Các ngươi lập tức chuyển hướng đi, ta dẫn dụ Bạch Tử Lương đi nơi khác giúp các ngươi!
---------------