Phi Thiên

Chương 395. Đại từ bi

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Miêu Nghị còn muốn tận lực giúp bọn Triệu Phi trì hoãn thời gian, cố ý chậm rãi khoan thai nói:

- Bởi vì ta muốn thử dò xét, thử dò xét xem ngươi không muốn bỏ qua cho Cổ Tam Chính hay là ta, sự thật chứng minh ý niệm ngươi muốn giết ta rõ ràng mãnh liệt hơn nhiều.

- Vậy thì đã sao?

Bạch Tử Lương khinh thường nói:

- Không phải là ngươi đã rơi vào trong tay ta sao?!

Miêu Nghị cười nói:

- Biết là tốt rồi, tốc độ vật cỡi ngươi quá nhanh, nhất định phải có người dẫn dụ ngươi ra chỗ khác. Cũng giống như hiện tại, rốt cục ngươi đã bị ta dụ tới đây, đám thủ hạ của ngươi muốn đuổi theo Bích Giáp Truy Phong Thú mấy vị bằng hữu của ta chắc chắn là không có khả năng.

Bạch Tử Lương xì một tiếng nói:

- Như vậy cũng không thể nào cứu được ngươi!

Miêu Nghị đang muốn tiếp tục giải thích một chút, ai ngờ Lam Tố Tố đột nhiên mặt liền biến sắc, cao giọng nói:

- Không tốt, hắn đang cố ý giữ chân ngươi, trì hoãn thời gian thuận tiện cho ba con Bích Giáp Truy Phong Thú kia thoát khỏi người của chúng ta!

Bạch Tử Lương nghe vậy giật mình kinh hãi.

Miêu Nghị cười gằn nói:

- Hiện tại mới hiểu ra không khỏi đã chậm, chỉ sợ trong lúc nhất thời các ngươi muốn tìm được người của mình chạy đi đâu cũng khó khăn, còn muốn đuổi kịp người của ta?

- Nhận lấy cái chết!

Bạch Tử Lương giận dữ.

Tay y khẽ động, đại ấn còn không chưa ném ra, chân Miêu Nghị đã đạp một cái, ngã về phía sau rơi xuống miệng núi lửa bên dưới.

- Muốn giết ta ư, còn chưa tới phiên ngươi!

Thanh âm rống giận của Miêu Nghị từ bên trong núi lửa ầm ầm truyền ra.

Hắn rống to một tiếng này chỉ có thể coi như là trả thù cuối cùng, muốn cố ý chọc tức đối phương. Ngươi đuổi giết ta vất vả như vậy, cho dù ta chết cũng không để cho ngươi được như ý.

Tuy là rốt cuộc vẫn bị Bạch Tử Lương dồn cho đến tuyệt cảnh, nhưng một tiếng rống này cũng đã chọc giận y không nhẹ.

Phiên Vân Phúc Vũ Thú tung người nhảy một cái, rơi lên trên miệng núi lửa, hươu trắng vó vàng cũng cơ hồ đồng thời nhảy lên.

Mấy người thò đầu ra nhìn xuống phía dưới, Bạch Tử Lương không muốn để cho Miêu Nghị như ý, tế khởi đại ấn còn muốn tiễn đưa hắn một đoạn đường, bất quá thấy tình hình phía dưới chợt dừng tay.

Ngọn lửa xoay tròn đỏ như quả gấc lộ ra vẻ quỷ dị vô cùng, cả bọn trơ mắt nhìn bóng dáng Miêu Nghị chui vào trong đó, trong khoảnh khắc vừa chạm phải ngọn lửa chỉ thấy y phục và lông tóc hắn nháy mắt bị lửa thiêu trụi.

Ư... Một thanh âm cực độ đau khổ lại cố gắng kềm nén phát ra, khiến cho mấy người trên miệng vực cảm thấy rợn tóc gáy.

Một ít hoa lửa bị khí nóng thổi lên cao, chính là y phục và lông tóc Miêu Nghị bị thiêu cháy.

Nhiệt độ trên miệng núi lửa thật sự là quá cao, cao đến mức tu vi mấy người bọn họ không cách nào chịu đựng, Phiên Vân Phúc Vũ Thú của Bạch Tử Lương tựa hồ không hãi sợ nhiệt độ này, hươu trắng vó vàng lại phát ra tiếng kêu u ú khó chịu, hiển nhiên vượt ra khỏi năng lực chịu đựng của nó.

Hai con linh thú nhanh chóng nhảy lui xuống đỉnh núi, bốn người ngơ ngác nhìn nhau, ngay cả bốn người bọn họ cũng không chịu nổi nhiệt độ cao như vậy, không biết mới vừa rồi Miêu Nghị bị thương tới mức như vậy làm thế nào chịu được, còn có thể tỉnh táo chuyện trò vui vẻ cùng bọn họ, quả thật là khó lòng tin được.

- Miệng núi lửa này cổ quái như vậy, không giống như là miệng núi lửa thông thường, còn có lửa bên trong cũng không phải lửa phàm, thế lửa cũng khác thường, hiển nhiên là có người cố ý bày ra hỏa trận. Có thể bày hỏa trận ở chỗ này suy đoán trừ Yêu Vương Liệt Hoàn ra không còn ai khác, xem ra cung điện của Yêu Vương Liệt Hoàn ở phía dưới, hỏa trận này là dùng để bảo vệ lối vào.

Bát Giới chậc chậc thành tiếng.

Lam Tố Tố lên tiếng hỏi:

- Nếu như cung điện của Yêu Vương Liệt Hoàn thật sự bên dưới, vậy tên kia nhảy xuống có thể tránh được một kiếp hay không?

Bạch Tử Lương lạnh nhạt nói:

- Chết chắc! Nếu như không có hỏa trận có lẽ hắn còn có thể tránh được một kiếp, hỏa trận Yêu Vương Liệt Hoàn bày ra há là người bình thường có thể tự tiện xông qua được, hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

Bát Giới lắc đầu nói:

- Người này thật đúng là một nhân vật có bản lãnh, không nói những chuyện khác, có thể liều mình dụ địch vì bằng hữu không phải là người bình thường có thể làm được, chết có hơi đáng tiếc.

Dứt lời tựa hồ nghĩ tới điều gì, nhìn Bạch Tử Lương đưa tay nói:

- Đồ mà ngươi đáp ứng cho chúng ta đâu?

Bạch Tử Lương ngạc nhiên nói:

- Đồ gì?

- Chớ giả bộ hồ đồ với bần tăng, bần tăng không mắc bẫy đâu.

Bát Giới chỉ miệng núi lửa:

- Ngươi mới vừa nói qua, ngươi chỉ cần tính mạng của hắn, cho chúng ta toàn bộ những vật khác.

Bạch Tử Lương ngẩn người ra, lạnh nhạt nói:

- Người đã nhảy xuống, ta lấy đâu ra đồ cho ngươi, nếu ngươi muốn, tự mình nhảy xuống tìm là được.

Bát Giới cười hắc hắc nói:

- Bất kể có phải là nhảy xuống hay không, tóm lại người ta bị ngươi bức nhảy xuống, cũng coi như ngươi giết, mục đích của ngươi đạt tới liền muốn giật nợ có phải không? Nếu mới vừa rồi ta không đáp ứng ngươi, cả người lẫn đồ của hắn đã là của ta, không tổn thất chút nào cả. Còn bảo tự ta nhảy xuống tìm, có phải đùa bỡn hai chúng ta hay không? Ta cho ngươi biết, hiện tại ngươi ngoan ngoãn nhảy xuống cho ta, tìm cho ra vật mà ta cần. Nếu không đừng trách Phật gia ném gian phu dâm phụ hai người các ngươi xuống dưới!

- Khẩu khí thật là lớn, ngươi là cái thá gì, cũng xứng nói chuyện với ta!

Bạch Tử Lương hừ mũi khinh thường, nhìn về phía Không Trí nói:

- Không Trí, ngươi cũng nhìn thấy tình huống, tên kia nhảy xuống, ta cũng ứng phó không kịp. Chuyện đã xong, vì vậy xin từ biệt!

Thái độ của y rất rõ ràng, đó chính là y thân là đại biểu Vạn Yêu Thiên, chỉ nói với đại biểu Cực Lạc Thiên thân phận ngang hàng, gạt Bát Giới sang bên.

Không Trí cũng không lên tiếng, biết có người sẽ không bỏ qua, loại chuyện như vậy tự nhiên có người đứng ra làm.

Bát Giới nhất thời vui vẻ, nhảy xuống hươu trắng vó vàng, trong tay xuất hiện một cái mõ đen pha lẫn màu hổ phách óng ánh, dùng tay gõ gõ, thanh âm đùng đùng vang vọng trên đỉnh núi, chấn động tai người tê dại, cười lạnh nói:

- Không lấy đồ ra đã muốn đi sao?

Bạch Tử Lương Đang muốn quay đầu đi nhìn chằm chằm pháp bảo trên tay đối phương, mắt lộ ra vẻ cảnh giác nói:

- Ngươi muốn làm gì?

Ngươi cho rằng ta không có bản lãnh gì sao?

Bát Giới tay cầm mõ chỉ:

- Họ Bạch kia, mới vừa rồi ngươi đã hứa hẹn với ta thật hào phóng, còn nói một lời đã định, nhưng vừa xong chuyện lập tức qua sông rút cầu. Ta từng thấy qua kẻ vô sỉ, chưa từng thấy qua ai vô sỉ như ngươi vậy.

Y quay đầu lại hỏi:

- Không Trí, yêu nghiệt này mới vừa bức tử một mạng, để mặc cho y rời đi tất sẽ tạo thành nhiều sát nghiệt hơn, yêu nghiệt tàn bạo bất nhân như vậy, chúng ta là người trong Phật môn phải xem giáng yêu trừ ma là trách nhiệm của mình!

---------------

- A Di Đà Phật!

Không Trí thở dài một tiếng, phất tay một cái, một chiếc áo cà sa màu đỏ máu khoác lên vai, trên tay xuất hiện một cây thiền trượng, cũng có màu đen pha lẫn màu hổ phách óng ánh. Thiền trượng run lên, mấy chục chiếc vòng trên đó lập tức kêu lên loảng xoảng xoay tròn, cho người ta cảm giác bất cứ lúc nào cũng có thể bay ra.

Mùi vị bị người ức hiếp thật sự không dễ chịu, Lam Tố Tố ở đó khẽ cắn môi, Bạch Tử Lương trầm giọng nói:

- Ta khuyên các ngươi suy nghĩ rõ, xảy ra động thủ còn chưa biết ai là người thua thiệt!

Bát Giới cười hắc hắc nói:

- Chớ có giả vờ nữa, nếu ngươi thật sự nắm chắc, trước đó sẽ không dễ dàng đáp ứng điều kiện của chúng ta, hiện tại muốn giả vờ để hù dọa chúng ta ư, muộn rồi! Lấy ra một ngàn vòng định vị, hoặc là đưa vật ngươi cỡi cho ta để trừ nợ, chúng ta sẽ bỏ qua cho hai người các ngươi. Nếu không chúng ta sẽ đích thân động thủ giáng yêu trừ ma, xong chuyện sẽ tự lấy!

Bạch Tử Lương chỉ hận Luyện Yêu Hồ của mình đã bị hủy, nếu không thật sự là không sợ hai người bọn họ, cắn răng nói:

- Các ngươi suy nghĩ cho kỹ, hành tung của chúng ta hiện lên trên tinh bàn Tây Tú Tinh cung, bất kể người nào xảy ra chuyện cũng khó trốn hậu quả!

- Ngươi yên tâm, chỉ có ngươi sẽ xảy ra chuyện, hai chúng ta sẽ không xảy ra chuyện!

Bát Giới nói với Không Trí:

- Cứ việc động thủ, dù sao cũng không ai thấy là người nào ra tay, nếu sau đó có truy cứu trách nhiệm, cứ việc đẩy hết lên người ta. Cứ nói hai yêu nghiệt này là ta diệt trừ, cùng lắm là bị trục xuất sư môn mà thôi!

Không Trí không biết nói gì, ngươi còn sợ bị trục xuất sư môn sao… Chỉ sợ là cầu bị trục xuất sư môn còn không được… Bất quá như vậy cũng tốt, y cũng có thể yên tâm động thủ.

Thật ra thì trong tiềm thức Không Trí vẫn rất hâm mộ Bát Giới, bởi vì người ta không sợ gây họa.

- Các ngươi không nên hiếp người quá đáng!

Bạch Tử Lương quát lên.

- Bớt nói nhảm, Phật gia kiên nhẫn có hạn!

Bát Giới nhẹ nhàng gõ mõ cảnh cáo lần cuối:

- Ta hỏi một lần nữa, ngươi đưa hay không?!

Cuối cùng, Bạch Tử Lương không thể không ném ra một ngàn chiếc vòng định vị, ôm hận quay đầu đi. Vật cỡi Phiên Vân Phúc Vũ Thú không thể nào cho người ta, đây là mẫu thân mượn, sau khi trở về còn phải trả lại cho Yêu Thánh Cơ Hoan.

- Đi thong thả không tiễn!

Bát Giới gõ mõ vui mừng đưa tiễn, quay đầu lại chỉ chỉ vòng định vị ném đầy đất, nói với Không Trí:

- Ngươi xem đi, chỉ cần tùy tiện hù dọa một chút, một ngàn chiếc vòng định vị đã vào tay, đây chính là thứ phải phạm sát giới giết một ngàn tính mạng mới có thể đổi lấy, hiện tại không khai sát giới đã có thể lấy được, cái này gọi là đại từ bi.

Một ngàn chiếc! Không Trí phất tay thu toàn bộ vào bên trong vòng tay trữ vật, trong lòng có hơi hưng phấn.

- Không Trí, bây giờ chắc chắn trong lòng ngươi đang âm thầm vui vẻ, ta làm ác nhân, ngươi được hưởng lợi.

Bát Giới thu cất mõ cười híp mắt nói.

Trong lòng Không Trí hết sức tán thành, ngoài mặt lại nói:

- Ta chia ngươi một nửa!

- Từ nhỏ uống rượu ăn thịt nhìn lén nữ nhân tắm với nhau, chúng ta hiểu nhau quá rõ ràng, đừng giả vờ dối trá với ta làm gì. Mấy người chúng ta tới nơi này cũng là vì tranh thứ hạng cao giúp ngươi, chúng ta lấy thứ này làm gì, lúc động thủ ngươi nhớ xông lên trước là được!

Bát Giới buông tiếng thở dài, ngắm nhìn bốn phía, liếc nhìn bốn hòa thượng mới đến chân núi, lật người nhảy tới sau lưng Không Trí ngồi:

- Đi thôi! Địa phương quỷ quái này không phải là chỗ cho người ở, còn hao tổn nữa pháp lực không chịu nổi. Nếu không phải có Băng Phách Trì Châu của lão lừa trọc ở trên người, ta sẽ không thể nào chịu đựng được!

Không Trí lập tức giục vật cỡi, bay một mạch xuống núi…

-----------

Mà Miêu Nghị tung mình vào miệng núi lửa, thân thể rơi xuống vừa tiếp xúc với ngọn lửa quỷ quyệt như xoáy nước phía dưới liền biết lần này mình thật sự xong đời, phát hiện lửa này không giống mình tưởng tượng, bên trong hàm chứa lực công kích hùng mạnh.

Đây là vì hắn kiến thức nông cạn, không có nhãn lực gì, còn chưa tiếp xúc qua trận pháp, giống như đám người Bát Giới liếc qua là có thể nhìn ra phía dưới là hỏa trận, đây chính là chênh lệch kiến thức và nhãn lực.

Nếu như hắn biết phía dưới là tình huống này, vậy sẽ không nhảy xuống, nhất định sẽ cố gắng nghĩ biện pháp ở đó nhắm vào hai tên hòa thượng kia tranh thủ tránh thoát một kiếp, ít nhất sẽ không vội vàng nhảy xuống như thế. Mà sở dĩ hắn dám nhảy xuống là muốn dựa vào pháp thuật mình có thể thao túng nhiệt độ trong biển lửa tạm lánh Bạch Tử Lương đuổi giết, muốn nấp đến khi Bạch Tử Lương đi rồi sẽ chạy trốn, ai ngờ mình chủ động nhảy vào tử lộ.

Vừa chạm vào ngọn lửa như xoáy nước, Miêu Nghị lập tức cảm nhận được lực lôi kéo cực lớn trong ngọn lửa, bằng tu vi của hắn không có cách nào chống đỡ. Mà năng lực điều khiển nhiệt độ của hắn cũng có hạn, nói khó nghe một chút, ngay cả mới vừa cất bước cũng không tính, chưa hề tu luyện qua môn thuật pháp này, chẳng qua là vội vàng ra trận lấy ra dùng một chút mà thôi.

Trong khoảnh khắc vừa chạm đến, lập tức bị ngọn lửa đột phá pháp lực phòng ngự của mình, lông tóc và y phục toàn thân trong khoảnh khắc hóa thành tro bụi. Nỗi đau bị lửa thiêu thân khiến cho hắn như vừa lọt vào trong luyện ngục, cơ hồ chỉ trong nháy mắt hôn mê đi, chỉ dựa vào một ý niệm cuối cùng lấy thuật pháp điều khiển nhiệt độ kia chống đỡ, trong lòng không ngừng tự nói với mình: ta phải sống, ta phải sống sót!

Đó là tiếng gào thét phát ra từ sâu trong linh hồn.

Mà trong khoảnh khắc Miêu Nghị chui vào trong biển lửa quỷ quyệt này, hạt châu dưới cổ hắn lóe lên một đạo ánh sáng mờ mờ, một bóng dáng giống như thiên ngoại phi tiên tung bay xuất hiện trong biển lửa, thân khoác áo choàng, trường sam màu trắng, hai bên tóc mai đã bạc.

Không ai xa lạ, chính là lão Bạch!

Một cánh tay xuất ra một trảo chộp lấy Miêu Nghị đã cháy sạch bất thành nhân dạng, đầu dưới chân trên, trong nháy mắt xông vào sâu trong ngọn lửa.

Ngọn lửa xoay tròn lấy lực hùng mạnh lôi kéo, lão Bạch không hề sợ hãi phất tay xuất ra một chỉ. Ngón tay điểm đến chỗ nào, ngọn lửa xoay tròn lập tức lấy tốc độ nhanh hơn xoay tròn ngược lại, rốt cục đẩy lui lực đạo biển lửa trở về.

Mới vừa lao ra ngọn lửa như xoáy nước, lại thấy ngọn lửa như đao nhiều không đếm xuể bổ tới, áo choàng xanh sau lưng lão Bạch kêu lên phần phật, xuất ra vô số ảo ảnh hộ thể.

Trong chuỗi tiếng ầm ầm vang lên, vô số ngọn lửa đao không thể tới gần thân thể lão Bạch và Miêu Nghị, bị áo choàng xanh đánh cho tan tác trong vô hình.

Mới vừa lao ra đại dương ngọn lửa đao, lại thấy vô số ngọn lửa như ác long dữ tợn nhào tới, há miệng ra điên cuồng cắn tới.

Lão Bạch kéo Miêu Nghị bay xuống, trong mắt thoáng vẻ quyết liệt, đột nhiên đưa tay xòe rộng bàn tay, giống như năm ngón tay ôm trọn càn khôn. Vô số ác long trong nháy mắt vỡ tan tành, sóng lửa cuốn ngược hình thành một thông đạo không gian dẫn thẳng xuống dưới, khí thế kinh người.

---------------