Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lan Nhược không thể nào đưa hết thảy những thứ linh tinh cho Nguyệt Dao, tự nhiên phải kiểm tra một chút. Nàng rót pháp lực vào tra xét lập tức ngây người ra tại chỗ, kinh ngạc nhìn chằm chằm Miêu Nghị.
Mà Miêu Nghị lại đứng ở đó thật yên lặng.
- Lan Nhược... Lan Nhược!
Nguyệt Dao kêu liền hai tiếng, Lan Nhược mới thất thanh a một tiếng, lại có vẻ luống cuống tay chân, vội vàng đưa chiếc nhẫn trữ vật kia cho chủ nhân mình.
Thứ gì lại có thể làm cho Lan Nhược thất thố như thế? Nguyệt Dao cũng cảm thấy kỳ quái trong lòng, cầm lên nhẫn trữ vật kia rót vào pháp lực xem. Kết quả môi anh đào đẹp mê người kia lập tức cong tròn, chậm rãi ngẩng đầu nhìn Miêu Nghị, lộ vẻ khó có thể tin.
Miêu Nghị bình tĩnh nói:
- Ba vạn hai ngàn ba trăm bảy mươi bảy vòng định vị, năng lực Yến mỗ có hạn, tạm thời cũng chỉ có thể giúp Lục gia lấy được bấy nhiêu thôi.
Thật ra thì phần lớn vòng định vị đã tập trung vào trong tay của sáu người Nguyệt Dao và Vân Phi Dương, Miêu Nghị liên tiếp làm bốn đêm, trấn lột gần năm ngàn tu sĩ bốn nước mới lấy được hơn ba vạn vòng định vị này.
Thật sự là cũng không phải mỗi tu sĩ có thể sống đến bây giờ đều có thể lấy được thật nhiều vòng định vị, thậm chí không ít người không thu hoạch được một chiếc nào, chẳng qua là vận may tốt nên có thể trốn tránh từ trước tới nay mà thôi. Mà có tu sĩ nộp ra hơn ngàn chiếc vòng định vị, thu hoạch giữa các tu sĩ chênh lệch rất lớn.
Tóm lại gần năm ngàn tu sĩ chia bình quân mỗi người có sáu vòng định vị.
Mà trong hơn ba vạn chiếc này, còn có hơn bảy trăm chiếc của cá nhân Miêu Nghị cống hiến ra. Ngoại trừ vòng định vị đeo trên tay, hắn đã lấy ra hết không chừa một chiếc nào.
Không vì gì khác, chỉ vì nhiều năm như vậy cũng không thể chiếu cố lão Tam, hiện tại thật vất vả mới gặp được, nếu muội muội mở miệng cần tự nhiên hắn phải hết sức thỏa mãn, để đền bù lại áy náy trong lòng.
Mấy tên thủ hạ Nguyệt Dao cũng hít một hơi khí lạnh, nhất tề nhìn chằm chằm Miêu Nghị, hơn ba vạn chiếc vòng định vị?
Ba vạn hai ngàn ba trăm bảy mươi bảy... Nguyệt Dao định thần lại, cũng không kìm hãm được đứng bật dậy, cau mày hỏi:
- Yến Bắc Hồng, ngươi lấy từ đâu được nhiều vòng định vị như vậy?
- Ngoại trừ lấy từ trên người tu sĩ tham dự, năng lực ta có hạn, cũng không có biện pháp lấy được từ những địa phương khác.
Miêu Nghị bất đắc dĩ dang tay, cũng không thể lấy từ trên người bọn đại biểu sáu nước.
Ánh mắt Nguyệt Dao chợt lóe, nghĩ đến gần đây xảy ra hiện tượng không bình thường, do dự hỏi:
- Là ngươi lấy đi đồ trên người bọn họ sao?
Dĩ nhiên Miêu Nghị biết nàng hỏi là có ý gì, gật đầu một cái, chấp nhận.
Nguyệt Dao không biết nói gì, cũng không hiểu vì sao những người đó lại đưa đồ cho hắn, hỏi:
- Là ngươi cướp ư?
- Hiện tại lại không cho lén lút quyết đấu, ta nào dám cướp.
Miêu Nghị thành thật nói:
- Bất quá là chia nhau gọi ra uy hiếp, nếu không đưa đồ ta sẽ khiêu chiến bọn họ mà thôi. Đến hôm nay, vòng định vị đối với bọn họ đã không có ý nghĩa gì, giết nhiều người hơn nữa cũng phải nộp lên cho các ngươi, bảo vệ tính mạng mới là quan trọng nhất, cho nên bọn họ rất dễ dàng lựa chọn.
Trong nháy mắt Nguyệt Dao đã hiểu, rốt cục vấn đề xảy ra là do người phe mình, uổng cho nàng còn ngờ những người khác hèn hạ vô sỉ, nếu để cho những nhà khác biết, còn không biết nguyền rủa Nguyệt Dao nàng thế nào, nhất thời dở khóc dở cười nói:
- Ngươi không sợ bọn họ tố cáo ngươi lên trên sao?
- Chỉ cần bọn họ giao ra đồ cũng sẽ không dám tố cáo, không nói loại chuyện như vậy mất thể diện, giấu giếm vòng định vị với cấp trên giao cho người khác không thể nghi ngờ là chuyện xấu, tự nhiên bọn họ cầu giữ bí mật còn không được. Chỉ có thể giả vờ như chưa hề xảy ra chuyện gì, đâu còn dám tố giác.
Miêu Nghị tỏ ra không có chuyện gì lớn.
Nguyệt Dao trừng hắn một cái:
- Chuyện lớn như vậy há có thể giấu giếm được, sớm muộn cũng sẽ bại lộ, đến lúc đó bọn họ còn tưởng rằng là ta ở sau lưng chỉ điểm, những nhà khác cùng đi tìm ta hưng sư vấn tội thì làm sao đây?
Miêu Nghị cũng cho là đúng gật đầu nói:
- Nếu Lục gia cảm thấy những vòng định vị này nóng bỏng tay, sợ bọn họ tới gây phiền phức, vậy ta lấy về trả lại cho bọn họ là được.
Nói xong đi tới trước mặt của Nguyệt Dao, đưa tay lấy nhẫn trữ vật trong tay nàng.
Nguyệt Dao lập tức giấu tay ra sau lưng, không đưa!
Hai người mặt đối mặt đứng chung một chỗ nhìn thẳng vào mắt nhau, khoảng cách gần như thế, bởi vì chiều cao thân thể, Nguyệt Dao phát hiện mình lại có hơi ngước nhìn đối phương. Đối phương đối mặt nàng lộ ra vẻ không hề khao khát ung dung bình tĩnh, làm cho nàng có cảm giác như bé gái dễ dàng bị nam nhân ức hiếp, nhịp tim có hơi rối loạn.
Tại sao có thể như vậy? Nguyệt Dao có hơi kinh hoảng, chợt nhìn thấy trong ánh mắt Miêu Nghị lóe lên vẻ hài hước, nhất thời thẹn quá hóa giận nói:
- Nực cười! Bản tọa há đâu lại sợ bọn họ, bản tọa vẫn tuân theo quy tắc trò chơi không cướp của bọn họ, cũng không đả thương một người nào, là bọn họ chủ động đưa ra, ai có thể nói ta nửa câu không phải?!
Lão Tam, trước mặt Đại ca muội vẫn còn non lắm… Miêu Nghị cười thầm, hiển nhiên là Nguyệt Dao nói như vậy đã gánh chịu trách nhiệm, lập tức lui ra mấy bước chắp tay nói:
- Lục gia anh minh, Yến mỗ cáo lui!
Đưa mắt nhìn Miêu Nghị rời đi, Nguyệt Dao âm thầm cắn răng, tên này thật là ghê tởm, dám dùng thủ đoạn bắt chẹt mình…
- Chúc mừng Lục gia, cộng thêm hơn ba vạn chiếc vòng định vị bây giờ, trên tay Lục gia đã có gần bảy vạn chiếc, hạng nhất Tinh Tú Hải Kham Loạn hội ắt là của Lục gia không thể nghi ngờ, trở lại Thiên Ngoại Thiên nhất định Thánh Tôn sẽ rất là tán thưởng!
Lan Nhược tiến lên chúc mừng, sau đó cười nói:
- Thật may là kéo được tên Yến Bắc Hồng này về đây, quả thật đã giúp Lục gia rất nhiều.
Nguyệt Dao hừ lạnh nói:
- Nếu không phải ta thuyết phục những người khác thay đổi quy tắc trò chơi cuối cùng, hắn lấy đâu ra cơ hội thu được những thứ này?
Lan Nhược hé miệng cười một tiếng, bất quá chợt nhướng mày:
- Lục gia, dường như có điều không đúng, những người đó mất đồ không chỉ có vòng định vị…
Ánh mắt Nguyệt Dao chợt lóe, quay đầu lại nhìn về phía ngoài cửa...
-----------
Đúng như lời Nguyệt Dao, chuyện lớn như vậy không giấu được, trừ phe Vân Phi Dương ra, những người khác trở về thu thập đồ trên người nhân mã dưới quyền liền phát hiện có cái gì không đúng.
Đỉnh núi Phật Quốc, Bát Giới đứng chung một chỗ với Không Trí, gõ mõ gỗ trong tay lốc cốc liên hồi, thể hiện cơn tức giận trong lòng. Đối mặt một đám tăng nhân cúi đầu không nói, y liên tục cười lạnh nói:
- Yến Bắc Hồng thật là chân bản lãnh! Phật gia tung hoành Cực Lạc Thiên nhiều năm cũng chưa hề bị thua thiệt lớn như vậy, lần này ngược lại lật thuyền trong mương, lại dám giở trò này dưới mắt Phật gia!
Không Trí trầm giọng nói:
- Nhất định là Nguyệt Dao giở trò quỷ ở phía sau. Không có Nguyệt Dao làm chỗ dựa, sao hắn dám làm như vậy!
---------------
Tiếng mõ gỗ dồn dập chợt dừng lại, Bát Giới cười gằn nói:
- Mọi người lập tức tản đi, ai về chỗ nấy, xem như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Đợi tối nay tên kia xuất hiện lập tức bắt lại cho ta, hắn nuốt đồ thế nào, ta bắt hắn phải nhả ra thế ấy, con bà hắn, ngay cả đồ của người xuất gia cũng cướp!
Đỉnh núi Ma Quốc, Vân Phi Dương đang bận rộn thu đồ của thủ hạ lại, hồn nhiên không biết chân tướng của sự tình.
Đỉnh núi Yêu Quốc, sắc mặt Bạch Tử Lương thoạt trắng thoạt xanh, Lam Tố Tố bên cạnh nghiến răng nghiến lợi nói:
- Nguyệt Dao, tiện nhân hèn hạ vô sỉ!
Đỉnh núi Quỷ Quốc, Hắc Vô Nhai đứng ở trên nóc nhà không thấy mặt mũi thật, nhìn chằm chằm phương hướng đỉnh núi Tiên Quốc, ánh mắt phức tạp khẽ lẩm bẩm:
- Nguyệt Dao...
Đám thuộc hạ đứng bên dưới gọi:
- Thiếu gia, chúng ta đi tìm tiện nhân Nguyệt Dao kia tính sổ!
Hắc Vô Nhai cụp mắt nhìn xuống, lạnh lùng nói:
- Ngươi gọi Nguyệt Dao là gì?
Tên thủ hạ kia bừng tỉnh ngộ, nghĩ tới điều gì, lập tức cúi đầu không biết nói gì.
Đỉnh núi Vô Lượng quốc, Phong Như Tu đứng bên sườn núi nhìn phương hướng đỉnh núi Tiên Quốc lắc đầu cười khổ nói:
- Nguyệt Dao, không nghĩ tới nàng lại giở trò này, đã phá hỏng hình ảnh của nàng trong lòng ta…
Bên trong một động quật đỉnh núi Tiên Quốc, Triệu Phi cùng Cổ Tam Chính từ ngoài động nhanh chóng bước vào, Triệu Phi gật đầu nói với bọn Miêu Nghị ngồi xếp bằng:
- Không ngoài sở liệu, Nguyệt Dao Tiên Tử đã bố trí người đề phòng!
Tư Không Vô Úy lập tức hưng phấn xoa tay nói:
- Được rồi, có Nguyệt Dao cản trở, có thể yên tâm xem chúng ta lấy được bao nhiêu...
Miêu Nghị quay đầu nói với Bì Quân Tử nói:
- Bì Quân Tử, nghe ngóng một chút, có người đến gần lập tức nhắc nhở.
Bì Quân Tử gật đầu liên tục, lập tức nằm dài dưới đất, tai dán sát mặt đất.
Những người kia lập tức ngồi vòng tròn bắt đầu chia chác số của cải kiếm được, hơn ba vạn chiếc nhẫn trữ vật, vòng tay trữ vật được đổ ra đầy đất. Vòng tay trữ vật không nhiều lắm, phần lớn là nhẫn trữ vật.
- Chia ra từng loại, Nguyện Lực Châu để trong một chiếc vòng tay trữ vật, tinh tệ để trong một chiếc vòng tay trữ vật, pháp bảo để trong một chiếc vòng tay trữ vật...
Miêu Nghị phất tay căn dặn một tiếng.
Bảy người lập tức lựa mấy chiếc vòng tay trữ vật từ một đống nhẫn trữ vật ra để ở trước mặt mình, chuẩn bị phân loại của cải thu hoạch được. Bảy người mười bốn tay bắt đầu nhanh chóng phân loại đồ trong các nhẫn trữ vật.
Chỉ thấy Tư Không Vô Úy phân loại đồ thỉnh thoảng run rẩy đôi vai cười khúc khích vài tiếng, những người khác cũng thỉnh thoảng gục gặc đầu mặt lộ nét vui vẻ, ngay cả Miêu Nghị cũng khó mà che giấu vẻ hưng phấn trên mặt.
Bọn họ không biết, lúc này trên không trung có một vòng trăng khuyết đang bất động thanh sắc từ từ hạ xuống cửa động, Nguyệt Dao đứng giữa nguyệt luân dáng vẻ như tiên nữ giáng trần.
Bì Quân Tử nằm trên mặt đất lắng nghe thấy Nguyệt Dao từ từ hạ xuống trước cửa động, không khỏi trợn mắt há mồm.
Đột nhiên có người lắc mình lướt vào bên trong động, cả bọn đang thu thập đồ giật mình kinh hãi, nhất tề quay đầu lại quát:
- Là ai?
Sau khi thấy là Nguyệt Dao, ai nấy ngẩn người ra tại chỗ.
Nguyệt Dao cũng có hơi trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm bọn Miêu Nghị vây quanh một đống nhẫn trữ vật nhiều không đếm xuể.
Bọn Miêu Nghị ngồi xếp bằng đứng cũng không được, ngồi cũng không xong, thu đồ cũng không phải, không thu cũng không phải. Mấu chốt đã bị người ta thấy được, muốn thu cũng không kịp nữa, toàn bộ trợn mắt há mồm chờ Nguyệt Dao phát lạc.
Quả nhiên! Nguyệt Dao thầm nhủ trong lòng một tiếng, cười lạnh nói:
- Yến Bắc Hồng, xem ra lần này là các ngươi phát đại tài rồi.
Bị muội muội mình bắt được mình đang chia chác của cải qua mặt nàng, quả thật vô cùng lúng túng, Miêu Nghị vội vàng đứng dậy cười khan nói:
- Nguyệt Dao, không, Lục gia, chưa phân loại xong, không tiện báo lên một cách hồ đồ. Chúng ta đang chuẩn bị phân loại kiểm tra rõ ràng, sau đó mới báo lên…
Thấy Miêu Nghị ở trước mặt mình ung dung không vội vã hiện tại luống cuống tay chân thành như vậy, trong lòng Nguyệt Dao đột nhiên sinh ra khoái cảm, lộ vẻ hài hước nói:
- Kiếm được nhiều đồ như vậy, không biết có phần của ta hay không?
Miêu Nghị còn chưa mở miệng, cả bọn khác đã vội vàng đứng lên gật đầu không dứt nói:
- Có có có.
Miêu Nghị cũng gật đầu nói:
- Nếu không phải Lục gia định ra quy tắc trò chơi, chúng ta cũng không thể có thu hoạch như vậy, chắc chắn Lục gia phải được phần lớn.
Không có biện pháp, một số của cải nhiều như vậy thật sự là quá bỏng tay, không có Nguyệt Dao ngăn trở áp lực mấy nhà khác, chắc chắn bọn họ nuốt không trôi, Nguyệt Dao không phát hiện thì thôi, phát hiện cũng không thể nuốt một mình. Thật ra thì dựa theo suy nghĩ của Miêu Nghị, lão Tam ở Thiên Ngoại Thiên không thiếu những thứ đồ này, huống chi muội đã kiếm được không ít, những thứ này để Đại ca tự xử lý là được.
Nguyệt Dao khẽ cau mày liễu, nghĩ thầm các ngươi cho là ta ngu ngốc hay sao, tin lời các ngươi mới là chuyện lạ. Nếu các ngươi thật sự có lòng cho ta biết, vì sao trước đó giấu giếm không báo một tiếng??
Đang lúc này, Lan Nhược cũng xuất hiện ở ngoài động, không nhanh không chậm đi vào, thấy nhẫn trữ vật thành đống dưới đất cũng khẽ hé môi anh đào, ngây người tại chỗ.
- Lan Nhược!
Nguyệt Dao nhàn nhạt gọi một tiếng.
- Có!
Lan Nhược nhanh chóng định thần ứng tiếng đáp.
Nguyệt Dao phất tay chỉ về phía đống đồ kia, không khách sáo nói:
- Bọn họ mới vừa nói ta được phần lớn những thứ đồ này, ngươi ở lại đây theo dõi bọn họ phân loại. Sau khi xong ta sẽ lấy một nửa, còn lại để cho bọn họ chia nhau.
- Dạ!
Lan Nhược hưng phấn đáp ứng.
Một nửa??? Cơ mặt Miêu Nghị giật giật, lão Tam chính là lão Tam, đã nhiều năm như vậy có những chuyện vẫn không thay đổi. Hắn chỉ có thể tự trách mình năm xưa dạy dỗ không tốt, để lão Tam bị lão Nhị làm hư. Một vị cô nương xinh đẹp lại tham tiền như vậy sẽ hết sức khó coi, cẩn thận sau này không ai thèm lấy.
Nguyệt Dao liếc nhìn Miêu Nghị nếm mùi đau khổ, mũi phát ra tiếng hừ lạnh nhỏ nhẹ khiêu khích, khẽ hất chiếc cằm đầy đặn trắng muốt, quay đầu phất tay đi, đầu mày cuối mắt lộ vẻ hả hê vì báo được thù.
Nhưng thật ra Miêu Nghị không hiểu tình huống Thiên Ngoại Thiên, cũng không phải thân là đệ tử Mục Phàm Quân là có thể dùng mãi không hết Nguyện Lực Châu. Số Nguyện Lực Châu do Tiên Quốc nộp lên là phần của Mục Phàm Quân hưởng độc quyền, không có khả năng mang ra chia cho mọi người. Trừ phi có thể được Mục Phàm Quân ban thưởng, mà nguồn thu của những đệ tử Mục Phàm Quân đều có nguồn gốc từ thương hội Tiên Quốc.
Hiện tại thực lực Nguyệt Dao còn thấp, không tiêu hao được quá nhiều Nguyện Lực Châu tu luyện, một khi tu vi lên cao cũng sẽ đối mặt với tình huống mật ít ruồi nhiều. Nguyệt Dao cũng không phải là ngày thứ nhất đến Thiên Ngoại Thiên, trong lòng biết rõ ràng điểm này, thử hỏi trước mắt để một đống đồ lớn như vậy, làm sao nàng có thể không lấy, trừ phi là kẻ ngốc.
---------------