Phi Thiên

Chương 432. Huynh muội nhận nhau

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Miêu Nghị cố gắng so sánh hòa thượng trước mặt này với lão Nhị trong trí nhớ của mình, nếu như nói giống cũng chỉ có giữa đôi mày còn chút bóng dáng. Hắn không thể tưởng tượng tên nhóc mập mạp năm xưa hiện tại trưởng thành lại có thể trở thành một hòa thượng anh tuấn như thế.

Trong giây lát, đột nhiên hắn nhớ tới lúc trước ở Lam Ngọc môn Hồng Trường Hải đã nói với mình, ban đầu tu sĩ hoàng bào ngồi liên hoa bảo tọa ở Trường Phong cổ thành rất có thể là tu sĩ Vô Lượng quốc hoặc Phật Quốc. Hết thảy cũng có thể dùng pháp lực tạo ra ảo ảnh, bằng không tu sĩ tầm thường sẽ không có bảo tọa liên hoa như vậy.

Nói như thế, chẳng lẽ người mang lão Nhị đi thật sự là hòa thượng? Miêu Nghị quan sát Bát Giới cẩn thận, liên tưởng đến tình hình lúc trước mình nhảy xuống ở Không Diễm sơn, hành động thất đức của hòa thượng Bát Giới này thật sự giống như là tác phong nhất quán của tên lão Nhị kia.

Bát Giới đang trợn to hai mắt quan sát phản ứng Yến Bắc Hồng, Nguyệt Dao bên cạnh đột nhiên nhìn chằm chằm Bát Giới yếu ớt thử hỏi một tiếng:

- Nhị ca đó sao?

Lúc này Bát Giới làm như không thấy người bên cạnh, trong mắt chỉ có Miêu Nghị giống như bị kim châm một cái, chậm rãi quay đầu lại nhìn về phía Nguyệt Dao, dần dần há to miệng, từ từ giơ tay lên chỉ nàng:

- Muội… muội…

Có thể nói mặt y tràn đầy vẻ khó có thể tin được, nói chữ muội lắp bắp hồi lâu vẫn không thể nói tròn câu.

Thanh âm của Nguyệt Dao đột nhiên biến đổi, trở nên trong trẻo như chuông bạc, uyển chuyển dịu dàng như thanh âm nữ nhân, lộ vẻ mong đợi khẽ gọi:

- Nhị ca…?

Bát Giới hô hấp nặng nề, cơ mặt giật giật run run nói:

- Muội... Muội... Muội là lão Tam?

Người ngoài không thể nào biết được ba huynh muội đã từng xưng hô với nhau thế nào, trong chớp nhoáng này, tiếng gọi của Bát Giới đã làm cho Miêu Nghị và Nguyệt Dao xác nhận được thân phận của y.

Hốc mắt Nguyệt Dao lập tức đỏ, nước mắt nhanh chóng rơi xuống như rèm châu đứt, gật đầu liên tục nói:

- Muội là lão Tam! Huynh thật sự là Nhị ca sao?

Bát Giới cũng khóc, nghẹn ngào nói:

- Nàng chớ gạt người, lão Tam của ta chỉ là một nha đầu tóc cháy nắng làm sao có thể có dung nhan xinh đẹp như vậy? Chớ có nói nhăng nói càn trước mặt bần tăng, bần tăng pháp nhãn như đuốc, hết thảy lời nói dối khó thoát pháp nhãn bần tăng!

- Muội rất thích dung nhan xinh đẹp như vậy, ai cần huynh lo!

Nguyệt Dao cũng lau nước mắt nức nở nói:

- Nhị ca, huynh vốn mập mạp, vì sao hiện tại trở nên gầy đi như vậy?

- Đây đều là ngày ngày ăn chay, nếu không phải là Nhị ca của muội có lòng tự trọng, thỉnh thoảng ăn trộm chút thịt tẩm bổ, có lẽ còn gầy hơn nữa…

Bát Giới dang hai cánh tay, cùng Nguyệt Dao ôm chầm lấy nhau, hai người lại không dám khóc lớn sợ thanh âm kinh động những người khác, thấp giọng nức nở với nhau.

Rõ ràng đã ôm Bát Giới vào trong lòng, rõ ràng đã xác nhận đối phương là Nhị ca mình, nhưng tựa hồ Nguyệt Dao vẫn như còn nằm mơ, không dám tin tưởng có thể gặp Nhị ca thất lạc nhiều năm dưới tình huống này, gục trên vai Bát Giới nức nở:

- Làm sao huynh chứng minh được là Nhị ca của muội?

- Dĩ nhiên có thể chứng minh, ta có biện pháp chẳng những có thể chứng minh ta là Nhị ca của muội, còn có thể chứng minh muội có phải lão Tam nhà ta hay không.

Bát Giới lệ rơi đầy mặt nói:

- Trên mông lão Tam nhà ta có cái bớt màu đỏ, muội cởi quần cho ta xem thử thì sẽ biết.

Vừa nói ra lời này, đôi môi Miêu Nghị mím chặt, khóe mắt cũng đỏ.

Yến Bắc Hồng không nghĩ tới mình có thể nghe được chuyện bí ẩn như vậy, vội vàng ngẩng đầu nhìn trời, làm như không nghe thấy gì cả. Trong đầu vẫn đang suy nghĩ trên mông Nguyệt Dao Tiên Tử có cái bớt màu đỏ là tình cảnh hương diễm tới mức nào…

- Ôi chao!

Bát Giới bị Nguyệt Dao đạp một cước thật mạnh hú lên quái dị, lại bị Nguyệt Dao đột nhiên đẩy ra, lau lệ trợn mắt nói:

- Lão Tam, vì sao muội đá ta, Nhị ca ta hết sức đáng thương, từ nhỏ xuất gia làm hòa thượng, muội còn nhẫn tâm ngược đãi?

- Vô sỉ!

Nguyệt Dao thẹn quá hóa giận mắng, ngay trước mặt người ngoài lại nói ra bí ẩn riêng tư như vậy, bảo một nữ tử phải làm thế nào, mặt mũi đâu mà nhìn người khác?!

Bất quá thoáng qua nàng lại nhào tới, ôm lấy Bát Giới nức nở:

- Nhị ca, thật sự là huynh rồi, vì sao huynh lại làm hòa thượng?

Mặc dù Bát Giới đã vạch trần chuyện bí ẩn của nàng, cũng chính là vì chuyện bí ẩn nhất, như vậy đã giúp nàng xác nhận người trước mặt quả thật là Nhị ca nàng.

- Muội cho rằng ta muốn làm hòa thượng sao, lúc trước ở Trường Phong cổ thành, lão lừa trọc Thất Giới kia sử dụng pháp lực che mắt ba huynh muội chúng ta, bắt ta đi mất. Sau này ta mới biết lão là hòa thượng, bị lão mang tới Cực Lạc Thiên, Nhị ca muốn phản kháng cũng vô dụng. Nhị ca ta nhiều lần chạy trốn, nhiều lần bị bắt trở về, vô cùng khổ sở…

Bát Giới thương tâm kể lại chuyện cũ.

- Nhị ca, muội rất nhớ huynh và Đại ca!

- Ta cũng nhớ muội! Lão Tam, vì sao nha đầu tóc cháy vàng như muội lại có nhan sắc xinh đẹp như vậy, Nhị ca hoàn tục cưới muội làm lão bà có được chăng? Như vậy sau này chúng ta cũng sẽ không chia lìa nữa…

- Vô sỉ!

Nguyệt Dao lại đẩy y ra, chỉ Bát Giới còn muốn ôm nàng, bật cười lên mắng y:

- Cách xa muội một chút, đừng đụng tới muội!

Lúc này nàng tựa hồ mới nghĩ tới nam nữ thụ thụ bất thân, thậm chí có hơi nghi ngờ mới vừa rồi là Bát Giới cố ý ăn đậu hủ sàm sỡ nàng. Bất quá như vậy cũng phù hợp phong cách Nhị ca, khi còn bé cũng biết Nhị ca chạy sang nhà hàng xóm nhìn lén quả phụ tắm. Thậm chí cùng đám bạn hư hỏng âm thầm vào thanh lâu, mới vừa rồi bị y ôm vào lòng chiếm tiện nghi thật là thua thiệt lớn.

Bát Giới lau nước mắt cất tiếng cười ha hả, lại thình lình xoay người nhìn về phía Yến Bắc Hồng, hỏi lần nữa:

- Ngươi còn chưa đáp lời ta.

Nguyệt Dao cũng nhìn chăm chú về phía Yến Bắc Hồng.

Yến Bắc Hồng liếc nhìn phản ứng của Miêu Nghị, dang tay cười khổ nói:

- Có phải ngươi nhận lầm người không, ta thật không biết ngươi đang nói cái gì. Ta đã gần trăm tuổi, là nhân sĩ Mão lộ Tang Thổ thành, nguyên danh Yến Đức Bưu, đảm nhiệm chức thống lĩnh võ quan ở Tang Thổ thành. Sau giết tiểu thiếp thành chủ chạy trốn mới đổi tên là Miêu Nghị chuyển sang đường tu hành, nếu các ngươi không tin có thể đi Tang Thổ thành tra hỏi, có lẽ còn có thể tìm được bức họa truy nã ta.

Y nói như vậy ngược lại là lời thật, nguyên danh đúng thật là Yến Đức Bưu, trên đường chạy trốn thấy chân trời phía Bắc có một đạo cầu vồng vô cùng diễm lệ, tức thì đổi tên là Yến Bắc Hồng. Dù sao cho dù người của Tang Thổ thành có ai còn sống cũng không biết y đã đổi tên thành Yến Bắc Hồng, cho dù là hai người trước mắt đi thăm dò cũng không tra ra được chuyện gì khác, chỉ có thể tra ra lời y nói là thật.

Nguyệt Dao cùng Bát Giới ngơ ngác nhìn nhau, chẳng lẽ chỉ là ngẫu nhiên trùng tên Miêu Nghị thôi sao???

---------------

Chẳng qua là đổi tên là gì không được, thế nhưng lại đổi là Miêu Nghị, không khỏi cũng quá mức trùng hợp… Bát Giới nghi ngờ hỏi:

- Tại sao ngươi lại đổi tên là Miêu Nghị?

Yến Bắc Hồng cười khổ nói:

- Năm xưa vẫn còn ở thế tục, trên đường chạy trốn gian khổ, thiếu chút nữa bỏ cuộc, thỉnh thoảng thấy bên đường có mầm cỏ xanh tuy yếu ớt nhưng vẫn cố gắng cầu sinh, xúc cảnh sinh tình bèn đổi tên Miêu Nghị tự khích lệ mình mà thôi, không có gì ý tứ gì khác. (Miêu là mầm mống, hạt giống)

Người ta đã nói lai lịch rõ ràng như vậy không sợ đi thăm dò, Nguyệt Dao và Bát Giới nhất thời lộ vẻ thất vọng. Thì ra là như vậy, không trách thoạt nhìn không giống chút nào.

Thật sự trùng hợp như thế sao!? Hồng Trần Tiên Tử cũng không ngừng đưa mắt liếc về Miêu Nghị đứng cạnh.

Có lẽ là bàng quan sáng suốt, Nguyệt Dao và Bát Giới đều sơ sót quên đi Miêu Nghị cách đó không xa, nhưng Hồng Trần Tiên Tử lại nhìn rất rõ ràng cảnh tượng vừa rồi. Nàng phát hiện lúc Yến Bắc Hồng nói chuyện thỉnh thoảng nhìn lén Miêu Nghị, mà Miêu Nghị nắm chặt hai quả đấm, khó lòng kềm chế tâm trạng, đôi mắt đỏ ngầu. Dáng vẻ của hắn khiến cho nàng cảm thấy hết sức kỳ lạ, Nguyệt Dao và Nhị ca nhận nhau, hắn kích động như vậy làm gì?!

Của hồi môn! Hồng Trần Tiên Tử đột nhiên nhớ lại chuyện Nguyệt Dao nói ‘Yến Bắc Hồng’ cho nàng của hồi môn, tay nàng đang nghịch nghịch chiếc vòng tay trữ vật kia.

Vì sao người bình thường lại nói ra lời tặng của hồi môn cho Nguyệt Dao?! Ánh mắt Hồng Trần Tiên Tử lóe lên, như có điều suy nghĩ.

Hiện tại đã xác nhận ‘Miêu Nghị’ này không phải là Đại ca mình, Bát Giới quay đầu lại dang rộng hai tay về phía Nguyệt Dao:

- Lão Tam, Nhị ca nhớ muội muốn chết, cho Nhị ca ôm thêm một cái!

- Đi chết đi!

Nguyệt Dao cắn răng đá một cước vào bụng y.

Bát Giới xoa bụng nhe răng toét miệng nói:

- Lão Tam, ta từng thấy muội cởi hết y phục, ôm một cái thì đã sao?

- Huynh còn dám nói, thật là dâm tăng!

Nguyệt Dao nhất thời nổi giận.

Hiện tại nàng đã không còn là bé gái năm xưa nữa, một nữ nhân lớn như vậy bị người mở miệng cỡi quần nhìn mông, ngậm miệng cởi hết y phục, làm sao chịu nổi, đâu còn khóc được, chỉ có xấu hổ, Thình lình nàng co chỉ bắn ra một đạo nguyệt luân, trong nháy mắt đè trên đầu trọc Bát Giới.

Bát Giới nhìn chằm chằm lưỡi nguyệt luân sắc bén, mắt đỏ ngầu, co rụt cổ lại cười khan nói:

- Chỉ là đùa giỡn, ta đang khen muội đẹp không hiểu sao? Vì sao nha đầu muội chưa từng nghe lời trêu chọc, ta là người xuất gia không hiếu sắc, cho dù là muội xinh đẹp hơn nữa, trong mắt ta cũng chỉ là hồng phấn khô lâu!

- Không nên ồn ào, có người đến, hai người các ngươi đi theo ta, ta có lời nói với hai người các ngươi.

Hồng Trần Tiên Tử chợt lên tiếng nói.

- Lão Tam, vị này là sư tỷ Hồng Trần Tiên Tử của muội đó sao?

Bát Giới lập tức đưa tới, lộ vẻ đạo mạo nghiêm trang, chắp tay chữ thập nói:

- Bần tăng ngưỡng mộ đại danh tiên tử đã lâu...

Lời còn chưa nói hết, Nguyệt Dao thấy y càng ngày càng tới gần Hồng Trần Tiên Tử, lên tiếng cắt lời:

- Huynh cách xa sư tỷ của muội một chút!

Không cần nàng nhắc nhở, Hồng Trần Tiên Tử đã theo bản năng lui về sau một bước, mới vừa rồi đã thấy hòa thượng này vô sỉ thế nào, sao có thể không đề phòng.

Nguyệt Dao đột nhiên quay đầu nhìn Miêu Nghị và Yến Bắc Hồng nói:

- Hy vọng hai người các ngươi làm như không nghe thấy gì cả chuyện đã xảy ra mới vừa rồi, nếu như truyền tới tai người khác, các ngươi nên biết hậu quả!

Yến Bắc Hồng liếc nhìn Miêu Nghị, cả hai đồng thanh vâng dạ.

Trước khi đi, Nguyệt Dao lại quay đầu liếc nhìn Miêu Nghị, nhớ tới một chuyện, vòng định vị của tên này bao gồm cả chiếc trên cổ tay thi thể nữ nhân kia cũng chỉ có hai chiếc, tức là hắn đã cho nàng hết tất cả số vòng định vị còn lại…

Miêu Nghị im lặng đưa mắt nhìn cả bọn rời đi.

Yến Bắc Hồng bùi ngùi lắc đầu, âm thầm kinh ngạc than thở không dứt, không nghĩ tới đệ đệ và muội muội Miêu Nghị hôm nay đều có lai lịch lớn như vậy, bảo vị Đại ca như Miêu Nghị làm sao chịu nổi, vị lão đệ này của y cũng không quen dựa dẫm vào đệ muội mình.

Ngoài cửa vòm, Cổ Tam Chính đi rồi trở lại, bọn Triệu Phi quan tâm y bị gọi đi cũng theo vào.

Miêu Nghị cố gắng thu liễm tâm trạng, nghênh đón Cổ Tam Chính hỏi:

- Vị Tả Sứ kia cho đòi ngươi có chuyện gì?

Cổ Tam Chính lắc đầu nói:

- Không hiểu được, chính là chuyện lúc trước ta bị yêu tu đuổi giết, bọn họ cứ khăng khăng cho rằng ta là tên Ngưu Hữu Đức nào đó. Thì ra tên Ngưu Hữu Đức kia đã từng gây ra huyết án Đồng La trại Tây Tinh hải, Hắc Lang Quân kia làm hại ta thật thê thảm!

Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy ngơ ngác nhìn nhau, len lén nhìn Miêu Nghị, trong lòng âm thầm buồn cười, bất quá lúc ấy bọn họ và Cổ Tam Chính là địch nhân, làm gì cũng không quá đáng.

Miêu Nghị cũng chột dạ một hồi, thế nhưng thật sự là không tiện giải thích chuyện này ở chỗ này, sau này hãy nói, lập tức hỏi:

- Vậy bọn họ không làm gì ngươi chứ?

- Nhắc tới cũng thật là trùng hợp, năm xưa lúc xảy ra huyết án Đồng La trại vừa khéo có vị Yêu Tướng Tây Tinh hải tới Kiếm Ly cung ta làm khách, ở lại hồi lâu, sư môn lại phái ta giữ cửa cho y. Vị Yêu Tướng kia từng nói chuyện với ta, cho nên ta khắc sâu ấn tượng, nhờ vậy ta mới có được nhân chứng tốt nhất làm chứng cho ta không có mặt tại trường lúc ấy. Sau này tự nhiên bọn họ sẽ tìm tòi nghiệm chứng, giải mối hiềm nghi cho ta.

Cổ Tam Chính cũng thở phào nhẹ nhõm, nói thật mới vừa rồi y cũng bị dọa sợ đến hết hồn hết vía, vị Tả Sứ kia quá hùng mạnh, tùy tiện động đầu ngón tay cũng có thể diệt y.

- Vậy thì tốt!

Miêu Nghị cũng thở phào nhẹ nhõm theo, không sao là tốt rồi, trước đó hắn còn đang suy nghĩ nếu như Cổ Tam Chính gặp phiền phức mình có nên đứng ra thừa nhận hay không, hiện tại xem ra cũng không cần lo lắng nữa.

Tư Không Vô Úy lại không nhịn được hỏi chuyện Cổ Tam Chính xâm nhập kiến thức Tây Tú Tinh cung thế nào.

Cả bọn nói chuyện với nhau một phen rồi tản đi, rất nhanh suy nghĩ Miêu Nghị lại trở về với lão Nhị và lão Tam, tâm trạng có hơi buồn bực, tinh thần ngơ ngẩn ra khỏi Tây Tú Tinh cung tản bộ.

Biển xanh vô bờ, trên đỉnh núi cao chót vót hiểm trở có một ngôi đình lẻ loi đơn độc, Yến Bắc Hồng lắc đầu thở dài đi theo Miêu Nghị có hơi tịch mịch đi vào bên trong đình, cũng không biết giữa không trung có một bộ xiêm y đỏ chói bay tới, nhẹ như bay đón gió rơi vào trên đình, giống như thiên tiên.

Tấm biển nhỏ trên đình có hai chữ Lâm Uyên.

Gió biển thổi tới, biển xanh trời xanh mênh mông vô tận, Miêu Nghị đứng trong đình tựa lan can nhìn ra xa.

Yến Bắc Hồng ngồi vắt vẻo trong đình thấy hắn thất thần hồi lâu, đợi một lúc lâu thấy hắn vẫn không nhúc nhích, ngắm nhìn bốn phía nhìn một chút thấy không có người, tức thì nói vu vơ một câu:

- Nơi này thật là một địa phương yên tĩnh tốt cho tu hành!

---------------