Phi Thiên

Chương 441. Người đi trà lạnh

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hoắc Lăng Tiêu cười khổ nói:

- Danh sách là phía dưới báo lên, ta cũng không có quấy nhiễu quyết định của đám phủ chủ phía dưới, chưa nhìn kỹ danh sách đã lập tức phê chuẩn. Không dối gạt cung chủ, nếu nàng không nói ra, hiện tại ta cũng không biết Miêu Nghị đi Tinh Tú Hải Kham Loạn hội. Ta và hắn kết bái làm huynh đệ vốn chỉ là đùa giỡn, từ trước tới nay cũng chưa từng qua lại với nhau, người ngoài không biết quan hệ giữa ta và hắn, hắn cũng không biết thân phận của ta.

- Thì ra là như vậy!

Trương Thiên Tiếu cười khúc khích, cũng không biết nàng tin hay không, chỉ nheo mắt hít lấy khói xanh, lộ vẻ say mê nói:

- Mới vừa rồi ta đã nói với ngươi, người sống trở về có thể tùy ý chọn lựa bất cứ chỗ nào ở Thìn lộ nhận chức phủ chủ. Cảnh nội Nguyệt hành cung ta cũng không có địa phương gì tốt, thế nhưng vất vả lắm mới xuất hiện một thuộc hạ từ Tinh Tú Hải Kham Loạn hội trở lại, không có đạo lý không giữ được đẩy tới địa bàn khác làm trò cười cho người ta. Dù sao ngươi cũng là Đại ca kết bái của hắn, dễ nói chuyện, trở về hãy khuyên nhủ hắn một chút, để cho hắn ở lại Nguyệt hành cung, ta có thể cho hắn xử lý mỏ tinh tệ trong cảnh nội Nguyệt hành cung ta.

Bảo ta nói với Miêu Nghị, như vậy chắc chắn hắn sẽ biết thân phận thật của ta, đến lúc đó bảo ta làm thế nào mở miệng? Hoắc Lăng Tiêu không biết nói gì, chần chờ nói:

- Theo ta được biết mỏ tinh tệ kia là người của Lữ Hành Tẩu đang quản lý, đột nhiên cho một người khác vào đó, sợ là Lữ Hành Tẩu sẽ không vui lòng!

- Ngươi không phải lo lắng chuyện này, để cho bản thân Miêu Nghị xử lý, nếu như cả chút quan hệ nho nhỏ này hắn cũng không thể giải quyết êm xuôi, vậy ta coi trọng hắn có tác dụng gì?

Trương Thiên Tiếu hơi mở mắt liếc xéo, hỏi:

- Ngươi không nắm chắc thuyết phục được hắn, hay đã làm chuyện có lỗi với hắn nên không muốn đối mặt hắn?

- Ta chỉ lo lắng Lữ Hành Tẩu biết là ta giật giây sẽ có thành kiến với ta, không có ý tứ gì khác. Bất quá nếu như cung chủ căn dặn xuống, dĩ nhiên là thuộc hạ dầu sôi lửa bỏng cũng phải làm tốt!

Hoắc Lăng Tiêu cười ôm sát nàng, tay lại sờ soạng cặp ngọc phong nàng.

- Ngươi không còn chuyện gì ở đây nữa!

Trương Thiên Tiếu nhắm mắt hít lấy khói xanh nhàn nhạt nói một câu.

Vẻ mặt Hoắc Lăng Tiêu trở nên cứng đờ, không dám lỗ mãng nữa, từ từ buông lỏng nàng ra, bò dậy nhặt trường sam lên mặc lại, xuống giường hành lễ nói với cung chủ Đại nhân:

- Thuộc hạ cáo lui!

Trương Thiên Tiếu Lộ vẻ say mê lặng lẽ không tiếng động không có phản ứng, Hoắc Lăng Tiêu ngẩn ra, không thể làm gì khác hơn là yên lặng rời đi...

-----------

Sau khi trở lại Trấn Ất điện, hình ảnh và khí chất của Hoắc Lăng Tiêu hoàn toàn thay đổi. Y từ trên không đáp xuống trước điện, sải bước đi vào hậu cung mình, cao cao tại thượng, khí vũ hiên ngang, không còn dáng vẻ nịnh nọt lấy lòng cung chủ như trước. Thị nữ Thiên Vũ, Lưu Tinh song song nghênh đón bái kiến:

- Điện chủ!

- Truyền Trầm Phong Hoa tới gặp ta!

Hoắc Lăng Tiêu sải bước đi vào bên trong phòng khách.

Thiên Vũ theo ở phía sau đáp:

- Trầm Chấp Sự đi ra ngoài tuần sát, không biết điện chủ cho đòi y có chuyện gì?

Tuần sát? Hoắc Lăng Tiêu sững lại, xoay người ngồi xuống ghế, hỏi một đằng trả lời một nẻo cười khổ:

- Miêu Nghị sẽ lập tức trở về.

Miêu Nghị? Thị nữ Lưu Tinh thử hỏi:

- Là tên Miêu Nghị đi Tinh Tú Hải Kham Loạn hội sao?

- Trừ hắn ra còn có thể là ai…

Hoắc Lăng Tiêu lắc đầu nói:

- Thật sự không ngờ hắn có thể còn sống trở về, lần này thật đúng là chim sẻ xấu xí bay vụt lên thành phượng hoàng. Ngay cả cung chủ cũng đang lẩm bẩm nhắc tên hắn, không nghĩ tới cử chỉ tiện tay lúc trước ngược lại thành toàn cho hắn.

Thiên Vũ, Lưu Tinh ngơ ngác nhìn nhau, trên mặt tràn đầy vẻ khó lòng tin được.

Hoắc Lăng Tiêu lại hỏi:

- Nếu như ta nhớ không lầm, trước khi đi hắn đã là sơn chủ Trấn Hải sơn?

Thiên Vũ đáp:

- Đúng vậy! Điện chủ muốn cất nhắc hắn sao?

- Vào pháp nhãn cung chủ, đã không tới phiên ta tới đề bạt.

Hoắc Lăng Tiêu nhận chén trà Lưu Tinh đưa tới, uống một hớp để xuống, trầm ngâm nói:

- Có câu nói người đi trà lạnh, chỉ sợ không ai nghĩ tới hắn còn có thể sống sót trở về, bên Trấn Hải sơn có người làm ra chút ít động tác là chuyện thường tình. Sau khi Trầm Phong Hoa trở lại lập tức bảo y tới gặp ta, bảo y cầm pháp chỉ bản tọa đi Trấn Hải sơn trấn giữ chỉnh đốn. Đừng để cho tên lão đệ tiện nghi của ta trở về cảm thấy không thoải mái, gặp mặt cũng dễ nói chuyện, nếu không không có biện pháp báo cáo kết quả với cung chủ.

- Điện chủ, để cho Trầm Chấp Sự đi Trấn Hải sơn sợ là không thích hợp lắm…

Lưu Tinh nhắc nhở một tiếng, có lúc chức trách thị nữ thiếp thân chính là bổ sung thiếu sót.

Hoắc Lăng Tiêu kinh ngạc hỏi:

- Vì sao vậy?

Thiên Vũ nói tiếp nói:

- Chẳng lẽ Điện chủ quên rồi sao, trước Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, Miêu Nghị phụng mệnh chế tạo thuyền, khi đó chính là Trầm Chấp Sự đi nghiệm thu. Kết quả bắt chẹt Miêu Nghị không thành, còn trở mặt gây sự với hắn. Trầm Chấp Sự trở về tố cáo, kết quả bị ngài dưới cơn nóng giận phạt mười năm không có Nguyện Lực Châu. Nếu để cho Trầm Chấp Sự đi trấn giữ chỉnh đốn Trấn Hải sơn, gặp Miêu Nghị trở về nói không chừng sẽ xảy ra chuyện.

- Hình như là có chuyện này.

Hoắc Lăng Tiêu chợt nhớ ra, khẽ gật đầu nói:

- Nói như thế đích xác là không tiện để cho Trầm Phong Hoa đi, vậy thì cho Phàn Tử Trường đi đi, Phàn Tử Trường và Miêu Nghị không có mâu thuẫn gì chứ?

Hai nàng cười lắc đầu một cái...

-----------

Nói đến Trầm Phong Hoa Trầm Chấp Sự, địa phương mà hiện tại y đang tuần sát không đâu xa lạ, đang ở Trấn Hải sơn.

Sau khi y bị Hoắc Lăng Tiêu phạt không cho mười năm Nguyện Lực Châu, những năm qua trên căn bản đều đi khắp nơi bên dưới kiếm chác lại. Nhất là địa phương Trấn Hải sơn y đã từng nếm phải thiệt thòi này, hàng năm y đều tới tuần sát, Miêu Nghị không có ở đây, tự nhiên có người nịnh nọt y.

Lúc này y đang ở Trấn Hải sơn hưởng thụ rượu ngon nhắm tốt, cộng thêm hai mỹ nhân làm bạn. Hai mỹ nhân này không ai xa lạ, là Thiên nhi cùng Tuyết nhi được Diêm Tu hiệp trợ tạm quyền sơn chủ Trấn Hải sơn.

Trước lúc Miêu Nghị đi Tinh Tú Hải từng ban hạ pháp chỉ: trong thời gian bản tọa không có ở Trấn Hải sơn, sẽ do Diêm Tu hiệp trợ Đại cô cô cùng tiểu cô cô tạm thời hành sử quyền sơn chủ, từ trên xuống dưới Trấn Hải sơn phải nghiêm khắc tuân theo, ai dám làm loạn người, giết, có ai mưu đồ bất chính, giết, có ai kháng lệnh không tuân, giết!

Thật ra pháp chỉ này lúc người còn đó để áp chế vẫn còn hữu dụng, nếu như người hạ đạt pháp chỉ đã chết, còn ai sẽ tuân theo!?

Đang ngồi bồi rượu còn có Diêm Tu, Điền Thanh Phong, Kiếm Ly cung Chu Hoàn, Ngọc Nữ tông Liễu Thiến, Ngự Thú môn Mao Nhất Phàm.

Ba người sau là ba vị Hành Tẩu Trấn Hải sơn đã bị cách chức lúc Miêu Nghị còn tại vị, mấy năm trước cũng đã phục hồi chức cũ. Người Lam Ngọc môn được Miêu Nghị cất nhắc đã bị thế lực ba đại phái lật nhào.

---------------

Mà ba người này có thể phục hồi chức cũ, cố nhiên có liên quan với thế lực ba đại phái, nhưng trong đó công lao lớn nhất vẫn là vị Trầm Phong Hoa Trầm Chấp Sự từ Trấn Ất điện tới.

Hoắc Lăng Tiêu có chuyện là nghĩ đến để cho Trầm Phong Hoa đi làm, có thể thấy được ở trong lòng điện chủ Trấn Ất điện y vẫn có chút địa vị. Có Trầm Phong Hoa không ngừng nhắc nhở bên tai Dương Khánh, Dương Khánh cũng không khỏi không cân nhắc. Vì một Miêu Nghị đã không có hy vọng trở về mà đắc tội với Hoắc Lăng Tiêu, rốt cục có đáng hay không???

Cuối cùng Dương Khánh không thể không thỏa hiệp, nhưng Dương Khánh cũng sẽ không đáp ứng ngoài sáng. Y làm việc tự có chủ ý, coi như là mắt nhắm mắt mở, không ra mặt tham dự là được. Ba đại phái thế lực phản pháo, đệ tử Lam Ngọc môn không có bối cảnh làm chỗ dựa không thể nào chống đỡ được, ngay cả Diêm Tu và Thiên nhi, Tuyết nhi cũng không bênh được.

Thiên nhi cùng Tuyết nhi là thị nữ, vốn không cần thiết lên bàn bồi rượu, nhưng tệ hại là hiện tại hai nàng đang tạm quyền sơn chủ, Trầm Phong Hoa nói muốn vừa ăn vừa bàn công chuyện, làm sao hai nàng có thể không phụng bồi.

Trầm Phong Hoa cũng rất biết hưởng thụ, Thiên nhi ngồi bên trái, Tuyết nhi ngồi bên phải, làm như là nữ nhân của y không bằng, chỉ còn thiếu trái ôm phải ấp.

- Thiên nhi cô nương, nào, chúng ta uống một chén nữa!

Trầm Phong Hoa hồng quang đầy mặt mập nâng chén dựa vào Thiên Nhi, suýt chút nữa miệng y chạm vào má nàng.

Thiên nhi uốn thân thể tránh xa một chút, cố gắng nặn ra vẻ tươi cười nói:

- Trầm Chấp Sự, tửu lượng thuộc hạ kém cỏi, có hơi khó chịu, xin được cáo lui trước, muội muội đỡ ta một chút.

Tuyết nhi lập tức cách bàn đỡ Thiên nhi, hai người định mượn cớ rời đi.

- Đứng lại!

Trầm Phong Hoa đột nhiên xuất thủ, kéo cổ tay Thiên nhi lại:

- Hai vị cô nương không nể mặt bản Chấp Sự!

Chu Hoàn và Mao Nhất Phàm đang ngồi khẽ mỉm cười, Liễu Thiến thân là nữ nhân làm như không nhìn thấy.

Ba người đã sớm biết Trầm Phong Hoa đã có ý ngủ với hai vị cô nương này từ lâu, không phải là y thích thú gì, thuần túy là trả thù. Năm xưa Miêu Nghị kết thù với y, đáng tiếc Miêu Nghị đi Tinh Tú Hải không có biện pháp tìm Miêu Nghị báo thù, lưu lại hai người thị nữ, cho dù là Trầm Phong Hoa phát tiết cũng không muốn bỏ qua cho.

Thế nhưng trước lúc Miêu Nghị ra đi vì muốn bảo vệ hai thị nữ này, đã cho hai nàng tạm quyền sơn chủ, Trầm Phong Hoa cũng không tiện dùng biện pháp cứng rắn. Không thể nào cưỡng ép hai nữ nhân tạm quyền sơn chủ như vậy được, Trầm Phong Hoa còn không tới nỗi mê muội tới mức này. Nhưng mỗi lần tới Trấn Hải sơn, ý đồ y muốn hai nàng hầu hạ trên giường đã bộc lộ ra hết sức rõ ràng, nhiều lần ra ám hiệu hai nàng chủ động, nếu là hai nàng chủ động tự nhiên không có quan hệ gì.

- Trầm Chấp Sự, xin hãy tự trọng!

Thiên nhi gằn giọng ra sức hất tay, thế nhưng bằng tu vi nàng làm sao có thể hất ra Trầm Phong Hoa.

Bốp! Diêm Tu vỗ bàn, lộ vẻ tức giận quát lớn:

- Trầm Phong Hoa, ngươi muốn làm gì?

Hồng Tụ cùng Hồng Phất bên cạnh rót rượu cũng song song vứt bình rượu trên tay, cùng nhau rút đao bên trong nhẫn trữ vật ra cầm tay, lộ ra sát ý nhìn chằm chằm Trầm Phong Hoa.

Trầm Phong Hoa tựa hồ cũng cảm giác có vẻ đã làm quá, xòe rộng bàn tay, buông lỏng tay của Thiên nhi ra, hừ lạnh nói:

- Chu Hoàn, rút đao ngay trước mặt của ta, chẳng lẽ là Trấn Hải sơn các ngươi muốn mưu hại bản Chấp Sự?

Bốp! Chu Hoàn cũng vỗ bàn, chỉ Hồng Tụ, Hồng Phất gầm lên:

- Còn không để đao xuống!

Hồng Tụ, Hồng Phất không để ý tới, Diêm Tu nhìn Chu Hoàn trầm giọng quát lớn:

- Chu Hoàn, rốt cục là ngươi đang tạm quyền sơn chủ hay là hai vị cô cô đang tạm quyền, ngươi dựa vào cái gì hô to gọi nhỏ với hai vị cô cô?

Lão quay đầu lại nhìn về phía Điền Thanh Phong:

- Điền Thanh Phong, lúc sơn chủ còn ở đây đối đãi lão không tệ, vì sao không nói một lời?

Điền Thanh Phong lộ vẻ lúng túng, bất quá vẫn làm như không nghe thấy, chỉ lo vùi đầu uống rượu. Lúc Miêu Nghị còn ở đây quả thật đã đối xử với lão rất tốt, nhưng chỉ cần là người sáng suốt cũng có thể nhìn ra, thời Trấn Hải sơn thuộc về Miêu Nghị đã qua. Bằng tu vi Miêu Nghị là không thể nào từ Tinh Tú Hải sống trở về, tiếng nói của hai vị cô cô ở Trấn Hải sơn là vô dụng, toàn bộ Trấn Hải sơn đã bị bọn Chu Hoàn nắm giữ. Hôm nay Điền Thanh Phong tự vệ cũng là vấn đề, nếu còn dây vào chuyện này quả thật là muốn chết, chỉ có thể muối mặt giả câm giả điếc mà thôi.

Hôm nay Lam Ngọc môn đã không còn nữa, yếu tố duy trì đệ tử Lam Ngọc môn đoàn kết đã biến mất, mọi người mạnh ai nấy tìm tiền đồ của mình. Sở dĩ Điền Thanh Phong còn được ngồi lại chỗ này là nhờ tu vi của lão cao, nói cách khác, bất kể sau này người nào tiếp quản Trấn Hải sơn cũng sẽ có chỗ dùng tới lão, lão cần gì phải đắc tội người tự hủy tương lai mình.

Thấy Điền Thanh Phong bị điểm đến cũng không lên tiếng, Trầm Phong Hoa cười lạnh hai tiếng, chắp tay vừa đi vừa nói:

- Hai nữ nhân động đao này, lát nữa đưa tới phòng ta.

Cũng không biết là lời này nói với người nào, cũng không biết những người đó sẽ thi hành hay không, Hồng Tụ và Hồng Phất vừa giận vừa sợ, lúc còn đi theo bên người Yến Bắc Hồng không ai dám khi dễ các nàng như vậy.

Rốt cục Thiên nhi cũng không thể nhịn được nữa, lạnh lẽo nhìn vòng quanh mọi người, gằn giọng nói:

- Hai vị tỷ tỷ không cần hoảng, ta cũng muốn xem thử ai dám động!

Sau lưng nàng và Tuyết nhi còn cất giấu một nghĩa phụ, nếu không phải vì ở chỗ này chờ Miêu Nghị trở lại, mà Yêu Nhược Tiên lại không có biện pháp nhúng tay chuyện của quan phương, sợ Yêu Nhược Tiên bại lộ mọi người cũng không thể đặt chân ở Trấn Hải sơn, vậy đã không cần phải sợ tên khốn Trầm Phong Hoa này. Hôm nay Trầm Phong Hoa không biết xấu hổ đến trình độ này, đã ép các nàng nhịn không nổi nữa.

Nói ra lời trở mặt như vậy, bọn Chu Hoàn cũng có hơi khó xử. Nếu không đưa hai nữ nhân áo đỏ này đến phòng Trầm Phong Hoa sẽ đắc tội với Trầm Phong Hoa, nhưng nếu thật sự làm như vậy, dù sao Thiên nhi cùng Tuyết nhi vẫn là tạm quyền sơn chủ, loại chuyện như vậy không thể so với những chuyện khác, truyền đi danh tiếng coi như mất hết.

Trầm Phong Hoa nghe tiếng dừng bước, thình lình xoay người, ánh mắt quét qua Thiên nhi và Tuyết nhi, cười lạnh nói:

- Được, tạm thời để cho hai nữ nhân các ngươi phách lối một chút. Ta không ngại nói ra rõ ràng, Tinh Tú Hải Kham Loạn hội cũng sắp kết thúc, tân sơn chủ sắp tới nhậm chức, có bản Chấp Sự vận hành, tân sơn chủ tất nhiên sẽ là một trong ba người bọn họ!

Y giơ tay lên chỉ về phía ba người Chu Hoàn:

- Bất kể ai trong ba người bọn họ tiếp nhận vị trí sơn chủ, cũng đã sớm đáp ứng đưa hai người các ngươi bồi giường cho bản Chấp Sự. Đến lúc đó ta cũng muốn lột sạch hai tiện nhân các ngươi, xem thử các ngươi còn phách lối tới mức nào!

---------------