Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Miêu Nghị hỏi lời này có vẻ hay, vẻ mặt Chu Hoàn cứng đờ, không biết nên trả lời như thế nào.
Miêu Nghị quay đầu lại liếc nhìn, Thiên nhi và Tuyết nhi cúi đầu không nói. Các nàng cảm thấy mình đã phụ kỳ vọng của chủ nhân, thế nhưng trong nhất thời nửa khắc cũng không thể nào nói cho rõ ràng chuyện xảy ra trong mười năm qua.
Hiện tại cũng không biết tình huống thế nào, Miêu Nghị cũng không tiện nói nhiều, đám người chủ động tránh ra, hắn đi tới trước mặt Dương Khánh chắp tay nói:
- Phủ chủ, vốn thuộc hạ định thiết yến khoản đãi phủ chủ và Phàn Chấp Sự ở Đông Lai động, thế nhưng động chủ Đông Lai động đổi người khác, thuộc hạ không hiểu rõ năng lực của y, sợ chậm trễ phủ chủ và Phàn Chấp Sự. Nếu như phủ chủ và Phàn Chấp Sự không trách tội, điều kiện Trấn Hải sơn tốt hơn ở chỗ này, trước khi trời tối còn có thể chạy tới Trấn Hải sơn thiết yến, không biết ý phủ chủ và Phàn Chấp Sự như thế nào?
Lời này thật đúng là không khách sáo chút nào, giống như một cái tát tai giáng thẳng vào mặt Lưu Hưng Công, rõ ràng là đang nói ta không chấp nhận tên động chủ ngươi!
Dương Khánh phát giác Miêu Nghị có vẻ đang thử dò xét thái độ của mình, mỉm cười nói:
- Ngươi là sơn chủ Trấn Hải sơn, dĩ nhiên chúng ta nghe theo ngươi an bài.
Phàn Tử Trường cũng cười hắc hắc nói:
- Khách tùy theo chủ!
Miêu Nghị quay đầu lại, ánh mắt quét qua mọi người, quả quyết hạ lệnh:
- Trở về Trấn Hải sơn!
Trong giọng nói lộ ra vẻ lạnh lẽo.
Động chủ Đông Lai động Lưu Hưng Công đang tươi cười chợt sa sầm nét mặt. Miêu Nghị vừa bước lên bờ, y đã sai người trở về trước chuẩn bị tiệc rượu tiếp đãi, hiện tại hiển nhiên không cần nữa.
Nhân mã nhốn nháo trên bến thuyền, chỉ chốc lát sau đã đi hết.
Trên trăm kỵ sĩ chạy một mạch trên quan đạo, Dương Khánh, Phàn Tử Trường, Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy ở phía trước, Miêu Nghị ở phía sau.
Hắn muốn trở về Trấn Hải sơn, cũng không phải là chỉ muốn đánh vào mặt động chủ Đông Lai động Lưu Hưng Công, mà là phát giác có chuyện gì không đúng, thế nhưng tạm thời lại không biết tình huống. Vì vậy nên không tiện tùy tiện xử trí, vạn nhất gây ra hiểu lầm không tốt.
Có quãng đường dài như vậy, Miêu Nghị bèn tranh thủ hỏi thăm Thiên nhi và Tuyết nhi chuyện đã xảy ra ở Trấn Hải sơn mười năm qua.
Tóm lại trải qua đoạn đường này, sắc mặt của Miêu Nghị dần dần trầm xuống, đợi đến trời tối đến Trấn Hải sơn, hắn đã rõ ràng đại khái tình huống. Người của ba đại phái lấy Chu Hoàn cầm đầu thừa dịp mình không có ở đây đã tạo phản, khiến cho Thiên nhi, Tuyết nhi không còn thực quyền chỉ huy Trấn Hải sơn, lại còn làm ra giao dịch thối tha với tên mập Trầm Phong Hoa kia, muốn đưa Thiên nhi, Tuyết nhi cho Trầm Phong Hoa lăng nhục.
Mà Trầm Phong Hoa kia mỗi lần tới Trấn Hải sơn lại ngủ trong phủ sơn chủ của mình, bắt hai nữ nhân của mình bồi rượu.
Không nhắc tới Miêu Nghị cũng quên bẵng tên Trầm Phong Hoa này. Lần này coi như đã khắc sâu ấn tượng, khắc sâu đến thiếu chút nữa nổ tung phổi vì tức tối.
Nhân mã đến nơi, nhìn bề ngoài Miêu Nghị bình tĩnh, đối với bọn Chu Hoàn cũng không có gì khác thường, lệnh ba người chiêu đãi đám khách quý Dương Khánh, còn mình trở lại phủ cách biệt đã lâu.
Trở lại bên trong phòng khách ngồi xuống, Thiên nhi thử hỏi:
- Đại nhân bôn ba đường dài, có muốn tắm rửa hay không?
- Không vội.
Miêu Nghị lắc đầu một cái, nhìn về phía hai nàng cười nói:
- Ta không có ở đây những năm qua, uất ức cho các nàng rồi.
Hai nàng cảm thấy mũi cay cay, song song xách quần quỳ xuống:
- Là bọn tỳ tử đã phụ kỳ vọng của chủ nhân.
- Không trách các nàng được, các nàng danh không chính ngôn không thuận cũng khó xử. Ta trở về rồi sẽ tự xử lý, các nàng cũng không cần lo lắng.
Miêu Nghị đưa tay đỡ hai người dậy trấn an một phen, chợt lấy ra từng miếng ngọc điệp, viết pháp chỉ giao cho hai người:
- Lập tức phát xuống các động, điều tập đệ tử Lam Ngọc môn các động tới Trấn Hải sơn gặp ta.
- Dạ!
Hai người lĩnh mệnh rời đi, chỉ chốc lát sau mười con linh thứu bay khỏi Trấn Hải sơn, biến mất trong bóng đêm.
Không đợi quá lâu, Diêm Tu báo lại:
- Tiệc rượu đã chuẩn bị xong.
Ngay sau đó Miêu Nghị đứng dậy, Thiên nhi, Tuyết nhi đi theo phía sau hắn đến chỗ Dương Khánh nghỉ ngơi, đích thân đi mời Dương Khánh dự tiệc, đây là lễ phép phải có.
Trên đường, Dương Khánh đi cùng Miêu Nghị, đi trên thềm đá đường núi cười nói:
- Miêu Nghị, có tin tức tốt này phải nói cho ngươi, lần này ngươi sẽ lên chức, nghe nói cung chủ coi trọng, muốn điều ngươi đi nơi khác nhận chức phủ chủ, thật là đáng mừng! Bản tọa ở vào tuổi ngươi, ngay cả động chủ cũng chưa làm được!
Cung chủ??? Miêu Nghị nghĩ thầm chuyện này có quan hệ gì với cung chủ, ta thăng lên phủ chủ là nhờ liều mạng ở Tinh Tú Hải, nhờ cung chủ coi trọng cái rắm…
Hắn không biết Dương Khánh hiểu biết có hạn, ngay cả Lục Thánh phái người tham dự Kham Loạn hội cũng không biết, mà lần Kham Loạn hội này cũng thật sự hơi rối loạn, nên không để cho tin tức khuếch tán khắp nơi. Dương Khánh cũng không biết người còn sống trở về có thể tùy ý chọn lựa địa phương nhận chức phủ chủ, chỉ cho là nhờ cung chủ coi trọng Miêu Nghị.
Bất quá Miêu Nghị vẫn khách sáo nói:
- Nhờ phủ chủ chiếu cố những năm qua, Miêu Nghị ghi nhớ trong lòng!
Dương Khánh sao không nghe ra đây là lời khách sáo, cười ha hả nói:
- Điện chủ đã truyền chỉ cho bản tọa, chờ sau khi ngươi tiến hành bàn giao Trấn Hải sơn xong, lệnh cho ngươi đi Trấn Ất điện, điện chủ muốn gặp ngươi.
Hoắc Lăng Tiêu còn có ý muốn gặp ta ư!? Miêu Nghị vâng dạ, nhưng lại trầm ngâm nói:
- Thuộc hạ rời đi Trấn Hải sơn nhiều năm, không quá quen thuộc đối với tình huống Trấn Hải sơn hôm nay, bàn giao sợ là phải tốn nhiều thời gian chút.
Thăng quan cũng không vui sao?! Trong lòng Dương Khánh đã biết rõ ràng đối phương muốn làm gì, liếc Miêu Nghị một cái, cười khổ trong lòng, cũng biết tiểu tử này sẽ không chịu bỏ qua, ngoài mặt lạnh nhạt nói:
- Ta sẽ để Thanh Cúc ở chỗ này, ngươi cứ bàn giao mọi chuyện cho nàng là được, đến lúc đó tự ta sẽ phái người tới đón.
Miêu Nghị chắp tay cảm tạ:
- Sau khi bàn giao Trấn Hải sơn xong xuôi, thuộc hạ lại đi Nam Tuyên phủ từ giã phủ chủ.
Dương Khánh nghĩ thầm ngươi đừng đem phiền phức tới cho ta, đi sớm lúc nào hay lúc ấy, lập tức cười nói:
- Cần gì chạy tới chạy lui phiền phức như vậy, giữa hai ta cũng không cần khách sáo, huống chi không phải bây giờ đã gặp mặt sao, đến lúc đó ngươi cứ đi thẳng tới Trấn Ất điện.
Tiệc rượu được bày ở đại điện Trấn Hải sơn, trong lúc nhất thời vô cùng náo nhiệt, thoạt nhìn một mảnh hài hòa, tựa hồ cũng không có vấn đề gì.
Thế nhưng sau khi tiệc rượu kết thúc, Dương Khánh lại nói có chuyện khẩn yếu cần xử lý, muốn đi suốt đêm về Nam Tuyên phủ.
Thanh Cúc biết mình bị lưu lại bàn giao có hơi kinh ngạc, vì sao nàng không biết Nam Tuyên phủ có chuyện khẩn yếu xử lý, nên lúc tiễn hành Dương Khánh không nhịn được truyền âm hỏi thăm.
---------------
Cho dù là nàng không hỏi, Dương Khánh cũng sẽ dặn dò nàng, truyền âm nói:
- Tiểu tử này rề rà không muốn bàn giao Trấn Hải sơn, đây là muốn tính sổ. Phần lớn các lộ sơn chủ cùng tùy tùng ta dẫn tới là người của ba đại phái, có ta ở đây hắn không tiện động thủ. Nếu hắn đã quyết tâm động thủ, nếu ta tiếp tục ở lại, nói không chừng tên này sẽ trở mặt với ta, ta không muốn xảy ra chuyện như vậy, sẽ không có cách nào thu thập được.
- Thanh Cúc, trong lúc ở lại đây hãy ít đi ra ngoài, nàng chỉ cần chờ hắn bàn giao là được, không nên nhúng tay vào chuyện hắn làm. Ta không muốn chuyện của Trấn Hải sơn mở rộng tới hai phủ, để cho chuyện này trôi qua nhanh nhanh một chút, có hiểu không?
- Hiểu rồi.
Thanh Cúc truyền âm đáp ứng.
Bọn Miêu Nghị đưa đám người Dương Khánh đến trước sơn môn, Tần Vi Vi thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn về phía Miêu Nghị. Nàng là một nữ nhân cũng không tiện nói gì với Miêu Nghị ở trước mặt mọi người, cho nên trừ một ít lời khách sáo cơ hồ chưa nói được gì. Vốn nàng định ở lại Trấn Hải sơn, nhưng Dương Khánh lại nghiêm lệnh nàng nhất định phải cùng y trở về, không cho nàng thương lượng chút nào cả.
Đưa mắt nhìn thật nhiều người ầm ầm rời đi dưới màn đêm, ánh mắt Miêu Nghị chớp lóe, như có điều suy nghĩ, trong lòng âm thầm thở dài một tiếng, Dương Khánh đây là đang bất động thanh sắc tặng cho hắn một mối nhân tình. Cho dù là hắn đã tạm thời ẩn nhẫn không phát, nhưng xem ra tâm tư của hắn vẫn bị Dương Khánh đoán được. Nếu không phải là tu vi Dương Khánh hơi thấp một chút, thật sự là một nhân vật có đầu óc ghê gớm, hắn còn chưa từng thấy qua người có đầu óc có thể so sánh với Dương Khánh.
Nghĩ tới đây, đột nhiên Miêu Nghị cảm thấy buồn cười, tu vi của mình còn không bằng Dương Khánh, lại chê Dương Khánh tu vi thấp, xem ra thật đúng là ở Tinh Tú Hải đã gặp được quá nhiều người có tu vi cực cao.
Quay đầu lại, các lộ động chủ Trấn Hải sơn cũng rối rít tiến lên từ giã, thật sự là cảm giác ở bên người Miêu Nghị có chút nơm nớp đề phòng, cũng muốn trốn xa một chút, trốn đến khi Miêu Nghị rời đi coi như mọi chuyện cũng đã qua.
Ai ngờ Miêu Nghị phất tay nói:
- Không vội, chư vị hãy tạm nghỉ ở nơi này. Bản tọa rời đi Trấn Hải sơn quá lâu, còn muốn nhờ các ngươi tìm hiểu tình huống một chút!
Nói xong căn dặn Thiên nhi, Tuyết nhi đưa Thanh Cúc đi nghỉ ngơi, tỏ vẻ bình thản chắp tay đi.
Các lộ động chủ ngơ ngác nhìn nhau, đi theo sau ba người Chu Hoàn, không khí cả Trấn Hải sơn nhìn bề ngoài bình tĩnh, thật ra bên dưới hết sức đè nén.
Sau khi trở lại phủ mình, Miêu Nghị sai người chuẩn bị một mâm tiệc rượu khác, mời Yến Bắc Hồng, Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy tới uống rượu. Trước đó là ứng phó công sự, hiện tại mới coi như là chính thức tận tình địa chủ với Miêu Nghị.
- Lão đệ, Trấn Hải sơn của ngươi cũng quá nguy hiểm, chẳng những có người muốn ngủ nữ nhân của đệ, còn muốn ngủ với nữ nhân của ta, đệ có thể nhịn được sao?
Vừa vào bàn, thấy Miêu Nghị một mực yên lặng Yến Bắc Hồng lập tức có vẻ không nhịn được.
Miêu Nghị lạnh nhạt nói:
- Yến Đại ca yên tâm, chuyện này nhất định cho Yến Đại ca một câu trả lời!
Triệu Phi và Tư Không Vô Úy không biết tình huống, có hơi kinh ngạc hỏi:
- Chuyện gì xảy ra?
Yến Bắc Hồng lập tức kể lại đại khái tình huống tồi tệ ở Trấn Hải sơn mười năm qua, hai người nghe xong cũng tức giận không thôi.
Lúc này Diêm Tu báo lại:
- Sơn chủ, Điền Thanh Phong muốn gặp ngài.
Miêu Nghị nhẹ nhàng nói:
- Bản tọa đang đãi khách, có lời gì ngày mai hãy nói, ngày mai tự nhiên ta sẽ tìm lão.
Diêm Tu bèn ra ngoài đuổi Điền Thanh Phong đi.
Ngày kế buổi chiều, đệ tử Lam Ngọc môn các động phủ Trấn Hải sơn lục tục đến đông đủ, chuyện này lập tức làm cho đệ tử ba đại phái bọn Chu Hoàn khẩn trương lên, không biết Miêu Nghị muốn làm gì. Thậm chí đã chuẩn bị sẵn sàng một khi Miêu Nghị dùng sức mạnh sẽ liều mạng với hắn, theo dõi chặt chẽ động tĩnh.
Đầu tiên Lam Ngọc môn có hai mươi người theo Miêu Nghị đến Trấn Hải sơn, sau đó vì thành viên Trấn Hải sơn thiếu thốn, trưởng lão Lam Ngọc môn Đồng Nhân Mỹ lại đích thân đưa hai mươi người đến. Lúc này bốn mươi người ai nấy thấp thỏm bất an, tập trung vào trong đại điện nghị sự Trấn Hải sơn chờ đợi.
Đợi đến gần hoàng hôn, Miêu Nghị mới dẫn Diêm Tu cùng Thiên nhi, Tuyết nhi từ hậu điện đi ra.
Miêu Nghị vừa ngồi lên ghế sơn chủ, mọi người lập tức cùng kêu lên hành lễ:
- Tham kiến sơn chủ!
- Không cần đa lễ!
Miêu Nghị phất phất tay, lại gật đầu với ba người Diêm Tu, Diêm Tu cùng Thiên nhi, Tuyết nhi lập tức đi ngoài điện coi chừng, không để cho người ngoài đến gần.
Chuyện này khiến cho cả bọn đệ tử Lam Ngọc môn cảm thấy trong lòng thấp thỏm không yên.
Miêu Nghị ngồi ở trên cao, ánh mắt quét tới quét lui trên mặt hơn bốn mươi người ở nơi này, đột nhiên lên tiếng hỏi:
- Có ai còn nhớ pháp chỉ bản tọa lập ra vì Đại cô cô và tiểu cô cô trước khi rời đi Trấn Hải sơn hay không?
Không ít người cúi đầu thấp xuống, lại không ai lên tiếng, Miêu Nghị hỏi lần nữa:
- Người nào còn nhớ?
Vẫn không ai lên tiếng, Miêu Nghị cười lạnh một tiếng:
- Không ai nhớ sao?
Giọng điệu của hắn rõ ràng đang muốn nói, xem ra các ngươi đều coi lời của ta như gió thoảng bên tai.
Điền Thanh Phong vẻ mặt nặng nề đột nhiên chắp tay nói:
- Sơn chủ từng nói, trong thời gian ngài không có ở Trấn Hải sơn sẽ do Diêm Tu hiệp trợ Đại cô cô và tiểu cô cô tạm quyền sơn chủ. Từ trên xuống dưới Trấn Hải sơn phải tuân theo răm rắp, ai dám phạm thượng làm loạn, giết, ai có mưu đồ bất chính, giết, ai chống lệnh không tuân, giết!
- À, Điền Thanh Phong, không ngờ rằng lão vẫn còn nhớ rõ!
Miêu Nghị hừ lạnh một tiếng:
- Vậy ta hỏi lão, trong lúc ta không có ở đây, Trấn Hải sơn có người nào phạm thượng làm loạn, có mưu đồ bất chính, chống lệnh không tuân hay không?
Điền Thanh Phong im lặng không nói, cuối cùng giọng nói nặng nề thốt ra một chữ:
- Có!
- Các ngươi thì sao?
Miêu Nghị nhìn về phía những người khác hỏi:
- Các ngươi có phát hiện hay không?
- Có!
- Có!
Cả bọn lúng túng trả lời, ai nấy lộ vẻ không được tự tin.
Miêu Nghị đứng dậy từ từ đi xuống bậc cấp, đi tới trong đám người, cuối cùng dừng ở bên người Tô Ngọc Hoàn, đưa tay nắm lấy cằm béo mập Tô Ngọc Hoàn, nâng đầu nàng đang cúi gằm xuống lên, lạnh nhạt nói:
- Nếu như ta nhớ không lầm, lúc ấy ngươi lâm vào tuyệt lộ, là ta chứa chấp ngươi?
Trên mặt Tô Ngọc Hoàn tràn đầy vẻ kinh sợ, run run nói:
- Sơn chủ, ta không có làm bất kỳ chuyện gì có lỗi với ngài, cũng không có làm bất kỳ chuyện gì có lỗi với Đại cô cô và tiểu cô cô, càng không có tổn thương bất cứ kẻ nào.
- Ta biết, ngươi không có năng lực làm tổn thương những người khác.
Tay Miêu Nghị tuột xuống, trước mặt mọi người điểm vào bộ ngực đầy đặn của nàng mỗi bên một cái:
- Cho nên ngươi chỉ làm thương tổn chính bản thân ngươi, thân thể là của ngươi, ngươi không thương tiếc cũng không ai quản được.
---------------