Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Rất nhanh, Mao Nhất Phàm lại bị mời đến phủ sơn chủ, Miêu Nghị lấy ra pháp môn điều khiển hai con Ô Lân Hống Đàm Lạc viết cho mình, chỉ hai con linh thú nói:
- Ngươi có biết Ngự Thú môn Đàm Lạc hay không, hai con linh thú này là Đàm Lạc đưa cho ta lúc ở Tinh Tú Hải...
Lại dùng biện pháp giống y như vậy, ngày thứ hai đệ tử Ngự Thú môn lại bị cô lập, Mao Nhất Phàm ở lại bên trong phủ sơn chủ còn chưa có phản ứng kịp, đã bị cưỡng ép chế trụ, nhốt chung một chỗ với Chu Hoàn.
Động tĩnh của hai đợt nhân mã trước đã làm Liễu Thiến thành chim sợ ná, muốn dùng phương pháp giống như vậy không được nữa.
Mời Liễu Thiến tới, ai ngờ chẳng những không mời được, ngược lại Liễu Thiến cả kinh dẫn người chạy trốn.
Miêu Nghị sớm có chuẩn bị, há có thể để cho nàng chạy mất, kết quả bị đám người Yến Bắc Hồng ngăn lại. Liễu Thiến bị Lưu Vân Sát trói lại bắt về, những người khác bị pháp bảo Triệu Phi và Tư Không Vô Úy bị dọa cho sợ đến bỏ vũ khí đầu hàng chạy về.
Liễu Thiến bị giải đến trước mặt Miêu Nghị hoảng sợ không dứt nói:
- Miêu Nghị, ngươi muốn làm gì, ngươi dựa vào cái gì bắt ta!
- Ngươi đã làm gì trong lòng tự hiểu rõ ràng.
Miêu Nghị bảo Yến Bắc Hồng mở trói cho nàng, ném lời chứng của Chu Hoàn cùng Mao Nhất Phàm cho nàng xem.
- Đây là vu hãm, đây là lời khai phiến diện vu oan…
Liễu Thiến có vẻ như điên như cuồng.
- Ngươi yên tâm, bản tọa sắp lên chức, không muốn gây phiền phức tự hủy tương lai, sau này sẽ giao các ngươi cho Nam Tuyên phủ xử lý. Bất quá ở chỗ này, tốt nhất ngươi hãy viết một phần lời chứng cho bản tọa, nếu không bản tọa không ngại giết ngươi trước hết!
Miêu Nghị cười lạnh nói.
- Đừng mơ tưởng!
Liễu Thiến rống giận.
- Hai người bọn họ nhà khai ra ngươi, chẳng lẽ ngươi muốn tiện nghi cho bọn họ?
- Đừng mơ khích bác ly gián, ta sẽ không mắc bẫy của ngươi.
- Vậy ta sẽ thành toàn cho ngươi, cũng không thiếu lời chứng của một mình ngươi!
Miêu Nghị lộn bàn tay một cái, cầm bảo kiếm nơi tay.
- Ta viết!
Thời khắc mấu chốt, không chờ Miêu Nghị rút kiếm ra khỏi vỏ, dục vọng cầu sinh làm cho Liễu Thiến hô to một tiếng, rốt cục khuất phục.
Cũng không tính là khuất phục, mà là có tính toán khác, nếu Miêu Nghị nói muốn giao bọn họ cho Nam Tuyên phủ xử trí, không ngại hiện tại khuất phục, đến Nam Tuyên phủ hãy trở mặt. Hẳn là Chu Hoàn cùng Mao Nhất Phàm cũng sẽ không cam nguyện nhận lấy cái chết, đến lúc đó cứ nói là bị Miêu Nghị uy hiếp bất đắc dĩ mà thôi. Cộng thêm người của ba đại phái Nam Tuyên phủ nói giúp một tay, Dương Khánh cũng không tiện dễ dàng định tội bọn họ. Chỉ cần Miêu Nghị rời đi Nam Tuyên phủ, tự nhiên sẽ không giải quyết được gì, bởi vì Dương Khánh chắc chắn sẽ không vì một người đã rời đi mà đắc tội ba đại phái.
Ôm cách nghĩ như vậy, Liễu Thiến cắn răng tố giác hai nhà kia và Trầm Phong Hoa, viết một phần lời chứng làm Miêu Nghị hài lòng.
Sau đó lại bị Miêu Nghị bức bách đến đại điện nghị sự, bảo đồng môn cũng viết lời chứng tố giác.
Trong đại điện, Miêu Nghị ngồi trên bảo tọa sơn chủ đang xem xét từng phần lời chứng, trong lúc lơ đãng ngẩng đầu nhìn sắc trời bên ngoài cười nói với bọn Yến Bắc Hồng bên cạnh xem náo nhiệt:
- Sắc trời đã tối, ba vị còn không đi nghỉ ngơi?
Ba người cười ha hả đi ra ngoài điện, Miêu Nghị tiếp tục cúi đầu xem lời chứng trên tay, thuận miệng nói:
- Liễu Thiến, giúp ta đưa đưa tiễn ba vị khách quý!
Liễu Thiến âm thầm cắn răng, đi theo sau lưng đám người Yến Bắc Hồng, cười lạnh trong lòng. Chờ xem, làm như vậy cũng muốn thu thập chúng ta sao, ngươi cho thế lực ba đại phái chúng ta ở Nam Tuyên phủ chỉ là bài trí thôi sao?!
Đệ tử Ngọc Nữ tông trong điện đi cũng không được, ở lại cũng không xong, chợt nghe Miêu Nghị trên cao nhàn nhạt lên tiếng nói:
- Các ngươi cứ chờ ở chỗ này, đợi đến khi các lộ đồng môn các ngươi tới, khuyên các nàng cũng viết lời chứng lưu lại cho ta.
Nói xong đứng dậy đi.
Đám nữ đệ tử ngơ ngác nhìn nhau, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt khoanh chân ngồi ở trong điện.
Trong điện lên đèn sáng rực, ngoài điện trên sơn đạo đen kịt một mảnh, hôm nay Trấn Hải sơn không có ai trực đêm thắp đèn bên ngoài, làm cho không khí cả Trấn Hải sơn càng thêm quỷ dị. Liễu Thiến đưa đám người Yến Bắc Hồng đến trước cửa một gian viện cũng tối đen như mực, đang muốn xoay người rời đi, Tư Không Vô Úy đột nhiên lên tiếng cười nói:
- Liễu Thiến, sắc trời đã tối, một mình ngươi đi đường đêm mỗ không yên lòng, không bằng tối nay cứ ở lại chỗ này là hơn.
Liễu Thiến lập tức ý thức được có vẻ khác thường, thấy Tư Không Vô Úy lộ vẻ cười gian xảo bức tới, sợ hãi lui về phía sau nói:
- Ngươi muốn làm gì?
Chỉ lui được vài bước, thân thể Liễu Thiến đột nhiên cứng đờ, ngã xuống đất. Chỉ thấy Lưu Vân Sát của Yến Bắc Hồng đã trói nàng lại không biết lúc nào.
- Phàn Chấp Sự, Thanh Cúc cô cô cứu ta...
Liễu Thiến hoảng sợ vô cùng, tiếng thét chói tai vang vọng cả dãy núi giữa màn đêm, sau đó ngưng bặt.
Yến Bắc Hồng ngoắc tay, Lưu Vân Sát trở lại trên tay y, xoay người dẫn Hồng Tụ, Hồng Phất thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại vào trong sân.
Triệu Phi cũng chắp tay, lộ vẻ hờ hững rẽ vào thiên viện (viện bên cạnh đại điện).
Chỉ thấy Tư Không Vô Úy ôm Liễu Thiến đã bị chế trụ vào trong lòng, vào trong viện, vừa rẽ vào thiên viện vừa cười nói với Liễu Thiến lộ vẻ hoảng sợ nhìn mình chằm chằm:
- Ta rất thưởng thức câu nói của ngươi, ngủ với người nào không phải là ngủ, tối nay ngươi ngủ với ta là được…
Tiếng kêu cứu mạng của Liễu Thiến trước đó kinh động không ít người, Thanh Cúc đứng trên lầu các trông về phía xa, khẽ thở dài nói:
- Miêu Nghị, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?
Phàn Tử Trường lại cau mày ở trong sân lẩm bẩm:
- Chỉ chút động tĩnh như vậy sao…
Y vẫn cầu cho Miêu Nghị làm càng lớn chuyện càng tốt.
Tiếng kêu cứu của Liễu Thiến cũng không đưa tới bất kỳ động tĩnh nào ở Trấn Hải sơn…
-----------
Ngày kế, đệ tử Ngọc Nữ tông các động lục tục đến, cũng nhất nhất bị mời đến đại điện nghị sự. Sau khi được Diêm Tu khuyên nhủ và đồng môn yên lặng gật đầu, lại nhất nhất viết lời chứng tố giác.
Sau khi thu đủ lời chứng, Miêu Nghị xuất hiện, ngồi trên bảo tọa sơn chủ kiểm tra từng bản lời chứng, thấy đâu vào đấy bèn lên tiếng nói:
- Diêm Tu, đi mời Liễu Thiến tới!
Diêm Tu lĩnh mệnh rời đi.
Không đợi quá lâu, Tư Không Vô Úy từ hậu sơn vác một người đến tiến vào đại điện, ném người trên vai xuống đất, vui vẻ ném một chiếc nhẫn trữ vật ra ngoài.
Tuyết nhi nhận nhẫn trữ vật vào tay, lộ vẻ ngạc nhiên, nhìn Tư Không Vô Úy chắp tay đi vào hậu điện.
Nhìn lại người dưới đất, mái tóc xốc xếch, quần áo xốc xếch, hai đùi trắng như tuyết lộ hẳn ra ngoài, thật ra thì cũng chỉ tùy tiện khoác một chiếc áo khoác, bên trong không còn món y phục nào khác. Nữ nhân này lộ vẻ chết lặng, hai mắt đờ đẫn, không có bất kỳ thần thái sinh động nào.
Người này không ai xa lạ, chính là Liễu Thiến, cũng không biết tối hôm qua Tư Không Vô Úy đã làm gì với nàng, chơi đùa nàng thành như vậy.
Miêu Nghị ngồi trên bảo tọa chỉ liếc qua một cái, sau đó tiếp tục lật xem ngọc điệp lời chứng.
---------------
Thiên nhi và Tuyết nhi đứng ở hai bên nhìn nhau, vừa oán hận lại vừa thông cảm với Liễu Thiến.
- Sư thúc, sư tỷ!
Đám nữ nhân Ngọc Nữ tông khoanh chân ngồi trong đại điện cả kinh thất sắc, chen chúc tới đỡ Liễu Thiến dậy, rối rít hỏi thăm ấm lạnh, bắt mạch kiểm tra, thi pháp cứu trợ.
Nhìn từng khuôn mặt quen thuộc của đồng môn, trong đôi mắt đờ đẫn Liễu Thiến dần dần toát ra vẻ hoảng sợ, thậm chí là tuyệt vọng. Ánh mắt chú ý Miêu Nghị ngồi trên cao đang xem ngọc điệp, khinh thường không thèm nhìn tới mình, đột nhiên á một tiếng, phát ra tiếng thét chói tai làm người ta rợn cả tóc gáy.
- Ma quỷ, ngươi là ác ma! Ta giết ngươi, giết hắn cho ta...
Liễu Thiến đẩy đồng môn ra, đột nhiên phi thân lên, xuân quang bộc lộ, xông về phía Miêu Nghị đang ngồi trên cao không theo đường lối nào cả, giống như điêu phụ ngoài đường ngoài chợ.
Miêu Nghị hơi nhướng mày, lãnh khốc vô tình thốt ra một chữ:
- Giết!
Thiên nhi và Tuyết nhi kinh hoàng gọi Nghịch Lân thương ra nơi tay, nhất tề xuất thủ. Hai tiếng phập vang lên, đã đâm thủng ngực Liễu Thiến đang xông tới.
Thân thể Liễu Thiến phun máu bay ra, người trên không trung vẫn còn dùng hết sức lực kêu:
- Giết hắn!
- Sư thúc, sư tỷ!
Trong điện kêu lên một trận, đám đệ tử Ngọc Nữ tông rối rít lấy cửu tiết tiên ra nhìn chằm chằm Miêu Nghị, tuy tức giận lại không ai dám động thủ.
Miêu Nghị thu ngọc điệp trên tay đứng lên, bắt đầu từ khi trở lại Trấn Hải sơn hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, lúc này rốt cục lộ ra vẻ dữ tợn, nhìn chằm chằm phía dưới trầm giọng quát:
- Lớn mật, lại dám phạm thượng làm loạn!
Hắn lật tay lấy ra Huyền Âm Bảo Kính, một trận khí âm sát phun ra ào ào, không chút lưu tình.
Tiếng kinh hô thất thanh vang lên trong đại điện, những bóng người lao đi định bỏ chạy chợt sững lại cứng đờ. Khí âm sát phun ra điên cuồng được thu hồi, cả đám nữ nhân toàn thân phủ sương trắng như tuyết lục tục ngã lăn ra đất.
Thiên nhi, Tuyết nhi lạnh cóng run rẩy tay chân trợn mắt há mồm, không nghĩ tới Huyền Âm Bảo Kính trên tay chủ nhân lợi hại như vậy. Diêm Tu ngoài điện thấy vậy cũng sợ ngây người.
Ba người còn chưa định thần lại, Miêu Nghị đã hừ lạnh lần nữa nói:
- Cắt thủ cấp của đám nghịch tặc phạm thượng làm loạn này xuống, sau đó báo lên cho Nam Tuyên phủ!
Vừa nói ra lời này, ba người còn chưa phản ứng kịp, Miêu Nghị nhìn Thiên nhi, Tuyết nhi chung quanh một cái, lạnh lùng nói:
- Còn cần ta dạy cho các ngươi làm gì nữa sao?
Ba người run lên, lúc này mới đi vào trong đám người ngã xuống đất nhất nhất chặt xuống từng thủ cấp.
Triệu Phi, Tư Không Vô Úy, còn có Yến Bắc Hồng dẫn Hồng Tụ, Hồng Phất ở hậu điện cùng nhau đi ra.
Tư Không Vô Úy ở đó chắp tay lắc đầu nói:
- Lão đệ, ngươi thật đúng là không thương hương tiếc ngọc chút nào, nhiều nữ tử đẹp như vậy, ngươi cũng có thể nhẫn tâm hạ sát thủ!
Triệu Phi nghiêng đầu nói với Tư Không Vô Úy:
- Ngươi đứng cách ta xa một chút, đừng đứng bên cạnh ta!
Có ý gì??? Tư Không Vô Úy ngạc nhiên, kết quả phát hiện Yến Bắc Hồng cùng Hồng Tụ, Hồng Phất bên cạnh cũng chủ động đứng cách xa y một chút, nhất là ánh mắt Hồng Tụ, Hồng Phất nhìn y có vẻ hết sức kỳ quái, thậm chí là kiêng kỵ.
Rất nhanh y đã hiểu xảy ra chuyện gì, trợn mắt nói:
- Nữ nhân kia là các ngươi bảo ta chớ có bỏ qua, hiện tại lại ghét bỏ lão tử, đây là đạo lý gì!
- Diêm Tu, dẫn hai người Chu Hoàn tới!
Miêu Nghị đứng trước bảo tọa đột nhiên lên tiếng ngắt lời.
Diêm Tu lĩnh mệnh rời đi, chỉ chốc lát sau đã xách Chu Hoàn cùng Mao Nhất Phàm ném vào trong điện.
Hai người bị trói thật chặt rơi xuống đất, thấy tình huống thê thảm trong điện lập tức giật mình kinh hãi nhìn Miêu Nghị, có thể nói là trợn to hai mắt, tràn đầy vẻ hoảng sợ ú ớ kêu lên không ngừng. Lúc này bọn họ mới thật sự hối hận về những chuyện mình đã làm, nhưng cũng đã quá muộn màng.
Miêu Nghị tỏ vẻ bình thản nói:
- Hãy giết chết hai tên tiểu tặc phạm thượng làm loạn này!
Diêm Tu giơ tay chém xuống, lưỡi búa to quét qua lập tức có hai dòng máu phun ra như suối trong đại điện, hai chiếc thủ cấp lăn lông lốc bị lão thu vào bên trong nhẫn trữ vật.
Miêu Nghị đi xuống ghế, sải bước đi ra ngoài điện.
Đám người Yến Bắc Hồng theo đuôi hắn đi tới viện phía sau núi cô lập đệ tử Kiếm Ly cung. Vừa xông vào bên trong viện, Miêu Nghị liền bảo Điền Thanh Phong canh giữ triệu tập toàn bộ đệ tử Kiếm Ly cung đến giữa đình viện.
Sau khi kiềm lại nhân số không thiếu một ai, Huyền Âm Bảo Kính xuất hiện trên tay Miêu Nghị, phun ra một trận khí âm sát nhắm vào cả bọn.
Cả bọn còn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì, toàn thân đã phủ sương trắng đông cứng tại chỗ.
Vừa thu Huyền Âm Bảo Kính lại, Miêu Nghị trầm giọng nói:
- Một đám nghịch tặc phạm thượng làm loạn, giết!
Diêm Tu lập tức cầm một đôi búa to lao ra, nhanh như gió lốc chém bay mấy chục cái đầu người.
Đám đệ tử Lam Ngọc môn bọn Điền Thanh Phong cả kinh thất sắc, Miêu Nghị thu Huyền Âm Bảo Kính xoay người đi, lại dẫn người chạy thẳng tới viện cô lập đệ tử Ngự Thú môn.
Rất nhanh, đệ tử Lam Ngọc môn trông chừng một tòa viện khác cũng sợ ngây người...
Trước sau không tới nửa canh giờ, đệ tử Kiếm Ly cung, đệ tử Ngọc Nữ tông, đệ tử Ngự Thú môn Trấn Hải sơn không còn một người sống nào, ước chừng hơn chín mươi người bị tàn sát sạch sẽ.
- Chuyện không tới nửa canh giờ, cần gì phí công phu những ngày qua.
Nhìn thi thể đầy đất trong sân, Tư Không Vô Úy chậc chậc lắc đầu.
Miêu Nghị nhàn nhạt đáp:
- Phía trên không có ai nói chuyện giúp ta.
Một câu này đã nói ra hết nỗi bất đắc dĩ của mình, cũng phải nói Miêu Nghị lăn lộn trong giới tu hành đã mấy chục năm, nhưng trên thực tế mấy chục năm qua ở giới tu hành vẫn không đáng kể gì. Căn cơ hắn còn thấp, chưa giao thiệp nhiều, thậm chí là chưa tiếp xúc giao tình với cấp trên. Nếu thật sự xảy ra chuyện, phía trên sẽ không ai ra mặt nói chuyện giúp hắn, mà đối phương lại có một đống người có thể đứng ra nói giúp. Nếu không lấy được đầy đủ chứng cớ, hắn sẽ không kham nổi trách nhiệm, chỉ có thể cẩn thận một chút.
Bọn Triệu Phi yên lặng gật đầu, thân ở trong quy tắc dĩ nhiên có thể hiểu được chỗ khó xử của Miêu Nghị.
Núi xanh như vẽ, tự nhiên tạo hóa.
Bên trong đình viện thi thể ngổn ngang đầy đất, bên ngoài đình viện, đám đệ tử Lam Ngọc môn Điền Thanh Phong tập trung lại với nhau, tất cả lộ vẻ hoảng sợ nhìn Miêu Nghị, chỉ sợ người kế tiếp chịu độc thủ chính là bọn họ, đối mặt pháp bảo trên tay Miêu Nghị bọn họ không có chút sức chống trả nào.
Ánh mắt Miêu Nghị thu hồi từ phương xa nơi dãy núi chập chùng kéo dài trở về, xoay người nhìn về phía mọi người, trầm giọng nói:
- Bọn ngươi cũng có khi giết người, bản tọa không oán các ngươi đi tìm tiền đồ khác, đây là chuyện thường tình của người ta. Đáng ghét ở chỗ là sau khi đầu người khác rồi trở nên ác độc, thay đổi biện pháp lấy lòng ba đại phái tìm cách hại chũ cũ, còn đáng ghét hơn cả người của ba đại phái.
---------------